Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

ÁNH MẮT TÂY NGUYÊN

Nhân ngày nghỉ lễ 30 tháng 4 và 1/5, xin giới thiệu cùng các bạn một số tác phẩm của các nghệ sĩ nhiếp ảnh Đăk Lắk.

Thêm chú thích
Ánh mắt trẻ thơ - tác giả NAM PHƯƠNG

Thêm chú thích
Cô gái Ê đê - tác giả NAM PHƯƠNG

Thêm chú thích
Cô chủ nhỏ - tác giả BẢO HƯNG

Thêm chú thích
Rượu cần - tác giả XUÂN CHIẾN

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

THIẾU NỮ TÂY NGUYÊN BẢN ĐỊA

  
Thêm chú thích
Thổ cầm - ảnh KIM NGA

Xuân sắc Tây Nguyên - ảnh KIM NGA

Thêm chú thích
Hòa tấu - ảnh KIM NGA

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

TIN THỜI SỰ

Ngày 24-4, Đoàn công tác của Ban Tuyên giáo Trung ương do Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Văn Nên làm Trưởng đoàn đã có buổi làm việc với Ban Thường vụ Tỉnh ủy Dak Lak về kết quả sau 10 năm (2003-2013) thực hiện Nghị quyết Trung ương 8 (khóa IX) về “Chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới” trên lĩnh vực tư tưởng văn hóa ở địa bàn tỉnh.
 
Thêm chú thích
 
Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Văn Nên phát biểu tại buổi làm việc.

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

TIN VĂN NGHỆ

Chiều ngày 23 tháng 4 năm 2013, tại khách sạn Cao Nguyên, thành phố Buôn Ma Thuột, Sở Xây Dựng và Hội kiến trúc sư tỉnh Đắk Lắk đã tổ chức Lễ kỷ niệm 65 năm Ngày Kiến trúc Việt Nam. Xin giới thiệu vài hình ảnh về buổi lễ long trọng này!
Kiến trúc sư Lâm Tú Toàn - Giám đốc sở Xây Dựng phát biểu chúc mừng tại buổi Lễ (ảnh trên)

Tiến sĩ Y Ghi Niê - Tỉnh ủy viên, Chủ tịch Liên hiệp Hội khoa học Kỹ thuật tỉnh phát biểu tại buổi Lễ (ảnh dưới)
Thêm chú thích
Kiến trúc sư Nguyễn Phú Hữu - Phó chủ tịch Hội Kiến trúc sư Đắk Lắk (bên trái) tặng hoa chúc mừng Kiến trúc sư Nguyễn Trương đoạt Giải nhì của Hội Kiến trúc sư Việt Nam năm 2012 (ảnh trên).

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

SỢ MANG TIẾNG!





Không biết do đâu, bổng nhiên anh Cả bị: lợi sưng lên, răng đau buốt không thể chịu nỗi; anh em cơ quan phải đưa vào bệnh viên. Xui xẻo, bên khu Trung cao dành riêng cho cán bộ khám chữa bệnh lại không có khoa RĂNG HÀM MẶT, đành phải qua phòng khám Bệnh viện Đa khoa. Bệnh nhân đông đặc như thời bao cấp chờ mua vé xe khách, nhìn thấy nản. Cô nhân viên nhanh nhẩu xông vào phòng lấy số, dí sổ KHÁM CHỮA BỆNH có đóng dấu đỏ, thế là các bác sĩ, nhân viên nhiệt tình hẵn lên, họ tíu tít làm thủ tục, hướng dẫn đưa lên gác hai khám luôn.
Vừa ngã lưng nằm xuống chiếc ghế của phòng khám, chưa kịp há miệng cho bác sĩ gõ răng đã nghe tiếng một người kêu lên:
-         Anh ấy cao huyết áp, sao lại để đầu cao thế?
-         Không sao đâu, huyết áp tôi ổn rồi. Cố nén đau, anh Cả trả lời.
-         Anh há miệng ra, răng nào đau ạ?
-         Răng trong cùng bên trái, hàm dưới ấy. Anh Cả trả lời.
-         Ối, thầy! Thầy đau lắm không ạ?
Mồm bị căng ra, cô bác sĩ lấy muỗng đè lên lưỡi và một cái búa gõ gõ vào răng, buốt đến óc nên không trả lời được, chỉ lấy tay ra hiệu. Một lúc, cô bác sĩ bảo:
-         Xong rồi anh ạ.
-         Thầy có đau lắm không ạ?
Anh Cả ngồi dậy thấy một cô bác sĩ có khuôn mặt quen quen nhưng chưa biết đã gặp ở đâu. Có bác sĩ có lẽ đoán được ý thầy nên nói thêm:
-         Năm 2000 em là học sinh lớp 9 của trường ta đấy thầy ạ; thầy cứ trẻ mãi như xưa, không khác tý nào. Em làm khoa này thầy ạ, bệnh của thầy chỉ cần uống thuốc ít hôm là khỏi thôi ạ.
-         Nếu phải nhổ thì cứ nhổ, cô đừng ngại mang tiếng vì đây là bệnh viện. Ông nhà thơ cùng cơ quan bất ngờ chen vào, làm cô bác sĩ - học trò ngớ ra:
-         Bác nói sao ạ?
-         Chắc cô sợ mang tiếng: “trò vặn răng thầy” nên không dám nhổ chứ gì?
Năm bác sĩ có mặt trong phòng bật cười ngã nghiêng đến chảy cả nước mắt.

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

QUY HOẠCH



Thác Gia Long - Đắk Lắk


Nhân nghỉ lễ dài ngày anh Cả quyết định đi tìm cảm hứng sang tác bên ngoài tỉnh. Gặp người quen đang công tác tại Văn phòng Hội tỉnh bạn giới thiệu dưới huyện mới phát hiện ra một cái thác đẹp lắm. Anh Cả thích lắm liền mời bạn cùng đi và nhân tiện chỉ đường luôn. Anh bạn giới thiệu thác đẹp không kém gì thác Gia Long của Đắk Lắk, đường nhựa đến tận chân thác để xe có thể chở khách tham quan đến ngắm cảnh thuận tiện. Gần đến thác, anh Cả băn khoăn hỏi:
-         Đường nhỏ lại dốc thế này hay ta đừng xe xuống đi bộ?
-          Bác cứ chạy đi, phía dưới là bãi đỗ xe rộng lắm, yên chí đi – anh bạn động viên.
Xe xuống một đoạn nữa, anh Cả thắng gấp, mà hình như xe vẫn cứ tiếp tục trôi dần, trôi dần… khi xe dừng lại được, thì… chỉ còn cách miệng vực nửa mét. Anh Cả méo mặt, nói:
-         Ông bảo dưới này có chỗ quay đầu xe, bây giờ làm thế nào thuê được xe kéo xe lên đây?
-         Xin lỗi, hôm trước em xem bản quy hoạch thấy dưới này có bãi để xe cơ mà!

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

HẾT CHỖ NÓI!



Toàn cảnh phía trước đền Lạc Giao nơi tổ chức Giỗ quốc tổ vua Hùng
Ông Hoàng Trọng Hải - Phó bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Đắk Lắk đánh chiên khai mạc buổi Lễ.


 
Phóng viên trung ương và địa phương tác nghiệp tại buổi lễ.
Cùng với cả nước, đúng 8 giờ 15 phút sáng nay, tại đền Lạc Giao thành phố Buôn Ma Thuột; Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân tỉnh Đắk Lắk long trọng tổ chức lễ Giỗ quốc tổ Hùng Vương.
Mọi năm, những ngày Giỗ quốc tổ như thế này thường có hai nhân vật đứng ra gánh vác: Nhà nghiên cứu Văn hóa Dân gian Trương Bi – Phó giám đốc Sở VH-TT&DL dẫn chương trình và Nghệ sĩ ưu tú Vũ Lân – Phó Chủ tịch Hội VHNT tỉnh làm Chủ tế, thu hút đông đảo bà con các dân tộc trên địa bàn tỉnh tham gia trong không khí vừa trang nghiêm vừa thành kính. Năm nay cả hai nhân vật trên vắng mặt vì đã nghỉ hưu, nên Sở VH-TT&DL tỉnh giao cho ông Giám đốc quản lý các di tích làm người dẫn chương trình và buỗi lễ tôn nghiêm trở thành…
Trong chương trình tuyên bố lý do – giới thiệu đại biểu, sau khi giới thiệu Phó bí thư trường trực Tỉnh ủy, người thứ hai được xướng tên là: Phó chủ tịch Hội Nông dân tỉnh, trước cả chủ tịch UBND tỉnh – Hội trường cười ồ cả lên khi thấy vị đứng lên lại là… Phó chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh... Tiếp chương trình buổi lễ, ông ta xướng: Mời Cao Đức Khiêm – Phó bí thư thường trực Tỉnh Ủy, Hoàng Trọng Hải – Chủ tịch UBND tỉnh… lên dâng hương!
Lúc này cả Hội trường lặng ngắt, hình như mặt ai cũng… tái xanh; còn tôi vội đưa tay cái vào miệng cắn một cái thật mạnh xem mình còn tỉnh hay bị... mê!
Còn nhiều chuyện bi hài nữa, nhưng thôi, nói ra thấy xót xa và lại nhớ các ông Trương Bi – Vũ Lân quá! Lễ Quốc tổ mà tổ chức như vậy thì thật là… hết chỗ nói!

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

TIN HOẠT ĐỘNG HỘI

Một góc thác Dray Nao - huyện M'đrăk

Sáng ngày 17 tháng 4 vừa qua, lãnh đạo Hội VHNT Đắk Lắk và UBND huyện Mdrăk đã nhất trí kế hoạch phối hợp tổ chức Trại sáng tác Văn học - Nghệ thuât  Mdrăk vào đầu tháng 5 năm 2013. Dự kiến Trại sẽ bao gồm 3 chuyên ngành là: Văn học, Âm nhạc, Nhiếp ảnh.
Đây là trại đầu tiên mở trong năm nay của Hội VHNT Đắk Lắk, nhằm đưa văn nghệ sĩ bám sát cuộc sống, đặc biệt là vùng có nhiều đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống. Hy vọng sau Trại sáng tác này chúng ta sẽ có nhiều tác phẩm hay gửi tới bạn đọc thông qua tạp chí văn nghệ Chư Yang Sin. 

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

ĐẶC SẢN





                                                                                                Truyện ngắn của HỒNG CHIẾN

Khu nhà hàng – giải trí của công ty Ngàn Sao toạ lạc trên một khu đất khá rộng rải thoáng mát. Riêng nhà hàng phục vụ “thượng đế” được bố trí xung quanh một chiếc hồ nhân tạo khá lớn để có thể vừa lai rai, vừa câu cá thư giãn. Mặt nước hồ trong xanh lăn tăn gợn sóng, thỉnh thoảng lại nổi lên những cái đầu cá đớp bóng như mời gọi quý khách thử tài. Trên bờ ao, cây ăn quả như mít, nhãn, mận, chôm chôm... trồng xen kẽ với dừa, phượng tạo bóng mát che cho những căn nhà hàng dựng sát nhau. Ông Phó chủ tịch huyện tuổi độ trên năm chục, khuôn mặt hơi dài, tóc đã muối tiêu vừa đi, vừa nói với người bên cạnh:
- Chẳng mấy khi thủ trưởng về thăm, mời thủ trưởng thưởng thức đặc sản vùng đất Tây Nguyên này xem có khác với thành phố lớn không.
Chiếc quán hình lục giác xinh xinh dựng ngay trên mặt ao, được kê một bộ bàn ăn làm bằng gỗ khá đẹp. Cô nhân viên tuổi chừng mười tám đôi mươi tươi cười chào khách và đưa thực đơn mời chọn món. Ông Phó chủ tịch bảo cô nhân viên phục vụ:
-Hôm nay có Nghệ sĩ Nhiếp ảnh về huyện ta thăm quan và sáng tác, nhà hàng có món đặc sản gì không?
- Dạ thưa chú, hôm nay có heo rừng, nhím, chồn và chim cu xanh hầm hạt sen ạ.
-Mời thủ trưởng chọn ạ!
-Tiền chủ hậu khách, thôi cậu chọn đi, đất có thổ công mà.
-Mấy chục năm rồi, thủ trưởng vẫn thế, không thay đổi gì cả. Quay sang cô nhân viên nhà hàng – Em cho mỗi thứ một đĩa.
-Dạ!
-Nhiều thế ăn sao hết, bỏ hai món sau đi.
-Em cho đĩa heo rừng nướng và thịt nhím hấp gừng lên trước nhé.
-Dạ!
Ông Phó chủ tịch rót bia mời khách. Ông nghệ sĩ có khuôn mặt khắc khổ, chồng chéo những nếp nhăn do tuổi già và có lẽ cả do chiến tranh, nước da hao hao như người dân bản địa Tây Nguyên. Nhìn qua khó có ai tin nổi những năm chiến tranh ông từng là một sĩ quan bộ binh nổi tiếng với những chiến công hiển hách; còn ông Phó chủ tịch, lúc bấy giờ nguyên là cần vụ cho ông trong những ngày cuối cuộc chiến tranh thống nhất đất nước. Ngày ấy bữa ăn có thêm đĩa rau tàu bay hay nắm lá giang thay canh chua cũng quý lắm rồi, hôm nào có được nắm rau má đã là đại tiệc. Ông Nghệ sĩ quê trồng “sâm” có lúc cao hứng nói với anh em trong đơn vị: “Cái anh rau má bổ hơn sâm Triều Tiên nhiều lắm, không tin à; các cậu cứ kiểm nghiệm xem, hôm nào bữa ăn có nó hầu như  khoẻ hơn hẳn. Mai đây hoà bình mình sẽ về quê xây dựng hẳn một nhà máy đóng hộp xuất khẩu cho cả thế giới biết”. Với rau má, ông cũng làm được nhiều món ăn đặc sắc: ngoài món rau sống, canh, luộc quen thuộc, còn có món chua ngọt (bóp rau má với mấy viên Vitamin C),  món nộm (trộn rau má với thịt hộp)... món nào ăn cũng ngon đến tận bây giờ. Chiến tranh qua đi, người lính cầm súng chợt phát hiện ra mình còn có thể chộp được những khoảnh khắc đáng nhớ để lưu lại cho muôn đời sau. Thế là ông trở thành thợ chụp ảnh, rồi được phong Nghệ sĩ từ lúc nào không nhớ nữa. Sở Văn hoá – Thông tin nơi ông chuyển về công tác, ai cũng quý tính thẳng thắn, bộc trực và hơi tếu của ông. Nhưng được cái này lại mất cái khác, có lẽ đó là quy luật của tạo hoá vậy! Đời tư của ông là cả một chuỗi ngày buồn. Chiến tranh qua đi, ông trở về thì người vợ cưới “cấp tốc”, trước ngày đi B ba hôm, đã theo tay lái xe ô tô tải bỏ đi biệt tích từ lâu. Họ hàng bảo phải tìm về trừng trị. Ông nói: tại chiến tranh, người phụ nữ đợi ông ba năm đã là quý lắm rồi, chính mình mới có lỗi đã để người ta trơ trọi một mình khi tuổi đời còn son trẻ, cô ấy đi như vậy là phải!
Mấy năm sau có cô gái cùng cơ quan kém ông đến gần hai chục tuổi, từ chối những chàng trai trẻ để đến với ông, vì lòng ngưỡng mộ, muốn bù đắp cho ông những mất mát do chiến tranh gây ra. Nào ngờ hơn một năm sau ngày cưới, cô vợ sinh cho ông một đứa bé dị tật vì ông đã nhiễm chất độc màu da cam. Sợ làm khổ người ta trong quãng đời còn lại, ông xin nghỉ hưu và để lại tờ đơn xin ly hôn, rồi vác máy rong ruổi trên các nẻo đường đất nước nhằm giới thiệu cho mọi người thấy những nét đẹp, thơ mộng của Việt Nam qua những bức ảnh.
-Thủ trưởng thử xem món heo rừng này có khá không.
Ông Nghệ sĩ chưa kịp cầm đũa đã thấy một người đàn ông đứng tuổi, mặc bộ com lê bước vào. Ông Phó chủ tịch giới thiệu người mới tới là chủ nhân của khu nhà hàng sang trọng này - Giám đốc công ty Ngàn Sao. Giám đốc bắt tay khắp lượt mọi người, miệng luôn nói: Quý hoá quá! Quý hoá quá! Mấy khi các thủ trưởng ghé tệ quán của em thế này. Cho phép em mời một ly ạ.
Tiếng ly chạm nhau kêu leng keng, mấy thứ đặc sản được mang ra xếp đầy bàn. Bên ly bia, chuyện chiến tranh, chuyện cuộc sống đời thường, chuyện làm ăn thời kinh tế thị trường nổ như bắp rang. Hăng máu, ông Nghệ sỹ nói:
- Theo mình cách kinh doanh nhà hàng – du lịch – khách sạn của các vị chưa hiệu quả lắm. Vì sao ư! Vì chưa đánh đúng thị hiếu của “thượng đế”. Người nhiều tiền đi chơi là muốn thưởng thức:  lạ - ngon - phù hợp thị hiếu – giá cả hợp lí. Ví như thực đơn hiện nay trên các vùng Tây Nguyên phục vụ khách du lịch có mốt đồ rừng, nhiều nhà hàng dùng heo bản địa thay thế, thậm chí cả heo nọc già bị loại ra cũng là đặc sản. Làm như vậy lần sau ai còn dám đến nữa. Nói thật các ông đừng giận, ở thành phố các món Tây, Tàu do những người có tay nghề cao làm ra người ta ăn mãi rồi, giờ muốn tìm món lạ hơn, khác hơn nên mới đi cả ngàn cây số đến Tây Nguyên thưởng thức. Thử hỏi các món cơm lam các vị bán cho du khách ăn hàng ngày làm bằng công nghệ dộng cơm nấu chín bằng nồi cơm điện rồi nhồi vào ống, đốt sơ qua ngoài vỏ, cho đó là đặc sản ư! Vùng núi cao nơi nào chẳng có. Các món ăn mang đậm nét văn hoá địa phương đã có trong thực đơn nhà hàng chưa? Các ông từng ăn cơm của người dân Ê đê chưa? Cơm nấu bằng gạo lúa rẫy, cơm chín, hạt cơm khô đều từ trên xuống dưới đít nồi; khi ăn người xới cơm phải cắt nguyên miếng từ trên xuống dưới, chạm tận đáy nồi, không bị vỡ, đặt gọn vào chén. Cơm trong nồi còn lại, vẫn nguyên sự liên kết, trừ miếng đã lấy đi. Đó là nét đặc trưng riêng khác biệt với các dân tộc khác. Chén cơm thể hiện nét văn hoá ẩm thực của cả một phong tục, tập quán đẹp, sao các ông không khai thác. Các ông đã ăn con bọ cánh cứng trên cây muồng đen trồng trên các lô cà phê chưa? Người Ê đê thường tổ chức đi bắt về rang ăn, ngon lắm. Hay món ve sầu đã thử chưa? Chưa à, thế thì uổng quá! Đang mùa hè, ve kêu đầy trời mà không biết thưởng thức thì phí. Mình chiêu đãi các cậu nhé. Phiền Giám đốc cho mượn một cái rổ nhỏ, một cây cần câu; xin một lít rượu trắng đổ vào chậu, một lon đậu phụng đã rang, một bếp ga mi ni, một cái chảo và một lít dầu mang ra đây.
  Ông nghệ sĩ rút trong túi ra một chiếc lọ nhỏ bằng ngón chân cái, màu trắng đục giơ lên:
- Còn đây là tên lửa dùng để hạ phi cơ.
Ông Nghệ sĩ nói dứt lời đứng dậy cầm một chiếc cần câu nhúng đầu cần có buộc sợi cước vào lọ nhỏ, rồi đi đến bên cây nhãn trồng cạnh bờ ao, đưa cần lên ngọn cây nhẹ nhàng kéo xuống những chú ve sầu đang say sưa ca hát. Ông nghệ sĩ quả là người khéo tay, mỗi lần đưa cần câu lên chí ít cũng được một đến hai con ve. Ông Giám đốc làm theo chỉ dẩn của ông Nghệ sĩ: ngắt cánh, vặt chân, bẻ hai vây cứng bên hông, bỏ vào chậu rượu trắng, chờ ve uống no rượu khoảng một phút vớt ra rổ. Bình thường ta chỉ nghe ve kêu râm ran nhưng mấy ai biết loài ve thường rủ nhau đậu vào một vài loài cây ưa thích như: nhãn, vải, phượng, mít và đặc biệt là cây trắc. Hôm nay mới được tận mắt thấy ve đậu trên cây nhãn nhiều đến thế. Xung quanh thân cho đến tận cành cao tít trên ngọn, ve đậu nối đuôi nhau thành hàng, con này đậu ngay sát con kia, nhiều con không còn chỗ đậu phải trèo cả lên lưng nhau, đóng thành từng cặp. Ngày thường nào ai để ý đến chúng.
Thực khách đến quán khá đông và tỏ ra tò mò khi thấy ông già trên sáu chục tuổi, dáng người vạm vở đang nhanh nhẹn bắt những con ve sầu mà đám trẻ con thường bắt để chơi, đưa cho ông Giám đốc. Bên cạnh họ vị Phó chủ tịch huyện cũng đang tò mò đứng nhìn nên nhiều người bỏ nhậu chạy ra xem. Không biết người ta xem bắt ve hay cố tình ra đó để được chào ông Phó chủ tịch huyện mà cả khu vườn ồn ào như chợ vỡ. Khoảng chục phút sau chiếc rổ đựng ve đã gần đầy, ông Nghệ sĩ dừng tay trở lại bàn nhậu hướng dẫn cho mấy cô nhân viên nhà hàng cách ngắt đít ve, nhét hạt đậu phụng vào rồi bỏ lên chảo dầu đang sôi sùng sục. Một lát vớt ra đĩa, con ve vàng rụm, mình phổng phao, thơm lừng. Lấy lá đinh lăng, lá sung, rau răm, rau mùi tàu... quấn quanh con ve, ông Nghệ sĩ chấm với bồ tạt bỏ vào miêng nhai ngon lành, miệng tấm tắc khen:
     -Ngon lắm, các cậu thử xem.
Mấy người nhìn nhau rồi cũng bắt chước làm theo, tập ăn và chợt bật lên tiếng reo: ngon! Đám người tò mò vây quanh bàn nhậu nhìn mấy người nhậu như nhìn một vật thể lạ ngoài hành tinh bỗng nhiên xuất hiện, họ tròn mắt nhìn người ta ăn con ve sầu, con bọ hung thần của những gia đình trồng ca phê ở Dak Lak. Gọi nó là hung thần vì trứng ve chui xuống gốc cây cà phê nở thành ấu trùng bám vào rễ hút hết chất dinh dưởng làm cà phê chết hàng loạt. Người dân vẫn chưa tìm ra cách diệt hữu hiệu.
     -Của ngon bất tận hưởng, xin mời mọi người nếm thử.
Ông Nghệ sĩ đứng dậy mời những người đang đứng vây quanh thưởng thức và nói thêm:
- Đây là món ăn rất bổ và quý, trước đây người Việt ta đã biết lấy xác ve làm thuốc chữa bệnh, nay ta sống ở nơi có nhiều thế này mà không biết sử dụng thì phí quá.
Được khách của Phó chủ tịch mời, mấy người mạnh dạn nếm thử và ai cũng khen ngon. Ông Giám đốc vội ghé tai Nghệ sĩ hỏi nhỏ:
-Thủ trưởng nhượng lại cho em lọ thuốc bắt ve được không ạ!
-Đắt lắm đấy, cậu có dám mua không?
-Dạ, miễn là thủ trưởng có để lại hay không thôi ạ.
-Cậu cầm lấy đưa cho mấy cậu nhân viên bắt thêm đi.
-Dạ!
Ông Giám đốc hớn hở bước nhanh ra ngoài gọi nhân viên, thực khách nhao nhao đặt món đặc sản mới xuất hiện. Nhân viên và cả thực khách tranh nhau lấy cần câu bắt giúp. Mấy cô nhân viên nhà hàng nhanh nhẹn ra giá: ai muốn dùng cần câu bắt ve phải trả ba chục ngàn. Một loáng số cần câu của nhà hàng hết sạch. Các đôi nam nữ tranh nhau bắt ve, tiếng cười thỉnh thoảng lại ré lên làm lay động cả không gian.
 Trên bàn tiệc chỉ còn lại ba con ve, ông Phó chủ tịch gắp con to nhất bỏ vào chén của ông Nghệ sĩ. con nhỏ bỏ vào chén mình.
-Mời thủ trưởng!
-Cậu biết món ve sầu  con nào là ngon nhất không? Những con to, bụng thường rổng vì đã đẻ hết trứng rồi, còn các con nhỏ hơn, thân tròn chính là con đực, thịt nhiều hơn và ăn cũng giòn hơn. Thử xem.
-Đúng ạ!
-Xin các thủ trưởng đặt cho món đặc sản này một cái tên.
Ông Giám đốc không biết đến từ lúc nào bổng lên tiếng đề nghị.
- Các cậu tìm cho nó một cái tên làm sao để thực khách tò mò muốn thưởng thức.
-Vậy theo em nên đặt nó là món  Nghệ sĩ vì con ve vốn được xem là ca sĩ của mùa hè và hôm nay lại được chính thủ trưởng hướng dẫn cho cách chế biến, nên đặt tên này làm kỷ niệm luôn ạ.
-Tuyệt quá!
Ông Giám đốc reo lên và ghé tai ông Nghệ sĩ hỏi nhỏ:
-Cho em gửi tiền bản quyền công nghệ món đặc sản này.
     -Ông định trả cho mình bao nhiêu?
     -Em gửi thủ trưởng năm chục triệu được không? Còn chất bắt ve đó là hoá chất gì?
     -Đùa cậu thôi, tiền bạc gì, mình tặng cậu công thức hoá chất bắt ve nhé; đó là hợp chất NHUAMIKO, có rất nhiều ở vùng ta đấy.
     - Dạ thủ trưởng nhắc lại để em ghi.
- Không nghe được à! Nhu – a – mi – kô!
- Đây là nguyên tố hoá học mới hay sao mà nghe lạ quá, cách điều chế như thế nào?
 - Nhu – a – mi – kô tiếng gọi tắt, phiên qua nghĩa tiếng Việt đầy đủ là: NHỰA MÍT KHÔ, hiểu chưa! Lấy mủ cây mít phơi nắng độ một tiếng đông hồ là dùng được thôi. Ngày nhỏ bọn tớ vẫn bắt chuồn chuồn bằng nhựa mít như vậy đấy.
Mọi người ôm bụng cười ngặt ngẽo.

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

MÙA BƯỚM GIAO HOAN

Tây Nguyên chớm hè, từng đàn bướm lũ lượt kéo nhau về... xin mời các bạn cùng H.C cùng ngắm nhé!
Vũ hội loài bướm
Hợp đàn

Tâm sự

Giao hoan

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

CƠ QUAN VĂN PHÒNG HỘI VHNT HỌP HỘI NGHỊ CB-VC

Sáng ngày 10 tháng 4, cơ quan Văn phòng Hội VHNT Đăk Lăk đã tổ chức Hội nghị Cán bộ - Viên chức năm 2013; tới dự có đại diện lãnh đạo Sở nội vụ, Tỉnh Đoàn và tòa thể Cán bộ, Viên chức trong cơ quan.
Thêm chú thích
Nhà văn Hồng Chiến - Phó chủ tịch thường trực, Phó Tổng biên tập Tạp Chí Văn nghệ Chư Yang Sin phát biểu khai mạc Hội nghị (ảnh trên)
Nhà văn Khôi Nguyên - Bí thư Đảng Đoàn, Chủ tịch Hội đọc báo cáo tổng kết năm 2012 và phương hướng hoạt đpộng năm 2013 (ảnh dưới)
Thêm chú thích

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

CHƯYANGSIN SỐ: 248 - THÁNG 4 NĂM 2013

BÌA 1

BÌA 2

BÌA 3

BÌA 4



Lá thư văn nghệ

NẾU KHÔNG CÓ NGÀY BA MƯƠI THÁNG TƯ

Là người Việt Nam yêu nước, trong tâm khảm không thể nào không nhớ ngày 30.4.1975 –  Ngày Đại Thắng, kết thúc cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ và bọn ngụy quyền tay sai, thu cả giang sơn về một mối. Đấy là cột mốc lịch sử chói lọi, tạo cảm hứng mãnh liệt cho sáng tác VHNT. Trong số hàng ngàn tác phẩm viết về Ngày Đại Thắng, bài thơ Nếu không có ngày 30 tháng Tư của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân là một trong những tác phẩm có giá trị “để đời”:
“…Nếu không có ngày Ba Mươi Tháng Tư
Em vẫn như thuở nào, sợ tay mình lấm đất
Sẽ không biết tự khuyên mình những lời khuyên nghiêm khắc
Không một lần dám sống hy sinh.

Và giữa dòng người cuộc sống gấp bon chen
Em đâu biết tin một ai, một điều gì tuyệt đối
Em sẽ đến với tình yêu bằng nửa trái tim yếu đuối
Còn nửa kia, đành giữ lại để... nghi ngờ
Em sẽ không hề nghĩ đến mầm cây khi nhìn những giọt mưa
Có thể rồi sẽ quên cả màu của lúa
Quên bài địa lý quê hương, những miền nào đất đen đất đỏ
Sẽ nhọc nhằn khi định nghĩa chữ "dòng kênh"
Sẽ… rất nhiều, anh hiểu phải không anh ?
Ngày tháng trước em là con ốc nhỏ
Con ốc đa nghi cuộn mình trong lớp vỏ
Sống vô tình mà ngỡ sống thông minh…” (trích)
Đấy là sự thay đổi lớn lao về nhận thức, hay nói cách khác, là sự lột xác của tác giả và của cả một thế hệ. Đó cũng là tiếng nói tri ân đối với sự nghiệp kháng chiến vĩ đại của dân tộc.
Đến nay, chiến tranh đã lùi xa gần 40 năm, ai đó đã bắt đầu “quên” những ý nghĩa to lớn của Ngày Đại Thắng, cất tiếng nói lạc lõng, phủ nhận cuộc kháng chiến vĩ đại của cha anh, xin hãy đọc lại bài thơ này và suy ngẫm để hiểu thêm lẽ đời, lẽ sống. Với người làm văn nghệ chân chính, khi tháng Tư về đọc lại bài thơ này ai chẳng vẹn nguyên cảm xúc của Ngày Đại Thắng và muốn cùng thốt lên với tác giả: “Tháng Tư ơi, xin đẹp mãi tâm hồn!”.                          

CHƯ YANG SIN

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ VĂN NGHỆ CHƯ YANG SIN SỐ: 248 - THÁNG 4/2013



Tạp chí Văn Nghệ CHƯ YANG SIN
Xuất bản hàng tháng

Số: 248  Tháng 4/2013

                                   Tòa soạn:                    
172 Điện Biên Phủ - TP.Buôn Ma Thuột - Đắk Lắk
ĐT :  0500.3840 276
Email: cuyangsindaklak@gmail.com
                                              
Quyền Tổng biên tập:
KHÔI NGUYÊN

Phó Tổng biên tập thường trực:
 HỒNG CHIẾN

Phó Tổng biên tập:
 ĐẶNG BÁ TIẾN

Ban biên tập:
NGUYỄN VĂN THIỆN
PHẠM HUỲNH
TRƯƠNG BI
HUỲNH NGỌC LA SƠN

Trình bày:

Y KUAN NY NIÊ

AN QUỐC BÌNH

Thiết kế mỹ thuật:
AN QUỐC BÌNH

Sửa bản in:
TRẦN THỊ ÁNH NGUYỆT

Trong số này


 VĂN:
l           Một cuộc đời bình dị () – HỒNG CHIẾN
l           Nghiêng nghiêng rừng chiều (tạp bút) – TRẦN HƯƠNG GIANG
l Ba và con sống có vui không (truyện ngắn) NGUYÊN HƯƠNG
l Bóng đại thụ giữa hồn sông núi (truyện ngắn) – TIẾN THẢO 
l           Người bạn nhỏ (truyện ngắn) – THÙY DUNG
l Hoang vắng trùng khơi (truyện ngắn) – ĐINH HỮU TRƯỜNG
l Đầu của APOLLO (truyện ngắn nước ngoài) VÕ HOÀNG MINH DỊCH (dịch)


THƠ của các tác giả:
NGUYỄN HƯNG HẢI – NGUYỄN TƯỜNG VĂN – BÙI QUANG THANH – MINH THƯỢC – NGUYỄN DUY XUÂN – HOÀNG BÌNH TRỌNG – PHẠM THỊ NGỌC THANH – NINH ĐỨC HẬU – NGUYỄN NGỌC HƯNG – HOÀNG THIÊN NGA – NGUYỄN VIẾT LỢI – TRẦN VẠN GIÃ – TRẦN CỘNG SẢN – VÕ THỊ HỒNG TƠ – HUỆ NGUYÊN – NGÔ THẾ LÂM – KIỀU THÀNH – TRẦN ĐÌNH THÀNH – Y NGUYÊN – QUẢNG TIẾN MINH – NGUYỄN NGỌC PHÚ – LÊ VĨNH TÀI – ĐẶNG BÁ TIẾN

Nghiên cứu giới thiệu – phê bình:

l                       Mâu thuẩn, đối lập...       - PHẠM MINH TRỊ
l                       Hậu hiện đại khởi động...    – INRASARA
l                       Từ báo vào sách                      - NGÔ BẢO
l                       Xã hội Êđê thời cổ đại       – TRƯƠNG BI

NHẠC
Dòng sông còn đó nỗi buồn
                                        Nhạc và lời: LÊ NHẬT THANH


     
               
 Ảnh Bìa 1: Chuyện một dòng sông III    Tranh :   NGUYỄN HUY LỘC
                                                                                                     
            
     
                     v TRANH - ẢNH và minh họa của các tác giả:

  NGỌC HOA – XUÂN CHIẾN – KIM NGA – TRƯƠNG VĂN LINH – DUY THƯƠNG – NAM PHƯƠNG - PHẠM XUÂN QUANG  - PV…
                         

Giấy phép xuất bản số 2687 BC-GPXB của Bộ Văn hóa Thông tin  cấp ngày 15 -11 - 2012. In tại Công ty CP In & DVVH Gia Lai – 102 Phạm Văn Đồng – TP. Pleiku – Gia Lai.

MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG TẠP CHÍ VĂN NGHỆ CHƯ YANG SIN THEO ĐƯỜNG DẪN:
            http://vannghedaklak.blogspot.com