Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

TIN VĂN NGHỆ

Liên hiệp toàn quốc các Hội VHNT Việt Nam tổ chức Trại sáng tác Văn học - Nghệ thuật tại thành phố PleKu, tỉnh Gia Lai dành cho hội viên các tỉnh miền Trung và Tây Nguyên, thời gian 12 ngày. Từ 14 giờ ngày 6 tháng 6, ban tổ chức đón trại viên tại khách sạn Tre Xanh, sáng ngày 7 tháng 6 sẽ chính thức khai mạc.
Hội Văn Nghệ Đắk Lắk cử ba hội viên tham dự trại là:
1/ Nhà Văn H'Xíu Hmok (ảnh dưới)


2/ Nhà thơ Nguyễn Văn Thiện (ảnh dưới)

Thêm chú thích
 3/ Nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ Duy Thương

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

TIN VĂN NGHỆ






Sáng ngày 29 tháng 5 vừa qua lãnh đạo Tạp chí Văn nghệ Chư Yang Sin đã họp Hội đồng giám khảo (lần 3) Cuộc vận động sáng tác, quảng bá tác phẩm VHNT và báo chí  về chủ đề "HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH" NĂM 2012 - 2013; nhà văn Khôi Nguyên - Quyền Tổng biên tập Tạp chí Chư Yang Sin chủ trì.
Trong tổng số hơn 200 bài dự thi gửi đến tòa soạn, vòng sơ khảo đã chọn ra 40 tác phẩm để sử dụng trên Tạp chí và chọn 12 tác phẩm vào vòng chung khảo. Hội đồng chung khảo đã chọn ra 8 tác phẩm đề nghị Ban tổ chức trao giải là:
1- Tác phẩm Vĩ Nhân Bình dị (thơ) của tác giả HỮU CHỈNH
2- Tác phẩm Người chỉ huy thao lươc trên thương trường () tác giả ĐẶNG BÁ TIẾN
3- Tác phẩm Đi lên từ sự đồng thuận của xã hội () tác giả VÂN TRANG
4- Tác phẩm Tàn mà không phế () tác giả HỒNG CHIẾN
5- Tác phẩm Trên lưng ngựa Chư Yang Sin (ky) tác giả NGUYỄN LIÊN
6- Tác phẩm Chỗ dựa tinh thần của cả buôn làng () tác giả NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG
7- Tác phẩm "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", nhiệm vụ cấp thiết của văn nghệ sĩ (chính luận) tác giả HỒNG CHIẾN
8- Tác phẩm Lòng tốt gửi vào thiên hạ (ký) tác giả NGUYỄN LIÊN 
Xin gửi lời chia vui và chúc mừng tới các tác giả cộng tác với tạp chí Văn nghệ Chư Yang Sin được đề nghị trao giải.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

CHUYỆN NHỮNG NGƯỜI "CÕNG CHỮ" VÀO RỪNG CƯ SAN

Thầy Lê Quý Sỹ - Hiệu trưởng nhà trường (bên trái ảnh) trao đổi với tác giả.

(Tiếp theo)


Ban giám hiệu và một số thầy cô không phải lên lớp, ùa ra sân trường đón chúng tôi như đón người thân lâu ngày về thăm nhà. Tay nắm tay, tiếng cười rộn rã, cùng bước lên tầng 2 của ngôi trường, nơi đặt văn phòng Hội đồng, phòng hiệu trưởng, hiệu phó… cùng chung trong một phòng học. Tôi đề nghị với ban giám hiệu nhà trường: sau giờ dạy buổi sáng, mời hết các thầy cô và cán bộ công nhân viên của trường đến giao lưu với đoàn. Thầy Lê Quý Sỹ - Hiệu trưởng nhà trường, tuổi ngòai bốn mươi, phát âm chuẩn tiếng… Xứ Thanh nên không cần giới thiệu ai cũng nhận ra; báo cáo tóm tắt tình hình nhà trường: trường thành lập năm 2008, đến năm học 2012 – 2013 toàn trường có: 13 lớp với 321 em học sinh, trong đó có hai lớp ghép; học sinh là người dân tộc ít người: 317 em, học sinh nữ: 140 em, nữ dân tộc: 139 em;  về đội ngũ: toàn trường có 21 cán bộ, giáo viên, công nhân viên; trong đó: nữ 15, dân tộc ít người 02; trình độ chuyên môn: Đại học: 6 người, Cao đẳng: 6 người, Trung cấp: 8 người, chưa qua đào tạo: 01 người (bảo vệ trường); trường có một chi bộ 8 đảng viên. Hiện nay ngoài trường chính với 8 lớp học một buổi, còn có hai điểm trường là: điểm Ea Sanh cách trường chính 5 km có một lớp ghép và điểm Sông Chò cách trường chính hơn 7 km có 3 lớp với 60 em học sinh, ở điểm này có một lớp ghép; toàn bộ số giáo viên ở điểm Sông Chò đang phải ở nhờ trong trường mẫu giáo, điều kiện sinh hoạt rất khó khăn với 3 không: không điện, không nước sạch và không nhà vệ sinh.
Qua báo cáo của Hiệu trưởng và trao đổi với các thầy cô giáo tại trường, tôi giật mình trước con số ba không mà thầy cô giáo dạy tại các điểm xa trường chính đang phải chấp nhận. Mùa mưa, nước lũ ầm ầm đổ về cuốn theo mọi thứ, nước đỏ đậm phù sa cùng rác rưởi, cây cối, nhưng đó cũng là nước ăn và sinh hoạt cho các thầy cô và học trò; mùa khô dòng  nước cạn kiệt, các thầy cô lại phải xua trâu bò, lợn gà… để chắt từng can nước đầy váng, mang về dùng; đêm đến phải căng mắt bên ngọn đèn dầu leo lét soạn giáo án, chấm bài để mặc muỗi rừng vây quanh… Không điện, là không ti vi và các điều kiện tiện nghi khác của thời hiện đại – thế kỉ XXI, thế mà vẫn chấp nhận, bám lớp bám trường. Nhưng khốn khổ nhất là… không nhà vệ sinh; thầy cô và trò đều ra núp sau bụi cây, ngọn cỏ để “giải quyết”; trời nắng còn có thể “đi nhanh về nhanh”, trời mưa thì quả là cực hình; thầy còn đỡ, các cô thì không biết nói thế nào để diễn tả cho hết... Kinh phí của ngành không có, xã lại quá nghèo không thể hỗ trợ nỗi nên đành… chờ vậy! Có lẽ thấy vẻ ngạc nhiên xen lẫn băn khoăn của tôi, thầy Lương Bá Từ, Phó hiệu trưởng nhà trường nói thêm: Trường chính thì đỡ hơn, chỉ hai không thôi là: không nước, không công trình vệ sinh! Tôi giật mình, hỏi lại: Thật thế sao? Để chứng minh mình nói không sai, thầy Phó hiệu trưởng đưa tôi ra hành lang ngắm nhìn quang cảnh toàn trường: ngoài ngôi trường 2 tầng với 6 phòng học đứng chơ vơ trên đỉnh đồi, không có một công trình phụ trợ nào, bên cạnh cổng trường có thêm một phòng học mẫu giáo lợp tôn, đường từ cổng vào sân trường được trồng ba hàng keo tai tượng cao hơn đầu người, còn lại là cỏ gianh và cỏ dại trải dài xuống tận dưới chân đồi, phía xa xa nơi chân núi hiện lên mờ mờ những nóc nhà ẩn hiện qua nền khói của người dân đốt rừng làm rẫy. Ngọn đồi trường đóng ở biệt lập với khu dân cư, nên học sinh đến trường đều phải băng qua một cánh đồng rộng và một vài con suối. Thầy Lương Bá Từ chỉ tay vào mỏm đồi phía bắc nói thêm: đấy là khu nhà công vụ của trường anh ạ, cũng may mà còn có điện lưới và đầu năm nay được đầu tư đào giếng nước để anh chị em thoát cảnh dùng nước suối dưới chân đồi. Tôi hỏi thêm: Cả khu trường chính không có nước thì làm thế nào? Đành phải cho các em học sinh thay nhau xuống chân đồi múc nước suối lên dùng tạm. Anh tính từ đấy xuống đến chỗ múc nước cũng phải gần 150 mét chứ ít gì mà đường lại dốc như vậy… Giọng của thầy hiệu phó có cái gì đó nghèn nghẹn nơi cổ làm tôi bổng thấy rưng rưng. 
"Khu WC" của trường tiểu học La Văn Cầu
Sáng nay, theo giới thiệu của phòng Giáo dục và Đào tạo huyện, trước khi xuống đây, chúng tôi đến thăm trường tiểu học Kim Đồng đóng ở trung tâm thị trấn huyện, cơ sở vật chất quả là bề thế, xứng danh Chuẩn quốc gia giai đoạn một; phòng họp hội đồng rộng rãi, thoáng mát có trang bị quạt, ti vi, bàn ghế đạt chuẩn. Cô Vũ Thị Hòa, Hiệu trưởng nhà trường giới thiệu sơ qua về cơ sở vật chất của trường làm mấy anh phóng viên đi theo tròn mắt và khi ra thăm lớp học bấm máy liên tục, không dứt ra được. Tôi theo chân cô Nguyễn Thị Bắc, Phó hiệu trưởng nhà trường thăm phòng làm việc của hiệu trưởng, các hiệu phó… phòng nào cũng lớn chắc phải trên 15 m2, ngoài bàn làm việc, tủ hồ sơ, máy vi tính còn có bộ xalong bọc da tiếp khách;  lên gác thăm phòng học của khối 4 và 5, lớp nào cũng trang trí rất đẹp; bàn ghế, bảng chống lóa đúng chuẩn. Vòng ra phía sau lớp học là khu nhà vệ sinh xây khép kín đạt chuẩn theo quy định của ngành… Phía trước sân trường, bên cạnh những gốc bàng, gốc phượng… những chiếc ghế đá xếp vòng quanh làm chỗ nghỉ chân cho thầy và trò giờ ra chơi; còn giờ đây đứng trên sân trường tiểu học La Văn Cầu cũng là trường tiểu học như nhau sao mà khác nhau qúa xa đến thế!
Theo chân các thầy cô, tôi lên thăm khu nhà công vụ giáo viên; khu nhà cấp 4, tường xây lợp tôn, mỗi phòng rộng chừng 3 mét, dài 5 mét; nếu thầy cô có gia đình được ưu tiên một phòng còn độc thân thì mỗi phòng kê hai hoặc ba chiếc giường một, và một chiếc bàn liền ghế 2 chỗ ngồi của các em học sinh tiểu học. Tôi hỏi thầy Nguyễn Thành Tâm, Tổng phụ trách của trường: Bàn ghế bé tẹo thế này làm sao ngồi mà soạn bài được? Dạ, bàn ghế để ấm chén làm chỗ uống nước, còn soạn bài thì kê va ly lên giường ạ! Tôi tròn mắt trước thực tế của khu nhà công vụ của trường khi biết thêm: đầu năm nay khu nội trú này mới có giếng nước để các thầy cô sử dụng, còn trước đây vẫn dùng nước suối; hơn chục cán bộ công nhân viên và giáo viên ở khu nhà công vụ này vẫn chưa có nhà vệ sinh, đang phải thực hiện quy luật tự nhiên là ra… triền đồi!
Trở về huyện, tôi tìm gặp thầy Phạm Ngọc Thạch, trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo huyện M’drắk, trao đổi về những điều mắt thấy tai nghe tại trường tiểu học La Văn Cầu; thầy Phạm Ngọc Thạch cho biết: Tôi đã vào thăm trường nhiều lần, biết anh em ở đó rất khó khăn, thương lắm; nhưng kinh phí của ngành không có, chưa biết làm thế nào được cả! Nghe lãnh đạo ngành trả lời như vậy, tôi mang băn khoăn đến trao đổi với ông Lê Đình Điền, Phó bí thư huyện ủy kiêm Chủ tịch UBND huyện M’drăk, ông cho biết: Địa phương cũng đã vào kiểm tra, đã biết khó khăn của các thầy cô nhưng điều kiện kinh tế chưa cho phép nên năm nay mới đầu tư đào giếng cho khu nhà công vụ, sang năm học sau chúng tôi sẽ tháo gỡ dần dần! Tôi biết ông Chủ tịch huyện cũng trăn trở với giáo dục rất nhiều vì bản thân ông cũng từng là giáo viên tiểu học về huyện M’drắk năm 1977 như tôi, đã từng phải vào tận từng nhà dân vận động từng em học sinh đến trường; từng đối diện với cái chết khi bị bọn Funrol tập kích vào trường Dân tộc nội trú M’đrắk năm 1979; vượt lên tất cả ông đứng vững, trụ lại với mảnh đất quê hương thứ hai của mình, cống hiến cho ngành giáo dục và giờ đây là cán bộ lãnh đạo chủ chốt của huyện, chắc chắn những khó khăn của trường tiểu học La văn Cầu nói riêng và của cả ngành giáo dục huyện M’drăk nói chung sẽ được ông tham mưu cho Đảng và chính quyền địa phương tìm cách tháo gỡ vào đầu năm học mới, tôi vẫn tin như thế!  
Cờ đỏ kiểm tra sĩ số trước khi tan học

Rời huyện M’drăk trở về, trong tôi đọng lại ấn tượng khó quên về các thầy cô giáo ở trường tiểu học La Văn Cầu, tuy phải chịu đựng và chấp nhận tất cả khó khăn, vất vả đời thường để “cõng chữ” đến với các em học sinh với mong muốn thực hiện lời dạy của Bác: “ai cũng được học hành”. Ban giám hiệu nhà trường cùng với Công đoàn và Đoàn thanh niên biết phát huy dân chủ, thổi ngọn lửa nhiệt tình của người thầy được Đảng và Nhà nước đào tạo, mang ánh sáng văn hóa đến với mọi nhà, vận động các em trong độ tuổi đến lớp học cái chữ của Bác, của Đảng, mở mang kiến thức để mai này xây dựng đất nước ta, địa phương ta: “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”. Sự cố gắng ấy của thầy và trò trường tiểu học La Văn Cầu đã gặt hái được thành công nhất định; kết quả cuối năm học 2012 – 2013: Chi bộ nhà trường được đề nghị công nhận: Chi bộ trong sạch vũng mạnh xuất sắc; trường được đề nghị công nhận đạt danh hiệu: Tập thể lao động tiên tiến. Chúng ta mong rằng các cấp có thẩm quyền ở Đắk Lắk nói riêng và các tỉnh có dân định cư tại xã Cư San nói chung, sớm có kế hoạch phối hợp đầu tư cơ sở vật chất để các thầy cô ở đây bớt khó khăn, vất vả, an tâm công tác làm tròn trách nhiệm của người “cõng chữ lên rừng”; và các em học sinh đa số là dân tộc thiểu số nơi đây có cơ sở vật chất tạm đủ để học tập đạt kết quả tốt hơn.

M’drăk tháng 5 năm 2013

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

CHUYỆN NHỮNG NGƯỜI "CÕNG CHỮ" VÀO RỪNG CƯ SAN


 
Phóng sự của HỒNG CHIẾN

Anh Tạ Hồng Diện – Phó trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo huyện M’drăk dẫn đoàn chúng tôi về thăm trường tiểu học La Văn Cầu, đây là trường xa trung tâm huyện nhất và cũng là trường hiện nay khó khăn nhất của huyện M’drăk. Xe đưa đoàn xuôi quốc lộ 26 về phía thành phố Nha Trang, qua đèo M’drăk, con đường uốn lượn như một con trăn khổng lồ đang lách mình qua các mỏm núi, vực sâu lao về hướng biển. Hai bên đường rừng thông, keo tai tượng, bạch đàn… tươi tốt bao phủ hết các ngọn đồi. Đến địa phận xã Ea Trang, hai bên đường vẫn thưa thớt bóng nhà như cách đây… thời tôi mới tới.
Cuối năm 1978, tôi được cấp trên giao nhiệm vụ về xã Ea Trang phối hợp với chính quyền địa phương vận động nhân dân xây dựng trường nội trú Ea Trang; tôi chọn một ngọn đồi tại thôn Hai để làm trường vì thôn Hai là trung tâm xã và gần trạm kiểm soát Phương Hoàng, đảm bảo an ninh cho thầy và trò. Ngày ấy hai bên đường quốc lộ 21 (bây giờ đổi tên thành quốc lộ 26) chỉ có cỏ gianh, cỏ lau, và cây đót mọc được, trải dài lên tận các đỉnh đồi – người dân địa phương bảo: Tại thằng Mĩ rãi chất độc hóa học phát quang cây cối, đề phòng quân Giải phóng chặn đánh đường nên mới thành ra như vậy! Mùa mưa cỏ gianh xanh tốt lắm, nhưng mùa khô đến thì chỉ cần một mồi lửa các ngọn đồi bị cháy hết, trơ lại mặt đất đen thui phủ đầy tro. Đứng dưới đường quốc lộ 21 vào buổi chiều thỉnh thoảng vẫn thấy nai, hoảng và heo rừng dắt nhau đùa giỡn trên triền núi. Trường lúc ấy làm tạm bằng cây rừng và lập cỏ gianh thôi, nhưng cái quan trọng là có trường, có nhà để các em học sinh cấp 2 là người Êđê có thể đến ở và học. Trường làm xong, tôi bàn giao lại và đi xây dựng trường mới rồi đi học và chuyển qua công tác khác, không ở giáo dục nữa; thấm thoắt gần 30 năm sau - năm 2007, tôi mới có điều kiện quay lại trường cũ cùng thầy Lê Cảnh Truật – khi ấy đương chức Phó phòng Giáo dục và Đào tạo huyện. Trường cũ còn đây, nhưng tên trường đã thay đổi, cơ sở vật chất cũng đổi thay, những lớp học tạm bợ ngày xưa nay đã được kiên cố hóa, mái ngói đỏ tươi; học trò không chỉ có người Êđê mà nay còn có: Kinh, Tày Nùng, H’Mông… Nhưng các em không có chế độ nội trú mà hoàn toàn phụ thuộc vào gia đình. Nhìn những túp lều bằng tre, nứa lập cỏ gianh hoặc vải bạt dựng tạm để ở và học tập của các em người dân tộc thiểu số vì ở quá xa trường, học xong không về được phải ở lại đến hết tuần; tôi có bài phóng sự: “Gian nan đường đến cái chữ!” phản ánh một thực tế buồn ở địa phương và góp phần kiến nghị để Nhà nước ban hành chính sách hỗ trợ cho học sinh bán trú dân nuôi ở vùng xa xôi, hẻo lánh, khó khăn. Mới đó mà đã gần sáu năm, sáu năm trôi qua, theo như báo cáo, một số trường ở đây vẫn còn nhiều khó khăn lắm, tôi cũng muốn biết những khó khăn đó là gì, và có cách gì tháo gỡ hay không?
Xe đưa tôi qua cổng trường cũ, đến gần đèo Phượng Hoàng, rẽ phải theo đường tỉnh lộ mới làm, được rải nhựa phẳng phiu, uốn lượn qua các mỏm núi cao vực sâu để đến địa phận xã Cư San, có đoạn dài hơn 10 km không một nóc nhà, một bóng người. Anh Tạ Hồng Diện cho biết: xã Cư San mới được thành lập, toàn bộ dân số của xã là dân tộc thiểu số các tỉnh phía bắc di cư tự do vào làm ăn sinh sống và đông dần lên, thế là thành một xã mới ở vùng sâu, cách xa trung tâm huyện khoảng 40 Km. Do tình hình địa bàn địa thế hiểm trở: núi cao, suối sâu, đường sá đi lại khó khăn, học sinh ở phân tán… điều kiện kinh tế của xã cũng như huyện còn khó khăn nên đầu tư cho trường còn hạn chế lắm, nhưng được cái thầy cô nhiệt tình nên gắng gượng vượt qua. Tôi hỏi: Trường khó khăn như thế nào mà được xếp “nhất” huyện? Các bác cứ đến tận nơi sẽ rõ! Nghe câu trả lời của Phó trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo huyện, tôi hơi ngac nhiên và thoáng chút bất ngờ… Lãnh đạo của một phòng quan trọng của huyện thuộc hàng khó khăn nhất tỉnh lại là một người còn khá trẻ, tuổi chỉ độ ngoài ba chục, dáng mảnh khảnh, hoạt bát, nhưng được đào tạo cơ bản theo “chuẩn”; có lẽ đây là mẫu cán bộ chủ chốt cho tương lai của tỉnh nhà.
Bất ngờ, một cô gái đi xe máy vòng qua đầu xe của chúng tôi giơ tay ra hiệu cho lái xe đi theo; xe bỏ đường nhựa, rẽ theo đường đất leo lên sườn đồi. Con đường đất do nước chảy nhiều nên tạo ra vô số rãnh và “ổ voi, ổ trâu”, làm người ngồi trên xe lắc lư như ngồi trên thuyền ra đảo; đi một đoạn nữa, xe bò đến đỉnh đồi có treo tấm biển: Trường tiểu học La Văn Cầu. Trước mắt tôi một ngôi trường hai tầng với 7 phòng học còn khá mới, sân trường trồng hai hàng đa và si cao tới hơn 3 mét, cành lá sum sê xanh tốt làm bớt đi cái nắng nóng của đá sỏi màu nâu đỏ dưới sân trường hắt lên. Trong lớp các thầy cô đang say mê giảng bài dù đã quá mười giờ. Tôi thầm nghĩ, trường đẹp thế này sao bảo khó khăn?
(Còn nữa) 
Thêm chú thích
 
Thêm chú thích

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

MAY QUÁ!





Anh Cả bị đau phải vào bệnh viện điều trị, nằm một mình một phòng rộng lại có cả ti vi, tủ lạnh để dùng; ngó qua các phòng bên cạnh, bệnh nhân nằm hai người một giường, trời nóng nực, đêm đến không có ti vi xem. Động lòng trắc ẩn, anh Cả mở tung cửa phòng mình cho người nhà các bệnh nhân vào cùng xem ti vi đến tận khuya. Sáng ra nghĩ được tứ thơ hay, luồn tay xuống dưới gối định lấy cặp ra để chép thì… cái cặp không cánh bay đi đâu mất từ lúc nảo lúc nào rồi, mang theo toàn bộ giấy tờ túy thân và số tiền dành dụm cả năm trời. Trưa anh em cơ quan vào thăm, anh Cả kể lại chuyện và hớn hở khoe:
-         May quá các cậu ạ!
-         Mất tiền và mất hết giấy tờ tùy thân mà còn may cái nỗi gì! Lão Chánh Văn phòng ngạc nhiên hỏi lại.
-         Mấy thứ đó mất còn làm lại được, nhưng cuốn sổ chép mấy bài thơ của mình để dưới chiếu vẫn còn. Thế không may là gì!

NGẮM HOA

Thêm chú thích

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA!



Thêm chú thích


Trong một lần dẫn anh chị em hội viên đi sáng tác qua tỉnh bạn, buổi sáng cả đoàn ra quán ăn điểm tâm; anh Cả ăn xong trước, dặn mọi người: Mời mọi người qua quán cà phê HƯƠNG CAU phía đối diện uống cà phê nhé! Anh Cả đứng lên định bước ra ngoài thì... bỗng nhiên như bị trúng gió: mặt xạm lại, mắt trợn tròn, cả người cứng đơ như... Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du; cả đoàn buông đũa đưa mắt dõi theo hướng anh Cả nhìn. Phía bên cửa ra vào, một thiếu phụ chắc tuổi 35 - 36, mặc áo dài màu trắng, tóc buông quá lưng, khuôn mặt hình trái xoan, và đặc biệt đôi mắt sắc sảo nhưng đượm vẻ u buồn, đang ngồi rửa chén cho quán. Ông họa sỹ ngồi cạnh tôi buột miệng:
-         Đẹp! Đẹp thật, ra giáng một công chức lắm!
-         Vẻ đẹp thật quý phái. Ông nghệ sĩ Nhiếp ảnh cũng góp lời.
-         Sao vậy bác? Ông nhà thơ giật giật áo anh Cả hỏi.
Như bừng tỉnh, anh Cả bước lại bên người đang rửa chén cất tiếng:
-         Chào em!
-         Xoảng! Vừa ngước lên, cả chồng tô trên tay rơi xuống vỡ tan tành; mặt cô cũng tái xanh, mắt đờ đẫn...
  

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

TỆ QUÁ! TỆ QUÁ!





Đầu giờ làm việc buổi sáng, một vị hội viên cao niên lên Văn phòng Hội thăm; sau khi nhấp li trà, ông lên tiếng:
-         Hội ta đã đi viếng Nông Hoàng chưa?
-         Nguyễn Hoàng ở đâu, mất lâu chưa bác? Anh Cả giật mình hỏi lại.
-         Cậu trả lời thế, có nghĩa là lãnh đạo Hội ta tiếc một vòng hoa, không đến viếng chứ gì?
-         Thưa bác, cháu hỏi có gì không phải bác bỏ qua cho: Nông Hoàng là trai hay gái, cứ trú ở đâu ạ? Ông phó Văn phòng Hội cũng ngạc nhiên hỏi lại.
-         Ông ngoại của thân mẫu Nông Hoàng là  anh ruột của nhà văn Hoàng Đại Oai, hội viên sáng lập của Hội ta; thế mà các cậu không biết thì hỏng thật.
-         Thưa bác, nếu vậy thì cháu nhớ ra rồi, hội viên Hoàng Đại Oai là một trong 35 hội viên đầu tiên của Hội ta, nhưng sau đó vi phạm điều lệ hội nên bị xóa tên rồi ạ.
-          Hội ta là hội Văn Nghệ, phải có cái tâm và cái tầm để định hướng cho cả xã hội về đạo đức và thẩm mỹ, vậy mà con cháu người có công với Hội như thế, chết không đến viếng thì tệ quá, tệ quá!
Nói dứt lời, ông giận giữ đứng dậy bỏ về làm anh Cả lẫn ông Phó chánh đứng ngệt mặt ra.

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

TIN VĂN NGHỆ


Sáng ngày 14 tháng 5 năm 2013 vừa qua, Thường trực Hội Văn Nghệ Đắk Lắk đã họp và quyết định mở trại sáng tác Mỹ thuật vào tháng 6 năm 2013  tại khu du lịch sinh thái Buôn Đôn, huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắk Lắk.
Ban tổ chức Trại có 6 thành viên do nhà văn Khôi Nguyên - Bí thư Đảng Đoàn, Chủ tịch Hội VHNT tỉnh làm trưởng ban.
Thành phần và số lượng tham dự Trại: 10 trại viên là hội viên Hội VHNT Đắk Lắk;
Mời 2 họa sĩ trung ương và 02 họa sĩ của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đăk Nông;
Thời gian: 7 ngày (từ 10 đến hết ngày 16 tháng 6 năm 2013).
 Các họa sĩ đang sinh sống và làm việc tại địa bàn tỉnh Đắk Lăk chưa phải hội viên Hội VHNT Đắk Lắk có nhu cầu dự Trại, xin liên hệ với họa sĩ Lê Vấn - Chi hội trưởng Chi hội Mỹ thuật để đăng ký qua số điện thoại: 0908 451 358, hạn cuối vào ngày 02 tháng 6 năm 2013 ;


Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

BẾ MẠC TRẠI SÁNG TÁC VHNT M'DRAK

Sáng ngày 11 tháng 5 năm 2013, tại hội trường UBND huyện Mdrak, Hội VHNT Đắk Lắk phối hợp với UBND huyện M'dak đã tổ chức lễ bế mạc Trại sáng tác VHNT M'drak - tháng 5 năm 2013. Tới dự lễ bế mạc có ông Lê Đình Điền - Phó bí thư Huyện ủy, chủ tịch UBND huyện M'drak; ông Nguyễn Ngọc Bình - Phó chủ tịch UBND huyện cùng đại diện các cơ quan ban ngành của huyện M'drak; nhà văn Khôi Nguyên - Bí thư Đảng đoàn, chủ tịch Hội VHNT tỉnh cùng các cán bộ văn phòng và tòa soạn tạp chí Chư Yang Sin cùng các phóng viên báo, đài trung ương và địa phương.

Thêm chú thích
Nhà văn Hồng Chiến - Trưởng trại sáng tác VHNT M'drak phát biểu khai mạc Lễ bế mạc Trại (ảnh trên);
Nhà thơ Đặng Bá Tiến - Phó trại báo cáo Tổng kết Trại (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Đại biểu địa phương tham dự Lễ bế mạc Trại (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Chú thích ảnh: hàng đầu từ trái qua phải, ông Nguyễn Ngọc Bình - Phó Chủ tịch UBND huyện; ông Lê Đình Điền - Phó bí thư Huyện ủy, chủ tịch UBND huyện; ông Trần Quang Đính - Phó ban Tuyên giáo Huyện ủy .

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ: 249 - THÁNG 5 NĂM 2013



Bìa 1

Bìa 3

Bìa 4



Tạp chí Văn Nghệ CHƯ YANG SIN
Xuất bản hàng tháng

Số: 249 - Tháng 5/2013

                                   Tòa soạn:                    
172 Điện Biên Phủ - TP.Buôn Ma Thuột - Đắk Lắk
ĐT :  0500.3840 276
Email: cuyangsindaklak@gmail.com
                                              
Quyền Tổng biên tập:
KHÔI NGUYÊN

Phó Tổng biên tập thường trực:
 HỒNG CHIẾN

Phó Tổng biên tập:
 ĐẶNG BÁ TIẾN

Ban biên tập:
NGUYỄN VĂN THIỆN
PHẠM HUỲNH
TRƯƠNG BI
HUỲNH NGỌC LA SƠN

Trình bày:

Y KUAN NY NIÊ

AN QUỐC BÌNH

Thiết kế mỹ thuật:
AN QUỐC BÌNH

Sửa bản in:
TRẦN THỊ ÁNH NGUYỆT

Trong số này


 VĂN:
Vũ điệu mưa (truyện ngắn) – PHẠM THỊ NGỌC THANH
     Thế nào là mùa hè (truyện ngắn) – HỒNG CHIẾN
 Độc chiêu tiếp thị (truyện ngắn) VŨ HƯƠNG NAM
 Ông và cháu (truyện ngắn) – HOÀNG BÌNH TRỌNG 
  Gửi về tháp cổ (truyện ngắn) – HUỲNH THẠCH THẢO



THƠ của các tác giả:
NGUYỄN HƯNG HẢI – LÊ THỊ MINH NGHIỆM – NGUYỄN DUY XUÂN – LÊ ANH PHONG – LÒ NGÂN SỦN – ĐẶNG BÁ TIẾN – ĐÕ TOÀN DIỆN – HUỆ NGUYÊN – LÊ QUÝ PHÓNG – TRẦN ĐÌNH THÀNH – PHẠM THỊ NGỌC THANH – HOÀNG THANH HƯƠNG – TRẦN THÙY LINH – NGÔ THẾ LÂM – DUY HOAN – HOÀNG ANH TUẤN – QUẢNG TIẾN MINH – VẠN LỘC – VƯƠNG VĂN BẠNG – NINH ĐỨC HẬU – PHẠM MIINH TRỊ - NGUYỄN TẤN THÁI – TRẦN VĂN HỘI - MAYA ANGELOU (LÊ VĨNH TÀI dịch)

Nghiên cứu giới thiệu – phê bình:

l                       Bác Hồ nói và viết                    -  HOÀNG BÍCH HÀ
l                     Chiến thắng Bạch Đằng... –  NGUYỄN VĂN THANH
l                     Đọc thơ Bác để học tập…        - PHẠM MINH TRỊ
l                     Khúc tráng ca của núi rừng      – HỮU CHỈNH
l                     Văn học tự ý thức                        - INRASARA
l                     Nhọc nhằn sáng tạo văn chương – NGUYỄN NGUYÊN ÁNH VINH
l                     Mỹ thuật Đắk Lắk  -   CHMT
l                     Lễ cúng thần Gió… - ĐÔNG THÀNH

NHẠC
Ơi à dễ thương
                                        Nhạc và lời: LÊ VĂN LA VÂN


     
               
 Ảnh Bìa 1: Mùa lễ hội    Ảnh :   ĐẶNG BÁ TIẾN
                                                                                                     
            
     
                      TRANH - ẢNH và minh họa của các tác giả:

  AN QUỐC BÌNH – HỒNG CHIẾN – NGÔ TIẾN SỸ - VƯƠNG QUỐC KIM – NGUYỄN LIÊN –  XUÂN CHIẾN  - PV…


                   
       

Giấy phép xuất bản số 2687 BC-GPXB của Bộ Văn hóa Thông tin  cấp ngày 15 -11 - 2012. In tại Công ty CP In & DVVH Gia Lai – 102 Phạm Văn Đồng – TP. Pleiku – Gia Lai.

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

TIN VĂN NGHỆ

Sáng ngày 7 tháng 5 năm 2013, tại hội trường UBND huyện M'drăk dã tổ chức khai mạc Trại sáng tác VHNT Mdrăk năm 2013. Đến dự buổi lễ khai mạc Trại có lãnh đạo Hội VHNT Đăk Lắk, huyện ủy, UBND huyện và thủ trưởng các cơ quan ban ngành của huyện ; phóng viên báo đài trung ương và địa phương cùng 11 trại viên là hội viên Hội VHNT Đắk Lắk.

Lễ khai mạc Trại (ảnh trên)
Nhà văn Khôi Nguyên - Bí thư Đảng đoàn, Chủ tịch Hội phát biểu khai mạc Trại (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Nhà văn Hồng Chiễn - Trưởng trại sáng tác VHNT M'drăk phát biểu tại lễ khai mạc (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Nhà văn Khôi Nguyên (bên trái ảnh) trao quà lưu niệm cho UBND huyện Mdrăk (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Ông Nguyễn Ngọc Bình - Phó chủ tịch UBND huyện M'drăk phát biểu tại buổi lễ (ảnh dưới)

Thêm chú thích

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

TIN VĂN NGHỆ

Thực hiện kế hoạch năm 2013, Hội VHNT Đắk Lắk phối hợp với UBND huyện M'drăk tổ chức trại sáng tác VHNT tại huyện M'drăk sẽ khai mạc vào sáng ngày 7 tháng 5 năm 2013;

Thành phần đoàn:
1/ Nhà văn Hồng Chiến - Phó chủ tịch Hội VHNT Đắk Lắk, Phó tổng biên tập tạp chí Văn nghệ Chư Yang Sin - Trưởng đoàn

2/ Nhà văn Niê Thanh Mai - Phó chủ tịch Hội VHNT Đắk Lắk - Phó đoàn


3/ Nhà thơ Đặng Bá Tiến - Phó tổng biên tập tạp chí Văn nghệ Chư Yang Sin - Phó đoàn


Thành viên của đoàn:
1/ Nhà thơ Trần Chi
2/ Nhà văn, Đại tá Quân đội Lê Huy Thành
3/ Nhạc sĩ, Trung tá Công an nhân dân Dương Tấn Bình
4/ Nhạc sĩ Lê Nhật Thanh
5/ Nhạc sĩ Nguyễn Hưng
6/ Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Duy Thương
7/ Nghệ sĩ Điện ảnh Lê Công Việt  
8/ Nhà văn H' Siêu Bya


Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

BẤT NGỜ... HỒ LẮK

Cá sấu hồ Lăk hôm nay (ảnh dưới)

Voi thưởng thức... đặc sản (ảnh dưới)

Du khách nước ngoài xem voi... ăn (ảnh dưới)


Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

KHOẢNG KHẮC TRÊN HỒ LĂK - ĐẮK LẮK

Mời các bạn cùng tôi đến thăm hồ Lăk, tỉnh Đắk Lắk


Một góc Hồ Lăk nhìn từ khu Biệt Điện Bảo Đại (ảnh trên)


Bến xuất phát đi thuyền duy lịch trên hồ Lắk (ảnh trên)

Đi thuyền máy trên hồ (ảnh dưới)






Du khách khám phá mặt hồ bằng thuyền độc mộc (ảnh trên);
Du khách cưỡi voi tham quan hồ (ảnh dưới);



Thêm chú thích


Mưu sinh trên hồ (ảnh trên)