Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

VỚI CÂY BÚT - tác giả HOÀNG THẾ




Cây bút nhỏ như nhiều cây bút
Đã cùng tôi thao thức những đêm dài
Nghe hơi thở của đồng của đất
Mồ hôi rơi thấm đẫm luống cày…

Nghe dòng sông bên lở bên bồi
Mùa lũ về, con nhện cõng trứng trèo ngọn cỏ
Đảo nổi đảo chìm đang ì ầm bão tố
Đất nước hòa bình – cây bút chưa bình yên!

Cây bút thương em ăn sẻn để dành
Đi sớm về khuya, đầu sương chân giá
Đất nước còng lưng như dáng mẹ
Và anh nao lòng đi và viết, viết và đi!

Nghe tiếng người xưa tha thiết vọng về
Trái tim đập theo từng con chữ
Biết giữ mình trước trò đời cám dỗ
Và cây đời lại nở thêm hoa.



Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

VÀI NÉT VỀ ĐỀN THỜ TRONG KHU DI TÍCH TRÀNG AN - NINH BÌNH



Đền thờ Đinh Điền và Lưu Cơ

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Đền Trần hơn 1.000 năm

Thêm chú thích

Thêm chú thích
Phủ Khổng có gốc thị 1.000 năm tuổi

Thêm chú thích

Thêm chú thích
Bên nước Phủ Khổng

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

MỘT THOÁNG TRÀNG AN

Gom được vài tấm hình về khu du lịch sinh thái Tràng An, xin chia sẻ cùng các bạn.


Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

ĂN MÀY NƠI CỬA PHẬT!

Đoàn văn nghệ sĩ Dak Lak trên đường lên Điện Biên Phủ đi thực tế sáng tác, chuẩn bị kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên; ngày 21 tháng 6 dừng chân tại thành phố Ninh Bình và được Hội VHNT Ninh Bình dẫn đi thăm khu du lịch sinh thái Bái Đính. Chủ nhà xin giới thiệu vài hình ảnh bất ngờ lượm được nhân chuyến đi này:




Góc khuất trước mắt Phật!



Nương nhờ cửa Phật!
Nương nhờ bóng Phật!

Hướng thiện
Cửa phật tôn nghiêm



Mưu sinh nơi cửa phật

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

THANG ÂM (tiếp theo)


Truyện ngắn của HỒNG CHIẾN



Nhưng đời không ai có thể biết trước điều gì, Đoàn vừa về đến tỉnh, xe công an ập đến còng tay Lê Quang đưa đi. Ông trưởng đoàn văn công chạy lên ty Công an hỏi mới được biết: hình như lính của ông là điệp ngầm cho chế độ cũ. Trong Đoàn, mọi người được dịp bàn tán: Cái thằng đó là quân do CIA đào tạo đấy! Mất cảnh giác quá, trong chế độ Ngụy, hắn  hơn hai mươi tuổi mà vẫn không bị bắt lính là có vấn đề rồi, thế mà không đoán ra! Cháy nhà ra mặt chuột, sao có thể để một tên phản động ở mãi trong cơ quan văn hóa – nghệ thuật như cơ quan chúng ta được. Có những người từng ghen với tài năng của Lê Quang còn mạnh miệng tuyên bố: Tuyển cả CIA vào làm việc chắc lãnh đạo Đoàn bị “mua” rồi! Nhưng cũng có người thương tình: Chắc có sự nhầm lẫn gì đây, hắn sống tình nghĩa như vậy không thể là thằng phản trắc. Mặc đồng nghiệp hay người yêu mến tiếng đàn có nói gì đi nữa thì vụ án của Lê Quang cũng không được xét xử, anh vẫn phải ở nhà tạm giam của cơ quan điều tra. Lâu dần người ta cũng đành chấp nhận quên dần tiếng đàn ghi ta của người nhạc sĩ còi.
     Trong khi ấy, Ở trại tạm giam, Lê Quang bị hỏi cung liên tục nhưng hình như vẫn chưa có gì rõ ràng. Chỉ vì một lẽ hồi chế độ cũ, vì mê tiếng đàn của người nhạc công nghèo, một tên bên An ninh đã gọi anh lên nói thẳng:
-         Mày đến tuổi đi Quân dịch rồi, nhưng ra đó thì một đi không trở lại nữa đâu, mẹ già ai nuôi! Mày ký vào giấy tờ này, tao bảo lãnh sẽ không ai quấy rầy mày nữa. Nếu không phải loạn lạc của chiến tranh với tài năng của mày chắc chắn đời sẽ khá đấy. Còn thời buổi này đành phải vậy thôi…! Mày đồng ý không?
-         Dạ!
Cũng từ đó không ai nhắc đến chuyện bắt Lê Quang đi lính cho tận đến ngày hòa bình. Không ngờ trong đống hồ sơ lưu trữ mà bên Công an có được lại vẫn lưu giữ tập hồ sơ đó. Dù có nói gì, khai gì đi nữa Cán bộ vẫn không tin, nên người nhạc công vẫn phải ở tù. 
*
*    *
     Cái tỉnh nghèo heo hút trên cao nguyên lại được dịp xôn xao, đường phố được chăng đầy cờ và biểu ngữ chào đón vị lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước vào thăm. Lâu lắm mới có vị khách quý đến như vậy ghé vào nên tiếp đón chu đáo cũng phải. Đoàn Văn công của tỉnh được vinh dự biểu diễn chào mừng. Ông Vũ Cương bố trí tiết mục cuối cùng khép lại chương trình văn nghệ chào mừng là bản nhạc phổ thơ của chính vị lãnh đạo cao cấp vào thăm. Bản nhạc dứt, Lãnh đạo tỉnh xếp hàng ôm hoa tặng người có thơ được phổ nhạc hay quá; còn tác giả bài thơ lại đề nghị cho gặp Trưởng đoàn Văn công và người nhạc sĩ tài hoa phổ nhạc thơ mình. Ông Vũ Cương cứ thực lòng báo cáo về người nhạc công phổ nhạc bài thơ không biết vì lí do gì mà bên công an tạm giữ mãi không xét xử. Nghe xong báo cáo, vị khách hỏi Chủ tịch tỉnh, Chủ tịch gọi Trưởng ty Công an và… sáng hôm sau xe U - oat của bên An ninh chở Lê Quang trả về Đoàn với lời xin lỗi vì… nhầm!
Hôm sau nữa, Lãnh đạo tỉnh mời Lê Quang đến nhận quyết định cấp nhà ngay tại trung tâm thị xã, thế là hai mẹ con có nơi ở mới; chấm dứt cảnh ở thuê căn hộ nghèo nàn, lụp xụp.
Có điều từ đó trở đi, tiếng đàn của người nhạc công kém đi sức hấp dẫn và anh chỉ phổ nhạc cho những bài thơ mà anh cho rằng khi cần thiết, biết đâu lại trở thành cứu tinh cho mình.

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

THANG ÂM



 
HỒNG CHIẾN
Truyện ngắn của HỒNG CHIẾN

Xen lẫn trong tiếng vỗ tay ầm ầm như pháo nổ là tiếng reo của đám đông:
-         Đàn lại đi! Đàn lại đi!
Lê Quang cúi đầu chào và cánh màn nhung từ từ khép lại. Được biểu diễn trên sân khấu đã là một vinh dự lớn lao đối với một người nhạc công vô danh vốn chỉ quanh quẩn trên mảnh đất thị xã miền núi heo hút, nào mấy ai biết đến; thế mà hôm nay được biểu diển trước khán giả chật cứng của Nhà Hát Lớn đến đêm thứ ba vẫn được người xem hâm mộ gào thét xin được thưởng thức thêm, Lê Quang thấy mình hạnh phúc quá. Ông Quốc Cương, Trưởng đoàn văn công của tỉnh bước từ cánh gà ra vỗ vai:
-         Khán giả hâm mộ quá, thôi cháu ráng chịu khó tặng người ta thêm một bản nữa nhé.
-         Dạ!
Cánh màn nhung lại từ từ kéo lên, ông Trưởng đoàn cúi đầu chào khán giả và cất tiếng:
-         Kính thưa các quý vị khán giả! Thật vui khi được các quí vị dành cho đoàn nghệ thuật tỉnh lẻ chúng tôi sự đón tiếp nồng nhiệt và ưu ái đến bất ngờ như thế này, anh em chúng tôi vô cùng cảm động. Đêm nay cũng là đêm biểu diễn cuối cùng của đoàn trước khi trở về Tây Nguyên, hẹn các bạn một ngày gần nhất chúng ta lại gặp nhau tại đây. Để đáp lại thịnh tình của các bạn, nhạc sĩ Lê Quang sẽ  trình bày một nhạc phẩm nữa, xin hãy xem đây là món quà tặng người hâm mộ trước lúc chia tay.
Cả hội trường đứng bật dậy vỗ tay hoan hô. Lê Quang ôm cây đàn ghi ta bước ra cúi đầu chào:
-         Thưa các bác, các anh, các chị! Thật vinh dự cho một nhạc công như cháu khi được mọi người ở đây mến mộ dành cho sự ưu ái đến bất ngờ, vậy cháu xin tặng mọi người một bản nhạc nữa ạ.
Cả hội trường lặng ngắt, chỉ có tiếng đàn vút lên; mọi người tròn xoe mắt khi thấy vị nhạc công chỉ dùng một tay chơi đàn. Tiếng đàn như có phép màu nhiệm xóa tan u buồn, xóa tan sầu muộn, xóa tan oán hờn… và tất cả chỉ còn là một dòng suối sôi sục của trái tim khao khát tình yêu và cuộc sống. Tiếng đàn của một thanh niên tuổi chỉ mới “hăm”, chưa qua một nhạc viện nào đào tạo sao lại có sức cuốn hút mãnh liệt đến thế! Bản nhạc đã dừng, người ta nghe rõ cả tiếng một con muỗi vừa mới bay qua và rồi đột nhiên như có phép thần tiên cả hội trường đứng bật dậy vỗ tay như sấm kéo dài. Người nhạc công từ từ quay lưng lại khán giả, quay lưng lại với những tràng pháo tay nồng nhiệt dành cho mình, chiếc đàn ghi ta cũ kỹ nhiều chỗ đã bong lớp sơn bên ngoài được chuyển từ phía trước ra sau lưng; khán giả có thể nhìn rõ những chiếc giây đàn mỏng mảnh như bao chiếc dây đàn của các cây đàn bình thường khác, vậy mà qua tay anh chàng nhạc công ốm nhách này lại có sức hút kỳ lạ đến thế. Tiếng vỗ tay thưa dần, có thể trong số các vị khán giả đã có chút không bằng lòng với cách cư xử của người nhạc công khi có thái độ quá ngạo mạn – quay lưng lại khán giả! Có người phật ý vì cách cư xử không lịch sự, hay nói đúng hơn là thiếu văn hóa của người nhạc công đã quay lưng lại với những người hâm mộ mình! Cũng có người tỏ ra thông cảm: “bệnh ngôi sao” là vậy, phải có một chút gì đó cố tạo ra cho khác người thường chứ! Có lẽ hơn một ngàn người có mặt xem biểu diễn đã có rất nhiều người hụt hẫng vì thần tượng của mình cư xử không đúng mực trong khi được tung hô, vì thế tiếng reo ngớt dần và mọi người từ từ ngồi xuống, trật tự được vãn hồi.
Thật bất ngờ, tiếng đàn lại vang lên! Nó ngân lên ngay sau lưng người nhạc sĩ và mười ngón tay như có phép mầu nhảy múa trên các phím đàn. Có lẽ tất cả khán giả không còn tin vào mắt mình, họ tưởng mình đang mơ ngủ! Không! Tiếng đàn ma quái hay tiếng đàn thần tiên vẫn đang bay ra từ đôi bàn tay người nhạc công, có điều lạ: đôi bàn tay nhảy múa trên phím đàn, phía sau lưng người nhạc công như có mắt và vẫn cuốn hút người nghe, người xem như có một ma lực nào đấy. Tiếng nhạc dừng, người biểu diễn quay mặt lại phía khán giả cúi đầu chào, cả hội trường vẫn lặng ngắt rồi bỗng nhiên vỡ òa, người ta chen nhau chạy lên sân khấu để chỉ mong có cơ hội được sờ vào bàn tay “có mắt” của vị nhạc công.
*
*    *
Sáng hôm sau, khi Đoàn đang chuẩn bị ra xe xuôi vào Nam, người nhạc công mảnh khảnh oằn mình vác chiếc loa thùng to đùng ra xe thì bất ngờ có chiếc Vonga đen chạy đến xin gặp Trưởng đoàn và vị nhạc công đã biểu diễn đàn ghi ta sau lưng như làm xiếc. Trước lời đề nghị quá hấp dẫn dành cho người nhạc công tài hoa, ông Trưởng đoàn chỉ còn biết trả lời: Tùy cháu nó quyết định! Nếu Lê Quang nhận lời về đoàn Văn công của Tổng cục, lương chính được nâng vượt bậc, cấp nhà ngay tại thủ đô và nhiều thứ ưu tiên khác; một tương lai rực rỡ đang đón đợi phía trước. Theo lời mời của vị lãnh đạo (chủ chiếc xe Vonga) đoàn ở lại thêm một ngày – tất nhiên mọi kinh phí do bên mời chi để đợi cái gật đầu của Lê Quang.
Được ở thủ đô công tác lại có nhà riêng thì quả thật có mơ, Lê Quang cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Những ngày ấu thơ vừa học vừa làm kiếm sống nuôi thân, nuôi mẹ trong thời buổi chiến tranh loạn lạc, Lê Quang hiểu thế nào là đói rét, khổ nhục. Sinh ra trên đất Quảng Nam dưới tiếng gầm thét của đại bác và bom đạn, người cha chưa kịp biết mặt đã bị bom đạn cướp đi, người mẹ chỉ còn một tay bị xúc lên Cao Nguyên trong chiến dịch “tát nước, bắt cá” của gia đình họ Ngô. Mảnh đất Tây Nguyên chỉ có gió bụi và tiếng đại bác gầm thét hàng ngày là nhiều. Buổi đi học, buổi đi đánh giày thuê cho những kẻ đã xả bom đạn hủy diệt quê hương, gia đình mình, giết cha, hại mẹ… nhưng vì cuộc sống vẫn phải làm. Tuổi ấu thơ trôi qua trong bần cùng, nhưng từ trong sâu thẳm của trái tim, một niềm đam mê âm nhạc được hình thành. Lê Quang không thích sự ồn ào của vũ trường thâu đêm suốt sáng phục vụ lũ lính ngoại bang, nhưng lại đam mê tiếng đàn của các quán trà. Thấy có nhạc công biểu diễn ở quán nào thì Lê Quang tìm mọi cách đến gần xem người ta đánh và mắt như muốn uống lấy từng nốt nhạc. Quan sát và tự học đánh đàn bằng mắt và bằng cả trí tưởng tượng của mình. Đêm về, dưới ngọn đèn dầu leo lét, Lê Quang hình dung lại từng bản nhạc và các ngón tay của người nghệ sĩ lướt trên các phím như thế nào để tạo ra âm thanh rồi lấy than vẽ lên tấm ván hình cây đàn ghi ta với đầy đầy đủ: dây, phím… và say sưa tập đánh; cho dù những đêm “biểu diễn” ấy không thể có âm thanh.  Cứ như thế, cho đến một hôm được người nhạc công gọi lại đánh giày. Lẽ thường đánh giày để lấy tiền thì Lê Quang lại chỉ xin được cầm cây đàn ghi ta của người nhạc công một chút. Người nhạc công ngạc nhiên nhìn Lê Quang như nhìn một đứa trẻ ở thế giới khác; một cậu bé chỉ độ hơn chục tuổi đầu, nước da đen nhẻm, thân hình ốm nhách, mặt gãy, trán dô; song đôi mắt như có ngọn lửa nhìn cây đàn tha thiết quá đã làm anh ta mủi lòng và không thể cưỡng lại được nên bất đắc dĩ cũng đưa cây đàn và dặn:
-         Cẩn thận không hỏng cần câu cơm của tao.
-         Dạ!
Lần đầu tiên được ôm cây đàn mà qua bao năm tháng chỉ có mơ ước trong tuyệt vọng, nay được thỏa chí mong muốn rồi, bỗng nhiên các ngón tay như bị ma làm đã tự lướt trên các phím đàn một bản nhạc của họ Trịnh mà hàng ngày thường nghe ở các quán trà. Lê Quang say sưa chơi đàn như quên hết tất cả mọi vật xung quanh, quên người cho mượn đàn, quên cả chiếc bàn chải đánh giày phương tiện kiếm sống hàng ngày khét lẹt mùi xi - vật bất ly thân trong suốt chặng đường đời niên thiếu, quên đám đông những người đang uống cà phê xung quanh đã đứng hết cả dậy đi lại vây quanh chú bé đánh giày chơi đàn. Tiếng đàn dứt, mọi người xung quanh vỗ tay tán thưởng. Người nhạc công cho mượn đàn tròn mắt hỏi:
-         Ai dạy em chơi đàn vậy?
-         Dạ, thưa anh không ai cả ạ!
-         Không người nào dạy sao em chơi hay vậy?
-         Dạ, em có được ai dạy đâu, đây là lần đầu tiên em được cầm cây đàn đấy ạ.
-         Kỳ tài, kỳ tài!
Cuộc đời Lê Quang sang trang mới, cậu trở thành học trò của người nhạc công cho mượn đàn. Lần đầu tiên trong đời, Lê Quang mới biết các dấu ký hiệu của âm nhạc và cách thể hiện chúng. Vừa học vừa thực hành ngay tại các quán, cậu bé đánh giày trở thành nhạc công lúc nào không biết. Nhưng cuộc sống luôn có những bất ngờ, trong một lần biểu diễn ở quán nhậu cho bọn lính mới đi càn về; vì tranh giành gái bar, mấy tên lính Dù bắn lộn với bọn biệt kích, viên đạn vô tình đã cướp đi vị nhạc công – người thầy âm nhạc đầu tiên của Lê Quang chỉ sau hơn một tuần theo học. Người nhạc công mất, không ai biết tên thật của anh ta và quê quán ở đâu; thành ra Lê Quang là người thừa kế duy nhất tài sản anh ta để lại: một cây đàn ghi ta. Năm tháng trôi qua người nhạc công mảnh khảnh trở thành một hiện tượng đặc biệt của một thị xã heo hút thời chiến. Các quán cà phê lớn tranh nhau mời và thù lao cũng được nâng lên dần, cuộc sống vật chất của hai mẹ con đỡ phần vất vả.
Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất mọi người bắt tay xây dựng lại non sông trên đống đổ nát của chiến trường. Lúc này mọi người chỉ chú ý xây dựng kinh tế. Lương thực thiếu trầm trọng, ông Bí thư Tỉnh ủy – nguyên là một vị tướng của Quân đội chuyển sang, đề xuất một phương án táo bạo: biến cả tỉnh thành một nông trường! Tất cả các cơ quan ban ngành của tỉnh, các trường đại học, cao đẳng, trung học phổ thông phải đi phá rừng trồng lương thực. Những cánh rừng già không biết từ bao nhiêu đời được chặt đổ xuống và đốt thành tro lấy chỗ trồng khoai, bắp, lúa, đậu… giải pháp chống đói tạm thời. Các quán cà phê đóng cửa, Lê Quang cũng được huy động đi phá rừng trồng cây lương thực. Đêm đêm, bên đống lửa hừng hực cháy của các thân cây gỗ hai, ba người ôm không hết, người nhạc công ôm đàn chơi cho đỡ nhớ. Không ngờ tiếng đàn mang lại hiệu quả, đội thanh niên xung kích mời Lê Quang tham gia phối hợp biểu diễn cùng đoàn Văn công của tỉnh phục vụ chiến dịch. Ông Trưởng đoàn Văn công nghe đàn, biết ngay đây là viên ngọc thô quý giá nên vận động cấp trên chấp nhận tuyển Lê Quang vào làm nhạc công cho Đoàn, dù lý lịch không được rõ ràng cho lắm. Đôi bàn tay bỏng rộp vì dao, búa đốn chặt cây được may mắn trả lại cho cây đàn. Dưới sự chỉ dẫn tận tình của ông Trưởng đoàn - một người dân thủ đô Hà Nội chính hiệu, Lê Quang tập tọe sáng tác và phổ nhạc. Tài năng nghệ thuật không đợi tuổi cũng không phân biệt bằng cấp; người học chưa hết phổ thông nhưng có thể có những tác phẩm đứng được với công chúng, được dư luận chú ý, Lê Quang chính là một trong những hiện tượng ấy. Đoàn Văn công của tỉnh đi biểu diễn giao lưu với các tỉnh bạn được quần chúng nô nức chào đón vì có tiếng đàn ghi ta mê ly lôi kéo của Lê Quang, anh thành tài sản quý giá của Đoàn. Đoàn văn công đã trở thành một mái nhà mang lại hạnh phúc cho Lê Quang, vì thế anh không thể dứt tình ra đi. Ông trưởng đoàn hớn hở ra mặt, tuyên bố với mọi người: Thằng này khá, tao không nhìn nhầm người!

(còn nữa)

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

SỰ TÍCH MỘT BÀI CA





Bút ký của HỒNG CHIẾN

Cuối buổi chiều, lúc sắp làm xong công việc với lãnh đạo Huyện ủy Ea Súp, tôi hỏi đồng chí Phạm Tấn Bê, Bí thư Huyện ủy:
- Là một trong những người đầu tiên đến đây nhận công tác chuẩn bị cơ sở vật chất thành lập huyện và gắn bó với phong trào của huyện từ đó đến nay, anh có thể cho biết ai là người đầu tiên đề xuất phương án xây dựng đập Ea Súp và có thể khẳng định nhờ nguồn nước lấy từ hai hồ Ea Súp Thượng và Hạ mà đời sống phần lớn đồng bào các dân tộc trong huyện đã thay đổi cơ bản?
    - Bây giờ muộn rồi, ta nghỉ. Bảy rưỡi tối nay, mời anh đến làm việc, và sẽ gặp người trả lời cho các anh câu hỏi này!
   Mọi người cùng cười, đứng lên bắt tay tạm biệt nhau. Bước ra lan can, nhìn về hướng tây, tôi giật mình thấy mặt trời đã đi ngủ từ lâu. Một buổi chiều trôi qua thật nhanh làm cả chủ nhà lẫn khách quên mất thời gian đang vùn vụt trôi đi. Ðúng hẹn chúng tôi trở lại, đón chúng tôi, ngoài Bí thư Huyện ủy còn có một người đàn ông cao, gầy, tóc bạc trắng, bàn tay gân guốc nhưng giọng nói còn rất khỏe. Qua giới thiệu của Bí thư Huyện ủy, người đàn ông ở tuổi "cổ lai hy" ấy là ông Nguyễn Công Huân, nguyên Chủ tịch huyện Ea Súp. Sau khi yên vị, ông Nguyễn Công Huân vào chuyện ngay:
   - Nhanh thật, mới đó đã hơn ba chục năm trôi qua. Ðầu năm 1976, tôi được Huyện ủy Vũ Thư, tỉnh Thái Bình cử dẫn quân vào Ðác Lắc để xây dựng vùng kinh tế mới. Khi ấy cả vùng đất này thuộc huyện Buôn Hồ, năm 1977, tỉnh có chủ trương tách vùng đất phía tây huyện thành lập huyện mới, đặt tên là huyện Ea Súp, thị trấn huyện đặt tại xã Quảng Phú (bây giờ là thị trấn huyện Cư M'gar). Sau một thời gian tách huyện, tỉnh thấy thị trấn đặt tại Quảng Phú không phù hợp nên đã quyết định chuyển về đây. Theo tôi đó là một quyết định sáng suốt vì địa thế thị trấn hiện nay, không những thuận tiện chỉ đạo công tác hành chính cho cả huyện mà còn bảo đảm công tác an ninh quốc phòng, phát triển kinh tế về lâu về dài. Cái mới bao giờ cũng khó, khi ấy điều kiện vật chất còn thiếu thốn trăm bề, bọn phun-rô thường xuyên phục kích cướp của, giết người, phá hoại cuộc sống của nhân dân; ấy là chưa kể bọn Khmer đỏ hằng ngày vượt biên quấy phá. Bên cạnh đó cái đói là nỗi lo thường nhật của mọi người. Cả vùng đất bằng phẳng, rộng mênh mông như thế này mà tại sao dân không đủ ăn? Làm cách gì và làm thế nào để dân không đói? Ðó là nỗi trăn trở của những cán bộ đầu tiên đến nhận công tác nơi đây.
Ngừng lời nhấp một ngụm nước trà như muốn cho trôi đi cái ký ức không vui đã qua. Ông Phạm Tấn Bê đỡ lời.
   - Bác Huân đây trước học Ðại học Nông nghiệp cùng khóa với ông Nguyễn An Vinh, Bí thư Tỉnh ủy đấy. Khi huyện được thành lập, bác đang làm Trung đoàn trưởng Trung đoàn xây dựng kinh tế mới tại đây. Bác rất năng nổ với phong trào của huyện và  là người đầu tiên vạch ra phương án phải làm gì để xóa được đói, để từ đó có thể làm giàu cho người dân.
    Chỉ có những ai từng sống ở Tây Nguyên những ngày đầu giải phóng mới thấy hết được giá trị của những người có tri thức khoa học lúc bấy giờ là cần thiết cho công cuộc tái thiết vùng đất này như thế nào. Chúng ta bắt tay xây dựng lại đất nước trên đống đổ nát của chiến tranh; thiếu thốn mọi bề nhưng có lẽ các chuyên gia trên lĩnh vực khoa học, kỹ thuật là thiếu trầm trọng hơn cả. Thời ấy có một kỹ sư nông nghiệp ở Tây Nguyên còn quý hơn vàng. Càng quý hơn khi người kỹ sư đó đã kinh qua công tác nhiều năm, tích lũy được nhiều kinh nghiệm quý báu trong công tác quản lý nông nghiệp. Với vốn liếng khoa học trong nhà trường, tích lũy qua thực tiễn cuộc sống thì không còn gì quý hơn khi mang kiến thức đó vào áp dụng, giúp đỡ đồng bào Ðác Lắc nói chung và nhân dân huyện Ea Súp nói riêng.
     Qua tâm sự của ông Nguyễn Công Huân, thỉnh thoảng có đôi lời của đồng chí Bí thư Huyện ủy, tôi dần dần hình dung ra bức tranh cuộc sống của đồng bào các dân tộc tại chỗ lúc bấy giờ, mà gam mầu trội nhất là: Ðói! Trình độ canh tác của bà con còn lạc hậu, dựa vào sức người là chủ yếu, còn trâu, bò chỉ dùng làm thực phẩm, cúng tế trong các ngày lễ, chứ chưa biết sử dụng làm sức kéo trong lao động. Sản xuất nông nghiệp hoàn toàn phụ thuộc vào trời. Gió mưa thuận hòa còn có thể đắp đổi qua ngày, còn không là đói. Dân quê lúa Thái Bình vào đây cũng đói vì chỉ có thể làm một vụ lúa rẫy vào mùa mưa, còn mùa khô, nước uống cũng hiếm chứ nói gì dùng cho các việc khác.
Ðể thoát đói nghèo phải trồng lúa nước, nhưng từ bao đời nay rồi, người dân ở đây chỉ biết trỉa lúa trên rẫy, còn lúa nước, bà con cho rằng không thể trồng trên vùng đất cằn cỗi này được. Không bằng lòng quan niệm đó, ông kỹ sư nông nghiệp trên cương vị Trung đoàn trưởng đã tổ chức trồng thử bốn sào lúa ven suối trước sự nghi ngại của mọi người, trong đó một số vị lãnh đạo cũng cho là viển vông, không thực tế. Hạt giống Thái Bình quen với hương vị phù sa sông Hồng, không ngờ lại sinh sôi nảy nở tốt đến thế khi được gieo trồng trên mảnh Ea Súp có đủ nước. Ngày lúa chín, ông Trung đoàn trưởng mời các vị lãnh đạo về tận nơi mục sở thị. Cầm trên tay bông lúa vàng óng ánh, nặng trĩu, hạt xếp lên nhau dài hơn gang tay, ai ai cũng xúc động. Chìa khóa xóa đói, giảm nghèo đã tìm ra. Vùng đất Ea Súp cũng có thể trồng được lúa nước. Câu chuyện như nằm mơ giữa ban ngày đã thành sự thật, việc còn lại là phải tìm cho ra nguồn nước. Nếu có nước, cả vùng bình nguyên Ea Súp rộng lớn mênh mông này sẽ là vựa lúa trù phú trên Tây Nguyên.
     Thực tế đó đã làm nảy sinh ý tưởng đắp đập để cung cấp nước cho sản xuất nông nghiệp, phục vụ đời sống nhân dân. Và Dự án xây hồ chứa nước Ea Súp đã ra đời trong hoàn cảnh như vậy và được các cấp lãnh đạo ở trung ương cũng như địa phương chấp thuận. Ðể thực thi Dự án đắp đập, cấp trên yêu cầu Trung đoàn của ông Huân phải khai hoang được 400 ha đất trước khi công trình khởi công. Lúc bấy giờ Trung đoàn đã được cấp máy móc phục vụ khai hoang, nhưng người sử dụng còn ít. Ông mời toàn thể anh em đại đội cơ giới về họp, đặt ra yêu cầu phải khai hoang gấp diện tích đất theo yêu cầu cấp trên giao. Ðại đội trưởng cơ giới thay mặt anh em trong đơn vị hứa sẽ hoàn thành đúng tiến độ với một điều kiện: "Ðược ăn một bữa no". Ông đồng ý và còn quyết định cung cấp cho anh em lái máy mỗi ngày một gói thuốc lá.
    Kể đến đây, ông Trung đoàn trưởng khi ấy, sau này là Chủ tịch UBND huyện Ea Súp không nén được xúc động, lấy khăn lau mắt. Ước mơ giản dị của người lao động làm công tác nặng nhọc chỉ là "được một bữa no" chứ không phải là hai, nhớ lại mới thấm thía cái đói khổ khi ấy. Ðể động viên anh em trong đơn vị lái máy, hằng ngày ông Huân lên ca-bin xe cày, xe ủi, ngồi cùng tài xế, không lái được thì ông ở bên cạnh động viên anh em cố gắng lao động tăng giờ, tăng ca. Vì thế không có gì ngạc nhiên khi đồng chí Y Ngông, Chủ tịch UBND tỉnh xuống kiểm tra thực địa đã bắt tay chúc mừng ông ngay trên vùng đất vừa khai phá đúng tiến độ. Cơ sở hạ tầng đã chuẩn bị xong, các đoàn đưa quân vào thi công và hồ chứa nước Ea Súp Thượng rồi Ea Súp Hạ đã ra đời như vậy. Hơn hai nghìn ha lúa nước hai vụ đã hình thành, đời sống của nhân dân nơi đây thật sự đã lật qua một trang mới: ấm no - hạnh phúc. Nhưng thời gian qua đi, liệu rồi đây các thế hệ đã hưởng thành quả từ hôm nay có biết được cái buổi ban đầu trăm sự vất vả của lớp cha anh đi trước. Họ đã đổ không chỉ mồ hôi, nước mắt mà còn đổ cả máu xương xuống vùng đất này, khi đất nước đã thống nhất để có ngày hôm nay: dân giàu - nước mạnh.
    Như một câu chuyện cổ tích: vùng đất hoang vu đã thành cánh đồng trù phú. Thành quả hôm nay là sự kết tinh của sự lãnh đạo sáng suốt của Ðảng và chính quyền các cấp với những cá nhân tiên tiến dám nghĩ dám làm, dám hy sinh lợi ích cá nhân vì công việc chung, vì lợi ích cộng đồng. Hai đồng chí lãnh đạo của huyện Ea Súp thuộc hai thế hệ kế tiếp nhau, không khỏi bùi ngùi, xúc động khi nhắc lại các vị lãnh đạo huyện thuở ban đầu như: A Ma Ðam, Thu Nga, Y Sơn, hay các vị lãnh đạo UBND huyện: Y Li, Y Nga Kbua, Trần Biên... Họ, nay người còn người mất, người ở Ðác Lắc, người chuyển đi xa, nhưng tất cả đã góp công sức của mình vào sự hưng thịnh của vùng đất bình nguyên Ea Súp bao gồm không chỉ huyện Ea Súp hôm nay mà còn cả các huyện Cư M'gar, Buôn Ðôn. Ðêm về khuya, từng cơn gió mát ào đến. Phía tây thỉnh thoảng lóe lên những ánh chớp ngoằn ngoèo báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Cả thị trấn sáng trưng dưới ánh đèn điện soi rõ những căn nhà cao tầng đứng uy nghi như tạc vào đường chân trời trong một bức tranh. Nhìn về phía đông, dãy đèn điện trên bờ hồ đập Ea Súp Thượng lung linh rải bạc xuống mặt hồ làm sáng bừng cả góc trời, như thể có một thành phố vừa mới mọc lên. Chia tay các anh, lòng tôi tràn ngập một niềm vui. Ở vùng đất giàu tiềm năng này, với cán bộ lãnh đạo sâu sát như các anh, tôi tin cuộc sống của người dân sẽ không chỉ đoạn tuyệt được đói nghèo mà còn có thể làm giàu trên chính mảnh đất tưởng chừng mãi mãi khô cằn này. Vùng đất ngủ quên bao đời nay đã được đánh thức. Một tương lai rực rỡ đang đón đợi phía trước.

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

BẾ MẠC TRẠI SÁNG TÁC MỸ THUẬT ĐẮK LẮK NĂM 2013


Sáng ngày 16 tháng 6, tại hội trường lầu 2, khu du lịch sinh thái Hồ Sen, thị trấn Buôn Trấp, huyện Krông Ana, Hội Văn học Nghệ thuật Đắk Lắk đã tổ chức lễ bế mạc TRẠI SÁNG TÁC MỸ THUẬT ĐẮK LẮK NĂM 2013. Tới dự lễ bế mạc Trại có ông Trần Đình Quế - Phó trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy; ông Trần Hữu Thọ - Phó chủ tịch UBND huyện Krông Ana và đông đảo du khacshn hâm mộ mỹ thuật cùng tham dự.
Trong không khí tươi vui, phấn khới trước thành công của Trại, nhà văn Hồng Chiến - Phó chủ tịch thường trực Hội VHNT, Phó tổng biên tập tạp chí Văn nghệ Chư Yang Sin, lĩnh ấn tiên phong làm người dẫn chương trình văn nghệ (ảnh dưới).

Thêm chú thích

 Ông Trần Đình Quế xung phong góp vui bằng một  bài hát và nhạc sĩ Mạnh Trí - Hội viên Hội nhạc sĩ Việt Nam (người ngồi) đệm đàn (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Ông Trần Hữu Thọ, cũng xung phong góp vui thêm một bài hát (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Sau chương trình văn nghệ chào mừng thành công của Trại, nhà văn Lê Khôi Nguyên - Bí thư Đảng đoàn, Chủ tịch Hội VHNT Đắk Lắk phát biểu khai mạc Lễ bế mạc TRẠI SÁNG TÁC MỸ THUẬT ĐẮK LẮK NĂM 2013 (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Ông Trần Đình Quế - Phó trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy phát biểu tại buổi lễ (ảnh dưới)

Thêm chú thích

Họa sĩ Hồ Minh Quân - Văn phòng phía Nam, Hội Mỹ thuật Việt Nam phát biểu nhận xét các tác phẩm sáng tác tại Trại (ảnh dưới)

Thêm chú thích
Một số tác phẩm được trưng bày tạ Trại (ảnh dưới)

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

TIN VĂN NGHỆ

Thực hiện kế hoạch công tác năm 2013, Hội Văn Nghệ Đắk Lắk tổ chức cho 11 anh chị em hội viên thuộc các chuyên ngành: thơ, văn xuôi, nhiếp ảnh, âm nhạc đi thực tế sáng tác tại Điện Biên Phủ và một số tỉnh  phía bắc trong thời gian 10 ngày. Theo dự kiến: 6giờ 30 ngày 19 tháng 6 đoàn sẽ xuất phát từ văn phòng Hội (172 Điện Biên Phủ, thành phố Buôn Ma Thuột) hành trình ra Bắc, ngày 21 và 22 sẽ dừng chân tại thành phố Ninh Bình thăm một số địa danh tại đây, sáng 23 đi Sơn La và dừng laij thăm thủy điện Sơn La một ngày trước khi lên thành phố Điện Biên và lưu lại 2 đến 3 ngày, sau đó quay về thăm Suối cá thần tỉnh Thanh Hóa và động Phong Nha - Kẻ Bàng.
Danh sách đoàn:



1
Nhà văn Lê Khôi Nguyên
Chủ tịch Hội
2
Nhà thơ, nghệ sĩ Nhiếp ảnh Đặng Bá Tiến
Phó tổng biên tập TCVN
3
Nhà thơ Trần Chi
UVBCH Hội VHNT KV
4
Nhà thơ Phạm Doanh
Nguyên Phó chủ tịch, Tổng biên tập
5
Nhà thơ Tiến Thảo
HV
6
Nhà thơ Bùi Thị Bích
HV
7
Nhà thơ Lệ Hải
HV
8
Nhà thơ Nguyễn Đức Khẩn
HV
9
Nhà thơ Đỗ Toàn Diện
CHP
10
Nhà thơ Vũ Di
HV
11
Nhạc sĩ Nguyễn Hưng
HV

BẾN NƯỚC BUÔN TƠ LƠ

Theo chân các họa sĩ đi thăm bến nước buôn Tơ Lơ, xã Ea Na, huyện Krong Ana


Thêm chú thích
Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

THĂM TRẠI SÁNG TÁC MỸ THUẬT ĐẮK LẮK NĂM 2013



Các Trại viên và cán bộ Văn phòng Hội VHNT Đắk Lắk chụp ảnh lưu niệm

Trại trưởng - họa sĩ Lê Vấn đang mãi mê làm việc

Thêm chú thích

Thêm chú thích

Thêm chú thích