Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2020

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT ghi chép của H’LINH NIÊ - CHƯ YANG SIN SỐ 335 THÁNG 7 NĂM 2020

 

 

Cổ tích Tây Nguyên kể rằng có một người đi săn lạc rừng, phải leo lên một cành cây cổ thụ để ngủ đêm. Chẳng may gốc cây tối đó lại là nơi tụ tập chia mồi của bầy thú rừng. Người đi săn chứng kiến sự tranh giành giữa những con thú non. Có con sói nhỏ yếu thế bị sát thương nặng, sói mẹ vặt một loại lá rừng đem về cho ăn khiến sói con hồi tỉnh. Sáng hôm sau người thợ săn bứng cả cây ấy về trồng trong rẫy, từ đó ai trong buôn làng có bệnh gì cứ đến hái lá cây ăn sẽ khỏi…

Đó là câu chuyện ngày xửa ngày xưa bà kể cháu nghe trong ánh lửa bập bùng tỏ mờ bên bếp lửa trên nhà sàn. Đó cũng là phương thuốc tự cứu mình bằng cây lá, củ, quả rừng từ xa xưa. Ngày nay, bà con các dân tộc Tây Nguyên đã biết khi ốm đau, sinh nở phải đến trạm y tế cho các bác sỹ thăm khám và cho thuốc, bệnh nặng cần phải nằm viện để điều trị. Những cây lá thuốc quý trong rừng đại ngàn, cũng được ngành Đông y quan tâm, điều chế ngày một nhiều hơn những loại thuốc từ thảo dược, để an lành thêm cho việc trị bệnh. Ngành y, nhất là tại các bệnh viện, nơi chữa trực tiếp cho nhiều loại bệnh tật, nhưng không phải khoa nào cũng có thể kết hợp Đông – Tây y, hai trong những khoa ấy là khoa cấp cứu và khoa ung bướu.

         Thật tình mà nói, ở thời buổi nào sức khỏe cũng là vàng. Không ai muốn có ngày phải bước chân vô bệnh viện làm gì, bởi có những thứ bệnh tật chìa ra cả đống vàng cũng không xua nó đi được. Chẳng thế mà vì cái chuyện hoành hành đến dã man của Cô Vy (vi rút corona) quỷ quái ấy, hàng triệu người  bỏ xứ ra đi đến những nước giàu có, tưởng là văn minh bậc nhất, cũng đã phải quay về trông cậy vào tấm lòng và ý thức trách nhiệm của nhà nước mình, mà trên hết là của những thiên thần áo trắng màu mây, áo xanh màu cỏ đó sao? Cũng trong đại dịch Covid-19, khắp thế giới tri ân những lương y áo trắng. Vẫn là những Con Người mang trái tim đỏ màu máu, vẫn những Con Người có cha mẹ già, con dại, thậm chí hoãn cả ngày vui nên đôi để lăn mình vào chống dịch, đảm bảo sự an bình của Đất nước và người dân. Ừ, đó là những ngày căng như giây đàn của cả nước. Nhưng còn nhiều điều ngày nào cũng diễn ra đâu đó ở trong những bệnh viện mà không phải ai cũng biết.

Có lẽ điều tiếng nhiều nhất trong ngành y chính là ở Khoa Cấp cứu, nơi đầu tiên tiếp nhận bệnh nhân, hầu hết là những trường hợp nặng, đủ mọi loại bệnh (cấp cứu kia mà). Không ít lần người ta nghe người nhà bệnh nhân kêu ca vì sự chậm thăm khám, nào là “không có tiền lót tay thì… hãy đợi đấy”, nào là “phân biệt đối xử” nào là “chẩn đoán sai bệnh người nhà tôi”… Cũng chẳng thiếu những lần báo chí đưa tin các vụ hành hung nhân viên y tế của những kẻ quá khích. Thậm chí những kẻ đánh nhau gây thương tích rồi đưa vào bệnh viện cấp cứu, vẫn đuổi theo truy sát, khiến các y bác sỹ bị vạ lây. Ngay Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên mới chính thức đi vào hoạt động vừa qua “tuổi thôi nôi”, cũng đã bị báo chí soi mói điều này điều nọ. Thế nên bước chân vào Khoa Cấp cứu, thấy ngay một chiến sỹ công an mặc cảnh phục đầy đủ quân hàm, ngồi ở bàn hội chẩn, có hơi giật mình một chút, rồi cũng… à, hiểu ra (như vụ tháng 5/2020, mấy kẻ phê ma túy tự chặt cụt ngón tay, chở vào cấp cứu, đánh bảo vệ, rồi lại tự chở nhau ra, trên đường còn tông chết một phụ nữ…), phải có công an để tham gia xử lý.

Cái nóng 36oC lóa mắt, xạm da cháy cây lá của mùa hạ cao nguyên ở ngoài kia, dường như không ảnh hưởng gì lắm tới gian phòng rộng, sạch bóng (gấp đôi so với phòng cấp cứu vàng khè cũ kỹ, chật chội ở bệnh viện tỉnh trước đây), với hàng chục chiếc quạt quay tít mù hết tốc độ. Không thấy tình trạng chật cứng người như mấy lần vào bệnh viện tỉnh thăm ai đó cấp cứu (có nghĩa là người bệnh đã được chuyển nhanh về các khoa điều trị hoặc mổ). Những bước chân áo trắng lướt nhẹ, nhanh nhẹn; tiếng dụng cụ y tế loảng xoảng quanh một chiếc giường; những gương mặt lo âu, phấp phỏng của người nhà; mấy điều dưỡng xúm xít chuẩn bị cho việc chuyển người bệnh về khoa…

Trừ những bệnh tật thông thường đến các phòng khám, tùy theo nặng nhẹ mà cho thuốc về hay nhập viện để điều trị, thì như đã nói ở trên, Khoa Cấp cứu của mọi bệnh viện là nơi đầu tiên tiếp xúc và xử lý các trường hợp nhập viện vì bệnh quá nặng, sau đó mới đưa về các khoa chuyên môn để tiếp tục can thiệp sâu. Sơ cứu và phân loại bệnh là yếu tố vô cùng quan trọng, quyết định chính xác hướng điều trị, chỉ định mổ… cho bệnh nhân, đều bắt đầu từ khoa cấp cứu. Không được nhầm lẫn hay sai sót.

83 cán bộ nhân viên của Khoa Cấp cứu Bệnh viện Vùng Tây Nguyên, gồm 14 bác sỹ đa khoa, 64 điều dưỡng, 5 hộ lý, trong số này có 64 phụ nữ, đều còn rất trẻ. Họ thật sự chẳng còn nhớ mình đã tham gia xử lý bao nhiêu ca bệnh, kể cả bác sỹ Trưởng khoa Nguyễn Quang Sơn, Điều dưỡng trưởng Lê Thị Tuyền hay nữ điều dưỡng người dân tộc Êđê H’Nuôl Niê (khoa có 5 bác sỹ, 10 điều dưỡng là người dân tộc. Bệnh nhân người dân tộc đến đây, nghe tiếng “của mình” yên tâm hẳn)… Bởi “cứ người bệnh đến là mình phải cấp cứu thôi”, mà toàn những vụ khiến người nghe “dựng tóc gáy”… Sơ sơ như gần đây, ngày 03.6.2020, xử lý thành công một bé 12 tháng tuổi ở Hòa Khánh, không có hậu môn, đã chuyển bệnh viện Nhi Đồng thành phố Hồ Chí Minh tái tạo, về lại bị mẹ tâm thần bất ổn cắt ống đại tiện dẫn lưu, lòi hết ruột non ruột già. Hay trường hợp H’Đương Enuôl ở huyện Cư Kuin, hái tiêu ngã, bị cành cây đâm xuyên tai… phải xử lý tất tần tật mọi việc trước khi chuyển lên tuyến trên. Ừ, mà mình đi khám bệnh, nếu được chỉ định siêu âm hay xét nghiệm, chụp X quang… phải chạy hết chỗ này đến chỗ khác, chứ ở Khoa Cấp cứu tất cả phải làm đủ tại chỗ, từ đơn giản là bắt mạch, đo huyết áp, băng bó vết thương, làm giảm đau, tiêm phòng uốn ván, đến thở ôxy, điện tâm, điện não… cả mời các khoa về hội chẩn. Mọi thứ đều phải thực hiện gấp để còn định hướng chuyển khoa điều trị.

Hành lang di chuyển trong bệnh viện vừa dốc, vừa trơn, người khỏe mạnh, một mình đi không đã thấy khó giữ bước chân. Vậy mà  điều dưỡng của khoa đa số là nữ, có ngày chị em phải đẩy băng ca chuyển bệnh lên xuống đi khắp bệnh viện (rộng 12 ha) gần 10 km. Năm 2019, khoa cấp cứu cho 66.000 bệnh nhân (chỉ có 197 bệnh nhân tử vong). Có ngày hơn 60 ca bệnh nặng. Đã là phụ nữ tất nhiên phải đi cùng thiên chức làm mẹ. Không ít chị vì áp lực công việc mà sảy thai, sinh non, chân giãn tĩnh mạch; chưa kể mẹ đơn thân phải gửi con cho hàng xóm để nhận ca trực... nhưng vẫn phải đi làm, vì không đủ nhân lực. Ao ước có cái xe điện để rút ngắn thời gian chuyển khoa và an toàn cho cả bệnh nhân lẫn điều dưỡng có lẽ là điều quá xa vời, khi bệnh viện đang phải tự chủ mọi nguồn kinh phí thu chi. Vất vả nhất, nguy hiểm nhất là ở Khoa Cấp cứu nên chẳng ai muốn về (một ca trực đêm không ngủ với toàn những bệnh nhân nặng, chỉ được bồi dưỡng chưa bằng một ngày công hái cafe). Phải kể thêm cả sự bất hợp lý của chính sách lương, bác sỹ học 7-8 năm với điều dưỡng đại học 4 năm, ra trường lương khởi điểm cũng chỉ bằng nhau 3,8 triệu đồng (?).

Vậy mà họ vẫn ấp ủ nguyện vọng được đi học, tập huấn để nâng cao chuyên môn, kể cả làm đề tài khoa học “ Nghiên cứu nồng độ NT.Pro BNP trên bệnh nhân nhồi máu cơ tim cấp” đã được nghiệm thu… Vất vả vậy, họ chỉ mong muốn đơn giản là mong bệnh nhân và người nhà hiểu và thông cảm, không có chuyện vòi tiền ai ở đây. Hãy bình tĩnh, để các bác sỹ và điều dưỡng cũng bình tĩnh, hội chẩn nhanh nhất, yên tâm xử lý nhanh nhất từng ca bệnh,  mà không phải lúc nào cũng ngay ngáy lo ngại gặp những người quá khích. Mong có đủ, có thêm nhân lực để kịp thời cấp cứu cho bệnh nhân (bởi toàn bệnh nặng). Rồi có thêm trang thiết bị máy móc (như siêu âm, X quang tại chỗ), thậm chí đơn giản là đủ những chiếc găng tay y tế để phục vụ người bệnh. Tất nhiên có cả việc cải thiện đời sống một cách chính đáng thông qua các dịch vụ thăm khám, cải cách chế độ lương và thù lao... Nghe mà thương!

Rời căn phòng mát rượi của Khoa Cấp cứu, gặp ngay cái nóng hầm hập của đất trời táp vào đuổi theo những hành lang dốc và trơn trượt, cùng lúc với nữ điều dưỡng nhỏ người cố ghì chiếc băng ca nặng để đưa bệnh nhân chuyển khoa, tôi sang Khoa Ung bướu.

Đã từng trải nghiệm trong “phòng theo yêu cầu” chật cứng 30 bệnh nhân ở hậu phẫu Bệnh viện Ung bướu thành phố Hồ Chí Minh (với 1 nhà vệ sinh, vài cái máy lạnh lẫn quạt máy cũ kỹ vù vù quay tít vẫn không làm giảm được sự ngột ngạt), tôi bất ngờ với những căn phòng sáng choang cũng gọi là “chật, chỉ đủ kê giường và tủ đồ” (theo lời điều dưỡng Hoàng Thị Mỹ Trang Adrơng người buôn Jù) cho 8 bệnh nhân nặng. Thoáng và sạch (đúng nghĩa sạch như bệnh viện). Tầng trên là bệnh nhẹ, tầng dưới gồm toàn các bệnh nhân nặng, như Y Hòa ở buôn Ea Hra, Cư Kuin, gày đét, ung thư phổi, nằm điều trị đã 2 tháng, nhưng chỉ là uống thuốc cầm cự chứ chưa chắc đã có cơ hội thoát bệnh. Có cả những bé em mới 3 tuổi bị u não không biết có còn cơ hội được lớn lên, nữ bệnh nhân ung thư tử cung mất đi thiên chức làm mẹ… nhìn thấy xót thương mà tận tụy, đúng như câu thơ đâu đó, rằng “Khi đặt ống nghe lên trái tim người bệnh, tim phập phù làm đau nhói tim ta”. Khoa có 153 giường, thì hiện tại đã có từ 130-140 bệnh nhân nằm hóa trị, phẫu trị, uống đồng vị phóng xạ hay bệnh nặng nhưng chỉ uống thuốc như Y Hòa.

Năm 2019, bệnh nhân đến khám là 25.516 lượt, điều trị nội trú là 4.579 lượt. Tổng số đã phẫu thuật 1.152 ca… quả là những con số biết nói. Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Lệ Thủy buồn hẳn khi nói “không hiểu vì sao gần đây số bệnh nhân vào điều trị ung thư tăng cao hơn”. Mặc dù khoa đã có thể triển khai nhiều kỹ thuật mới mà từ trước đến nay chưa từng được thực hiện tại Đắk Lắk, như cắt thanh quản, phẫu thuật nội soi tuyến giáp, nạo hạch cắt tuyến giáp, phẫu thuật ung thư các tuyến môi, mang tai, hàm, lưỡi… kèm tạo hình, điều trị nhắm trúng đích một số bệnh như ung thư vú, phổi, trực tràng… nhưng chắc chắn tỷ lệ đi khám và điều trị ở thành phố Hồ Chí Minh cũng rất cao. Bởi Khoa mới chỉ thực hiện được hóa trị, chứ xạ trị thì chưa có máy.

Cán bộ chuyên môn của Khoa hiện có 10 bác sỹ, 33 điều dưỡng và 5 hộ lý, vừa khám vừa điều trị. Dù là chưa đủ nhân lực, Khoa vẫn là một tập thể tiên tiến, có nhân viên được Sở Y tế tặng giấy khen, thực hiện đúng với phương châm “Bệnh viện là nhà, bệnh nhân như người thân”. Chuyển một người bệnh lên tuyến trên, hay tiễn một bệnh nhân giai đoạn cuối trở về với gia đình, không chút nhẹ mình mà lòng nặng trĩu bởi sự bất lực trước căn bệnh bị dân gian coi là “tứ chứng nan y”. Day dứt với suy nghĩ sao họ không đến sớm hơn? Vậy nên dù thiếu thiết bị, lương và thù lao ca trực, ca mổ thấp, họ vẫn bên nhau tận tụy với người bệnh, với nghề.

Sắp tới Bệnh viện sẽ thành lập Trung tâm Ung bướu dự liệu có 400 giường bệnh, hy vọng có thêm cả máy xạ trị để điều trị được cho nhiều bệnh nhân, với nhiều phương pháp hiệu quả hơn. Nhất là làm sao để truyền thông đến được với nhiều người dân, đặc biệt là bà con các dân tộc thiểu số, để đến viện tầm soát ung thư sớm hơn, giành lấy cơ hội được sống. Đừng để vì sự thiếu hiểu biết và cái nghèo đeo bám, dẫn đến bệnh tới giai đoạn cuối mới đi khám, làm sao chữa trị (tỷ lệ bệnh nhân người dân tộc không nhiều, nhưng lại lắm ca bệnh nặng).

Ở Khoa Ung bướu, tôi tình cờ đọc được cuốn sổ ghi những buổi họp cuối mỗi tháng của Khoa với người nhà bệnh nhân, lần nào cũng thấy có bác sỹ Trưởng khoa tham dự. Không chỉ lắng nghe ý kiến, những đề xuất của người nuôi bệnh, mà còn bày tỏ tình cảm, trần tình những điều lực bất tòng tâm, để tìm được tiếng nói chung giữa người chữa trị và được chữa trị (nghe nói điều này là quy định chung của cả Bệnh viện). Bởi với căn bệnh ung thư, yếu tố tinh thần ở người bệnh và sự tin tưởng vào bác sỹ chiếm một phần quan trọng không kém trong việc trị liệu.

Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên đảm nhận không chỉ nhiệm vụ y tế của vùng, mà còn làm cả nhiệm vụ quốc tế với các nước bạn lân cận. Tiếng là thế nhưng mọi trang thiết bị là do kinh phí địa phương chịu trách nhiệm, trong khi bệnh viện phải thực hiện tự chủ hoàn toàn chi thường xuyên. Hơn một năm qua, từ chỗ tiếp nhận ban đầu 800 giường bệnh, nay đã có thể điều trị tại chỗ được tới 1.912 bệnh nhân cùng một lúc, cam kết không phải nằm ghép. Cũng như mỗi ngày khám và cho thuốc 1.200 lượt bệnh nhân. Đợt phòng chống Corona vừa qua (chắc vì “cô ấy” quá sợ nắng gió khốc liệt của cao nguyên) Đắk Lắk may mắn chỉ có 95 bệnh nhân bị cách ly, nhưng vẫn được trang bị 10 máy thở, máy điều trị ECMO và có thể cùng với hai đơn vị nữa trong tỉnh là Viện Vệ sinh dịch tễ Tây Nguyên và Trung tâm Phòng chống dịch bệnh, xét nghiệm ngay tại chỗ.

Còn nhiều việc phải làm, nhiều điều cần chấn chỉnh và cải tiến, nhưng tập thể những chiến sỹ áo trắng của Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên vẫn đã và đang đoàn kết bên nhau để cùng chiến đấu với bệnh tật, bảo vệ sức khỏe cho nhân dân, nâng cao nghiệp vụ chuyên môn bằng nghiên cứu khoa học để có những ca cứu sống bệnh nhân hiểm nghèo, làm nên niềm tự hào của ngành y tế miền cao nguyên đất đỏ. Đồng thời họ cũng chẳng quên những suất ăn miễn phí cho người nghèo, cùng những nhà hảo tâm hỗ trợ cho những ca bệnh nan y.

Một cơn mưa rào ngắn vừa ào ào trút xuống. Mặt đường vẫn hầm hập bốc lên hơi nóng, nhưng không gian dịu mát hẳn lại. Trên tầng ai đó vừa mở toang cánh cửa sổ màu trắng. Dường như đất trời cũng muốn giải tỏa cho cả các y bác sỹ lẫn người bệnh một chút bức bối. Mới tiếp cận với hai khoa mà se thắt cả tâm trạng bởi cảm kích tấm lòng của những Thiên thần áo trắng, với những “trái tim thầy thuốc mênh mông tình người”. Đồng thời cũng sáng ra nhiều điều khó khăn mà đội ngũ bác sỹ, điều dưỡng, hộ lý… của các bệnh viện phải nhẫn nại chịu đựng, chỉ để cứu người. 

Chắc chắn là không phải mọi điều đều đã tốt đẹp. Thiết bị y tế còn thiếu, trình độ nghiệp vụ vẫn cần phải được nâng tầm, nhân lực phục vụ chưa đủ, đâu đó vẫn còn có những “con sâu làm rầu nồi canh”. Nhưng trên hết, y đức của mọi nhân viên y tế đã được tôi rèn trong thời dịch COVID-19 vừa qua, để tự xác định được vị trí và hình ảnh của mình trước cộng đồng.

 

     Tháng 6, mùa hạ 2020


Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2020

BA GIỜ SÁNG truyện ngắn của TRẦN BĂNG KHUÊ - CHƯ YANG SIN SỐ 335 THÁNG 7 NĂM 2020

 

 

1.

Tôi bị đánh thức bởi một cơn gió xa. Rồi gần lại. Sau đó tập hợp thành bầy gió quần nhau trên mái nhà. Cũng không hẳn là tôi bị đánh thức bởi một cơn gió. Có thể là thứ khác. Một cơn ác mộng chẳng hạn. Tôi nhớ lại giấc mơ sau khi mở mắt, lẩn thẩn nghĩ, "không nên kéo dài những cơn ác mộng, cần phải tỉnh thức ngay".

Tôi ngồi dậy. Dựa lưng vào bức tường lạnh. Nghe gió quật nhau như lũ quỷ ham chơi. Âm thanh của gió thật không dễ chịu chút nào. Hồi tưởng đó là một thói quen của con người, (hoặc không phải), kể cả một cơn ác mộng. Tôi đang nhớ lại từng hoạt cảnh mà cơn ác mộng xảy ra. Có vài chi tiết tôi quên. Nhưng thứ khiến tôi phải quyết định dòng ý thức của mình trong khi đang ngủ thì tôi nhớ rõ mồn một. Một cuộc rượt đuổi. Một cuộc tháo chạy giữa một con người với một con người, giữa một con người với bầy nhân dạng không rõ hình thù phía sau. Kẻ bị rượt đuổi là tôi. (dĩ nhiên).

Sau ba giờ sáng. Tôi bật dậy rời khỏi giường. Có thể (hoặc nên) rời khỏi giường sau ba giờ sáng. Trước đó là giờ của quỷ dữ. Tôi cho rằng vậy. Khi mặt trời bắt đầu le lói. Bình minh, khoảnh khắc tôi luôn háo hức mong chờ. Ít ra, ánh sáng có thể xua tan bớt đêm tối, kể cả cơn ác mộng vô duyên cớ theo đuổi tôi từ bé đến giờ. Nhiều lần, tôi nói với chồng tôi về việc tôi bị một ai đó rượt đuổi trong giấc mơ. Anh ấy hờ hững, mỉm cười, rồi chăm chỉ nhìn vào màn hình máy tính, tay phải di con chuột không biết mỏi. Tôi cũng không bao giờ kể về sự việc này với chồng nữa. Tôi chỉ nói về những buổi bình minh tươi đẹp, rạng rỡ, bình yên trên biển. Hiển nhiên, chúng hệt như một giấc mơ tôi đã từng trải nghiệm khá nhiều lần nhưng chưa bao giờ thỏa mãn. Tôi muốn nó lặp đi lặp lại hàng ngày. Tôi muốn nghe tiếng sóng biển (thay vì tiếng gió) dồn dập trên mái nhà.

Trời sáng rõ dần, khi ba giờ đi qua, số bốn, số năm điểm nhịp tích tắc từ chiếc đồng hồ. Cánh cửa nhà tôi không còn màu đen. Tiếng người cũng bắt đầu râm ran cùng với tiếng xe máy, và tiếng ho của người già, người trẻ. Họ vẫn còn nấp trong chăn êm nệm ấm thêm một chút xíu thời gian nữa. Chẳng ai bận lòng lắng nghe tiếng chó sủa. Nhưng tôi thì rảnh rỗi đếm tiếng gà gáy, chơi trò định vị âm thanh. Tôi nhớ, tôi đã rời nhà đi khá lâu. Xứ ấy, tuyệt nhiên không có tiếng chó sủa hoặc tiếng gà gáy. Thật khó hiểu về sự khác biệt này. Nhưng ít ra, ở đó có những bình minh trên biển mà tôi hình dung đến. Và tôi thì không cần phải thức dậy (hoặc bị đánh thức dậy) lúc ba, bốn giờ sáng.

2.

Lần thứ hai từ khi trở về nhà, tôi bật dậy nhìn đồng hồ. (có thể đã thành thói quen). Lại ba giờ sáng. Đúng ba giờ sáng. Không phải vì một cơn ác mộng. Tôi không nói rõ nguyên nhân đâu. Có những nguyên nhân ai cũng biết cả rồi (chỉ còn chờ hệ quả). Tôi cố chợp mắt lại. Trên đầu tôi vẫn còn khá nhiều gió. Ngoài cửa, ánh sáng vẫn mê mải trong giấc mộng của mình. Hẳn là giấc mộng đẹp (có thể là không). Chưa đến lúc ánh sáng chơi trò chơi lấp lánh như sự giả dối.

Thật khó để chợp mắt lại. Năm, mười, mười lăm, hai mươi. Tôi không chơi trò trốn tìm như thuở nhỏ. Tôi đang đếm con số. Tôi đang đếm nhịp tích tắc của chiếc kim đồng hồ nhích dần. Thời gian nặng trĩu quá. Quá ba (bốn, hoặc năm) giờ, những âm thanh quen thuộc của một buổi sáng bắt đầu náo nhiệt. Tôi vẫn không thể chợp mắt trở lại. Chẳng phải vì nguyên nhân lần trước khi tôi thức giấc lúc ba giờ sáng. (tôi vẫn không muốn nói nguyên nhân).

Tôi bật dậy như lò xo, tung chăn, rời khỏi giường, đi xuống bếp. Vệ sinh cá nhân xong, tôi nghĩ, tôi phải làm món điểm tâm sáng. Đã quá năm giờ một chút. Hơn sáu giờ, trẻ con trong nhà phải đi học. Tôi sẽ làm món điểm tâm cho chúng. Bình thường, mẹ tôi thức dậy sớm nhất (và cũng là người làm điểm tâm sáng cho mấy đứa trẻ con vài ngày trong tuần). Lần này, tôi bật bếp. Sáu giờ, tiếng dép lê của mẹ đã lẹt xẹt. Mẹ bất ngờ, hỏi vội "không ngủ được hả con?". Tôi trả lời, "thật khó để chợp mắt lại sau khi tỉnh giấc lúc ba giờ sáng". Mẹ tôi tính dò hỏi nguyên nhân. Chỉ cần nhìn mắt mẹ là biết. Tôi vẫn không định nói. (Có những nguyên nhân mà ai cũng biết. Nhưng cũng có nguyên nhân không ai biết, bởi vì thật ra nó sẽ chẳng mới mẻ hay thú vị gì cả).

Mẹ tôi lặng lẽ đi pha cốc nước mật ong ấm buổi sáng. Tôi thấy mẹ rót hơi nhiều mật ong vào cốc. Tôi nhắc mẹ, "chỉ cần một thìa là đủ, mẹ nên vắt thêm vài giọt chanh và hòa với nước nóng sẽ rất tốt". Mẹ quay sang lục tủ lạnh, lẩm bẩm "hình như không còn quả chanh nào". Mẹ vừa khuấy chiếc thìa trong cốc mật ong. Âm thanh thật là vắng. Trời cũng đã sáng hẳn. Mẹ không thắc mắc nguyên nhân tại sao tôi thức dậy lúc ba giờ sáng nữa. Mẹ quay lưng đi lên nhà. Tôi nói với theo khi cũng vừa tắt bếp, xong bữa điểm tâm, "mẹ thức bọn trẻ con dậy ăn sáng, đi học giúp con". (Trẻ con thường mê ngủ, tiết trời lành lạnh này chúng càng lười rời khỏi chăn, và luôn luôn phải có người lớn đánh thức).

3.
Gió vẫn rộn ràng. Ánh sáng đã bắt đầu tỏa lan. Rạng rỡ. (Mặt trời lúc nào chẳng rạng rỡ). Những âm thanh khác chen chúc nhau chật chội. Bọn gà trống vẫn còn gáy. Tôi đã xong bữa điểm tâm của mình. Trẻ con đi học hết. Mẹ tôi cũng lục đục với những công việc quen thuộc không tên trong nhà, dưới bếp, sau vườn. Người phụ nữ nào hình như cũng vậy. Thế hệ trước hay sau gì cũng vậy. Nhưng thật đáng tiếc, thỉnh thoảng tôi thấy họ vẫn buồn.

Lúc này, tôi chưa rời khỏi nhà được. Hẵng còn sớm. Hàng quán cũng bận bịu chuẩn bị kê bàn ghế. Tôi hình dung một cốc cà phê nóng, và nghĩ về cung giờ kỳ quặc ấy. Chúng hệt như đã được tính toán, sắp đặt trước vậy.

Chúng mang dấu hiệu nào đó của tỉnh và thức.

Ồn ào và lặng lẽ. (Đừng tưởng tượng về những con sóng tình yêu bạc đầu). Chẳng có tình yêu nào thực sự đẹp như thế. Tôi nhớ tối qua, khi tôi trở về lúc chín giờ. Cha tôi nằm ngoài phòng khách. Mắt chăm chú dán vào chiếc smartphone. Tôi bước nhanh qua phòng mẹ, mẹ đã xoay mặt vào tường thiu thiu giấc. Đáng tiếc, người ta sống với nhau cả một đời sáu mươi năm tuổi cũng chỉ có vậy thôi.

Tôi nghĩ lại khoảnh khắc lúc ba giờ sáng, (giờ bên kia đại dương), chồng tôi vẫn còn nhắn tin, "đừng thức khuya quá". Hoá ra anh ấy vẫn nghĩ rằng tôi đang mộng mị, chờ đợi một bình minh rực rỡ trên biển như tôi vẫn hằng mong muốn. Không, lúc này đây, tôi nói với anh về cung giờ mà tôi đã từng định vị cho một nhân vật nào đó. J hoặc Ju. Và những bức tường của anh nhà báo không có tên. Kể cả bức tường lạnh trong chai Tequila tôi từng muốn đập vỡ không thương tiếc. Sau đó là sự gợi nhắc về câu chuyện "ngày cuối cùng của một tử tù" của V. Hugo. Hình như anh ta cũng bị đưa đi vào lúc ba, bốn giờ sáng thì phải?

Tôi nghĩ, tôi cần phải ra phố làm cốc cà phê cho ấm dạ dày, sưởi nắng, quan sát thế giới bên ngoài. Và nghĩ về nguyên nhân tôi thức dậy lúc ba giờ sáng (thật rảnh rỗi). Lần trước, tôi thức dậy bởi vì cơn ác mộng, bị rượt đuổi. Tôi rất sợ những cơn ác mộng xấu xí như thế. Còn lần này, hẳn là mẹ tôi sẽ phì cười nếu tôi trả lời nguyên nhân thức dậy lúc ba, bốn giờ sáng của tôi. Thôi, tốt nhất tôi nên im lặng. Vì có khi tôi trả lời mẹ một nguyên nhân hài hước để mẹ tôi cười, (nhưng với tôi thì không). Có những cơn ác mộng thường xuất hiện và kéo dài từ ba, bốn giờ sáng cho đến khi mặt trời tỏa rạng làm thứ hào quang buồn tẻ nào đó cũng trở nên lấp lánh một cách hợm hĩnh.

 


Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2020

SỐNG NHƯ LOÀI CÁ truyện ngắn của HỒNG NGỌC - CHƯ YANG SIN SỐ 335 THÁNG 7 NĂM 2020



 


Cá Rô lại nghỉ học, hôm nay đã là ngày thứ 4 trong tuần cậu không đến trường. Không biết vì lí do gì mà dạo gần đây cậu ấy luôn nghỉ học không xin phép. Cá Rô vốn là cậu học trò chăm ngoan trong mắt thầy cô, là người bạn thân thiện, hòa đồng luôn giúp đỡ các bạn trong lớp. Hầu như lần nào tôi và cậu gặp nhau, cậu cũng nhoẻn miệng cười. Hình như Cá Rô không phải chịu áp lực phải học thật giỏi từ phía gia đình như chúng tôi. Cũng chính nhờ sự lạc quan ấy mà cả lớp tôi gọi cậu với biệt danh thân mật : “Cá Rô”.

Dạo gần đây cậu ấy thay đổi hơn chút. Cậu ít nói và trầm ngâm hơn hẳn. Cá Rô thường xuyên ngủ gật trong tiết học, trông cậu có vẻ mệt mỏi. Da xanh xao, quầng mắt hiện rõ. Thứ hạng tháng này của cậu thấp hơn tháng trước rất nhiều. Cá Rô bị tụt đến tận 7 hạng. Thậm chí cậu còn hay trốn học, điều mà trước giờ chỉ có những tên con trai cá biệt mới dám làm. Vậy mà Cá Rô đã học theo tụi đó tự lúc nào!

Cá Rô vắng liên tiếp thêm 2 ngày nữa. Tính đến nay, cậu ấy đã nghỉ học tròn một tuần. Lớp chúng tôi đã bắt đầu bàn tán xôn xao về chuyện của Cá Rô với những lời lẽ không hay. Nhỏ Hạnh hóng hớt:

- Hình như Cá Rô bỏ học luôn rồi. Mấy bữa trước tui bắt gặp cậu ấy đi bốc gạch thuê.

- Trời, sao phải làm như thế?

- Ai mà biết! – Hạnh nhún vai. – Có khi ham chơi không có tiền tiêu xài, nên mới phải làm mướn để lấy tiền đi chơi đó.

- Cậu chưa biết gì thì đứng nói như vậy!

Tôi đứng phắt dậy, đập xuống bàn cái rầm. Ngay lập tức cô chủ nhiệm bước vào với khuôn mặt nghiêm nghị. Tôi nhanh chóng trở lại vị trí, trong lòng vẫn còn để tâm đến lời nói của nhỏ.

- Gia đình bạn Phi (tên thật của Cá Rô) đang có chuyện. Mẹ bạn ấy ốm nặng nên Phi đang có ý định nghỉ học để đi làm kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Nhưng cũng gần hết năm học rồi, Phi là học sinh chăm ngoan, có năng lực. Cô nghĩ với sức học hiện tại, trong tương lai Phi sẽ gặt hái được nhiều thành công. Nếu bạn bỏ học bây giờ thì thật đáng tiếc, vậy nên các bạn và cô cùng đến để động viên bạn đi học lại! Bí thư nhé! – Cô quay sang nhìn tôi.

Thì ra vì chuyện gia đình mà cả tuần nay cậu ấy không đến trường. Dẫu là bạn cùng lớp nhưng chúng tôi chẳng ai hề hay biết những chuyện cậu ấy đang đối mặt. Cá Rô giấu nhẹm mọi thứ, có lẽ cậu ấy luôn cố cười thật nhiều ở trường để vơi đi những nỗi buồn của gia đình. Nghĩ về cậu và gia đình cậu, tôi thương Cá Rô quá!

***

Chiều, tôi đạp xe đến nhà Cá Rô theo địa chỉ ghi trong mảnh giấy mà tôi xin được từ bạn thân của cậu. Nhà Cá Rô rất khó tìm, nó nằm sâu trong con hẻm nhỏ lắt léo như mê cung. Từ đường chính đi vào phải quẹo mất 3 lần tay trái, 4 lần tay phải. Tất thảy tôi phải quẹo đến 7 lần mới đến nhà cậu.

Nhà cậu nhỏ xíu, thấp hơn mặt đường. Những mái tôn gỉ sắt chắp vá vào nhau. Lâu lâu lại vang lên tiếng “bập bùng” khi có cơn gió thoảng qua. Xung quanh nhà cậu cây cỏ mọc lên um tùm, những chồng gạch vỡ chất đầy lên nhau. Thoáng nhìn tôi còn ngỡ đây là một ngôi nhà bỏ hoang không có người ở từ lâu. Tôi đạp xe vòng qua vòng lại một hồi mới chắc chắn rằng đây là nhà Cá Rô. Đúng rồi, cái áo trắng đồng phục của cậu đang phơi ở ngoài dây.

Hình như mọi người đều đi vắng. Cánh cửa gỗ hằn những vết mục vì bị chuột gặm nhấm vẫn đang đóng im lìm. Tìm được nhà Cá Rô nhưng lại không gặp được cậu, tôi bây giờ thực lòng chẳng có ý định quay về. Khó khăn lắm tôi mới đến được đây, công sức đạp xe lòng vòng cả buổi chiều không thể bỏ uổng phí vậy được. Vả lại tôi vốn bị “não cá vàng”, hôm nay tìm được nhà Cá Rô nhưng chắc gì mai đã mò ra. Bởi vậy, tôi nhất định phải gặp được Cá Rô! 

***

Tôi cứ đứng thập thò như tên trộm trước cổng nhà Cá Rô. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Mặt trời nhả xuống mặt đất những sợi nắng chói chang như muốn thiêu đốt mọi thứ. Những đợt mồ hôi cứ túa ra, ướt đẫm cả lưng áo. Ở gần đây chẳng có lấy một hàng quán nào để tôi ngồi tạm cả. Dẫu mắt đã hoa mơ, chân đã tê rên rên nhưng tôi vẫn không có ý định ra về. Tâm trí tôi chỉ đang mải đấu tranh một vấn đề duy nhất: “Hay là tự mở cổng rồi nép vào mái hiện nhà cậu cho đỡ nắng? Nhưng lỡ bị người ta bắt gặp thì lại nghĩ tôi là kẻ ăn trộm mất! Phải làm sao đây?”

- Đây là tiền công của chú em. Tiền bù mấy viên gạch làm vỡ tôi đã trừ vào đây rồi!

- Chú có thể thông cảm cho cháu được không ạ? Cháu chỉ lỡ tay thôi, mẹ cháu đang nằm viện mà cháu thì chưa đủ…

- Ơ hay cái cậu này, không phải vì thấy mẹ cậu bị bệnh, hoàn cảnh cậu khó khăn thì còn lâu tôi mới thuê cậu, ngoài kia có biết bao người khỏe hơn còn năn nỉ tôi thuê đấy. Cho cậu đi làm mà phúc đức lắm rồi!

Tôi giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Cá Rô. Cậu đã về nhà, đi theo bên cạnh còn có một ông chú bụng bia. Mãi sau khi ông chú rời đi, Cá Rô mới đẩy xe gạch vỡ vào trong sân. Cậu xếp những viên gạch ngay gần chồng gạch vỡ đã có sẵn. Tôi tất tả từ bên đường chạy sang giúp cậu xếp gạch. Đến bây giờ Cá Rô mới biết sự hiện diện của tôi. Cậu ngạc nhiên:

- Cậu… cậu làm gì ở đây thế? Sao cậu biết nhà tôi?

- Cậu không cần phải hỏi. Tôi chờ cậu từ nãy đến giờ. Nào có nước không cho tôi một ly với. Khát quá!

Miệng nói, nhưng tay tôi vẫn hăng say xếp những viên gạch còn lại. Cá Rô thì vẫn không khỏi ngạc nhiên. Cậu cứ nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, vẻ mặt bây giờ của cậu trông thật ngốc. Nhìn nó mà tôi không khỏi phì cười, tiện chân đá cậu một cái:

- Này, sao còn ngớ người ra đấy làm gì. Tôi khát lắm rồi!

Trời ban nãy còn nắng chói chang, vậy mà bây giờ mây đen từ đâu đã kéo đến. Những đám mây vần vũ cả bầu trời báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đến. Tôi vội núp vào mái hiên nhà cậu, giọt mưa rơi lộp bộp trên những tấm tôn.

Cá Rô dúi chai nước vào tay tôi, cậu ngồi phệt xuống đất, ngay chỗ tôi đứng:

- Cậu nói đi, đến tìm tôi có việc gì?

- Tôi nghe cô chủ nhiệm bảo rằng cậu đang có ý định nghỉ học, nên đến để khuyên nhủ cậu. Chúng mình chỉ còn vài tuần nữa là hết năm học rồi. Năm 12 đầy nhiệt huyết đang chào đón chúng ta phía trước. Cậu mà bỏ học giữa chừng như vậy thật chẳng khác nào 11 năm học qua bỏ uổng à?...

Cá Rô vừa nghe tôi nói, vừa nhìn tôi chằm chằm. Vừa dứt lời cậu ấy đã phá lên cười. Vẫn là nụ cười vui vẻ, lạc quan như những trước đây:

- Uống miếng nước rồi từ từ hẵng nói, có ai tranh hết phần của cậu đâu hả?

Tôi ngồi bệt xuống nền si bụi bặm:

- Tôi khuyên cậu chân thành đấy! Cậu muốn sau này lo được cho mẹ và gia đình thì phải cố gắng học thật giỏi, đậu vào một ngôi trường thật tốt và làm một nghề lương thật cao. Lúc ấy cậu sẽ có đủ điều kiện để lo cho mọi người hơn, chứ nếu mãi đi bốc gạch thuê cho người ta thì tương lai của cậu sẽ thế nào?

- Bây giờ tôi đã là trụ cột chính của gia đình. Mẹ tôi thì đang nằm trên viện vẫn chưa có tiền đóng viện phí. Hai đứa em của tôi lại sắp thi chuyển cấp, chúng cần được đi học hơn tôi. – Cá Rô nói với giọng trầm buồn, cậu ném hơi thở dài vào những chồng gạch vỡ xướt sũng dưới mưa.

- Tôi hiểu nỗi lòng của cậu mà. Nhưng cậu suy nghĩ kĩ lại nhé, còn tương lai phía trước. Tôi hi vọng mẹ cậu sẽ mau khỏe và cậu sớm đi học trở lại! Cả lớp đều mong cậu trở về. Tôi sẽ nhờ cô chủ nhiệm đề xuất hoàn cảnh gia đình của cậu lên nhà trường, chắc chắn khi đi học lại cậu sẽ được hỗ trợ. Đừng quá buồn nhé!

Cậu ấy thôi thở dài và nở một nụ cười thật tươi:

- Tôi vẫn luôn lạc quan mà!

- Tôi cũng thấy vậy. Thật ngưỡng mộ vì lúc nào cậu cũng lạc quan như thế!

- Cậu đã từng thắc mắc vì sao loài cá bơi mãi trong một hồ nước mà vẫn tung tăng vui vẻ không? Vì ký ức của nó chỉ có 7 giây, sau 7 giây nó sẽ nhanh chóng quên đi mọi thứ, thậm chí là quên luôn cả cái hồ cũ rích đang giam cầm nó. Tôi chỉ tập sống như loài cá ấy, cố gắng quên đi những gì làm ta buồn phiền trong vòng 7 giây để thấy cuộc đời là một hồ nước mới mẻ còn rất nhiều điều chờ ta khám phá…

***

Tôi ngoái đầu nhìn về phía bàn cuối chỗ Cá Rô từng ngồi. Trống hoác! Cá Rô nghỉ học hẳn rồi! Đã gần một tháng nay vẫn chưa có ai chuyển đến ngồi vào vị trí của cậu. Những ngày thi cuối kì, chúng tôi vùi đầu vào những tập đề cương cao ngất. Cả đêm không dám ngủ để dành thời gian ôn bài. Bao áp lực cứ đè nặng lên đôi vai chúng tôi từng phút, từng giờ. Nhưng chỉ cần nhớ đến những lời của Cá Rô, tôi lại thấy có thêm động lực. Với cậu, đại học không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công. Mặc dù không thể tiếp tục theo học, nhưng Cá Rô đã hứa với tôi rằng sau khi mẹ cậu khỏi bệnh, cậu sẽ đi học lại và sẽ cố gắng thực hiện ước mơ. Cá Rô từng nói dù cuộc sống có ra sao thì chúng ta cứ hãy lạc quan lên, hãy sống như những chú cá bơi lội tung tăng dưới hồ. Tôi tin tưởng và hi vọng một ngày không xa nào đó, Cá Rô sẽ thực hiện được mong ước của mình.

Cá Rô của tôi ơi, cậu hãy cười nhiều hơn nhé! Hãy sống như một chú Cá Rô – đúng với cái tên của cậu!

 

 


Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020

BUỒN NÔN truyện ngắn của NGUYỄN VĂN THIỆN - CHƯ YANG SIN SỐ 335 THÁNG 7 NĂM 2020

 

 

Tôi, chính tôi đang bị một chứng bệnh gì đó, tôi cảm nhận rất rõ, nhưng ngại đi bác sĩ. Chúng tôi đang ở một nơi mà từ "bác sĩ" thường đi kèm với nỗi sợ hãi, hoặc nói quá lên một chút, thường đi kèm với từ "bi kịch", nếu bạn không có tiền.

Tôi cảm thấy buồn nôn mỗi ngày. Buồn nôn, bạn khoan kết luận tôi đạo văn, đó không phải là tên một tác phẩm văn học nổi tiếng, mà là cảm giác của tôi vào thời điểm này. Xin lỗi đại văn hào kính mến, hãy đại xá cho tôi lỗi lầm này, vì tôi không tìm ra một từ nào khác tương đương để diễn tả nó: Buồn nôn.

Có điều, cảm giác này chỉ xuất hiện vào ban ngày, khi được tiếp xúc với chúng nhân đông đúc. Còn ban đêm, dù có ở trong những giấc mơ dữ dội nhất, tôi cũng không bao giờ gặp cảm giác buồn nôn. Mà bạn biết rồi đấy, khi bóng đêm đổ xuống, là những cơn mơ cuồn cuộn dâng tràn, hết lớp nọ đến lớp kia, đổ ập vào bóng đen bão tố.

Tôi đang đứng trên bờ, ranh giới giữa ngày và đêm, một ranh giới mỏng manh đo bằng những hạt bụi ánh sáng: Hoặc là ngày của buồn nôn hoặc là đêm của ác mộng! Nếu là đêm thì không là ngày, nếu là ngày thì khỏi là đêm.

Từ buồn nôn đến nôn thốc nôn tháo là chuyện đương nhiên. Sáng nay tôi vừa nôn trên một bãi đất trống ven đường. Nơi đó vốn là chỗ đứng của những vị thánh thần bất tử. Họ đến rồi đi, đi mãi, bãi đất trống cỏ mọc um tùm và chó mèo hò hẹn công khai. Tôi nghĩ, không chừng mình đã nôn vào đúng vết chân của họ!

Cả một trời đom đóm trước mặt, khi bạn nôn. Vì thế nên tôi nhầm, tôi đã không nôn vào đúng vết chân thánh thần bất tử để bị quả báo siêu hình mà lại nôn lên đúng lưng của một đôi mèo hoang đang tình tự. Thế là chúng nhảy dựng lên vả vào mặt tôi bằng tất cả sức mạnh của kẻ đang yêu đương lại bị làm phiền!

Thôi thì, biết đâu, quả báo nhãn tiền có khi lại nhẹ hơn!

Hết ngày nôn đến đêm dài mộng mị. Tôi mơ thấy mình đang chạy giữa cánh đồng bất tận. Bạn cũng đừng kết luận tôi chôm chỉa chữ nghĩa gì ở đây, đó là cánh đồng tôi đang chạy trong mơ. Phía sau là tập hợp chó mèo và thánh thần bất tử đuổi theo đòi ăn tươi nuốt sống. Tôi chạy thôi, không hề buồn nôn. Bóng đêm làm chứng cho tôi! Bóng đêm đã từng làm chứng cho hàng tỉ cơn mơ, hàng tỉ cơn ác mộng mỗi đêm, cớ làm sao lại không làm chứng cho tôi được?

Không giống các loại bệnh khác, cơn buồn nôn xuất hiện bất ngờ và biến mất nhanh chóng, nhanh đến nỗi không thể kiểm soát nổi. Đang lái xe trên đường, buồn nôn, đang đọc báo, buồn nôn, xem ti vi, lại buồn nôn, mở máy tính ra vào mạng xã hội, nôn nốt!

Như một cậu bé lứa tuổi mẫu giáo lớp chồi lớp lá không kiểm soát nổi cơn buồn tè, lại bị cô giáo dữ đòn kèm cặp và dọa dẫm, tôi đâm ra sợ hãi, đi đâu cũng lấm la lấm lét nhìn trước ngó sau, sợ lỡ nôn ra trước mặt mọi người. Những ánh mắt nhìn tôi dè bỉu, như vừa bắt gặp một gã từ hành tinh khác đến. Rồi những ánh mắt thương hại, những lời giáo huấn không khác gì miệt thị. “Ôi, bệnh nặng thế sao không chịu nhập viện điều trị đi?”.

Buổi chiều, đang ngồi đọc sách, thế mà nôn, nôn ngay trên trang sách, vào ngay bức hình một nhà văn già, đạo mạo, mặt nhăn nheo có vẻ đau đời. Nhà văn ấy, có lẽ bạn đọc có biết. Ông ấy vừa lên tiếng đanh thép lên án một nhà thơ trẻ đạo thơ tuần trước, bằng những lời lẽ háo danh và bẩn thỉu nhất! Và ông ấy cũng lờ đi rằng, chính ông cũng từng đạo văn của người khác cách đây không lâu.

Ọe...

Thế rồi, đêm đến lại mơ, tiếp tục ác mộng truy đuổi. Trong mơ, nhà văn già hét vào mặt tôi: "Đồ mất dạy!", tiếp theo là một đám du côn đeo băng đỏ bu lại nhổ vào mặt tôi, thụi vào ngực tôi. Hóa ra, họ cùng một băng với nhau! Tôi cô đơn, không có băng nhóm đông đúc như họ. Thì tôi chạy thôi, trong mơ, tôi không hề buồn nôn, nhưng chạy nhiều thì rất mệt, mồ hôi đầm đìa. Có bóng đêm làm chứng cho tôi. Bóng đêm đã từng làm chứng cho hàng tỉ người trốn chạy trong mơ, cớ sao lại không làm chứng cho tôi được?

Bạn nói với tôi: Thà chịu mộng mị ban đêm còn hơn buồn nôn vào ban ngày! Tôi cũng nghĩ thế, nôn nhiều sẽ kiệt sức. Nhưng trái đất quay vòng đâu chỉ vì một mình tôi? Nếu thế thì thiên vị quá, dễ cho tôi quá! Đằng này, hàng mấy tỉ người cần ánh sáng, cần bóng đêm, cần diễn trò, đóng vai này vai nọ cho hết kiếp nhân sinh. Hết ngày mới đến đêm, hết đêm lại sang ngày, vũ trụ xoay vần chung quy cũng chỉ bấy nhiêu đó, làm sao nó chịu đứng im cho?

Giờ thì tôi sống chung với bệnh, quen rồi. Hễ buồn nôn là nôn, không còn biết giữ gìn, xấu hổ là gì. Tôi sẵn sàng nôn vào bất cứ thứ gì ở đâu, mỗi ngày, và tôi chìm vào ác mộng, mỗi đêm. Những giấc mơ dài dằng dặc như phận người, như dây rợ, như những con đường xuyên núi, xuyên rừng. Ban ngày tôi nôn trúng ai thì ban đêm, họ lại hiện về truy đuổi tôi, như một cách trả đũa hèn hạ nhất. Mặt tôi đầy máu, miệng trống hoác vì răng rụng mất nhiều. Không biết run rủi làm sao, tôi toàn nôn đúng vào những kẻ có danh có vị có chức có quyền. Họ ướt đúng mặt, ướt ngay áo, bẩn thỉu hết cả giày dép. Thế là đêm về, trong những giấc mơ kỳ quái, họ hè nhau đuổi đánh tôi chí chết. Thực ra, tôi cũng muốn làm người bình thường như bao nhiêu người khác, nôn đúng nơi, tè đúng chỗ. Tôi cũng muốn đi bác sĩ một lần, chữa cho dứt điểm, nhưng, vì ngần ngại nhiều lí do, lại thôi. Mà lý do quan trọng nhất là, mà thôi, cũng như bao nhiêu người khác, tôi ngại nói ra.

Đấy, lại cồn cào, sắp nôn rồi đấy, trên tờ báo sáng nay, có một gương mặt như mặt lợn, nói năng nhăn nhở, một tội phạm đục khoét công quỹ vừa mới bị phát hiện. Trong khi cơ quan chức năng đang tích cực điều tra, thì gương mặt ấy lại giả vờ rao giảng đạo lý làm người.

Ọe…

 

   Chú thích: “Buồn nôn” là tên của một kiệt tác văn chương của nhà văn Jean-Paul Sartre.