Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12 năm 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

NGUYỄN THỊ CẨM GIANG




XIN CÔ THA LỖI CHO CHÚNG EM!

Truyện ngắn



Hôm đó thằng Phan gọi tôi ra, có vẻ vui. Kéo tôi ra khỏi cái đám đông ồn ào của giờ ra chơi ở cái lớp học hỗn loạn. Kéo tôi đến một góc tường nhỏ mà tôi bất ngờ khi thấy thằng Minh, Khánh , Đạt, Nguyên ở đó. ''Sao hôm nay đông đủ vậy?'' - Tôi giật mình thốt lên. Chúng nó cười và nói:  ''Ê Phương ! Mày muốn chơi một trò vui không?''. Trong nhóm tôi là người tò mò và hiếu động nhất. ''Trò gì á?''. Minh lắc đầu đáp: '''Thôi mày là con gái chơi làm gì!''. Câu nói đó càng làm tôi thêm tò mò. Gịọng tôi nhẹ nhàng hơn, đầy nhõng nhẽo: ''Đi mờ!đi mờ! Nha! Nha! Ông Minh đẹp trai!''. Tôi nịnh nó một lúc lâu nó mới trả lời. Minh giở giọng tinh ranh nói với tôi: ''Ê mày có giám trêu chọc bọn con gái lớp mày không?''. Tôi nhanh nhảu trả lời: ''Gì vậy? Bọn con gái lớp tao mấy bữa nay quá đáng lắm đó nha, tao mới vỗ nhẹ vào vai mờ cũng hét lên rồi nghỉ chơi với tao luôn đó!''. Chúng nó cười ầm lên: ''Vậy được rồi ''.
Chúng nó kể cho tôi nghe gọn gàng kế sách mà chúng đã định bày ra cho đám con gái. ''Ôi! - Tôi thốt lên - Không được đâu trò này ác quá! ''. Tôi từ chối một cách phũ phàng và chạy ngay về lớp với lí đo là hôm nay phải trực nhật để chuẩn bị tiết học sau. Là một nữ sinh cấp 2 nhưng  hoàn toàn khác với những đứa con gái khác, tính cách, mạnh mẽ, tinh nghịch làm tôi biến thành đứa con gái nghịch ngợm nhất lớp. Tôi không thích chơi với đám con gái của lớp chắc tại tôi ghét đặc cái tính ưỡn ẹo, ẻo lả . Vừa đi tôi vừa lo lắng vì nếu không làm theo kế hoạch của bọn nó thì mất mấy đứa bạn thân từ nhỏ, còn làm theo thì lại không xứng với lương tâm của chính mình!
Tôi băn khoăn mãi trong buổi chiều hôm ấy. Đêm xuống trằn trọc mãi không ngủ được. Kế hoạch của chúng là lấy lá mắt mèo dại mọc ở bên kia trường rồi bôi vào ghế của bọn con gái lớp tôi! Suy nghĩ một lúc lâu tôi quyết định nghe theo lương tâm của chính mình, tức là làm một đứa con gái ngoan ngoãn dịu dàng như bao đứa con gái khác!
Sáng hôm sau tôi đến lớp với cái nơ hồng chấm bi to đùng trên đầu ra vẻ điệu giống bọn con gái nhưng sao chúng nó cứ bụm miệng cười hoài? Cái Lan cất tiếng nói làm tôi bực mình nhất: ''Phương mày bị sao á? Lên cơn khùng rồi à?''. Tôi cố  bỏ qua lời nói khiêu khích của Lan. Giờ ra chơi tôi chạy ngay vô đám con gái để hòa nhập và cả chạy trốn bọn con trai. Nhưng sao tôi thấy mình lạc lõng, khác biệt quá! Như là mình tôi một khoảng trời rộng vậy, chúng nó cứ cười đùa một cách nhẹ nhàng mà tôi phải công nhận đó là đỏng đảnh. Thấy mình không phù hợp, tôi liền đẩy chúng nó qua một bên nhanh chóng thoát khỏi nơi đó. Đi quanh quanh một mình chợt cảm thấy giờ ra chơi hôm nay sao dài đến vậy, chắc tại thiếu vắng đi những đứa tôi gọi là “tri kỉ”. ''Thôi!...'', tôi thở dài và tự nhủ bản thân mình, lại chơi với con trai vậy! ''Tôi không làm con gái nữa đâu mấy ông cho tui chơi lại nha?''. Bọn con trai đều coi tôi là bạn thân nên không để bụng chuyện gì cả, thật may!
Ngay chiều hôm đó, khi nắng vàng chưa kịp tắt thì chúng tôi đã có mặt ở những bụi mắt mèo rậm rạp. Trước khi hái, Nguyên hỏi tôi ''Phương giờ còn kịp á, mày muốn rút lui tụi tao không cản''. Tôi không cần suy nghĩ mà nói luôn: ''Tao đã coi chúng mày là bạn thân rồi mà còn suy nghĩ gì nữa,  làm thì làm tới cùng''. Năm đứa chúng tôi lấy túi ni lông bọc tay lại mầy lớp rồi mới cẩn thận hái lá.
Bọn tôi đã có một bịch lá mắt mèo với những chiếc lông ngứa kinh người. Chưa đầy nửa tiếng công việc đã hoàn tất. Mấy cái ghế chỗ ngồi của bọn con gái đã bị bọn tôi rải lá mắt mèo. Ngày mai chúng nó tha hồ… Thằng Đạt đưa tôi về để tránh sự nghi ngờ của bố mẹ tôi. Sáng hôm sau tôi đến lớp trễ vì hôm qua trằn trọc mãi không ngủ được và một phần là do vô tình chạm phải túi ni lông đựng mắt mèo nên mẩn ngứa đỏ hết cả tay. Nhưng thật bất ngờ khi thấy đám con gái vẫn bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra cả. Tôi thắc mắc lắm, sao vậy nhỉ?
Giờ ra chơi mấy “bà tám” của lớp tự dưng sôi nổi quá. Tò mò, tôi hỏi đại: ''Có gì vậy mấy bạn?''. Con Thương nói to với tôi: ''Trời ơi! Chuyện này mà bà không biết nữa hả trời? Cô Mai đó! Cô chủ nhiệm lớp mình sáng nay đến sớm lau bàn ghế chuẩn bị cho tiết học đầu nhưng không may chạm phải thứ gì đó rất ngứa, cô bị dị ứng với những thứ gây ngứa nên ngất xỉu luôn rồi phải đưa vào phòng cấp cứu luôn đó”. Câu nói đó như một mũi tên đâm sâu qua tim tôi .Trời, lau bàn ghế ư?... Lòng  tôi nhói nhức lên từng cơn phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được. Sao lại ra nông nỗi này hả bọn con trai đáng trách? Cả tôi nữa…
Ngay hôm sau tôi và mấy đứa con trai hôm ấy tìm tới thăm cô. Cơn mưa vừa mới đổ ngang qua mà nhà cô thì ở tận bên kia con đồi.  Cảm giác lầy lội bùn đất khắp mọi nơi, thật tệ. Tôi thật sự không tin chiếc xe đạp nhỏ mi ni của cô có thể đi qua được con đường đất đỏ này! Hèn gì có hôm cô đến lớp mà tà áo dài lấm bùn đỏ. Chúng tôi đã quá vô tâm!
Ngôi nhà gỗ nhỏ nằm nép mình bên quả đồi. Tim tôi nhói lên khi bước vào nhà một chiếc bàn làm việc nhỏ với những chồng sách vở và giáo án. Căn nhà lụp xụp đủ che nắng che mưa qua ngày.  Một chiếc giường cũ kĩ hiện ra, bên kia là cô Mai đang một mình chịu đựng cảm giác đau đớn. Thấy chúng tôi, hai đứa trẻ nhỏ từ đâu chạy ra. Một đứa chừng lên sáu còn một đứa đang tập nói bi bô, chúng giương đôi mắt tròn xoe ra chào anh chị . Lòng tôi không thấy nhói nhức nữa mà bây giờ lá cái cảm giác đau đớn vô cùng như có ai bóp chặt! Giá như lúc ấy tôi ngăn cản bọn con trai! Giá như tôi kiên quyết không tham gia trò nghịch dại! Giá như lúc ấy tôi không quyết đoán chịu suy nghĩ thì việc nào có như thế này... Nhìn bàn tay của cô đỏ ửng vì lá độc mà mắt tôi nhòe đỏ. Môi tôi cố cắn chặt mà nó cứ rung lên từng hồi. Bỗng cô đặt tay lên mái tóc của tôi khẽ nói: “Không sao đâu em, đừng khóc, cô chỉ bị đau nhẹ thôi, tuần sau cô lại lên lớp…”.
Không biết từ đâu nước mắt tôi cứ tuôn ra mãi không ngừng lại được. Trong nước mắt tôi thầm thì với cô: ''Cô ơi em biết lỗi của em rồi cô tha lỗi cho em lần này thôi nhé cô, chỉ lần này thôi!''. Cô gật đầu và đưa bàn tay nằm lấy tay tôi. Bàn tay cô gấy guộc. Sao nước mắt cứ rơi mãi thế này? Tôi khóc, cô cũng khóc cả bốn đứa con  trai còn lại nữa chùng nó cũng hối lỗi là òa khóc trước mặt cô.
Ngoài kia trời vẫn đang mưa.



Thứ Sáu, ngày 09 tháng 12 năm 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

PHẠM DẠ ĐÀM



KHÚC CA MỘ ĐÁ
Truyện ngắn



Đoàn voi đã về. 
Dưới cái nắng chỏng lỏn đanh ác, những con voi rống từng tiếng, gồng mình kéo những phiến cẩm thạch nặng xé đường từ Thanh Hóa, rẽ về Vĩnh Đồng. Trời nồng, da thịt người đã chết không muốn chờ đợi ai, voi phải dằn bước thật nhanh. Voi gục giữa đường, quản tượng cầm lệnh bài Vua ban, yêu cầu thay thế. Xác vật cũ nằm lại, đoàn voi mới lại giẫm qua thân thể đồng loại, tiếp tục cuộc hành trình.
Đá kêu than khi đau đớn cày sâu xuống nền đất cằn sỏi, mở một con đường mới. Chân voi nặng nhọc làm rung chuyển mặt đất đầy doạ dẫm khi những người thợ bắt đầu gỡ các vật phẩm ra. Viên quan đảm nhận việc xây lăng mộ cúi đầu nhận chỉ từ nhà Vua, cùng với các hòm vàng bạc châu báu do triều đình ban tặng. Vị nội quan tuyên chiếu xong, bèn trở lên võng để người hầu đưa về chốn nghỉ chân. Đoàn voi thở phì phò, dường chỉ muốn đằm mình xuống hồ nước.
Nơi cũi sắt kia là hơn một trăm đồng nam, trinh nữ. Họ là những nô lệ được Vua nuôi dưỡng từ nhỏ, rải rác trên khắp đất nước và sẽ dùng tới mỗi khi nước có trọng tang. Tại cũi bên này, Sạ chỉ thấy mắt họ ngập tràn bóng tối, dường như sinh mệnh đã bị hút cạn rồi, nhưng cũng có thể nói rằng trong suốt cả cuộc đời phục vụ hoàng thất, quý tộc của mình, họ chưa từng sống.
Đêm, trời thủng, ngập tràn khắp nẻo là trăng. Những ngôi sao đang cười trên đầu Sạ, nơi góc cũi còn sáu người khác đương thu mình co ro. Sạ lặng im, liếm vết máu ở cánh tay nâu sạm. Vết thương do đao chém, rất sâu, dù có dịt lá thuốc hay quấn băng vải thì máu vẫn không cầm nổi.
Lang mất rồi. Khi nghe thấy tin này, mọi người trong mường đều hoảng loạn. Lang mất, đồng nghĩa với việc của cải, tính mạng của họ bị treo trên đầu sợi tóc. Dù rằng cái chết có thể đến với bất kỳ ai, bất kỳ lúc nào, lúc ra suối bị cọp vồ hoặc rơi xuống hố bẫy đầy chông – Mà ở đây, cọp và hố bẫy thì nhiều vô cùng, hễ sơ sẩy là anh tan xác - họ không muốn chịu cảnh chờ đợi cái chết trong mòn mỏi, trong khi biết nó sẽ tới một cách đau đớn.
Trăng vành vạnh như gương mặt thiếu nữ đương xuân, Sạ bất giác nhớ về Mai, gương mặt của cô cũng đẹp như vậy, bừng sáng… Bừng sáng liệu có lụi tàn? Anh chậm rãi đưa cánh tay chạm vào nước trăng, trước mắt như hiện ra khuôn ngọc đẹp như vẽ nơi Mai… Giờ này, có lẽ cô đang chờ anh trở về trong vô vọng. Thường nghe “ngày vui ngắn chẳng tày gang”, giờ anh muốn thêm vào một câu, rằng chớ có tin tưởng vào niềm hạnh phúc do tạo hoá ban cho, bởi không bao lâu sau thảy sẽ bị tước đoạt mọi thứ. Anh trở người.
Bên ngoài, đám lính canh đã dấy cơn buồn ngủ, có kẻ gà gật, có kẻ ngáp ngắn than dài. Cái chết chưa động vào họ, họ ở bên rìa cái chết của các nô lệ. Hôm nay đã là ngày thứ mười kể từ khi Lang nhắm mắt, ngày mai thôi, tất cả đều phải lên đường theo ông ta về Mường ma. Cổ nhân bảo cuộc sống bên ấy phản chiếu tấm gương bên này.
“Nên bình thản, phải không?” – Sạ tự hỏi mình. Nhưng anh lại lắc đầu, cơn bồn chồn dào ra trong lồng ngực, màn đêm kia tựa như huyệt mộ hút chặt lấy anh…
Tiếng mo kể chuyện phát ra từ nhà Lang rung trong đêm, đều đều chảy vào từng ngõ ngách, xuyên qua những tán lá rừng ken dày, gợn tới khu lăng mộ. Bỗng một tên lính canh nhân lúc không có ai để ý, ngồi xuống cạnh cũi để chợp mắt. Sạ liếc nhìn y, hốt nhiên như bị nện cho một cú vào đầu, anh bừng tỉnh, đôi mắt trườn men theo lưng áo người nọ và lần xuống chiếc chìa khoá mà y treo lủng lẳng bên hông…
***
- Mau ra thôi. – Sau khi mở được cổng cũi và cố gắng đập ngất tay lính xấu số bằng một hòn đá mà không gây ra điều bất thường gì, Sạ ngoảnh đầu nói với những người còn lại.
Đám nô lệ theo dõi anh bằng con mắt rụt rè, pha lẫn nét kinh hoàng trong đó, ngay cả sáu cậu chàng ở chung cùng anh suốt mươi ngày qua cũng vậy. Ánh mắt của bọn họ ngày một tối tăm mù mịt, không còn chờ gì ở phía trước nữa. Bước chân của từng tốp lính canh vẫn nhịp vang đều đều. Sạ nghiến răng, thận trọng theo dõi đám gác, lại ra hiệu cho những kẻ đồng cảnh ngộ, song họ chỉ cúi đầu. Anh mím môi, thở dài, rồi quay lưng bỏ đi.
***
Trăng rỉ xuống đỏ quành quạch. Sạ thở hồng hộc, băng qua những bãi sỏi và cánh rừng đầy những cạm bẫy của bọn thợ săn giăng ra. Trong cơn hoảng loạn của cái chết cận kề, biết chạy về đâu mới tránh được ông xanh?
- Bắt lấy nó! - Giọng của bọn đầy tớ lơ lớ vang lên.     
Không gian tỏa mùi khen khét, ngòn ngọt, ngây ngấy của những ngọn đuốc tẩm dầu cháy rừng rực và mùi mồ hôi quyện chặt, Sạ hoảng loạn nhìn quanh quất. Không còn thời gian để trù trừ nữa. Giữa đêm, rừng khuya rung lên tràng cười khanh khách, cọp gầm vang và thú vật xác xao. Các đốm lửa tản mát dần báo hiệu cho sự tìm lục từng nhành cây ngọn cỏ, Sạ thở dốc, núp vào phía sau của một thân cổ thụ chết già vắt ngang dòng suối. Nước mát luồn qua những kẽ ngón chân, con đỉa ngửi thấy hơi người hò hét đồng bọn bám chặt lên chân con mồi. Đám đầy tớ chạy qua, Sạ vụt bụm miệng nín thở. Cụm rêu quấn nơi tảng đá nhận ánh trăng mờ, trải dài trên lần nước nông, hòn đá gồ gề tựa đầu lâu với cụm tóc chưa kịp tan rã nhoẻn miệng cười với Sạ. Rồi, chiếc đầu lâu cứ tiến đến gần hơn, gần hơn nữa, đầu lâu trở nên lớn như chiếc sanh nấu cỗ của cả Mường, chợt như được bồi da bồi thịt, nó biến hóa thành gương mặt của vị quan Lang mới nhắm mắt xuôi tay. Sạ ú ớ, cơ hàm cứng lại, mí mắt nặng trĩu, toàn thân hoá đá, anh như chìm vào một khoảng không vô định.
Thời gian trôi đi, im ắng rồi, Sạ giật mình choàng tỉnh, mồ hôi thấm ướt tóc bám dính vào cổ. Là mơ sao? Nhưng vì lẽ gì mà mọi sự lại chân thực đến thế? Sạ nhìn vào cổ chân, con đỉa no mọng bám dính vào đó, máu ri rỉ chảy, đầu óc anh quay cuồng.
 “Phải sống!” - Anh bật dậy, vạch rừng mà chạy về nhà. Dòng suối phẫn nộ với kẻ đã đánh động tới giấc ngủ ngon của mình, lào xào cất giọng mắng chửi khiến chim muông đang náu giấc nồng cũng phải hoảng sợ.
***
Dưới chân cột nhà sàn, con trâu vẫn chưa ngủ. Ánh đèn chỉ còn lại là một đốm nhỏ leo lét hắt ra vàng vọt, Mai cũng chẳng buồn xắn thêm mỡ để tra vào, cứ vậy ngồi bần thần trông về mấy bụi tre phía trước. Sạ bị đưa đi, số vật cống cho quan Lang mới được giảm một nửa, sáng sớm ngày mai, cô sẽ phải kéo trâu đến tiến. Mai thở dài thườn thượt, một hạt nước ấm đọng trên khoé mắt vẫn không chịu rơi xuống cho chủ nhân bớt mệt mỏi. Đèn đột ngột tắt ngấm. Thừa dịp, ánh trăng dần tuôn vào ngự trị trong phòng, leo lên ban thờ và thăm thú tới cả chuồng gia súc.
Loạng choạng mấy bước, Sạ dừng chân nơi đầu ngõ, xung quanh đã chẳng còn ai, người ở bản đi nằm sau khi trời nhọ mặt để sáng mai còn kịp ra đồng, phát nương, một số thì tìm cách kiếm trâu và lợn để dâng cho nhà Lang theo tục lệ từ xưa.
Anh nhẹ nhàng bước lên cầu thang, gót chân hồ không chạm đất.
“Kẹt…” – Âm thanh gai người khẽ rít dài, cửa mở ra và Mai ngoảnh đầu nhìn lại. Thời gian đóng băng giữa hai người họ. Không rõ bao lâu sau đã trôi qua, có thể là một tích tắc, một khắc, một giờ, cuối cùng Mai cũng cất lời:
- Ăn chưa?
- Chưa - Sạ đáp, khoé môi nhợt nhạt lấm tấm các vệt máu đông khẽ phác thành một nụ cười.
- Ăn nhé. Nhà có rượu… Của nhà người ta mới ban cho - Mai thoáng lúng túng, nuốt hai chữ “quan Lang” vào bụng, tránh huý kỵ người chết.
Sạ chỉ gật đầu rồi bước vào trong, anh xếp bằng ngồi xuống. Mai tất tả xuống bếp chuẩn bị cơm nước, vào bữa, cô im lặng rót rượu. Sạ uống hết chén này đến chén khác, rượu cay dào ra chảy xuống thấm ướt cổ áo, song vẫn không thể say được. Anh trầm ngâm nhìn vợ, họ mới về với nhau được một tháng. Tay rượu của Mai run run. Sạ nói:
- Phải đi thôi.
- Đi đâu? – Mai hỏi.
- Chạy vào Phú Xuân – Sạ đáp.  Anh từng nghe các thương nhân kể về kinh đô, nơi tân hoàng đế Gia Long cai quản. “Phải đi thôi, ừ phải đi thôi”, Sạ tự gật đầu với chính mình.           
- Nhưng người nhà Lang ở khắp mọi nơi, sợ không kịp nữa – Mai bảo – Biết trước thì ban nãy đi sớm…
- Muốn uống rượu quê lần cuối – Sạ cười – Thiếu một nắm đất vàng.
Mai se sẽ gật đầu đồng ý. Như ngầm giao ước, hai vợ chồng chỉ mang theo một chút tiền, đốt ngọn đuốc con và nhanh chóng rời khỏi nhà. Ánh trăng tãi dài trên mặt đất, soi tỏ con đường lớn.  Để tránh bị bắt lại, họ buộc phải men theo đường rừng mà đi, buộc phải trở ngược lại dòng suối với thân cây cổ thụ mục ruỗng lúc tránh đám đầy tớ. Sạ nắm chặt tay Mai, tim đập mạnh đầy lo sợ. Tiếng nước vang bì bõm, Mai phải bám chắc vào chồng mình bởi đã mấy lần đạp trúng những hòn đá trứng ngỗng phủ đầy rêu trơn trượt.
Hoa dại toả ra một mùi hương nhẹ nhàng dễ chịu, sương buông nặng rủ trên từng hàng cây, rơi xuống tựa cơn mưa phùn đầu xuân. Với những người đã quen với miền núi thẳm thì rừng đêm vẫn ngập tràn cạm bẫy. Âm thanh của từng toán lính lục tìm kẻ đào thoát vẫn vang lên bốn bề. Sạ đưa tay che ngang môi, ra hiệu cho vợ mình phải chú ý, Mai khẽ gật đầu. Hai người cúi thấp mình, nép sát vào những thân cây cùng những ụ mối đùn cao quá đầu người, họ chậm rãi tiến về phía cửa rừng.
Và, khi cánh rừng bị bỏ lại phía sau lưng cũng là lúc một cây gậy từ đâu xé gió quật tới, dập mạnh vào ngực Sạ khiến anh nghẹt thở. Mai thét lên một tiếng kinh hoàng khi chồng mình sụp xuống. Kẻ nọ là Viên, tên hầu thân cận của quan Lang mới, tay hắn cầm cây đuốc cháy rực toả đỏ, miệng hô lớn gọi đồng bọn tụ tập tới đây. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh chóng, không một ai có thể dự tính trước. Sạ đau tới gập người, anh thở dốc gắng gượng đẩy vợ về phía sau lưng và che chắn cho cô, mọi thứ trước mắt chao đảo giống như tinh cầu này đã tới hồi tận thế vậy.
- Tao đã bảo hổ đực thì sẽ luôn đi tìm hổ cái mà - Viên mỉa mai, dùng đầu gậy nâng gương mặt của Sạ lên.
Sạ nghiến răng hằn học nhìn chúng, anh vẫn nắm chặt tay Mai. Đám người ấy phá lên cười. Một kẻ kéo cuộn dây bện chặt, tiến lại gần anh. Bấy giờ, Sạ đẩy vợ ra xa, gầm vang với bọn đầy tớ như cọp dữ:
- Cút!
- Đã báo danh với Mường ma rồi thì mày chạy không thoát đâu - Viên cười vang man rợ.
“Đã báo danh với Mường ma…”, Sạ thoáng chần chừ, nét mặt dịu lại, anh ngơ ngác nhìn Mai, cô cả sợ lắc đầu quầy quậy. Viên cười nanh ác, không còn kịp nữa rồi.
Âm thanh nào trầm đục nảy bung trong không gian, gậy lại quật vào người Sạ khiến anh chao đảo, cổ họng tanh tưởi những máu. Mai như phát điên, cô nhặt hòn đá lớn dưới đất và nhảy vào nện mạnh nó xuống đầu của Viên. Song sức lực của một người phụ nữ thì làm sao mà chống lại được với chúng đây? Đã mấy lần Mai bị đẩy ngã dúi dụi. Nom sợi thừng cuốn chặt vào tay chồng, cô trừng mắt nhào ra nắm lấy mái tóc anh. Sạ bị kéo lê đi như một hình phạt, và cô cũng vậy. Tên cầm đầu quan sát việc đang diễn ra đây như một điều đáng cười nhất trên đời, hắn bèn nhắc đồng bọn tách Mai ra. Nhưng chúng càng thô bạo, cô lại càng kéo chặt lấy chồng không buông. Da đầu Sạ rát buốt, một mảng tóc của anh đã bị Mai giật đứt.
Trời sắp sáng, Viên cũng không còn sức lực để chơi đùa, hắn tặc lưỡi trông vòm không, rút con dao lớn mang theo bên mình ra, và vung tay chém xuống. Máu bắn vọt lên, hoạ ra trên nền đất một bức tranh tuyệt đẹp. Mai đột ngột thừ người, mắt cô lộn trắng lên. Sạ phát cuồng, anh giãy mình để thoát ra, hiềm nỗi thêm một quật tới từ cây gậy lim bồi thêm vào các vết thương tai ác, anh thấy trước mặt tối sầm và gục xuống, ý thức dường như rời bỏ khỏi thân xác.
***
Tiếng mo văng vẳng tự đâu dận những tiếng đều đều như nhịp chân của đoàn âm binh xiên nghiêng theo không khí, xoáy vào tai mọi người. Con ma cụt đầu ngồi trên cành cây, lặng lẽ lãm thị vật tế. Tất thảy đều rùng mình, lồng ngực như muốn vỡ tung, họ sợ nắng sớm tinh sương, họ không mong chờ trời sáng, họ mong có một sức mạnh kỳ diệu nào đó bắn vỡ mặt trời để ngày mai vĩnh viễn không bao giờ đến. Thế nhưng, tiếng gà trống kéo dài vẫn vang vọng khắp núi rừng, không chỉ riêng nó, mà tiếng của các loài thú vật khác cũng thay nhau xướng hoạ, vui mừng mà không hề biết tới cái ác đang phơi bày trước cái ngái ngủ có vẻ uể oải của ông xanh.
Ngày thứ mười hai, Sạ nằm thu mình, cô độc, mảng da đầu vẫn rát buốt mỗi khi chạm vào. 
Một người trong nhóm của anh chợt phá lên cười khanh khách, rồi có kẻ chợt quỳ xuống khóc rưng rức, kẻ giật tóc bứt tai, kẻ tự bóc những mảng da khô mới se lại làm cho vết thương cũ bật máu.
Sau một đêm nghỉ ngơi, hiệp thợ giỏi nhất nước lại tản ra, tiếp tục công việc của mình, cả khu mộ lại trở thành một công trường: ồn ào và hỗn độn như thời thái cổ. Bảy người đàn ông gườm gườm nhìn họ như cả một đám người vô ơn đang ăn thịt đồng loại của mình để sống. Hiệp thợ ấy cảm thấy sau gáy nhức buốt như bị ong châm. Tới nửa đêm, mọi thứ vẫn hoạt động giống như một guồng máy không biết mệt mỏi. Sạ thở dài, tựa đầu vào thanh sắt. Mọi người lại ngủ, đến sáng.
Ngày thứ mười ba, khi tiếng ồn đã lùi vào một khoảng thời không và để lại sự yên ắng đến lạ kỳ thì chợt một tiếng “két” dài vang lên, cổng các cũi sắt khai mở. Thời khắc của họ đã đến, thảy bị toán lính áp giải ra ngoài.
Các đồng nam, trinh nữ  bị trói tay, xâu lại thành một đoàn. Sạ và sáu người còn lại bị đẩy quỳ phục xuống đất. Anh đưa mắt nhìn chiếc quan tài đen bóng, cũng nhìn thấy nền đất xây huyệt đã đắp kín với kẻ thế thân ngẫu nhiên có cái vinh hạnh chôn trong vùng đất nhà Lang, các cây cột đá khổng lồ mới gọt đẽo đang được dòng dây kéo lên, găm sâu vào lòng đất, mở ra một cánh cổng vô hình sẵn sàng kéo kẻ xâm phạm sang thế giới bên kia. Khi chiếc búa trên tay người đồ tể nâng cao cũng đúng lúc ánh mặt trời chợt bầm đi như khuôn mặt người bị xuống màu vì rượu bữa.
Người đàn ông quỳ kế sát bên anh là một người lạ, có lẽ tới từ mường khác, kẻ ấy nom anh, chợt cười như mếu:
- Nếu tính đúng ra thì hôm nay vợ tao sinh mày ạ, thầy cúng nói là con trai đấy. Hôm đi tao đã bảo mẹ nó: nếu nó hư đốn thì có ra ma tao cũng về vật chết.
- Mừng anh - Sạ cũng cười, lại nhớ về Mai, cũng nghĩ tới những đứa con chưa có cơ hội chào đời. Cả đứa con trai mà anh từng bảo với Mai, rằng nó sẽ là thằng trai khoẻ mạnh, tài giỏi nhất bản…
Mọi người đột ngột im lặng, cả tên hành nghề chém đầu người cũng vậy.
Chiếc búa nện mạnh vào đầu của vật hiến tế, người cha nhoẻn miệng cười lần cuối cùng với đứa bé mới cất tiếng khóc chào đời ở nhà, cơ thể sừng sững chắc rắn như một ngọn núi đổ xuống đánh rầm. Máu nóng ào ạt tuôn chảy, máu thấm xuống lòng đất, máu tưới vào các mầm giống ẩn mình chờ ngày vươn ra với ánh sáng. Sạ dường như không biết bên cạnh mình đã xảy ra chuyện gì nữa. Cái chết. Chấp nhận cái chết. Những kẻ như anh đã câm lặng, chỉ có tiếng búa, tiếng óc sọ nhoen nhoét là thành thực. Lại thêm một lần tiếng rít gió gai người rên dài, Sạ đón nhận cơn đau như điều hiển nhiên.
Thầy mo mặc áo lễ, nhảy vòng quanh và liên tục thoi tay lên trời, miệng lẩm bẩm những gì không rõ rồi cất những tiếng:
“Hu…ô…”
“Đã báo danh với Mường ma thì chạy đâu cho thoát?”, Sạ co giật, người run bần bật, hai mắt trợn ngược trắng dã. Tay anh cào sâu xuống lòng đất tươm toét huyết đỏ, máu trên đầu tràn vào mảng da hói, chân anh giãy mạnh một cái. Sạ cảm thấy sự sống đang rời khỏi bản thân, linh hồn thoát ra nhẹ như một lớp sương mỏng.
Trên đầu, mặt trời chuyển sang tím bầm, thứ huyết đọng phá ra trong lòng thái dương rồi rỏ dầm dề nơi huyệt mộ, dường muốn dùng sức mạnh của thánh thần để làm tái sinh kẻ đã chết. Thầy mo quỳ xuống vái lia, vái lịa.
Máu của bảy người đàn ông hoà lẫn ngọt sắc, tanh tưởi, xác của họ được đưa vào trong các quan tài và bị đoàn nô lệ - gồm năm mươi trinh nữ để trần thân trên cúi đầu lặng lẽ dẫn đường rồi tới năm mươi đồng nam cũng câm lặng như vậy – kéo đi. Cả cuộc đời bị nhồi nhét những ý niệm về cái chết; cả cuộc đời phải nhớ mình là nô lệ, sinh ra để phục vụ chủ nhân, họ không có quyền phản kháng, không có quyền nghe hay nói chuyện. Họ đã gặp may, thậm chí rất may mắn.
Bên kia, nơi đầu bản, Mai bần thần ngước trông bầu trời tối sầm, bàn tay lành lặn nắm chặt nắm tóc của chồng mình, cô nhoẻn miệng cười, trừng mắt, lao đầu vào tảng đá lộ giới. Hoa tàn rồi…
Sạ chợt thấy lồng ngực như có kim châm.
Sau lưng, những bia đá đang được các người hầu dựng lên, ấy là hơn một trăm trai đinh khoẻ mạnh do Lang nuôi dưỡng, khuôn mặt cùng cả trái tim đều lạnh như sương muối mỗi khi cơn rét ác buốt tuồn về. Lũ voi và trâu lớn không ngừng rít gầm như bị thiêu sống, tôn lên bài cúng dâng cho thần linh cũng như linh hồn người chết.
Lang nằm trong quan tài lim, hai tay chắp trước ngực, quanh ông, lớp vải liệm tẩm hương liệu và muôn tía nghìn vàng toả hơi lạnh lẽo, hàng trăm chuỗi ngọc tròn trượt quanh cổ khi bước chân của kẻ khiêng quan trót chần chừ do gặp tảng đá lớn ngáng đường. Trên nắp quan tài có lẽ đã khắc muôn vàn chiến công trải mấy đời từ Lê tới Nguyễn, ấy là vinh quang của cả dòng họ, gia tộc. Ngoài ra, cuộc đời lớn từ khi sinh ra cho tới khi mất đi của quan đều lưu lại trên bia đá, nghìn năm sau vĩnh viễn chẳng mòn, đủ để chứng minh cho nhân thế thấy rằng lịch sử vốn công bằng, không bao giờ khoan nhượng với bất kỳ ai.
Các cột đá xoay vòng theo tiếng thầy mo, mở ra một thế giới khác, dẫn dắt bọn họ tiến vào. Tiếng gió rít quần quật như bão táp, cất cao khúc ca mộ đá. Thời gian bị xé toạc làm đôi, một nhóm binh mã kéo qua chỗ người đưa tang, trên lưng ngựa, vị tướng quân liếc nhìn ông lão nằm trong quan tài rồi lại ngạo nghễ nom đoàn nô lệ.
Lạnh quá. Sạ khe khẽ nấc khi ngón tay trỏ của vị tướng quân nọ ấn vào trán mình, anh thấy toàn thân lơ lửng vô định.
- “Trời đất vô đạo, coi vạn vật như chó rơm” - Vị tướng người kinh thành ấy cười hào sảng rồi cùng với đoàn âm binh mất hút nơi bìa rừng.
Đoàn nô lệ vẫn cứ đi. Hình bóng của họ lắc lư, lắc lư, không ai biết mình còn sống hay đã chết, thực ra lúc này thì việc ấy có quan trọng hay chăng? Thân thể Sạ bị kéo đi nghe sàn sạt, hẳn đã bị rách toác và rớm máu ở nhiều nơi. Anh không hay rõ. Linh hồn anh đang phỏng đoán. Phía trước Sạ, huyệt mộ được đắp thành quả đồi lớn mà bên trong xây đắp cẩn thận, linh cữu đương được đưa vào cùng đoàn voi, vật hiến tế. Người chết đã đánh lừa nhân thế bằng ma trận đá là cổng ranh giới giữa dương thế - cõi âm. Rồi, một quả cầu ánh sáng quật mạnh, khiến cho mắt của mọi người đau rát tới muốn vỡ tung, quả cầu ấy nổ vang và tràn ra, trùm lên vạn vật…
“Nơi bố nhà người,
Trăm số, đủ phần,
Không cho người chết suông, đi không”[1]
Chết suông, đi không.
***
Trải mấy trăm năm bãi bể nương dâu, những đoàn trộm mộ bắt đầu tìm tới nơi này, họ đã biến mất, chỉ để lại ngựa thồ, dao, cuốc. Trải mấy trăm năm bãi bể nương dâu, nơi đây có các cuộc khai quật lớn, một số cột đá bị quật ngã, cánh cổng âm dương cũng cứ vậy mà khép lại, khu lăng mộ chỉ còn lại là một cái xác câm lặng, vĩnh viễn không đồng ý đối thoại với hậu thế một lần nữa…




Chú thích: Trích bài “Mo dâng cúng dâng cơm” do Bùi Huy Vọng sưu tầm và dịch. 

Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả HỒNG CHIẾN




H’LÊ NA
Truyện ngắn



Ông mặt trời mệt mỏi leo lên đến gần đỉnh đầu, thỉnh thoảng vén mây nhìn xuống trần gian để lộ một mảnh trời xanh ngắt. Từng đám mây trắng bồng bềnh đuổi theo nhau từ phía tây kéo về phía đông. Những ngày đầu mùa mưa Tây Nguyên không khí vô cùng khó chịu.
Trên rẫy, đôi vợ chồng trẻ vẫn miệt mài làm việc. Người chồng ngoài hai mươi tuổi, cánh tay dài rắn chắc, bắp tay cuồn cuộn như dây chão cột gỗ cho voi kéo, vung cuốc lên loang loáng đánh bật từng gốc cây khô bám sâu trong lòng đất. Người vợ chắc cũng bằng tuổi chồng, bụng to như úp thêm cái nồi phía trong, khuôn mặt tròn phúc hậu, tóc bồng bềnh lượn sóng đang ngồi nhặt từng khúc cây chồng vừa cuốc xếp lại thành đống. Trên gương mặt hai người mồ hôi chảy thành dòng. Đám rẫy của họ đã cào sạch cỏ chỉ chờ thêm cơn mưa nữa sẽ gieo hạt.
Người vợ hơi nhăn mặt, hai tay ôm bụng rồi từ từ đứng dậy đi lại lều canh rẫy lấy gùi khoác lên vai, chầm chậm đi xuống suối. Người chồng vẫn cắm cúi tiếp tục vung cuốc lên đánh bật các gốc khô lấy thêm đất chuẩn bị gieo trồng, không chú ý gì đến xung quanh.
- Đ… oàng!
Một tia sáng xanh lét từ trên trời loằng nhoằng cắm thẳng xuống đỉnh núi, kèm theo đó là tiếng nổ kinh hồn ngân dài, cây cối ngả nghiêng và gió ào lên dữ dội.
- Oa, oa, oa!
Bỗng dưới suối vọng lên tiếng trẻ khóc, người đàn ông đang làm trên rẫy quẳng ngay cuốc, quỳ xuống đất, ngửa mặt lên trời hét ầm lên:
- Cảm ơn Yang đã cho con làm ama. Tôi được làm ama rồi, tôi được làm ama rồi!
Anh ta như bị ma đuổi, bật dậy lao nhanh xuống suối; vấp ngã, lại chồm dậy chạy, nhảy như bay xuống lòng suối kêu toáng lên:
- Con gái hay con trai? Con gái hay con trai?
- C… on c… on gái!
Người mẹ trẻ ánh mắt long lanh, miệng mỉm cười, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc; ngồi trên hòn đá đang tạt nước suối trong vắt tắm cho đứa con vừa sinh, lấp lửng trả lời. Người chồng nhảy lên hòn đá vợ đang ngồi nhìn con rồi kêu lên:
- Ta có con gái rồi, có con gái rồi! H’Lê Na con gái ta!
Vừa kêu, anh ta vừa chạy ngược dòng suối về phía thượng nguồn.

***
Đôi vợ chồng trẻ khi mới về ở với nhau đã thỏa thuận: nếu sinh con gái, chồng đặt tên còn sinh con trai vợ đặt tên. Anh chồng nghĩ hơn một mùa rẫy vẫn chưa tìm được một cái tên nào thật đẹp để đặt cho con, hôm nay bất chợt cái tên lóe lên trong đầu và thành tên luôn trên miệng như được Yang ban cho. Một lát sau người chồng chạy về trên tay cầm một củ cây trông qua như củ riềng, đặt vào tay người vợ. Trao con cho chồng ẵm, cô vợ rửa củ cây chồng vừa mang về ngồi ăn ngon lành. Người chồng ẵm con lên chòi ngồi đợi, còn cô vợ dầm mình vào dòng nước suối tắm rửa, mặc dù vừa mới sinh xong.
Thật lạ kỳ, trẻ vừa sinh ra được tắm lần đầu tiên trong dòng nước suối giữa rừng đại ngàn và lạ hơn khi chứng kiến người phụ nữ vừa sinh song đã lội xuống suối tắm. Vì sao người phụ nữ này làm được như vậy? Họ không sợ đau ốm ư? Hay họ có bí quyết gì được Yang ban cho? Điều này với người xứ khác thấy lạ, nhưng người dân nơi đây thì chuyện ấy là bình thường. Trẻ con nào mới sinh ra cũng vậy thôi, tất cả bắt đầu từ câu chuyện gần như truyền thuyết được lưu truyền trong buôn:
Ngày xửa ngày xưa, cái ngày lâu như khi có ngọn núi dòng sông, người già kể rằng: Vào buổi chiều mùa khô năm ấy, con voi nhà ami H’Rim sắp sinh con nên được thả vào rừng. Ami H’Rim lặng lẽ theo sau với ý nghĩ có thể giúp được gì đó cho voi khi sinh. Vào trong rừng, con voi dùng vòi quấn vào cây to như cột nhà ghì chặt, cây rung rung như sắp bật gốc; một lúc sau voi lại húc đầu vào cây cổ thụ to đùng đứng bên cạnh, người cong cong như nửa chiếc gùi để nghiêng… Chắc là đau lắm, biết vậy mà ami H’Rim không giúp được gì, chỉ biết nép gốc cây đứng nhìn, thở dài.
Bỗng đám le trước mặt gãy đổ ầm ầm, con voi đực nhà ami H’Doanh xồng xộc lao đến, trên vòi mang một chùm cây có cả củ và rễ vừa được nhổ lên ở đâu đó. Voi đực đặt bụi cây xuống mặt đất, dùng vòi đập đập lên vòi voi cái như ra hiệu. Voi cái cuốn lấy bụi cây gượng gạo nhai, nuốt. Một lát sau voi cái rống lên, tung vòi quấn chặt vòi voi đực kéo xuống, hai con voi tựa vào nhau, đầu quay về phía núi cao. Như có phép thần, một chú voi con được sinh ra, rơi trên mặt đất. Con voi đực vội buông vòi voi cái, quay nhìn voi con rồi lao ầm ầm xuống suối; một chốc quay lại đặt vào vòi voi mẹ một bụi cây có cả củ và rễ màu hồng gần giống với cây lúc nãy để voi cái ăn, còn mình phun nước trong bụng ra tắm cho voi con. Tắm xong, voi đực dùng vòi đẩy voi con vào phía sau hai chân voi cái để tìm… bú. Voi con giơ vòi tìm ty rồi ghé miệng nhấm nháp dòng sữa ngọt đầu tiên trong đời từ voi mẹ. Bú xong cả nhà voi theo nhau vào rừng sâu, voi đực đi trước, voi con đi sau còn voi cái đi sau cùng.
Ami H’Rim chờ cả nhà voi đi khuất mới chạy lại xem hai loại cây voi đực lấy cho voi cái ăn còn rơi lại trước lúc sinh và khi sinh xong, bụng thầm reo lên: loại cây này mọc ven suối nhiều lắm mà! Rồi mang về buôn đưa cho già làng và kể lại câu chuyện mình chứng kiến. Sau khi cúng khấn xin ý kiến Yang, già làng thông báo: Yang ban cho riêng người trong buôn, không được nói cho người ngoài biết. Từ nay khi con gái đi bắt chồng, con trai đi ở rể, ami mới được nói nhỏ cho con biết ghi nhớ trong lòng phòng khi có việc dùng đến.
Từ đó vùng này, được nhiều người biết đến vì có hai vị thuốc quý, người phụ nữ nào chuẩn bị sinh phải kiếm đủ hai loại củ cây để ăn. Họ ăn loại củ này khi sinh xong, người khỏe như bình thường, nghỉ ba ngày là có thể gùi con lên rẫy. Có lẽ điều này lý giải vì sao phụ nữ Ê đê vùng này sinh con xong lại khỏe mạnh và có phần xinh đẹp hơn trước.
***
Khi đưa vợ và người con gái vừa chào đời về đến buôn, đôi vợ chồng trẻ vô cùng ngạc nhiên thấy già làng cùng ông thầy cúng dẫn đầu đoàn ngườn ra tận cửa buôn cúi đầu chào đón, đưa họ về nhà. Chiêng trống nỗi lên, ché túc, ché ba được cột hai hàng trong ngôi nhà dài để làm lễ chào đón một thành viên đặc biệt của buôn.
Ông thầy cúng mặc áo lễ, đóng khố thổ cầm dệt hoa văn có hai màu đen đỏ lâm râm cầu khấn Yang. Trên mâm cỗ là chiếc mẹt tre được bày đầu heo ngâm đuôi heo, một ít gan, lòng, thịt, mỡ… mỗi thứ một ít thôi để tỏ lòng thành. Già làng râu tóc bạc phơ, sống hơn trăm mùa rẫy nhưng còn minh mẫn lắm, ngồi uy nghi như một pho tượng. Ông thầy cúng khấn vái xong, già làng từ từ đứng dậy nói với mọi người:
- Hôm nay Yang cho tia lửa gõ đầu núi thiêng đúng giữa trưa là việc xưa nay chưa từng có bao giờ, theo như người xưa dặn lại đó là điềm Yang cho buôn ta một người thay Yang đến giúp mọi người. Quả nhiên thầy cúng bấm đốt biết được như thế và nay người ấy đã về. Nào trống chiêng hãy nổi lên để tạ ơn Yang.
Già làng nói xong, trống chiêng nổi lên, đàn ông đàn bà cùng vít cần rượu chung vui. Họ ngã nghiêng theo tiêng chiêng, rồi ai đó bổng ngân lên làn điệu a ray, thế là họ hát nối theo nhau kéo dài mãi không dứt. Từ khi mặt trời ngã về tây đi ngủ, mặt trăng tròn như chiếc chén rắc ánh vàng xuống trần gian chậm rãi đi về phía tây nhường chỗ cho mặt trời nhô lên trên đỉnh núi, mọi người mới chia tay nhau. Chủ nhân mới của buôn, H’Lê Na say sưa ngủ trong tiếng trống, tiếng chiêng vang động đất trời và hòa theo đó là làn điệu ay ray mềm mại như dòng suối mùa hè tuôn chảy, nhẹ nhàng lách qua các kẻ đá để hòa mình vào dòng sông lớn. Người trong buôn vui, người cả vùng cùng vui và đôi vợ chồng trẻ càng vui hơn khi đứa con của họ được mọi người chào đón một cách trang trọng. Mọi người hy vọng hạnh phúc sẽ đến với mọi nóc nhà khi H’Lê Na ra đời.
Ngày tháng qua đi, H’Lê Na hay ăn, chóng lớn, khỏe mạnh mang lại niềm vui không chỉ cho cả nhà, cả buôn mà cho người dân cả vùng. Thỉnh thoảng già làng các buôn lại đến thăm, tặng quà và xem H’Lê Na có khỏe không, ăn nhiều không… Còn H’Lê Na gặp mọi người vẫn hồn nhiên cười, trên má điểm thêm hai cái lúm nho nhỏ trông thật đáng yêu.
Hàng ngày, buổi sáng lên rẫy, ama có vinh dự được địu con gái sau lưng vác xà gạc đi trước; ami gùi đồ đi sau, chú chó lon ton chạy trước dẫn đường. Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ vẫn như mọi nhà trong buôn, đầy ắp tiếng cười.

Tháng 10 năm 2016

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 12 năm 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

NGUYỄN VĂN THIỆN



CƠN ĐAU TRONG KHU VƯỜN BÉ BỎNG
Truyện ngắn



Trong khu vườn tâm hồn u tối của mình, ta thường để ngỏ tất cả mọi lối vào, thỉnh thoảng trồng thêm một bụi hoa, một đám cỏ, để mời gọi những sinh linh bé nhỏ vào chơi. Có những đứa trẻ với đôi cánh thiên thần sau lưng, trong cuộc rong chơi bất tận, đã tình cờ lạc vào, tình cờ đậu xuống. Ta mải miết rong chơi cùng với chúng, như bố chơi với con, như anh chơi với em, như bạn bè chơi với nhau, vui vẻ thuận hòa.
Ta biết, thế giới ngoài kia đầy gió bão, đầy nhân quả lọc lừa, đầy mầm mống tai ương bất trắc, hễ mỗi lần bước chân ra ngoài đó là ta lãnh đủ giáo gươm, thương tích đầy mình. Ta vốn khinh suất, hay lỡ mồm lỡ miệng, lỡ yêu thương, lỡ cả căm ghét, lỡ không nhìn trước nhìn sau, lỡ thách đấu với cả nhân gian điêu trá. Vậy thì thôi, ta sẽ quay về, về với những thiên thần bé nhỏ, dắt nhau vào hẻm núi, ngồi đếm từng chú kiến màu đỏ bò đi bò lại, rồi vỗ tay cười...
Ta bận bịu chơi đùa với lũ trẻ mỗi ngày, ta dạy cho chúng học bài, tập đánh vần những chữ yêu thương, những từ nhân nghĩa, những câu chân thành. Bọn trẻ ê a đọc bài, cặm cụi đánh vần, như một lớp học giữa rừng già tre nứa đầy hoa dại, mà vui. Thỉnh thoảng cũng có những người lớn đi ngang qua, ghé cặp mắt tò mò nghi hoặc nhìn vào rồi khinh khỉnh hoặc lặng lẽ bỏ đi. Ta nói với lũ thiên thần bé bỏng, nào tập trung vào công việc của mình đi, đừng để cuộc đời nhòm ngó, quyến rũ, ở ngoài kia không có gì vui đâu...
Lũ trẻ thường xuyên tin lời ta nói, nhưng cũng có khi, có đứa ham vui và ngang bướng, vỗ đôi cánh mỏng bay ra khỏi khu vườn huyền thoại. Lúc ra đi hăm hở bao nhiêu thì lúc về ủ rũ bấy nhiêu, những vết thương sưng tấy, lở loét, vỡ ra máu mủ tanh rình, rồi chết. Ta đã nói rồi, những thiên thần bé bỏng đáng thương ơi, chưa đủ sức đâu. Cuộc đời ngoài kia điên đảo ngả nghiêng, tràn ngập những tâm hồn bị ung thư di căn không thể nào chữa trị! Xin hãy ở lại với ta, trong hẻm núi Chư Mang hoang vắng, để giữ lấy phần thiên lương trong trẻo, như nước suối giữa rừng già...
Thực lòng, ta cũng muốn có ai đó đồng hành, ai đó chia sẻ buồn vui, nhưng khó lắm. Ta đến với thế giới này, bằng một cơn đau quằn quại của mẹ, ta đi qua thế giớ này,bằng vô số những cơn đau khác. Khu vườn của ta, không phải thường đâu, đó là nơi ta tĩnh dưỡng tâm hồn. Thế gian đầy bất trắc! Ta muốn vui đùa cùng trẻ nhỏ, nói chuyện với cỏ cây, tâm sự cùng hoa trái, để tránh xa cuồng nộ máu me.
Ta vừa bắt gặp quả tang một cơn đau trên vỏ não của mình. Không có Chư Mang không có thảo nguyên không có linh miêu sơn nữ nào hết thảy. Khu vườn đêm nơi ta chơi đùa cùng lũ nhỏ thần tiên bây giờ cũng đột nhiên thu nhỏ lại, như con đom đóm nằm trong lòng bàn tay, thoi thóp, lập lòe. Ta bắt quả tang ta và cơn đau đang trò chuyện cùng nhau. Ta nói, đau một lần thôi, đừng đau mãi nghe chưa! Cơn đau nói, ai mà biết trước được cơn đau xuất hiện khi nào... Ta nhìn khu vườn đom đóm nằm gọn trong trang sách, thấy câu chuyện mình kể ra xưa nay, chẳng qua là cuộc đối đáp miên man không đầu không cuối giữa ta và cơn đau. Không có gì khác hơn, yêu thương một chút, nhức nhối rất nhiều.
Ta bắt gặp quả tang cơn đau trên vỏ não, nó có giọng nói, có mùi hương, thậm chí có cả gương mặt lầm lì cau có, thế nhưng không có cách nào đuổi được nó đi. Cơn đau ấy, nhiều lúc tỏa mùi hương thơm tho của cái chết, ngọt ngào man dại. Ta nói, thôi thì là định mệnh, ta ăn đời ở kiếp với nhau, được chứ? Nó cười, nụ cười xa lạ. Ta rủ bọn trẻ nhỏ hái hoa rừng về kết thành từng chuỗi, quàng vào cổ cơn đau, rồi nắm tay nhau nhảy vòng quanh, múa hát...
Có những ngày dài, bọn trẻ thiên thần không ghé đến, khu vườn ta bỗng dưng hoang vắng. Cả cơn đau cũng vừa mới tàng hình, trốn đâu đó dưới lớp tóc xù xì xấu xí. Lặng im thăm thẳm như sắp sửa một cơn giông, không có sắc màu không có mùi hương, không chữ ngắn chữ dài, câu chuyện đột nhiên biến mất! Ta kinh hoàng nhận ra rằng nó, cơn đau ấy nói đúng: Ta sinh ra trên cõi đời này là để đồng hành cùng với đớn đau, để nói về những mong đợi trước sau, những hứa hẹn dối trá lọc lừa, như một tù nhân nhận án chung thân ngồi chung với gông cùm, như một bệnh nhân sống chung với mùi thuốc hăng hắc và quyến rũ, suốt đời... Khi cơn đau biến mất, ta thực sự mất điểm tựa, như mất đi người bạn đời chung thủy. Giờ ta mới hiểu, có những tù nhân sau khi ra tù liền tự sát, họ không thể sống được nếu thiếu gông cùm!
Chiều rồi, những cơn mưa lững thững đi qua bên kia núi, mây sà xuống thảo nguyên thầm thì điều gì đó không nghe rõ. Ta bồn chồn ngồi đứng không yên, gõ gõ tay vào vỏ não gọi to, này, cơn đau, ngươi đi đâu mất rồi? Không có tiếng trả lời. Ta gọi, này lũ trẻ thơ thiên thần cánh mỏng, đi đâu cả rồi? Lặng im thăm thẳm. Ta ngồi bệt xuống, đợi thôi, chờ thôi, chứ biết làm sao được. Trong khi chờ đợi, theo thói quen, như người bệnh uống thuốc, ta lại tỉ tê kể chuyện. Ta kể chuyện đời ta, chuyện núi Chư Mang, chuyện về những nàng linh miêu xinh đẹp, về một bông hoa dại, đến giờ này vẫn còn lưu lạc bàn chân viễn xứ…
Bóng đêm lại bắt đầu kéo về trong khu vườn tâm hồn u tối. Tiếp tục lang thang, đi nào, ơi cơn đau, ơi loạn não, ơi những thiên thần bé nhỏ, đi thôi!




Thứ Ba, ngày 29 tháng 11 năm 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

NGUYÊN HƯƠNG



RỒI THÌ SAO NỮA...?
Truyện ngắn


Mẹ tôi còn xinh đẹp lắm và nhẹ dạ lạc lòng lắm.
Nhiều khi tôi muốn nổi nóng với mẹ, nhưng vì mẹ đã một mình nuôi hai chị em lớn khôn cho nên tôi không đành. Tôi là cô giáo mầm non, tôi hiểu nuôi nấng một đứa con là hành trình bất tận của những vất vả lặp đi lặp lại. Nhưng thôi, nghề nghiệp của tôi không là điều tôi muốn kể, nó giúp tôi thông cảm với mẹ hơn, vậy thôi. Đủ để không xảy ra cãi nhau.
***
Mấy lần mẹ kể chuyện cổ tích: Hồi đó có một người rất thương mẹ. Người đó tốt bụng, chân thành, và khá giả nữa.
Mà tại tôi phản ứng dữ dội quá. Tôi nhất định gọi tên em mình là Út. Tôi không chịu có thêm em khác nữa.
Em Út chịu người đó. Mỗi lần người đó đem bánh kẹo tới, Út chịu để cho nựng nịu và dắt đi chơi. Còn tôi thì từ chối mọi điều. Bữa cơm có người đó, tôi dằm nát bấy thức ăn trong mâm. Tôi hỗn láo không chịu chào hỏi và gác chân lên ghế... Tôi còn đòi bỏ nhà đi.
Một đứa nhỏ tám tuổi thì đi đâu?
Tôi cố nhớ lại khi mình tám tuổi, và cả trước đó... Mơ hồ một khuôn mặt trong hỗn độn. Người đàn ông đó có chân thành như mẹ kể không? Hay mẹ thêu hoa dệt gấm để bắt đền? Vì tôi mà mẹ mới ra ngày hôm nay. Lẽ ra đã có nơi chốn neo giữ mẹ.
Nhiều khi tôi ước ao, dù biết mình hoang tưởng vì đã mười lăm năm qua rồi, nhưng tôi vẫn không ngăn được niềm tưởng tượng là người đàn ông đó vẫn đang rất gần đâu đây, chờ tôi lớn lên, hiểu biết hơn.
Hoặc tình cờ mẹ con tôi gặp lại người đàn ông đó...
“Rồi thì sao nữa hả con?” mẹ vừa hỏi vừa xịt nước hoa vô thùng, hoặc là cái hộp, hoặc là cái tủ một ngăn... tôi không biết tên gọi đúng của nó là gì, hình dáng như cái quan tài dựng đứng nhưng dĩ nhiên nó đẹp đẽ hơn và hoàn toàn không gây rùng mình.
Cạn gần nửa chai nước hoa thì mẹ bước vô cái thùng (cái hộp, cái tủ một ngăn, cái quan tài dựng đứng...) và đóng cửa lại.
Đã quen rồi nhưng vẫn không thể không lo lắng. Thân hình mẹ choán phần lớn thể tích bên trong nghĩa là chừng ấy không khí bị đẩy ra ngoài khi mẹ chui vô. Làm sao đủ oxy cho mẹ hít thở suốt thời gian chờ cho mùi thơm thấm đẫm chân tơ kẽ tóc?
Người ta nói cỡ tuổi mẹ có những bất ngờ khó lường. Mẹ ướp nước hoa kiểu đó nhiều lần rồi và chưa lần nào bị làm sao cả. Nhưng biết đâu cái lần bị làm sao đó sẽ xảy ra khi cả hai chị em tôi vắng nhà?
Vậy, tôi ghét nhìn mẹ trang điểm và váy áo và vân vân và vân vân... Nhưng tôi phải theo dõi cho tới khi mẹ thơm ngát từ tóc xuống chân. Phần còn lại thì tôi nhắm mắt.
Nhắm mắt mà tôi vẫn nghe tiếng tắc xi trờ tới ngay trước cửa nhà. Và giọng nói và cách nói năng của tài xế.
Vậy đó, tắc xi. Chẳng người đàn ông nào đích thân đón mẹ. Bí mật.
***
Bí mật bị bật mí. Mà là bí mật của tôi.
Quán cà phê vườn ngoài những tấm bạt ngăn che lều lán còn cây cỏ um tùm đến nỗi thừa yên tâm không ai thấy mình. Vào buổi tối thì những kẻ cố tình rình mò hoàn toàn bó tay là cái chắc.
Tôi không có nỗi sợ ai đó nhìn thấy mình bên cạnh Huy cho nên tôi và Huy ngồi ở cái bàn gần quầy tính tiền. So với ánh sáng đèn màu hồng sậm không đủ phân biệt ly cà phê đá và ca cao sữa thì vị trí này đáng gọi là sáng choang, dĩ nhiên không lãng mạn bằng chỗ cái bàn được bao quanh bằng những chậu kiểng rung rinh chùm lá thoang thoảng hương bạc hà. Tại vì muỗi. Ngồi với người yêu mà huơ tay chân đuổi muỗi thì còn gì là duyên dáng. Chắc đã tới hạn tái phun thuốc diệt côn trùng mà chủ quán quên mất.
Tôi đang nghĩ lảm nhảm trong đầu là các cặp ở phía lều lán um tùm cây cỏ làm sao yên với bầy muỗi thì bỗng có tiếng răng rắc của cành cây gãy và tiếng kêu “ái da” vang lên. Ai đó vấp trúng cành cây gãy rơi trên lối đi.
Xuất hiện một cặp. Người đàn ông đi thẳng một mạch ra cổng còn người đàn bà đi tới quầy tính tiền. Dáng nhí nhảnh trên đôi giày cao gót, và mùi nước hoa quen thuộc.
Lẽ ra Huy đã không chú ý, chỉ tại anh nhìn theo ánh mắt tôi.
-  Ai vậy em?
Chẳng trốn đâu được nữa. Miệng tôi bật ra:
-  Mẹ.
Tôi vừa trả lời Huy vừa gọi mẹ. Cú đúp. Vẻ mặt Huy ngỡ ngàng và tôi biết vậy là thôi rồi. Nhưng tôi không để nỗi hụt hẫng khiến mình thua trắng tay. Tôi cố vớt vát, biến nỗi tủi hổ đau đớn thành cơ hội có thể khiến mẹ thay đổi.
***
Mà mẹ chẳng thay đổi. Nghe tôi đổ thừa vì thấy mẹ với người đàn ông đó nên tôi bị người yêu con nhà nề nếp ruồng bỏ, mẹ nhún vai ngâm nga “yêu nhau mấy núi cũng trèo...”
-  Con nên mừng vì cuộc gặp mẹ tối hôm đó là một phép thử - Mẹ nói.
Thật bó tay với mẹ luôn.
Út cười như mếu:
-  Chắc là em cũng không lấy được chồng.
Thật ra thì Út may mắn hơn tôi. Không biết anh chàng người yêu của Út đã tự thấy gì và Út đã kể gì cho người yêu nghe, nhưng anh chàng đó đã tới nhà lần thứ hai, vẫn rất lễ phép. Tôi biết Út đang hồi hộp chờ đợi lần thứ ba. Nếu có lần thứ ba thì có quyền hy vọng thêm nhiều lần nữa. Và biết đâu là mãi mãi.
Mãi mãi là một từ hiếm có trong đời thật.
Vậy nên tôi tự nhận xét mình có tính mộng mơ. Mâu thuẫn quá. Vì tôi thực tế kinh khủng: tôi phải kiếm cho mẹ một người đàn ông độc thân, nhanh, trước khi xảy ra một cuộc đánh ghen kéo cả hai chị em tôi cùng xuống hố.
***
 “Tuổi năm mươi. Có hai đứa con đã tự đi làm kiếm tiền được rồi nên cho phép mình hưởng thụ cuộc sống, thích xí xọn và thỉnh thoảng vui vẻ quán xá, hát karaoke, khiêu vũ. Mong muốn gặp một người tính cách thoải mái mà nghiêm túc trong tình cảm.”
Đọc duyệt mẩu tin tôi vừa gõ, Út cười:
- Chị giỏi ghê, khoe chị em mình kiếm tiền được rồi để người ta không thấy gánh nặng mà sợ.
Tôi hoàn toàn không có ý tứ sâu sắc vậy. Tôi chỉ lấy đó làm lý do để biện hộ cho tính ham chơi của mẹ thôi. Bỗng muốn ôm Út mà hôn một cái thật mạnh, cứ tưởng em vô tư hơn tôi.
Tôi nhớ khi mình mười tám bằng tuổi Út bây giờ, và trước đó... Mớ hỗn độn có tên ký ức từ từ tan loãng và mẹ hiện ra rất khác. Mẹ gầy gò, tóc cột túm lỏng lẻo, hai tay mẹ chống nạnh trên hai cục xương hông nhô ra “Hả? Khi cần chạy tiền thuốc thang cho con anh ở đâu? Khi mái nhà bị dột thì anh ở đâu? Khi tôi trèo lên bàn để nối dây điện thì anh ở đâu? Khi tôi tập cho con đi xe đạp thì anh ở đâu? Hả hả hả...?”
Đó là khi tôi gặp lại cha sau mười năm. Tôi nhận ra cha vì cơn thịnh nộ của mẹ, thật lòng tôi không nhớ mặt cha. “Cha mày đó. Có muốn đi theo thì đi luôn đi.” Mẹ hét vô mặt tôi.
Tới lúc đó tôi mới biết mẹ từng leo lên mái nhà và nối dây điện. “Sao mẹ leo lên mái nhà được?” Tôi hỏi. Mẹ cười khừ “Đụng chuyện là được hết con à. Bọn thợ thấy chủ nhà là đàn bà nên làm dối mà còn hỗn. Mẹ leo lên cho biết tay.”
Những khuya học bài nghe tiếng mèo kêu trên mái, tôi ngước nhìn và tưởng tượng mẹ đang đứng trên đó, hai tay chống nạnh trên hai cục xương hông...
Thương mẹ biết mấy.
***
Sáng mai chủ nhật. Kế hoạch là tới quán cà phê, tôi ngồi bàn này Út ngồi bàn kia như không quen biết nhau. Kín đáo quan sát và chấm điểm ba người đàn ông ở trang web Tìm Bạn Muôn Phương mà tôi đã thay mẹ gởi email hẹn hò. Ai được tổng điểm cao nhất là người được chọn.
-  Lỡ mà trong quán có nhiều hơn ba người đàn ông tuổi năm mươi cô đơn đi uống cà phê thì sao mình phân biệt được ai là ai? - Út hỏi.
-  Người hẹn hò sẽ có thái độ khác - Tôi nói.
-  Ý chị là họ nhìn quanh hả? - Út lại hỏi
-  Nhìn ra cửa thì đúng hơn - Tôi trả lời.
-  Nếu mình tới sớm hơn họ thì mình cũng nhìn ra cửa - Út nói sau một hồi nghĩ ngợi, như là khám phá chân lý.
-  Dĩ nhiên - Tôi gật đầu.
-  Tuyển chồng cho mẹ mà giống canh chừng ăn trộm quá - Út nói.
-  Một ông chồng cần qua vòng tuyển khác nữa. Tụi mình là giám khảo vòng sơ khảo thôi.
Hai chị em cười như điên trong vô vọng trộn lẫn hy vọng. Đến nỗi không nghe tiếng tắc xi ngừng trước cửa. Sợ hàng xóm dòm ngó cho nên tôi luôn canh chừng xe vừa ngừng lại là mở cửa ngay. Có khi còn phải lôi mẹ vào nhà.
Giọng mẹ qua điện thoại phiền trách “Ngủ rồi hả con?” Tôi vội chạy ra. Mùi rượu trộn với mùi nước hoa thành mùi kỳ dị nhưng đêm nay có thứ khác kỳ dị hơn: tắc xi vẫn còn đó.
Thường thì chỉ một mình mẹ.
Tôi ghét phải thấy mẹ một mình trước vỉa hè vào giờ này, gió thổi vạt váy bay bay giữa khuya nhìn như thân hình mẹ quấn một tấm khăn trễ tràng và nó sắp tuột xuống.
Không phải tắc xi. Không màu mè không có tên hãng và số điện thoại bên hông. Toàn một màu đen bóng, sang trọng kiêu kỳ.
Tôi ngạc nhiên đến thộn người không nói năng gì. Bỗng ý nghĩ mình là một phần của đêm nay khiến tôi muốn bật cười và tôi cố ghìm lại. Dù sao thì tôi cũng để lộ là mình đang vui. Biết đâu tôi hủy luôn kế hoạch ngày mai.
-  Mẹ khoe là về nhà luôn có con đợi sẵn - Mẹ lè nhè - Mẹ cá độ... Con khiến mẹ bị thua rồi.
Quay mặt về phía người ngồi sau tay lái trong chiếc xe màu đen, mẹ vẫy vẫy những ngón tay, cái vòng ở cổ tay mẹ đung đưa óng ánh:
-  Được rồi... Em thua... Không ai đón đợi em hết... Nợ anh một chầu...
Bàn tay thò qua cửa kính, những ngón tay vẫy vẫy đáp lại mẹ. Rồi chiếc xe lướt êm như ru.
Trái tim tôi sụm xuống. Bàn tay đó có đeo nhẫn ở ngón áp út.
***
Tôi tới quán cà phê sau Út năm phút. Vừa bước qua cửa, đang nhìn quanh để tìm một chỗ ngồi có thể quan sát được bao quát thì giọng Út vang lên sau một chậu cây cảnh:
-  Em ở đây nè.
Sao lại vậy? Câu hỏi vừa vọt trong đầu thì tôi nhìn thấy người ngồi cùng bàn với Út.
Cha.
Tôi đếm thời gian thật nhanh. Gần năm năm, kể từ ngày đó.
Mắt Út biểu lộ sự bất lực và đồng thời là nhẹ nhõm vì tôi đã đến. Cứ như nãy giờ một mình Út phải gồng mình chống đỡ cảnh oái ăm này.
“Không sao,” tôi trả lời Út cũng bằng mắt. Rồi tôi đi tới gần và nói “Con chào cha.”
-  Sáng nay gặp hai chị em ở đây thật là vui - Cha cười - Út lớn nhanh ghê.
Tôi đợi cha tìm ra điều gì đó hay ho nơi tôi để khen như vừa khen Út, nhưng cha gật gù:
-  Nếu hai đứa không phản đối thì thỉnh thoảng cha con mình gặp gỡ chuyện trò được không con?
Có vẻ như cha và Út đã kịp nói nhiều chuyện và đã qua nỗi ngượng ngùng của gặp lại nhau sau thời gian dài.
-  Cha hay uống cà phê ở quán này? - Tôi hỏi.
Cha nhìn quanh, lắc đầu:
-  Không. Quán này hơi xa. Cha hay uống ở gần nhà. Lần đầu tiên cha tới đây.
Cõ lẽ nào? Út đá chân tôi dưới gầm bàn, mũi giày nhọn húc mắt cá chân tôi đau điếng.
“Thầu xây dựng. 51 tuổi. Thích tìm tòi. Thường đọc báo. Ghiền cà phê. Rượu chỉ uống khi giao tiếp công việc. Đã định độc thân suốt đời. Muốn làm quen với em và tiến tới hôn nhân. Muốn có con.”
“Giáo viên toán. 52 tuổi. Kinh tế ổn định. Góa từ 10 năm nay. Có một con trai và một con gái tuổi đều đã lập gia đình ở riêng. Không bia rượu không thuốc lá. Thích đọc sách văn học và nghe nhạc tiền chiến. Mong làm quen và bắt đầu bằng tình bạn thông hiểu nhau.”
“Chủ tiệm giày thời trang nam nữ. 55 tuổi. Đã ly dị. Thích xem phim và kinh doanh. Muốn có một sự quen biết nghiêm túc để tiến tới hôn nhân.”
Chắc chắn cha không phải giáo viên toán. Vậy thì cha là thầu xây dựng hay chủ tiệm giày thời trang?
-  Con nghe nói dạo này cha chuyển nghề? - Tôi hỏi.
-  Ừ. Cha hùn với người bạn mở tiệm giày thời trang - Cha gật đầu và móc ví lấy ra tấm danh thiếp - Địa chỉ đây. Khi nào hai đứa ghé tiệm mang thử vài đôi, cha tặng. Mà sao con biết cha chuyển nghề?
Tôi lấy điện thoại ra làm như vừa có tin nhắn. Tôi chăm chú vô điện thoại để tránh câu trả lời và đợi nỗi trống rỗng căng phình trong lòng mình dịu xuống, mẩu tin cha tự giới thiệu trên trang Tìm Bạn Muôn Phương không hề nhắc tới hai đứa con.
Tôi cố chống lại nỗi muốn đứng lên bỏ đi ngay. Không thể vì cha mà buổi sáng nay sụp đổ được. Vẫn còn hai người khác.
Út lại đá chân tôi, mắt Út nhìn ra cửa.
Người đàn ông tuổi trên năm mươi vừa đi vào. Cao gầy, tóc chải ngược có vuốt keo, cặp kính gọng đen trên sống mũi, áo sơ mi màu kem, quần thụng vừa phải, giày da màu nâu bóng láng, vừa đi tới cái bàn trống vừa nhìn đồng hồ vừa nhìn quanh.Tám điểm cộng, trừ một điểm đàn ông hẹn hò mà quá trễ, đã trễ mà còn hoang phí thời gian trau chuốt nữa, còn bảy không cộng.
Và tôi nhìn thấy người đàn ông khác ngồi ở góc. Ly cà phê trước mặt ông ta vơi quá nửa. Có lẽ ông ta vào quán đã khá lâu mà lo nói chuyện với cha nên tôi và Út không kịp chú ý. Người này bụng hơi phệ, râu con kiến, mắt sâu, áo thun rộng màu xám và quần jean xanh, giày mọi màu đen. Đáng được tám điểm vì dáng vẻ tự nhiên nhưng tôi phân vân vì cái bụng phệ và kiểu ngồi vắt chân chữ ngũ lật đế giày lên trời.
Có lẽ người cao gầy là thầy giáo toán còn bụng phệ là thầu xây dựng nhưng biết đâu thầy giáo chỉ hoạt động đầu óc nên bụng mau phệ ra?
Sợ cha nhận ra tôi đang chú ý tới hai người đàn ông, tôi cúi xuống búng búng vết bụi dính ống quần. Mắt tôi đụng đôi giày màu da bò của cha. Khoảng cách quá gần nên tôi nhìn rõ từng mũi chỉ nổi đều đặn sắc sảo, cảm giác lớp da mềm ôm ấp bàn chân.
Tôi không ngăn được mắt mình tiếp tục nhìn lên, săm soi. Tôi không rành áo quần đàn ông nhưng chắc chắn bộ áo quần cha mặc là hàng hiệu bởi vì nó hoàn hảo quá, mặt vải mượt mịn, những chỗ mà đường chỉ nổi lên không một gợn nhăn. Cổ áo sơ mi vừa vặn tôn khuôn mặt cha tươi tỉnh khiến những nếp nhăn ở khóe miệng cũng thành duyên dáng khi cha nói và cười. Cổ tay cha đeo cái đồng hồ dây da màu nâu tông xuyệt tông với màu giày.
Cha lịch lãm khác hẳn khi đứng trước mặt mẹ trong cơn thịnh nộ.
So sánh giữa ba người, cha xứng đáng điểm chín cộng.
Út nhìn tôi bối rối, chắc là em cũng chấm cha điểm cao nhất.
Chấm điểm xong.
“Rồi thì sao nữa hả chị?”. Tôi nhìn thấy câu hỏi trong mắt Út, hệt như khi tôi hão huyền về người đàn ông cổ tích của mẹ.