Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

MAY QUÁ!





Anh Cả bị đau phải vào bệnh viện điều trị, nằm một mình một phòng rộng lại có cả ti vi, tủ lạnh để dùng; ngó qua các phòng bên cạnh, bệnh nhân nằm hai người một giường, trời nóng nực, đêm đến không có ti vi xem. Động lòng trắc ẩn, anh Cả mở tung cửa phòng mình cho người nhà các bệnh nhân vào cùng xem ti vi đến tận khuya. Sáng ra nghĩ được tứ thơ hay, luồn tay xuống dưới gối định lấy cặp ra để chép thì… cái cặp không cánh bay đi đâu mất từ lúc nảo lúc nào rồi, mang theo toàn bộ giấy tờ túy thân và số tiền dành dụm cả năm trời. Trưa anh em cơ quan vào thăm, anh Cả kể lại chuyện và hớn hở khoe:
-         May quá các cậu ạ!
-         Mất tiền và mất hết giấy tờ tùy thân mà còn may cái nỗi gì! Lão Chánh Văn phòng ngạc nhiên hỏi lại.
-         Mấy thứ đó mất còn làm lại được, nhưng cuốn sổ chép mấy bài thơ của mình để dưới chiếu vẫn còn. Thế không may là gì!

NGẮM HOA

Thêm chú thích

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA!



Thêm chú thích


Trong một lần dẫn anh chị em hội viên đi sáng tác qua tỉnh bạn, buổi sáng cả đoàn ra quán ăn điểm tâm; anh Cả ăn xong trước, dặn mọi người: Mời mọi người qua quán cà phê HƯƠNG CAU phía đối diện uống cà phê nhé! Anh Cả đứng lên định bước ra ngoài thì... bỗng nhiên như bị trúng gió: mặt xạm lại, mắt trợn tròn, cả người cứng đơ như... Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du; cả đoàn buông đũa đưa mắt dõi theo hướng anh Cả nhìn. Phía bên cửa ra vào, một thiếu phụ chắc tuổi 35 - 36, mặc áo dài màu trắng, tóc buông quá lưng, khuôn mặt hình trái xoan, và đặc biệt đôi mắt sắc sảo nhưng đượm vẻ u buồn, đang ngồi rửa chén cho quán. Ông họa sỹ ngồi cạnh tôi buột miệng:
-         Đẹp! Đẹp thật, ra giáng một công chức lắm!
-         Vẻ đẹp thật quý phái. Ông nghệ sĩ Nhiếp ảnh cũng góp lời.
-         Sao vậy bác? Ông nhà thơ giật giật áo anh Cả hỏi.
Như bừng tỉnh, anh Cả bước lại bên người đang rửa chén cất tiếng:
-         Chào em!
-         Xoảng! Vừa ngước lên, cả chồng tô trên tay rơi xuống vỡ tan tành; mặt cô cũng tái xanh, mắt đờ đẫn...
  

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

TỆ QUÁ! TỆ QUÁ!





Đầu giờ làm việc buổi sáng, một vị hội viên cao niên lên Văn phòng Hội thăm; sau khi nhấp li trà, ông lên tiếng:
-         Hội ta đã đi viếng Nông Hoàng chưa?
-         Nguyễn Hoàng ở đâu, mất lâu chưa bác? Anh Cả giật mình hỏi lại.
-         Cậu trả lời thế, có nghĩa là lãnh đạo Hội ta tiếc một vòng hoa, không đến viếng chứ gì?
-         Thưa bác, cháu hỏi có gì không phải bác bỏ qua cho: Nông Hoàng là trai hay gái, cứ trú ở đâu ạ? Ông phó Văn phòng Hội cũng ngạc nhiên hỏi lại.
-         Ông ngoại của thân mẫu Nông Hoàng là  anh ruột của nhà văn Hoàng Đại Oai, hội viên sáng lập của Hội ta; thế mà các cậu không biết thì hỏng thật.
-         Thưa bác, nếu vậy thì cháu nhớ ra rồi, hội viên Hoàng Đại Oai là một trong 35 hội viên đầu tiên của Hội ta, nhưng sau đó vi phạm điều lệ hội nên bị xóa tên rồi ạ.
-          Hội ta là hội Văn Nghệ, phải có cái tâm và cái tầm để định hướng cho cả xã hội về đạo đức và thẩm mỹ, vậy mà con cháu người có công với Hội như thế, chết không đến viếng thì tệ quá, tệ quá!
Nói dứt lời, ông giận giữ đứng dậy bỏ về làm anh Cả lẫn ông Phó chánh đứng ngệt mặt ra.

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

TIN VĂN NGHỆ


Sáng ngày 14 tháng 5 năm 2013 vừa qua, Thường trực Hội Văn Nghệ Đắk Lắk đã họp và quyết định mở trại sáng tác Mỹ thuật vào tháng 6 năm 2013  tại khu du lịch sinh thái Buôn Đôn, huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắk Lắk.
Ban tổ chức Trại có 6 thành viên do nhà văn Khôi Nguyên - Bí thư Đảng Đoàn, Chủ tịch Hội VHNT tỉnh làm trưởng ban.
Thành phần và số lượng tham dự Trại: 10 trại viên là hội viên Hội VHNT Đắk Lắk;
Mời 2 họa sĩ trung ương và 02 họa sĩ của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đăk Nông;
Thời gian: 7 ngày (từ 10 đến hết ngày 16 tháng 6 năm 2013).
 Các họa sĩ đang sinh sống và làm việc tại địa bàn tỉnh Đắk Lăk chưa phải hội viên Hội VHNT Đắk Lắk có nhu cầu dự Trại, xin liên hệ với họa sĩ Lê Vấn - Chi hội trưởng Chi hội Mỹ thuật để đăng ký qua số điện thoại: 0908 451 358, hạn cuối vào ngày 02 tháng 6 năm 2013 ;


Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

THẾ NÀO LÀ MÙA HÈ truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - CHƯ YANG SIN SỐ: 249 tháng 5 năm 2013



Bầy chim sẻ chạy nhảy trên sân trường nô đùa, tíu tít trò chuyện; một chú chim vừa rời tổ theo mẹ đi dạo, thấy sâng trường vắng vẻ mới quay sang hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, sao mấy hôm nay không có học trò thế mẹ?
- Mùa hè đến rồi nên học sinh được nghỉ học, ba tháng sau mới phải đến trường.
Sẻ mẹ trả lời con.
- Sao bà Mùa Hè đến học sinh phải nghỉ học?
- Em ngốc thế, bà Mùa Hè có cái lưỡi đỏ phun ra lửa nóng nên các anh chị học trò sợ, phải trốn ở nhà với mẹ; khi nào bà ta đi khỏi, cô Mùa Thu đến thì học sinh mới quay lại trường.
Sẻ chị ra vẻ hiểu biết giải thích cho em.
- Không phải vậy đâu các bạn ạ!
Ve Sầu đứng trên thân cây phượng, dùng chiếc đàn đeo nơi bụng thả vào không gian bản nhạc mùa hè: ve ve ve… cũng góp chuyện với đàn chim sẻ.
- Anh ve ơi, thế nào là Mùa Hè? Chim sẻ con hỏi lại.
- Thế nào là mùa hè ư? Đó là khi cả không gian tràn ngập nắng, họ hàng nhà tôi thức giấc từ trong lòng đất leo lên các thân cây, lột bỏ đồ ngủ, cùng nhau đàn hát; đó là mùa hè. Khi nào chúng tôi mỏi mệt cùng nhau đi ngủ, không còn tiếng ve kêu, ấy là lúc Mùa Thu đến.
Ve sầu dương dương tự đắc, dương đôi cánh mỏng tanh khẽ đập vào nhau ra vẻ mình quan trọng lắm.
- Ve Sầu nhầm rồi!
Bác Phượng già, có cái gốc to hơn hai vòng tay học trò, cao chót vót, khẻ nghiêng cành để một cánh hoa đỏ tươi rơi xuống cạnh đàn chim sẻ, góp chuyện. Chim Sẻ con ngạc nhiên hỏi lại.
- Anh ve Sầu trả lời sai ạ!
- Ừ, bác đứng đây bao nhiêu năm rồi, chỉ khi nào cánh học trò nhìn thấy bác đâm bông lại nói với nhau: Mùa Hè sắp đến rồi. Khi những nụ hoa của bác bung ra, những cánh hoa đỏ tươi như ngọn lửa bừng sáng cả đất trời, các cô cậu học trò nào thấy trước bao giờ cũng reo ầm lên: A, Mùa Hè đến rồi! Mùa Hè đến rôi! Điều đó chứng tỏ: Hoa phượng nở là Mùa Hè.
Cây Phượng già trả lời, tự hào rung rung cành, tung thêm vài cánh hoa đỏ chót bay liệng trong không gian theo cô Gió; cành lá lao xao nghiêng nghiêng về phương đông.
- Mọi người nhầm rồi!
Anh Mây vừa đến cũng góp chuyện.
- Sao lại nhầm ạ?
Sẻ con và Ve Sầu cùng đồng thanh hỏi lại.
- Các bạn không thấy gì à, cứ mỗi độ xuân sang tôi bay từ phía biển Đông qua phía tây, đuổi theo ông mặt trời, mang không khí trong lành làm tươi mát cả đất trời Tây Nguyên. Khi mỏi cánh tôi chay quay lại, đi từ phía tây nơi có các cánh rừng đại ngàn, cây cao bóng cả về với biển Đông làm cỏ cây hoa lá đâm hoa kết trái, đấy là mùa hè. Có lẽ các cô cậu học trò căn cứ theo hướng tôi đi để phân biệt Mùa Hè với các mùa khác đấy.
Anh Mây phả hơi mát vào mọi người, chạy tung tăng qua các ngọn cây bứt thêm mấy cánh hoa phượng đỏ tươi thả lên đầu Sẻ con như mấy cô học sinh đội mũ, cất tiếng cười vang.
- Mọi người đều không đúng rồi!
- Ai nói thế nhỉ?
Từ bác Phượng già đến bầy chim sẻ, và cả anh Ve Sầu, anh Mây đều ngạc nhiên kêu lên, nhìn quanh.
- Là tôi đây ạ!
- Ôi hạt Sỏi!
Tất cả ngạc nhiên khi thấy hạt sỏi bé tí tẹo, đen nhẻm, nằm lăn lóc cạnh lối đi cũng tham gia câu chuyện bàn luận về mùa hè. Sẻ con nhảy lại gần hỏi:
- Cậu bé tẹo như con mắt của mình thì biết gì mà tham gia bàn luận!
- Ấy ấy, đừng thấy tôi bé nhỏ mà tưởng tôi sinh sau đẻ muộn nhé. Tôi ở đây khi còn chưa có cỏ cây hay con người sinh sống trên mảnh đất này. Ngày xây trường xong, bà Hiệu trưởng đầu tiên của trường này mang cô Phượng bé tý tẹo, hình như mới có ba cặp lá thì phải trồng xuống đây và thầy Trưởng phòng Giáo dục đến vun đất vào gốc. Tôi nói vậy đúng không cô Phượng?
- Dạ, đúng vậy ạ!
- Cháu xin lỗi cụ ạ!
Sẻ con nhanh nhẩu xen vào. Hạt Sỏi nói thêm:
- Các bạn chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá sự việc thì không chính xác đâu. Tôi ở đây rất nhiều năm rồi và hiểu được nhiều điều lắm.
- Thế nào là mùa hè vậy ạ!
Ve Sầu vội hỏi.
- Các bạn nhìn lên trời xanh kia kìa, ông Mặt trời chính là người quyết định khi nào mùa hè đến đấy.
- Sao cơ ạ, chúng cháu không hiểu?
Cả bọn đồng thanh kêu lên.
- Có gì đâu, căn cứ theo đường đi của ông Mặt Trời mà người ta chia ra theo mùa; khi ông ta đi qua đầu chúng ta, tạo ra cái bóng tròn dưới chân, đấy là Mùa Hè. Hạt Sỏi thủng thẳng trả lời.
- Hay quá!
Sẻ con sung sướng reo lên làm anh Ve Sầu ngượng ngùng đánh đàn lớn hơn mọi ngày thì phải, bác Phượng già buông cành lá lả lướt theo cô Gió, các cánh hoa cũng rực cháy đỏ hơn. Anh Mây nhẹ nhàg bay đi để lại tiếng vi vút như một lời cảm ơn vì đã hiểu thế nào là mùa hè!

Mùa hè 2013