Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ 262 - tác giả NGUYỄN DUY XUÂN

Tác giả NGUYỄN DUY XUÂN

Việt Nam -  Tổ quốc anh hùng

Tôi nghe tiếng cha ông
Từ ngàn xưa vọng lại
Triệu Thị Trinh cất lời khảng khái
“Cưỡi gió, đạp sóng chém cá kình ở biển Đông”
Sóng Bạch Đằng lại cuộn dâng nhấn chìm tàu giặc
Những cọc gỗ ngàn năm lại nhằm thẳng tim thù
Và âm hưởng hào hùng bài thơ Thần đất nước
“Chúng bay đến đất này sẽ chuốc lấy “bại hư”
Rung trời tiếng trống trận, dậy đất tiếng reo hò
Của đại quân Quang Trung
Tiến vào Thăng Long chiều mùng năm Tết
“Đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn
Để chúng biết nước Nam anh hùng là có chủ”

Tôi nghe lời hiệu triệu của lãnh tụ
“Chúng ta muốn hòa bình…
Chúng ta càng nhân nhượng…”
Không!
Một tấc đất của Tổ quốc thiêng liêng
Không thể để quân thù xâm phạm tới
Nghe hừng hực hào khí Điện Biên
Cả dân tộc ào ào đứng dậy
Kẻ thù nào ngăn nổi bước chân ta!

Ôi đất nước mấy ngàn năm lịch sử
Luôn đối mặt với láng giềng say mộng bá vương
Những bài học của ông cha xưa, chúng vẫn chưa tỉnh ngộ
Để mai kia lại thêm những Bạch Đằng
Những Chi Lăng, Đống Đa
Và Điện Biên Phủ – Hoàng Sa dâng trào bão tố
Nhấn chìm mọi lũ xâm lăng!


7.5.2014

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

CHƯ YANG SIN SỐ 262 - tác giả HUỆ NGUYÊN


Tác giả HUỆ NGUYÊN
Hội viên Hội VHNT Dak Lak

  

Biển gọi


Lạy mẹ!
biển ngoài kia vẫy sóng
gọi chân con vững thêm
những con mắt thèm thuồng giọt biển
vẫn lăm lăm ghì sóng tới gần

con chẳng thể ngồi yên ngày rách những thân tàu
bạn con giành giật tương lai cho các em mình trên đầu
mũi đạn
máu vẫn chảy mặn đường cong chữ S
con có thể ngồi yên?

ông cha đã dạy con ý nghĩa của hòa bình
khi nằm lại Điện Biên, Khe Sanh, Đường Chín
anh con vì một ngày biển lộng
vùi xác giữ Gạc Ma
con có thể ngồi yên
những mũi khoan gặm sâu vào lòng thế hệ?

bỏ cuốc cày lạy mẹ
lội qua ngày bước chân cha anh con thuở trước
thì thầm gọi Hoàng Sa, Trường Sa

xin gửi mẹ giấc san hô lặng sóng.


7.5.2014


Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

BẦY VỊT TRỜI truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - TẠP CHÍ NÂM NUNG THÁNG 6 NĂM 2005



Mọi năm dù nắng hạn đến mấy mực nước hồ Ea Păn vẫn không bị cạn kiệt; đứng bờ bên này nhìn qua bờ bên kia con người nhỏ như ngón tay. Thế mà năm nay hiện tượng E nhô E nhiếc gì đó khiến trời nắng mãi, nắng mãi, làm nước trong hồ cạn dần, cạn dần và giờ đây đứng bên này nói to bờ bên kia cũng nghe. Đã thế cả ngày lẫn đêm xung quanh hồ hàng trăm chiếc máy bơm hối hả hút nước tắm cho rừng cà phê.
Nước hồ cạn, người dân đổ xô tới bắt cá, tôm, tép, ốc… suốt ngày lúc nào ven bờ cũng thấy người đi lại nhộn nhịp. Như ghen với người, các loài chim từ đâu kéo về đông ngịt, những chú le le đen thủi đen thui lại trang điểm hai bên cánh vài chiếc lông trắng toát bì bõm lội trên  đám lá bèo lục bình. Đàn gà nước  suốt cả ngày lặn hụp không biết mệt mỏi. Gọi là gà mà thích bơi lội, không lên bờ bao giờ. Xinh đẹp nhất là đám xít, con nào con ấy to như chú gà trống lớn, khoác trên mình bộ lông xanh biếc, đầu đội  mũ đỏ chót, nhọn hoắt như mũ ông già Nô – en, xúm xít bên nhau trên các đám cỏ nằm gần mép nước đào bới, lôi, kéo… Đôi chân chúng mới khỏe  làm sao, bao nhiêu loại cỏ cứng đầu đều bị kéo xuống một cách khéo léo, đan thành tấm nệm đứng chơi, ca hát, nô đùa. Có thân hình khổng lồ, nổi trội nhất phải kể đến lũ vạc cao kều; con nào, con ấy đứng như bó rạ lâu ngày cắm ven hồ. Chúng lười nhác đứng im một chổ, thỉnh thoảng mới vươn cái cổ dài ngoằng chọc xuống mặt nước lôi lên từng con cá trắng bạc, sáng lấp lánh làm bữa điểm tâm. Nhưng đông đúc nhất là đám vịt trời. Không biết chúng từ đâu đến mà nhiều đến vậy, đậu kín cả mặt hồ, luôn mồm trò chuyện ầm ĩ. Từ sáng sớm tinh mơ khi ông mặt trời còn chưa kịp tỉnh giấc, chúng đã gọi nhau vỗ cánh rào rào, nhào lượn trên bầu trời  xanh sẩm chào đón bình minh. Chúng bay thành một đám dày đặc che lấp cả bầu trời; thỉnh thoảng lại đồng loạt kêu lên những tiếng du dương, êm ái như tiếng nhạc. Lúc mặt trời lười nhác thức dậy đưa những ngón tay hồng vén nhẹ màn đêm cũng là lúc chúng đáp xuống mặt nước lặn hụp kiếm ăn, trò chuyện ồn ào. Khi no, cả bầy kiếm cây khô ven hồ hay  đám đất bằng phẳng đứng tắm nắng, rỉa lông y như bầy vịt nhà.
Nhà H’Thanh gần hồ, từ khi bầy vịt trời kéo nhau về đây đã mang thêm niềm vui mới tới. Mỗi sáng sớm H’Thanh thức dậy, cũng là lúc chúng rủ nhau bay lượn trên bầu trời! Buổi trưa chúng rúc đầu vào cánh ngủ ngon lành trên các cành cây hay chải chuốt từng chiếc lông màu nâu sâm trên mặt nước trông mới đẹp làm sao. H’Thanh đến bên đàn vịt ngắm nhìn những cặp mắt  tròn xoe, đen láy như đang cười, nó làm vơi  đi mệt mỏi trong người. Không biết từ bao giờ đàn vịt trở thành người bạn thân thiết của H’Thanh cùng mọi người xung quanh hồ. Bình thường việc ai nấy làm, chúng quanh quẩn gần người tưởng như có thể dễ dàng tóm được; song chỉ cần thấy giơ tay là chúng hoảng hốy kêu :“vít, vít…”, rồi tung cánh bay cách cả chục mét mới đáp xuống. Người và các loài chim quấn quýt bên nhau thật thân thiết.
Buổi sáng chủ nhật hôm ấy, cũng như mọi ngày, H’Thanh đang chăm chú tưới rau. Bỗng nghe một tiếng nổ lớn vọng vào. Tiếng bầy vịt trời kêu gào thảm thiết. Quẳng thùng tưới, H’Thanh chạy bổ ra bờ hồ. Trước mặt H’Thanh một người đàn ông thấp lùn, bụng to như có bầu sắp đến ngày sinh đứng ngó đàn vịt  bay đen đặc bầu trời, tay cầm khẩu súng nòng to đùng, rê theo.
- Đoàng!
Một phát súng nữa lại gầm lên, bầy vịt trời đang bay ngang trên hồ, có bốn con như hụt hẫng  rơi tỏm xuống nước. Mặt nước loang máu đỏ; hơn chục con vịt tội nghiệp  đã phơi mình trên mặt nước, có con nằm im, có con nằm ngửa giơ hai bàn chân đạp đạp vào không khí; lại có con  bơi vòng tròn tại chỗ, đầu chìm trong nước, máu loang thành vòng. Những con còn sống vẫn bay vòng tròn trên hồ, cố kêu lên những tiếng tắc nghẹn hãi hùng như gọi bạn bay lên. Lại có con còn lao ngay xuống bơi cạnh những con trúng đạn; mắt ngơ ngác như muốn hỏi tại sao?
-         Hoan hô, xếp giỏi quá!
Ba người đàn ông mặc quần áo bảnh bao nấp sau mấy bụi cà phê chạy ùa ra chúc mừng. Một người có vẻ nhiều tuổi nhất ngồi bệt xuống đất vội vã cởi giày, miệng tía lia:
-Xếp bắn tài quá! Tài quá! Để em xuống nhặt cho.
-Thủ trưởng để em!
Người trẻ hơn, chắc tuổi bằng người đàn ông mập cầm súng, mồm nói, chân bước, lội ngay xuống hồ; quên cả cả cởi  đôi giày da xinh đẹp đen bóng đang đi. H’Thanh tròn mắt nhìn, nghe đám người lớn trao đổi với nhau, đầu rối mù, không hiểu họ là ai mà xưng hô, xử sự với nhau kỳ lạ đến vậy! Có nhặt mấy con vịt chết cũng tranh giành nhau .
 -Khoan! Để tao bắn thêm đã; mày xuống nó sợ bay hết bây giờ!
- Dạ!
Từ lâu lắm rồi người ta mới nghe tiếng súng nổ, nên mọi người ùa ra đông nghịt nhìn mấy người  lạ đi săn. Không biết họ là ai mà to béo đến thế! Ngay cả chiếc xe con đen bóng đỗ trên bờ đập phía sau cũng lạ lẫm. Người thấp lùn có cái bụng to lại giương khẩu súng  hướng theo đàn vịt trời đang bay lại gần, miệng bỏm bẻm nhai kẹo cao su. Bất chợt, H’Thanh gào lên:
-         Không! Không được bắn! Và lao vào kéo tay người cầm súng.
-         Ầm!
Súng cướp cò, tiếng nổ chói tai làm H’Thanh ngã bệt xuống đất. Vừa lồm cồm chống tay đứng lên thì…
-Bốp!
Một cái tát như trời giáng làm H’Thanh ngã chúi xuống đất, năm ngón tay in rõ trên khuôn mặt tái xanh, máu miệng trào ra.
-Con nhỏ chết tiệt. Điên hả?
Người đàn ông to béo giơ tay định tát H’Thanh cái nữa, người đứng bên cạnh lễ phép nói:
-Thưa thủ trưởng! Nó còn con nít không biết trời cao, đất dày là gì nên nhỡ vô lễ, tha cho nó thôi ạ. Quay lại nhìn H’Thanh, quát: Biến!
Nhổ chiếc răng gãy và ngụm máu trong mồm xuống đất, H’Thanh nói:
- Các ông không được bắn ở đây. Săn bắn động vật hoang dã là phạm luật.
- Con nhà ai mà hỗn láo thế này? Mày có biết ông mày là ai không? Muốn ăn đòn nữa hả!
Đám đông đứng xung quanh lặng ngắt, chứng kiến người đàn ông to béo đánh, mắng H’Thanh mà không ai dám nói gì. Có lẽ ông mập lại chuẩn bị giơ tay cho nó một cái tát nữa. May! Có người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi, người mảnh dẻ xô đám  đông chạy vào, kêu lên:
- Các ông không được làm thế!
- Bà là ai?
- Tôi là ai ư? Công dân nước Việt Nam! Các ông săn bắn động vật hoang dã là một tội; đánh đập, sỉ nhục trẻ con khi ngăn cản hành vi sai trái của các người là hai tội. Cả hai tội danh đó đều đáng phải bị truy tố trước pháp luật .
- Cô!
H’Thanh ngã vào vòng tay người phụ nữ mới tới, nước mắt  trào ra; em nức nỡ khóc. Đỡ H’Thanh, lấy khăn lau máu mồm, máu mũi đang trào ra, giọng nghẹn ngào:
 - Sao các người tàn nhẫn đến thế? Sao nỡ đánh em nó như thế này!
Lúc này đám đông mới ùa đến, người mang ca nước, người cầm nắm rau má nhét vào mũi, giục H’Thanh súc miệng rửa mặt cho máu đỡ chảy. Mỗi người một câu :
- May cô giáo đến kịp chứ không thì …
- Mấy xếp quyền cao chức trọng  làm càn quá.
- Bé Thanh thế mà giỏi!
          Khi cô giáo dìu H’Thanh đứng lên, đám thợ săn đã chuồn đi lúc nảo lúc nào. Trên đầu họ bầy vịt trời vẫn cuống quýt, chao lượn, gào thét gọi nhau. Xác những con vịt bị bắn chết trôi vật vờ trên mặt nước .


Mùa thu năm 1996

                                                              


Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

TIN VỀ CÔNG TÁC HỘI


Sáng ngày 5 tháng 6, lãnh đạo Công an Đắk Lắk đã đến làm việc với lãnh đạo Hội VHNT bàn về sự phối hợp giữa hai cơ quan tổ chức trại sáng tác Văn học về lực lượng Công an nhân dân. Hai bên đã nhất trí:
- Tên trại sáng tác VÌ SỰ BÌNH YÊN CỦA NHÂN DÂN
- Thời gia: 15 ngày, khai mạc vào sáng ngày 24 tháng 6, bế mạc vào ngày 7/7/2014
- Số lượng trại viên tham gia: 14 người thuộc chuyên ngành Văn học
- Địa điểm khai mạc trại: Công an tỉnh Đắk Lắk
Như vậy trong tháng 6, Hội VHNT Đak Lắk tổ chức liên tiếp hai trại sáng tác cho gần 30 hội viên tham gia  (trại sáng tác VHNT Ea Kar và trại sáng tác Văn học VÌ SỰ BÌNH YÊN CỦA NHÂN DÂN); đây là cố gắng rất lớn của Thường trực Hội, mong các hội viên nhiệt tình tham gia và gặt hái được những kết quả tốt đẹp.


Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

TIN NHANH VỀ TRẠI SÁNG TÁC VHNT EA KAR 2014

Hương sắc Tây Nguyên - ảnh PHẠM HUỲNH

Theo Quyết định của Chủ tịch Hội VHNT Đắk Lắk, Trại sáng tác VHNT Ea Kar năm 2014 sẽ khai mạc vào hồi 8 giờ 30 ngày 10 tháng 6 năm 2014, tại hội trường UBND huyện Ea Kar. Mời các anh chị em hội viên tham dự trại có mặt tại Văn phòng Hội trước 7 giờ sáng ngày 10 tháng 6 năm 2014 để khởi hành.

Danh sách Trại viên tham dự trại:


1 Nguyễn Hồng Chiến Văn xuôi
2 Đặng Bá Tiến Thơ 
3 Nguyễn Hoàng Thu Văn xuôi
4 Lê Vĩnh Tài Thơ 
5 Nguyễn Liên Văn xuôi
6 Nguyễn Văn Thiện Văn xuôi
7 Nguyễn Thị Thu Hương Văn xuôi
8 Lê Đình Liệu Văn xuôi
9 H'Xiu Hmok Văn xuôi
10 Nguyễn Công Việt NTBD
11 Nguyễn Văn Hạnh Âm nhạc
12 Dương Tấn Bình Âm nhạc
13 Vũ Duy Thương Nhiếp ảnh
14 Nguyễn Văn Tình Nhiếp ảnh
15 Nguyễn Hưng Âm nhạc

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

BUÔN MA THUỘT MÙA MƯA

Thành phố Buôn Ma Thuột tỉnh Đăk Lắk mùa mưa, những cơn mưa đã làm bừng lên sức sống mãnh liệt của vùng đất được suy tôn là Thủ Phủ Tây Nguyên. Mời các bạn cùng tôi dạo một vòng thành phố  nhé.





Những bông hoa xinh đẹp trên đây đua nhau nở quanh quảng trường 10-3 của thành phố Buôn Ma Thuột

Hoa Ngọc lan thì nhiều nơi có và chắc không ai lạ, nhưng quả Ngọc lan như thế này rất nhiều ở cây Ngọc lan trong khuôn viên Bảo tàng Đắk Lắk (Biệt điện Bảo Đại)

Chợ Buôn Ma Thuột phía đường Điện Biên Phủ

 Chùm trái ngọt đầu mùa!