Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ CHẬM TỚI truyện ngắn VÕ CHÍ NHẤT - CHƯ YANG SIN SỐ 332 THÁNG 4 NĂM 2020






Có một tín đồ thời trang đang loay hoay trong chốn riêng tư của mình cả buổi chiều chỉ để chọn ra một bộ trang phục ưng ý nhất. Bởi vì Tuyết có một cuộc hẹn với vị hôn phu của mình, người luôn được báo chí thể hiện là một anh chàng ưu tú đã từ hai bàn tay trắng mà tạo dựng chuỗi nhà hàng khách sạn. Tất nhiên là cá nhân Tuyết cũng không phải kém cỏi khi trở thành nhà tạo mẫu thiết kế trang phục rồi nghiệp chủ một cửa hàng thời trang với điểm xuất phát là trại trẻ mồ côi. Sự nghiệp và tình cảm của Tuyết với hôn phu là một điển hình của thông tin thời thị trường với sự pha trộn công khai và riêng tư ở một tỷ lệ thích hợp. Việc tiến đến hôn nhân sẽ là một cái kết hoàn hảo mà định mệnh an bài cho một cô gái như Tuyết. Ở tuổi 26, cô đã có một shop thời trang hái ra tiền, một vị hôn phu biết làm ăn khác xa đám thanh niên làm mửa mật mới kiếm được vài triệu đồng mỗi tháng. Vì vậy, cuộc hẹn sắp tới lại càng trở nên quan trọng đối với Tuyết vì hôn phu của cô rất thiếu thốn thời gian, lắm khi ngồi với cô mà anh ta cứ phải bàn đủ thứ chuyện làm ăn qua điện thoại.
Tuyết với tay đóng cửa sổ. Màn đêm sâu thẳm, sạch sẽ và tinh khiết. Nhà hàng Cá Heo nằm trên đường số 6, cách cửa hàng của nàng không xa. Bình thường thì Tuyết vẫn leo lên taxi để vèo một cái là đến nơi hẹn, nhưng trời tối nay sao mà đẹp quá nên khiến cô chợt thích tản bộ hơn.
Và điều bí mật đột ngột xuất hiện, khi Tuyết nhìn thấy mụ. “Con chim hải âu” - nỗi ám ảnh của những công dân cư ngụ hai bên đường số 8, hiện đang nằm bẹp trên đám hoa chuông ven bãi cỏ công viên, chắn ngay trước đoạn vỉa hè mà Tuyết đang rảo bước. Những ai cho rằng phụ nữ luôn tạo nên những điều tốt đẹp thì hẳn là họ sẽ thất vọng lắm khi biết mụ. Sở dĩ người ta gọi mụ như thế là cũng có nguyên do. Mụ sẽ nôn bắn ra một chất dịch vàng nặng mùi như một con chim hải âu khi bị ai đó chọc ghẹo. Cũng nhờ đó mà mụ được liệt vào tuýp phụ nữ an toàn vào bất kỳ giờ nào trên phố, thậm chí ở bất cứ đâu. Nhưng điều ấy không làm Tuyết yên lòng khi bắt gặp điều này. Giá như giờ này mụ đang ở trong căn phòng được sắp sẵn cho mình, thì Tuyết đã có thể đến nơi hò hẹn hoặc nếu không thì cũng an tâm nhìn mụ ngủ vì khi ấy mụ luôn cười. Có lẽ những lúc ấy mụ đang mơ những giấc mơ đẹp. Hôm nay mụ không xin tiền cô để mua rượu như mọi hôm, cũng không than thở phàn nàn những cái răng sâu mà chưa bao giờ nghĩ đến việc nhổ nó đi. Cũng không rề rà quanh cô nàng mà khen đại một câu đại loại “Đi đâu mà ăn mặc bảnh thế” rồi phá lên cười khùng khục. Nhưng hôm nay, Tuyết cũng không ở bên mụ buổi chiều vì phải chuẩn bị cho cuộc hẹn quan trọng của mình và… thật không ngờ xảy ra chuyện này. Thần sắc mụ sao mà tệ quá. Mụ gối đầu trên đám hoa chuông bốc mùi ngai ngái dưới gốc cây táo, tay nắm hờ chai rượu. Giờ đây, dẫu có khoác lên mụ thiết kế của Coco Chanel cũng không thể nào sang lên được cả, vì mụ chỉ hợp với những bộ đồ bạc màu của hơn 20 năm về trước. Nếu may mắn gặp được Hân Nhiên, có lẽ mụ đã được lên sóng chương trình Khinh Phong dạ thoại để dày vò người nghe suốt mấy ngày liền bằng câu chuyện cuộc đời mình.
Ánh trăng như khối vàng non xỉn màu. Nó không thèm ló ra khỏi ụ mây xám mà vẫn nấp ở đó rình xem “tiếp theo sẽ là gì?”. Tuyết quét mắt một vòng xung quanh mới cúi nhìn mụ, nhỏ giọng:
- Sao mẹ nằm đây? Chẳng phải hồi chiều con đã dặn mẹ phải ở nhà hay sao?
Khuôn mặt xám tro của mụ cháy bừng lên bởi tia nhìn mờ đục vừa chợt hé:
- Cô… là ai?
Tuyết chỉ muốn kêu trời. Sắp đến giờ hẹn rồi mà còn cò cưa với mụ thì đời nào mới đúng hẹn. Nhiều lần lỗi hẹn, những lý do mà cô đưa ra sớm đã nhàm. Nào là đau đầu chóng mặt hoặc những chứng bệnh tương tự thế. Thử hỏi tâm trạng một người vừa chia tay người cũ sẽ ra sao khi người mới liên tục lỗi hẹn. Nếu tối nay không nói rõ ràng thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Nhưng làm sao mở lời cho được.
Việc thu xếp cho thực tế luôn được ưu tiên. Tuyết lật đật vít cái mũ rộng vành che khuất nửa khuôn mặt rồi dìu mụ đứng dậy. Dợm bước đi mụ đã kịp tợp một ngụm rượu và kịp thả một đợt rắm. Phải công nhận rằng tình cảnh chẳng hề vui chút nào. Hồi chiều, cô mở cửa sổ thoáng khí cho phòng không biết đã đóng lại hay chưa. Khốn khổ hơn là cái mùi mỡ ôi trời đánh bốc ra từ mụ hắt vào mặt cô nàng chẳng khác một cú đấm thẳng vào mặt. Vậy mà có lúc cô còn ao ước được ngửi mùi cơ thể mẹ mình. Vài cặp mắt sáng quắc trong công viên chiếu đến. “Ai lại dám dìu “con chim hải âu”… kia vậy trời?”. Lời nói gió bay, chẳng sao cả, họ cũng đâu biết là ai. Cô nàng nhủ lòng thế.
Cuộc sống luôn cần đến một sự thay đổi, nếu không thì sự nhàm chán hẳn đã giết chết không ít người. Chuyện bắt đầu khi cô trở về trại trẻ mồ côi, nơi cô được nuôi dưỡng 4 năm đầu đời và được biết về mẹ mình, một người phụ nữ bị anh trai lạm dụng tình dục. Sau cú sốc ấy bà lang thang khắp nơi và nghiện rượu nặng.
Giả dụ bây giờ có người quen xuất hiện thì cô nàng phải giải thích thế nào đây? Mụ già mà thiên hạ cạch mặt lại chính là mẹ tôi sao? Cứ đi vài bước cô nàng ngó chừng xem có ai nhận ra không.
- Ai giống con Tuyết vậy cà?
Cô nàng giật mình vì ai đó nhắc đến mình nên bước nhanh hơn một chút. Cái nón sớm đã che gần hết khuôn mặt nàng. Cô nàng cầu may và tỏ ra bình tĩnh xem đây là việc giới trẻ nên làm.
Để kiểm tra nghi vấn của mình, người buôn chuyện nọ thúc thân hình tròn như trái sim tiến nhanh về phía trước.
- Aha! – cô ta suýt cười toét miệng như khi phát hiện trò lăng nhăng trong một cuốn tiểu thuyết ba xu. Cô ta muốn nói với giọng mỉa mai nhưng vì không kiềm được sự phấn khích đành nổ súng luôn – Há há… đúng thật là con Tuyết rồi. Vậy mà tao còn tưởng là ai chớ?
Tuyết choáng váng, tối sầm mặt lại và lặng lẽ đi tiếp mà không thèm quay lại nhìn, cũng không thèm chú ý đến những lời cạnh khóe của ả nọ nữa. Bởi cô nàng vẫn chưa biết phải giải thích thế nào, phải trả lời được câu hỏi “đây là ai” nếu không thì sẽ khó mà yên. Rồi những tin đồn về “con chim hải âu” nghiện rượu hôi hám sẽ không chỉ mang đến cho cô sự phiền phức, mà hơn cả phiền phức.
Người buôn chuyện lao tới, ngó nghiêng một cách lấc láo:
- Đúng là mày rồi…Phải mày không hả Tuyết?
Thẳm sâu trong đôi mắt ả nọ hiện lên bốn chữ: “Mày coi chừng tao”.
- Bộ mày câm hả?
- Ừ đó. Là tao đó thì sao?
- Thì tao cũng không muốn tin những gì mình vừa thấy đâu. Để tao chống mắt lên coi ảnh còn thích mày nữa không.
- Mày thật khốn nạn. Tao thách mày đó…
Tuyết sôi máu, chút xíu nữa là tẩn cho cô ta một trận nếu mụ không đẩy Tuyết dạt qua một bên, sấn tới tặng cho người buôn chuyện một bãi nước miếng vàng chạch.
Cô nàng nhảy cẫng lên, hú hét.
- Cha mẹ ơi… gớm quá…
Rồi cô gái tém váy trèo lên xe đạp, vọt lút. Mặc dù khó khăn trước mắt đã được giải trừ nhưng Tuyết cũng đã đoán được câu chuyện tiếp sau đó. Vậy kể như xong.
Mụ khuỵu xuống trước cửa. Tuyết dìu mụ vào trong, trên chiếc giường bé tin hin đã được lau chùi sạch sẽ. Đủ thứ gói to gói nhỏ Tuyết mua tặng mụ bao lâu nay vẫn còn nằm ngay ngắn trên ván mà vẫn chưa bàn tay nào mó tới. Cô biết, hình như có ai đó đang dõi theo mình. Cô biết, đó không phải là người buôn chuyện, vì cô ta không thể quay lại nhanh như vậy được và nếu có quay lại thì với tính cách cô ta cũng không lặng im đến thế.
- T-u-y-ế-t… cô thật tốt với tôi…
Cô vuốt ve gương mặt sưng tím vì rượu của mụ, tém mái tóc xõa xượi che kín vầng trán đầy nếp nhăn sang một bên nhưng sao lòng vẫn trĩu nặng. Những kẻ mồ côi luôn trách móc bậc phụ huynh vô tâm đã từ bỏ mình từ tấm bé nhưng có bao giờ nghĩ đến việc nhận lại người mẹ nghiện rượu như thế. Chúng ta luôn tạo ra những chiếc mặt nạ để che đậy những xúc cảm thật của mình, nhưng không may nó vỡ tan rồi. Cô nàng cảm thấy hai mí mắt nóng ran. Những đêm coi sóc mụ, Tuyết biết mụ hay gặp ác mộng. Có lẽ, với mụ thì quá khứ thật khủng khiếp. Khi tìm gặp lại mẹ, Tuyết vẫn mong quá khứ ấy không còn cơ hội dày vò bà nhưng hiện tại và tương lai liệu còn chút nào cho hy vọng?
Mụ chống hai khuỷu tay chồm dậy nhưng bị Tuyết ngăn lại. Hai mắt mụ chú mục vào dây mướp tươi rói đang chồm vào cửa sổ. Lát sau, mụ vuốt nhẹ gò má, nhìn về phía trước như có một con đường trải dài trước mặt mình. Tuyết nắm chặt tay mụ… nhiều lúc cô nàng thấy cuộc đời mình đã được số phận an bài. Trong một khoảnh khắc, mụ nghe thấy như ai đó đang gọi tên mình rồi mụ giãy nảy lên, ọc ra một ngụm rượu chưa kịp đi xuống bao tử rồi kết thúc bằng một tiếng ré như một con ve bị bóp bụng.  Mặt Tuyết bừng đỏ như một cái bát đất sét, chỗ đôi mắt rực sáng bỗng sụp xuống bởi cơn xúc động, lòng hối hận và cả sự thờ ơ về tất cả mọi điều còn lại bên ngoài căn phòng này. Nếu biết trước mọi chuyện thế này thì cô sẽ ở bên mụ từ chiều.
Mụ lại ngủ rồi. Ngủ thật rồi. Nhưng lần này thì mụ không cười.
Có lẽ, giấc mơ mụ luôn mơ đã không đến kịp.
Trăng ngoài trời đã ra khỏi đụn mây che. Trăng không tròn, không sáng như vào mỗi đêm rằm, mà méo mó vàng vọt như sự thật về mỗi số phận với công khai, riêng tư và bí mật trộn cùng theo một tỷ lệ của khái niệm định mệnh.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2020

Thể lệ cuộc thi "Rừng là cuộc sống của tôi" lần thứ 3, năm 2020.


Thể lệ cuộc thi "Rừng là cuộc sống của tôi"
lần thứ 3, năm 2020.

Tổng cục Lâm nghiệp, Báo Nông nghiệp Việt Nam chiều 24/12 đồng tổ chức Lễ phát động cuộc thi "Rừng là cuộc sống của tôi" lần thứ 3, năm 2020 và ban hành thể lệ cuộc thi.

1. Mục đích
Cuộc thi Rừng là cuộc sống của tôi do Tổng cục Lâm nghiệp và Báo Nông nghiệp Việt Nam đồng tổ chức. Cuộc thi nhằm tạo diễn đàn sôi nổi, khơi gợi những đề tài mới trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật, tạo ra những món ăn tinh thần phong phú, động viên, cổ vũ tinh thần đối với những người làm nghề rừng nói riêng và toàn xã hội nói chung.
Cuộc thi cũng hướng tới cổ vũ, động viên tinh thần lao động, sáng tạo trong ngành lâm nghiệp, hướng tới kỷ niệm 75 năm hình thành và phát triển ngành lâm nghiệp Việt Nam.
Qua đó, động viên, khuyến khích, tạo điều kiện cho các tác giả chuyên nghiệp và không chuyên trong cả nước sáng tạo những tác phẩm phản ánh trung thực, sinh động về ngành lâm nghiệp với vai trò quan trọng trong đời sống con người, trong các yếu tố phát triển kinh tế, bảo vệ môi trường, văn hóa, an sinh xã hội và an ninh quốc gia.
Thông qua tác phẩm dự thi, những câu chuyện trong công tác quản lý, bảo vệ, phát triển rừng, nâng cao giá trị của rừng sẽ được nhiều người trong xã hội biết đến. Từ đó, tôn vinh những tấm gương trong lĩnh vực lâm nghiệp, đưa đến cái nhìn thấu hiểu, đồng cảm của xã hội đối với ngành Lâm nghiệp.
Từ sự lan tỏa của cuộc thi hy vọng thu hút hơn nữa sự chung tay vào cuộc của toàn xã hội trong vấn đề bảo vệ, phát triển rừng, phát triển kinh tế lâm nghiệp, gia tăng giá trị ngoài gỗ gắn với cân bằng hệ sinh thái tự nhiên đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước.
2. Yêu cầu
Các tác phẩm cần tập trung khơi gợi được tình yêu thiên nhiên, yêu rừng đồng thời phản ánh được những khó khăn gian khổ hy sinh, thậm chí là mất mát của cán bộ ngành lâm nghiệp trong cuộc chiến bảo vệ rừng, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên của đất nước.
Bên cạnh đó, các tác phẩm có thể phản ánh được sự thay đổi đáp ứng những yêu cầu, điều kiện trong thời kỳ mới, sự chuyển mình tích cực của lĩnh vực lâm nghiệp trong thực hiện Luật Lâm nghiệp cũng như các cơ chế, chính sách, chương trình, đề án lớn của ngành như tái cơ cấu ngành lâm nghiệp, thực hiện mục tiêu phát triển lâm nghiệp bền vững.
Cuộc thi sáng tác với chủ đề "Rừng là cuộc sống của tôi" cũng nhằm truyền thông điệp phát triển kinh tế lâm nghiệp bền vững là tạo việc làm, tăng thu nhập, cải thiện cuộc sống cho người dân làm nghề rừng, đồng thời nêu cao trách nhiệm của con người với môi trường sống, bảo vệ rừng chính là bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta.
3. Thể lệ
Nội dung các tác phẩm dự thi truyền tải được các thông điệp và đáp ứng theo nội dung yêu cầu của cuộc thi, bám sát chủ đề "Rừng là cuộc sống của tôi". Thể loại cuộc thi bao gồm 3 thể loại sau: Phóng sự, Truyện ngắn, Thơ.
Đối tượng tham gia là các tác giả chuyên nghiệp và không chuyên. Đặc biệt khuyến khích các các tác giả là cán bộ, nhân viên trong ngành lâm nghiệp. Thành viên Ban Tổ chức và Hội đồng chấm thi không được tham gia cuộc thi, nhưng có thể gửi tác phẩm hưởng ứng cổ vũ cuộc thi.
4. Yêu cầu về tác phẩm
Tác phẩm nhất thiết phải được tác giả tự nguyện gửi đến Ban Tổ chức và tự chịu trách nhiệm về vấn đề bản quyền tác phẩm.
Tác phẩm dự thi phải là tác phẩm chưa xuất bản hoặc chưa in trọn vẹn trên báo, tạp chí, chưa được sử dụng trên các phương tiện thông tin đại chúng khác trong nước và nước ngoài. Trong quá trình dự thi tác phẩm không được in vào tập sách riêng của tác giả và các tuyển tập chung hay phát hành trên các phương tiện truyền thông khác.
Bản thảo dự thi được viết tay hoặc đánh máy rõ ràng, sạch sẽ trên khổ giấy A4. Thí sinh ghi rõ họ tên (dưới bút danh - nếu có), số chứng minh thư nhân dân, địa chỉ, số điện thoại liên lạc. Bài dự thi được xét giải thưởng sẽ bị loại nếu không xác định được địa chỉ và tên thật của thí sinh.
Trong thời gian diễn ra cuộc thi, Ban Tổ chức được quyền sử dụng miễn phí các tác phẩm tham gia dự thi (đạt giải và không đạt giải) vào mục đích tuyên truyền cho ngành lâm nghiệp. Các tác phẩm không được sử dụng hoặc không đạt giải, Ban Tổ chức không trả lại bản thảo.
Đối với thể loại Thơ, mỗi tác giả dự thi không quá 3 tác phẩm, bằng tiếng Việt. Đối với thể loại Phóng sự, Truyện ngắn mỗi tác phẩm dài không quá 5.000 chữ, tác giả dự thi không quá 3 tác phẩm. Một tác giả có thể dự thi cả 3 thể loại.
5. Thời gian và địa chỉ nhận tác phẩm
Thời gian tổ chức cuộc thi: Quý IV/2019 đến Quý II/2020. Cụ thể, thời gian phát động cuộc thi ngày 24/12/2019. Thời gian nhận bài dự thi: Từ ngày công bố Lễ phát động đến hết ngày 15/6/2020. Thời gian trao giải dự kiến trong tháng 8/2020.
Tác phẩm dự thi gửi trực tiếp đồng thời bằng văn bản và email đến: Báo Nông nghiệp Việt Nam, số 14 Ngô Quyền, quận Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội hoặc thông qua địa chỉ email: runglacuocsongcuatoi@gmail.com. Ngoài phong bì thư/chủ để email ghi rõ: Bài dự thi "Rừng là cuộc sống của tôi".
Thời gian nhận tác phẩm dự thi được xác định theo dấu bưu điện hoặc ngày nhận email, theo ngày nào đến trước.
6. Quyền lợi
Các tác phẩm dự thi có thể được lựa chọn để biên tập, đăng tải trên báo Nông nghiệp Việt Nam nhằm cổ vũ, lan tỏa thông tin về cuộc thi. Đối với tác phẩm được đăng báo, tác giả sẽ hưởng nhuận bút theo quy định của Báo Nông nghiệp Việt Nam. Tùy theo chất lượng tác phẩm sẽ được thẩm định, lựa chọn đăng trên báo Nông nghiệp Việt Nam từ ngày 1/1/2020 đến ngày 31/06/2020. Chấm, công bố và trao giải trong tháng 8/2020.
Các tác phẩm có thể được sử dụng in sách (tuyển tập) với mục đích truyền thông cho ngành lâm nghiệp, khi đó tác giả được hưởng bản quyền và nhuận bút theo quy định.
7. Cơ cấu giải thưởng
Mỗi thể loại có tổng giải thưởng: 65.000.000 đồng/1 thể loại  x  3 thể loại = 195.000.000 đồng, cụ thể:
- 1 Giải Nhất: 20.000.000 đ (Hai mươi triệu đồng)/1 thể loại
- 2 Giải Nhì, mỗi giải: 10.000.000 đ (Mười triệu đồng)/1 thể loại
- 3 Giải Ba, mỗi giải: 5.000.000 đ (Năm triệu đồng)/1 thể loại
- 5 Giải Khuyến khích, mỗi giải: 2.000.000 đ (Hai triệu đồng)/1 thể loại
Ban tổ chức có thể xem xét trao thêm các giải đặc biệt theo đề xuất của Ban Giám khảo và Quyết định của Ban Tổ chức cuộc thi. Quyết định của Ban Tổ chức cuộc thi là quyết định cuối cùng.
8. Công bố thông tin về cuộc thi
Thể lệ cuộc thi, Quyết định về giải thưởng sẽ được công bố trên Trang tin điện tử của Tổng cục Lâm nghiệp, Báo Nông nghiệp Việt Nam và các phương tiện thông tin, truyền thông.
Bạn đang đọc bài viết Thể lệ cuộc thi viết Rừng là cuộc sống của tôi năm 2020 tại chuyên mục Xã hội của Báo Nông Nghiệp Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư baonongnghiepdientu@gmail.com hoặc số điện thoại, Viber: 0369024447.


HOA DẠI truyện ngắn HOÀNG PHƯƠNG NHÂM - CHƯ YANG SIN SỐ 332 THÁNG 4 NĂM 2020




Tôi có một người anh họ xa. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ từ khi còn nhỏ. Bà tôi thương anh lắm nên đưa anh về nuôi anh ăn học. Anh học rất chăm chỉ. Những lần đi họp phụ huynh cho anh, lần nào bà cũng được mời ngồi ở ghế đầu vì anh là học sinh giỏi nhất nhì trong khối. Vậy mà về nhà anh còn giúp bà bao nhiêu là việc. Bà tôi làm nghề hàng ăn. Bún mọc hàng bà tôi nổi tiếng ở chợ Xanh. Ai về chợ Xanh mà chưa được thưởng thức bát bún mọc ở hàng bà tôi thì coi như chưa đến chợ. Khách hàng của bà thường kháo nhau thế. Tất cả mọi việc, từ nấu nướng đến làm bún, bán hàng đều do một tay bà làm cả. Vì vậy cho nên các bác, các chú và cả mẹ tôi nữa không ai nối được cái nghề của bà nên mỗi người lập nghiệp ở một nơi. Thời chiến, các bác, các chú của tôi đều đi bộ đội. Bác Cả hy sinh ở Cổ thành Quảng Trị, còn chú Ba, chú Tư thì sau giải phóng miền Nam ở lại lập nghiệp tại nơi đóng quân. Mẹ tôi lấy chồng ngay làng bên cạnh. Thế là bà lại ở nhà một mình với nghề bún mọc, hàng ngày bán hàng tại túp lều nằm khiêm tốn  nơi góc chợ. Anh họ tôi cứ lầm lũi bên bà như cái bóng. Anh ít nói, chỉ im lặng nghe. Thường khi bà nói chuyện, thích thú lắm anh cũng chỉ tủm tỉm cười, thành ra cứ như bà nói chuyện một mình, cả những lúc hai bà cháu làm hàng cùng nhau cũng vậy. Bà vừa làm vừa kể về những nỗi hoài nhớ của người già. Chỉ khi nào anh ngồi vào bàn học là bà im lặng suy tư như để tích luỹ vốn chuyện rồi tí nữa lại kể. Từ khi đã biết suy nghĩ, không bao giờ anh đi ngủ sớm hơn bà và dậy muộn hơn bà. Khi đã lớn hơn một chút, chủ nhật nào mẹ tôi cũng cho tôi dẫn em sang chơi với bà. Những hôm ấy thực sự là ngày hội của chúng tôi. Ai cũng trổ hết tài của mình ra để góp vui. Bà tôi chứng tỏ tài của mình với những món ăn đặc biệt và bát bún mọc đầy tú hụ, khiến chúng tôi ăn rồi đến mãi sau này vẫn không thể nào quên được. Anh họ tôi đựơc dịp trổ tài khéo tay của mình. Anh làm nhiều thứ đồ chơi cho chúng tôi mà bọn con gái không thể nghĩ ra. Khi về nhà, trong túi chị em tôi bao giờ cũng có những thứ để chơi được hết tuần. Tôi thích nhất cỗ xe song mã chở nàng công chúa áo trắng về cung. Cỗ xe ấy làm bằng vỏ bao diêm, bốn bánh làm bằng bốn chiếc cúc áo nhựa đã cũ. Hai con ngựa là hai chú bọ xít nhãn, chúng rất khoẻ được đính  chặt vào hai thanh đóm làm bánh trượt. Mỗi khi chúng xoè cánh là cỗ xe lại phi nước kiệu quanh mặt bàn. Chơi được một ngày, chẳng may em tôi vô ý dẫm chết hai “con ngựa”. Tôi thương tiếc chúng đến phát khóc lên được và bỏ cả bữa ăn trưa. Em tôi chỉ tặc lưỡi, xuýt xoa:
- Cũng tiếc thật đấy! Nhưng thôi, đến chủ nhật sang bà, em lại bắt anh họ làm đền cỗ xe khác!
Thế rồi đến chủ nhật, em tôi quên biến đi và nhảy tâng tâng lên đòi anh làm cho đồ chơi khác. Còn tôi, tôi thèm có được cỗ xe song mã. Thậm chí tôi đem cả cỗ xe sang chỉ mong anh kiếm cho hai con ngựa khác mà tôi ái ngại không dám nói. Tôi thấy anh lúc nào cũng bận. Hết những việc phụ giúp bà, anh lại đổ gạo đã ngâm vào cối để xay bột. Cái cối xay bột của bà bằng đá, anh cứ phải lệch cả người đi mới quay nổi. Những lúc anh ngồi xay bột, tôi thường ngồi chung tay xay với anh. Em tôi chỉ ngồi nghênh nghênh cái mặt, nhướng cao đôi lông mày đòi anh làm cho hết thứ này đến thứ khác. Tôi ngăn thế nào cũng không được và dù bận đến mấy anh cũng có đủ các thứ theo yêu cầu của nó. Đôi lần, anh hỏi tôi:
- Còn em, em cần thứ gì nào?
Nhìn mồ hôi ướt đẫm lưng áo anh, tôi đáp:
- Em có rồi! Em không thích thứ gì nữa.
Thực lòng, tôi vẫn thèm có cỗ xe song mã nhưng tôi không nỡ bắt tội anh.
Tôi không bắt anh làm hộ việc gì, dần dần anh cũng ít khi hỏi tôi thích gì để chiều chuộng mặc dù anh vẫn rất mực quý mến tôi. Đôi khi anh còn tâm sự những cảm nghĩ của mình về một điều gì đó. Còn em tôi, nó vẫn đỏng đảnh như trước, chuyện chẳng có gì cũng hờn dỗi rồi lại cười ngay được. Nó vẫn bắt anh phải chiều theo ý muốn của nó. Tôi bảo anh: “Thôi, cứ kệ nó”. Vì tôi biết nhiều thứ nó đòi anh làm cho nhưng khi về đến nhà nó lại ném vào xó và quên ngay. Tôi nhặt lấy chúng, cẩn thận cất vào ngăn tủ của mình. Tôi thấy thương anh trước sự vô tâm của em gái.
Chúng tôi mải chơi, mải học, mải lo nghĩ vẩn vơ đến nỗi cả ba trở thành người lớn lúc nào không biết. Tôi mười tám, em tôi mười sáu còn anh hai mươi hai. Em tôi học lớp mười. Nó vẫn nhõng nhẽo với anh và anh hết sức chiều nó mặc dù anh đang bận ôn thi vào đại học. Tôi cũng ôn thi đại học. Biết anh học giỏi nhất, nhì trong trường nhưng tôi không muốn ỷ nại vào anh. Chỉ khi nào thật bí, tôi mới cần anh giúp. Thực ra, tôi học cũng không đến nỗi nào. Đa số những bài trong đề cương ôn thi đại học tôi đều làm được. Tôi mơ ước trở thành cô giáo. Anh muốn trở thành kỹ sư canh nông. Em tôi ngang ngạnh tuyên bố:
- Em sẽ vào Bách khoa để trở thành kỹ sư chế tạo máy. Rồi em sẽ làm ra những cỗ máy thật gửi về cho chàng  “kỹ sư canh nông” của em. Máy thật chứ không phải các loại đồ chơi anh vẫn làm cho em đâu nhé!
Tôi nhăn mặt trách nó: “ Quá thể!”. Anh chỉ cười thật hiền.
Hai chúng tôi cùng vào trường đại học một lượt. Em gái tôi muốn thực hiện được ước mơ của mình thì còn phải chờ ba năm nữa. Hôm anh lên trường, bà tôi chuẩn bị cho anh khá đầy đủ các thứ đồ dùng. Tôi lên trường muộn hơn. Tôi kín đáo san sẻ cho anh một ít dồ dùng của mình, trong đó có cả một quyển sổ và một chiếc khăn mùi xoa khá đẹp do tôi làm rất công phu. Tất cả các thứ sách vở, đồ dùng của anh bà tôi bỏ hết vào chiếc ba lô con cóc, kỷ vật của bác tôi để lại. Có đôi chỗ bị rách bà đã vá lại cẩn thận. Thành ra, anh lên trường đại học cứ y như chú, bác tôi ra trận thủa trước. Chờ mãi chẳng thấy em tôi đến. Hôm trước nó đã hứa cùng đưa tiễn anh ra ga tàu cách nhà chừng dăm, sáu cây số. Mãi đến lúc tàu kéo còi sắp chuyển bánh, nó mới hớt hơ, hớt hải lao đến như một cơn gió lốc. Từ trên tàu, anh nhoài hẳn người ra cửa sổ vẫy nó. Em tôi lao đến. Nó gọi anh, nói với anh những lời tạm biệt đẫm nước mắt. Anh gật đầu hứa hẹn với nó. Tàu từ từ lăn bánh, em tôi hái vội nhánh cúc dã thảo mọc bên đường ray chạy theo dắt vào ngực áo anh, Tàu chạy nhanh dần. Em tôi bần thần nhìn theo và khóc. Anh vẫn nhoài ra ngoài cửa sổ con tàu, cầm nhánh cúc dại vẫy vẫy. Tôi đứng khóc lặng lẽ, nước mắt chảy dài trên má. Tôi nhớ anh và thèm được bộc lộ tình cảm mãnh liệt của mình như em gái mà không dám. Con tàu đã khuất hẳn, sân ga vắng bóng người chị em tôi mới lững thững ra về. Ra khỏi cổng nhà ga, em tôi tươi tỉnh lại. Nó liến thoắng:
- May quá. Em cứ sợ không đến kịp!
Tôi trách:
- Em đi đâu vậy
Nó cười:
- À, em đến dự sinh nhật một cậu bạn học trên em một lớp.
Tôi khẽ bĩu môi:
- Thế đấy!
Nó níu tay tôi làm lành:
- Mấy hôm nữa chị cũng đi rồi, chỉ còn mình em ở nhà thôi. Nhớ viết thư về cho em đấy! Mà khi nào được nghỉ chị nhớ rủ anh họ cùng về nhớ!
Tiếng “nhớ” của nó chùng xuống như cánh võng làm tôi hết giận. Nó là như thế!
Trời chiều đã muộn. Hai chị em tôi rủ nhau về theo lối tắt qua cánh bãi ven đê. Lối này từ khi làng tôi mở con đường mới ít có ai qua. Cây trinh nữ bò lan ra cả lối đi. Bước chân của chúng tôi làm cho muôn ngàn mắt lá khẽ khàng nhắm lại. Mọc lẫn với cây trinh nữ là những khóm cúc dã thảo nở những bông nhỏ màu trắng. Tôi cúi xuống hái một nhánh và không ngờ loài hoa này lại ngây thơ, hồn nhiên và có sức quyến rũ đến như vậy.
Thời sinh viên sôi động, đầy ắp những dự tính và ước mơ của chúng tôi trôi đi khá nhanh chóng. Sự giao lưu nơi giảng đường và chất thơ mộng của Hà Nội  càng làm cho tình cảm giữa ba chúng tôi thêm gắn bó. Và than ôi! Mũi tên vàng của thần Erốt nghịch ngợm đã làm trọng thương cả ba chúng tôi. Sau hai năm, khi tiễn chúng tôi lên trường đại học, em tôi không thi vào Bách khoa để trở thành cô kỹ sư chế tạo máy  mà được chọn thẳng vào trường Đại học Ngoại ngữ, khoa tiếng Anh. Hai năm đầu, chủ nhật nào anh họ cũng đến với tôi. Với số tiền ít ỏi của sinh viên chắt chiu được, bao giờ tôi cũng để dành làm thêm món ăn tươi vào ngày ấy. Rồi anh đạp xe chở tôi đi xem, đi khiêu vũ ở câu lạc bộ sinh viên hay đạp xe lòng vòng khắp phố phường Hà Nội. Tôi thấy mình thật hạnh phúc. Ngồi sau xe đạp, tôi rất muốn vòng tay ôm eo và ngả đầu tựa vào lưng anh. Rất muốn mà không dám.
Khi em tôi lên học, thời gian chúng tôi dành cho nó nhiều hơn. Em thích đến câu lạc bộ. Nó học nhảy rất nhanh và bao giờ cũng giành bằng được anh nhảy với nó. Nếu không có lòng vị tha của người chị thì tôi sẽ thấy mình quá vô duyên, thừa thãi.
Một lần trường nó tổ chức dạ hội có cả khách nước ngoài tham dự. Mỗi sinh viên được mời thêm một người bạn. Tất nhiên là nó tìm anh. Biết như thế mà tôi ở nhà leo lên giường tầng trằn trọc suốt đêm không sao chợp mắt. Một nỗi buồn không thành tên thấm tận đến chân tơ, kẽ tóc. Tinh mơ hôm sau nó đã đến gõ cửa phòng tập thể nữ khi bọn tôi còn lười biếng chưa ai ra khỏi giường. Nó leo lên giường tôi, rúc vào màn và ôm tôi thật chặt, chặt đến nỗi tôi phải đẩy nó ra. Nó nằm thẳng đuỗn như khúc gỗ, hai tay khoanh trước ngực, mắt đăm đắm nhìn lên đình màn. Tôi hỏi nó có chuyện gì xảy ra vậy? Nó như không nghe thấy. Mãi sau nó thì thầm mới hỏi lại:
- Anh họ với mình, họ thế nào vậy?
- Họ khá xa. Hỏi làm gì?
Nó im lặng. Tôi nghe rõ tiếng con tim nó đập uỳnh uỵch. Một lúc nó hỏi lại:
- Mấy đời?
Tôi giật mình:
- Cũng xa, xa lắm! Hình như bốn năm đời về đằng ngoại. Bà bảo thế!
Nó im lặng nằm nghĩ ngợi. Còn tôi thì chờ đợi.
- …Chúng em yêu nhau… Hôm qua trên sàn nhảy anh ấy hôn em… Anh ấy nói yêu em…
Tôi thảng thốt:
- Ai cơ?
Nó thở dài:
- Anh họ.
- Thế… em thì sao?
- Em yêu anh ấy! Được không chị?
Đến lượt tôi nằm vật ra. Chỉ còn thiếu nước chân tay co quắp, mắt trợn ngược nữa thôi. Em tôi nhổm dậy nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Chị cũng yêu anh ấy? Yêu lâu chưa?
Tôi thở dài chua xót thú nhận:
- Nhưng anh ấy chưa nói yêu chị bao giờ!
Rồi hai chúng tôi ra trường.  Anh họ về quê nhận công tác ở phòng Nông nghiệp huyện. Còn tôi xin vào dạy học ở tận Tây Nguyên. Trước khi đi nhận công tác, tôi về nhà vài ngày. Em gái tôi bận thi không về. Mẹ không hỏi gì nhiều về  việc tôi xin việc xa thế. Bà chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại. Chiều xuống tôi lững thững trên con đường tắt qua cánh đồng. Những khóm cúc dã thảo nở hoa trắng hai bên đường. Hồi còn đi học, ba chúng tôi thường đi lối này. Bao giờ em gái tôi cũng tranh đi giữa, anh họ đi trước còn tôi đi sau cùng. Chiều về em tôi tung tẩy hái những cành hoa dã thảo ôm đầy vòng tay. Ôi, những bông dã thảo! Tôi nhớ hồi còn ở trên trường, có lần tôi bắt gặp anh lặng lẽ gục đầu trên trang sổ có nhánh dã thảo được ép khô cẩn thận. Thì ra anh đã yêu mà tôi thì cứ âm thầm hy vọng và chờ đợi. Mấy buổi chiều tôi cứ ngồi lì ở đầu con đường đó, giữa những khóm cúc dã thảo cho đến khi nhánh lá trinh nữ ướt đẫm sương đêm đã khép lại trong giấc ngủ vô tư của loài cây hoang dã. Một buổi chiều như thế, bỗng có bàn tay khẽ đặt lên vai tôi. Tôi đứng phắt dậy run rẩy trong vòng tay anh họ. Tôi gục đầu vào ngực anh, lặng lẽ khóc. Nhưng chỉ một thoáng thôi, tôi trấn tĩnh lại, vùng ra khỏi tay anh, chạy thẳng một mạch về nhà. Tôi không sang nhà để chào bà trước khi đi nhận công tác như đã định.
Hai năm sau, tôi nhân được thư của mẹ khẩn thiết gọi tôi về dự đám cưới của em gái và anh họ. Tôi vừa đọc vừa khóc. Thế là chấm dứt mọi hy vọng. Với tôi, mọi cánh cửa dẫn đến tình yêu đều đóng chặt. Tôi ở nhà không quá hai hôm. Khi ra ga, tôi yêu cầu không đưa tiễn. Đêm ngủ cạnh mẹ, tôi chợt nghe mẹ nuốt tiếng thở dài.
Một năm sau. Chỉ một năm sau, nhận được thư của mẹ tôi không biết nên cười hay nên khóc. Em tôi đã ly dị. Chỉ sau một tháng ra toà nó lấy một chuyên gia người Hàn quốc mà nó làm phiên dịch cho đoàn ấy. Nó để lại cho anh họ tôi một ngôi nhà khá đẹp mới xây ở phố huyện.
Sau hai năm hay hơn gì đó, bà tôi mất. Tôi về quê chịu tang bà. Gặp anh họ. Anh già đi quá nhanh.
Tôi tránh đối diện với anh. Chắc anh biết thế. Trong đám tang bà, tôi khóc như mưa, như gió, khóc cho cả phần em tôi vì nó đang theo chồng công cán ở Đài Loan không về được. Tôi khóc thương bà, khóc thương anh và khóc cho thân phận mình. Tôi chưa bao giờ được khóc thoả thuê đến vậy. Đêm về, tôi thấy nhẹ bớt những nỗi niềm bao năm chứa chất.
Cách đấy lâu, thật lâu tôi không về quê, Tết cũng không về, cứ như vùng đất nơi tôi đang ở đã sinh ra tôi vậy. Thư mẹ gửi, tôi đọc nhưng trả lời thì không. Càng gần đây, tôi càng nhận được thư mẹ nhiều hơn. Mẹ kể về những người trong nhà, kể về những người bạn của tôi ở làng và kể về anh họ. Mẹ kể thật nhiều. Cứ như vô tình mà kể. Anh họ tôi vẫn sống một mình trong căn nhà trên phố huyện và công tác tại phòng Nông nghiệp. Chỉ có điều anh tiều tuỵ, khổ sở vì thiếu tình yêu và bệnh tật. Tuổi già đến gõ cửa nhà anh quá sớm. Tóc anh đã bạc quá nửa đầu.
Một buổi chiều cuối đông. Gió như ngựa hoang tung vó cuốn bụi phủ đỏ những khóm dã quỳ ven đường.  Thư mẹ lại đến với tôi. Ngồi bên bếp lửa, tôi run run bóc thư ra đọc. Đọc xong, tôi cảm thấy hụt hẫng vì cả trang giấy học trò mẹ viết đầy những chữ mà chẳng có dòng nào nhắc đến anh họ. Lại một lần nữa, tôi thấy buốt nhói tận tâm can. Đã có chuyện gì xảy ra với anh vậy? Làm sao mà anh lại không còn là sự quan tâm của mẹ tôi? Hay là… Tôi thật không dám nghĩ tiếp.
Chiều chiều, tôi leo lên tận đỉnh núi cao nhất nhìn về xuôi. Nước mắt cứ thi nhau lăn tròn trên má. Tôi thảng thốt khi nhận thấy trên nền trời xanh màu ngọc bích có một cỗ xe song mã chở nàng công chúa Áo Trắng. Cỗ xe đang phi nước kiệu về cung điện phía trời xa. Nơi ấy có anh họ tôi đang đứng đợi. Nét mặt nàng đầy vẻ mãn nguyện của kẻ chiến thắng. Chiếc xe đang bay trong một trời đầy những bông cúc dã thảo. Tôi vội vàng cất tiếng gọi anh. Tôi gọi lạc cả giọng mà anh vẫn không nghe thấy. Tôi vừa khóc, vừa gọi anh, vừa chạy về phía anh họ. Không. Tôi không chạy mà tôi bay. Tôi bay trong bầu trời đầy hoa. Tôi không có cỗ xe song mã nhưng tôi phải về đến cung điện trước nàng công chúa Áo Trắng.
Từng cơn gió hắt vào mặt tôi làm tôi nặng nề mở mắt. Bên ngoài, sương giăng đầy lối. Tôi thẫn thờ không biết đang mơ hay tỉnh.