Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

CHƯ YANG SIN SỐ 269&270 - tác giả LINH NGA NIÊ KDAM






CHƯ YANG SIN SÔ 269&270 - tác giả VŨ DY

Nhà thơ VŨ DY



THẮP NẾN MÙA XUÂN




1. Những ngọn nến không tắt
 Cuộc sống khiến người ta thắp nến nhiều lần trong đời. Đẹp nhất là thắp nến sinh nhật. Đó là ghi dấu một trưởng thành, một lớn khôn. Và ở một nghĩa nào đó chứng minh rằng ta còn đang sống, đang hiện hữu trong vòng quay cuả cuộc đời. Mùa xuân, thắp nến cho tổ tiên, thắp nến để đoàn tụ, quây quần. Thắp cho mình và cho bè bạn. Ánh sáng những ngọn nến thắp lên bao giờ cũng mới, cũng một chút hư ảo và, đôi khi, soi tỏ một thân phận. Trong đó ta đã từng hạnh phúc, từng được, mất, khổ đau…
 Đi qua tháng mười hai, còn chuyến mưa cuối mùa rớt lại. Cao Nguyên tinh khôi mới vừa tắm gội. Lá biếc, trời lam, nắng vàng hổ phách. Đất thở nồng nàn và lá khô mục ải chất chồng. Giữa ban mai chợt thấy thiên nhiên thắp nến đợi mùa trên lá. Mới biết làm sao ta cưỡng lại được đất trời, cưỡng lại tuần hoàn của vũ trụ, cứ để cát bụi và nắng mưa phiêu hốt những miền còn rất hoang vu của tâm hồn. Ngày mai, những con đường mưa vẫn đầy ắp những bông dã quỳ khô nâu mùa cũ nhưng đã thấp thoáng chút sắc vàng xanh vài nụ mầm mới dưới mặt trời chói chang. Rồi bụi đỏ lại bốc lên, phiêu hốt, cuốn theo bao mùa gió mới. Ngày đi. Đêm đến. Ánh sáng và bóng tối tuần hoàn. Còn ta, thảng hoặc vẫn cứ cố thắp lên trong hồn một cây nến mới, dù lẻ loi, lay lắt, và có thể chợt tắt bất cứ lúc nào, để thấy rằng giữa đa đoan đời này trong ta vẫn còn một khoảng ấm áp, lung linh đủ để soi tỏ dấu chân đi để khỏi một lần bước lệch. Cuộc sống là một họa phẩm đầy ắp màu sắc, nên đôi khi nến tắt, dẫu có thêm một màu đêm cũng chẳng hề gì.
Thật lạ, trong tất cả những thứ ánh sáng thì ánh nến là một đặc biệt. Chỗ của nó là những thời khắc trang trọng. Người ta thắp nến khi rất vui và cũng là khi rất buồn. Cả lúc kết hợp, cả khi chia lìa. Tôi vẫn thường vô cảm trước ánh điện màu rực rỡ nhưng không thể dửng dưng trước ngọn nến đang cháy. Đôi khi thấy lòng mềm như sáp nóng. Đôi khi mơ hồ nghe một đời nến rất riêng, chẳng mấy khác người, càng rực rỡ, càng mau lụi tàn. Bấc cứ cháy, lửa cứ bừng sáng, hoa nến vỡ reo tanh tách trước tôi chập chờn... nến cứ ứa từng dòng như lệ, hiến dâng đến giọt cuối cùng. Nhìn cây nến ngắn dần, cứ nghe một chút mất mát, buồn tiếc vu vơ. Thuở nhỏ, mỗi khi mất điện tôi thường lục tìm trong ngăn kéo những đoạn nến cũ mò mẫm thắp lên để được hưởng cái niềm vui thắp lên ánh sáng giữa đêm đen và cảm giác rất lạ được trở về từ bóng tối. Cứ thế, những mẩu nến thừa lại tiếp tục cháy lên ngọn lửa tinh khôi như mới bắt đầu, làm bừng sáng niềm vui, đam mê và hy vọng. Mùa xuân, tôi muốn nói đến chút đam mê văn chương còn lại.
2. Tản mạn với Chư Yang Sin
Trước mặt tôi là vô số tạp chí với cơ man ảnh hình, thông tin, tiếp thị và quảng cáo. Chúng luôn hấp dẫn nhưng cũng làm tôi nhiễu loạn và nghi ngại (không nghi ngại sao được khi mà sách báo hiện nay in ấn tràn lan?). Lẫn trong ấy là ấn phẩm Chư Yang Sin - Tạp chí sáng tác, nghiên cứu, phê bình văn học nghệ thuật, đứa con của Hội Văn học Nghệ thuật Đắk Lắk. Thế đấy, Chư Yang Sin bao giờ cũng là một ngọn nến khiêm tốn, nhỏ nhoi và còn rất lạ như cái tên của mình, một đỉnh núi heo hút khuất lấp giữa đại ngàn. Nhưng tôi biết, để thắp lên được ngọn nến văn học nhỏ nhoi ấy Chư Yang Sin đã thể hiện một nỗ lực không khiêm tốn chút nào. Và tôi tin, như tôi, nhiều thế hệ đã yêu mến, gắn bó với Chư Yang Sin, đã tự nguyện sẻ chia và nâng niu những giá trị thực còn lại của cuộc sống như nâng niu, giữ gìn chút nhiệt huyết và mơ mộng của một thời tuổi trẻ. Để đứng vững đến ngày hôm nay, những người làm tạp chí đã phải phấn đấu không mệt mỏi. Những lớp đàn anh sáng lập ngày ấy phải kể đến nhà thơ Hữu Chỉnh, nhà thơ Phạm Doanh, nhạc sĩ Nguyễn Lưu, Nghệ sĩ nhiếp ảnh Chính Hữu, rồi nhạc sĩ Linh nga, nhà báo Đinh Hữu Trường sau này. Còn bây giờ có nhà báo, nhà thơ Đặng Bá Tiến, nhà văn Khôi Nguyên, nhà văn Hồng Chiến, Họa sĩ An Quốc Bình… và rất nhiều anh chị em khác đã gắn bó với tạp chí từ những ngày đầu như Lê Vĩnh Tài, Lê Thị Minh nghiệm, Sơn Thúy, Tiến Thảo, Trần Chi...
 Cuộc sống vốn không dễ dàng gì đối với những đam mê của những người làm văn nghệ. Đặc biệt trong thời đại mà người ta luôn không đủ thời gian thì với nhiều người, đọc và viết đã trở thành cái gì đó xa xỉ, thậm chí phù phiếm và xa lạ. Còn những người yêu văn nghệ như tôi và bè bạn, cứ mãi đi tìm những điều hiếm hoi tưởng đã mất trong những trang viết âm thầm nhưng không chút dối lừa ấy. Những trang viết làm bất chợt thảng nhớ, thảng quên ấy cứ lấp lánh giữa cuộc đời quá nhiều đa đoan như mưa bão. Nhiều khi vẫn hồn nhiên tin rằng mình sẵn sàng đánh đổi chút tiện nghi hiện tại để được viết, được nói lên một điều gì đó dù nhỏ nhoi cho cuộc sống này hay chỉ để được sống lại một kí ức như được về lại một bờ cũ khuất chìm. Đó là liều thuốc trợ lực, một an ủi, một xoa dịu khi bị vấp ngã, bị cuộc đời quất cho những roi đau điếng. Đôi khi tôi tự vỗ về mình trước trang bản thảo viết về cơn mưa, về con đường rêu mất ngủ, về một tình yêu mong manh như không có thật. Hay về một vạt núi lở, một cánh rừng hôm qua đã biến mất dưới bàn tay tàn bạo của con người, hay thường khi hơn là viết về cuộc sống bề bộn, đầy ắp, ngổn ngang thời sự của một thời đại năng động và đổi thay chóng mặt… để rồi hàng tháng, cầm trên tay quyển tạp chí còn thơm mùi giấy và mực in mới thấy những cố gắng duy trì để tồn tại, cố gắng làm mới, cả việc đấu tranh để nâng mức nhuận bút cho người viết, rồi tổ chức những trại sáng tác, những chuyến đi thực tế, những lần giao lưu gặp mặt, những hội thảo, những chuyên đề nâng cao chất lượng, những vun đắp kiếm tìm và chống chọi quyết liệt của những người làm tạp chí trước sự xâm thực tàn bạo của cơn lốc thị trường thật là đáng nể. Đáng để nhiều người phải nhìn lại mình và ngộ ra một điều rằng cuộc đời đâu phải chỉ là chiếm đoạt tiện nghi và những toan tính thực dụng. Ra đời năm 1990, mùa xuân này tạp chí đã tròn hai mươi bốn năm tuổi với 270 số ra đều đặn hàng tháng (tôi có nhầm không?). Một con số đáng để làm nhiều Hội Văn nghệ tỉnh khác ước ao. Cứ thế, Chư Yang Sin đã sống và trưởng thành với bao thăng trầm. Thảng hoặc, đó đây có những trang viết còn non tay, còn quá dễ dãi. Đã từng có những số tạp chí chưa hay, chưa hấp dẫn người đọc và có lúc, những tưởng đã không còn trụ vững vì thiếu kinh phí. Nhưng ngọn nến ấy vẫn cứ được thắp lên, lúc mong manh, lúc bừng sáng, như tên gọi của nó, bền bỉ và kiêu hãnh, dần đã lấy lại vị thế, đã khẳng định được mình, xứng đáng là một trong những tạp chí đáng đọc. Và đến nay đang bắt đầu thấp thoáng tầm vóc của một tạp chí văn nghệ có khả năng vượt thoát ra khỏi biên giới một tỉnh và mang dấu ấn rất riêng của cả vùng Tây Nguyên (tôi quá lạc quan chăng?).
 Mùa xuân, thắp lên 24 ngọn nến mới làm ấm lại một sinh nhật hồng. Với tạp chí, chúng ta có quyền hy vọng, chờ đợi như vẫn từng. Và như một người lính, Chư Yang Sin lại bắt đầu một cuộc dấn thân mới với bao nhiệt huyết mà vẫn tràn đầy mơ mộng như thuở ban đầu.
 Hoang nguyên, mùa xuân về chậm. Cỏ đã vàng khô từ lâu đang chờ mưa và đợi dấu chân người. Rất thừa những cơn gió ngang tàng nhưng thiếu chút lã lay của heo may bờ phố. Lá mưa từng chuyến trên những con đường rừng nhiều cỏ gai bông dại cùng dấu chân nhọc nhằn của những người miền rừng đi tìm cuộc mưu sinh. Ngoài kia trầm mặc bóng núi cây rừng. Đã nghe nhớ bạn bè rất xa. Những gương mặt từng nhiều năm đồng hành cùng Chư Yang Sin. Những ảnh hình chập chờn đâu đó trên từng trang tạp chí một ngày chưa cũ. Người đã biệt mù, người đã cát bụi. Ai thắp nến cho cho Bùi Vũ Anh, Cho Nguyễn Phi Trinh, Huệ Nguyên chiều nay? Người nhớ ít, người quên đã nhiều, còn bao nhiêu anh em, bè bạn để mà tưởng tiếc?
3.   … và đêm trên núi
Cuối năm, một chuyến đi trên núi. Cả ngày phờ phạc với gai rừng đá núi chỉ mong tìm chút mộng mơ và cảm xúc. Ngồi, nhóm lửa. Bây giờ trước mặt tôi là những que củi - những ngọn nến đang cháy lên bập bùng trong một đêm xuân trên núi tháng chạp. Hát một đoạn bài Happy Birthday to You và chất thêm củi vào. Một mình với đêm Cao Nguyên thật thơ mộng. Dưới kia lấp lánh ánh đèn, với tôi đã là một thế giới khác
Nhiều khi cuộc sống chung quanh vẫn còn những rủi ro, cạm bẫy đang mai phục đâu đó nhưng hy vọng khi chu môi thổi tắt ngọn nến sinh nhật sẽ hiện lên trong giấc mơ mỗi chúng ta vầng sáng tuyệt đẹp của cơn mộng lành, phải không bè bạn?
Trên kia, đỉnh Chư Yang Sin im lìm, tưởng ngủ nhưng vẫn đang âm ỉ thức.
Khuya xuống, nghe mình nhòa dần vào đêm, bất chợt một thoáng tưởng tôi là ngọn nến cháy lên dẫu chỉ để kiệt cùng.                

                                                                 Krông Bông, tháng 12 năm 2014

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

TRUYỀN THUYẾT CHƯ PAL truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - CHƯ YANG SIN SỐ: 269+270 tháng 1&2 năm 2015



                                                          

Dãy núi Chư Pal cao sừng sừng sững, kéo dài từ dãy Chư Yang Sin lao ra phía bắc, tạo bức tường thành phía tây chắn gió cho cái buôn Jai nhỏ bé có hơn năm chục nóc nhà dài định cư. Sáng sớm hay chiều về, khi ông mặt trời sắp đi qua phía tây để ngủ, lũ vượn thường ra sườn núi nô đùa, buông mình từ ngọn cây này bay qua ngọn cây khác, hò hét inh rừng.
          Theo ngoại kể: ngày trước trên dãy núi này có một đàn sơn dương đông cả trăm con, con nào cũng có bộ lông đen bóng như hòn than cây kơ nia mới đốt. Con đực đầu đàn to bằng con bò cái, sừng cong vút về phía sau, nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, một tháng đôi lần chúng kéo nhau ra sườn núi, phía sau buôn, nơi chỉ có cỏ gianh vây quanh những hòn đá lớn chồng lên nhau như những mái nhà để nô đùa. Con đực đầu đàn bao giờ cũng chọn một hòn đá lớn nhất, cao nhất so với cả vùng, leo lên đứng để nhìn xuống buôn như đang nghiền ngẫm điều gì trọng đại lắm, bộ râu dưới cằm dài hơn hai gang tay người lớn vểnh ngược ra phía trước trông ngồ ngộ. Mấy chú sơn dương nhỏ lao đầu vào nhau, quần thảo, thử sức, khi mệt cũng leo lên các tảng đá nằm nghỉ, đầu quay xuống buôn xem con người làm việc. Người dân trong vùng quý bầy sơn dương này lắm, vì chúng không phá hoại hoa màu của người dân mà chỉ làm cho núi rừng thêm đẹp. Người già còn bảo nếu đi rừng ai may mắn nhặt được sừng sơn dương rụng thì coi như được zàng tặng quà; con người bị gió gió độc làm đau bụng, chỉ cần mài một chút sừng vào đĩa sứ, đổ chén rượu nhỏ hoặc nước đun sôi để nguội vào, uống là khỏi ngay.   

Ông ngoại ma Jin vào rừng hái thuốc đã nhặt được một cái như thế, dân trong buôn góp bò, heo, gà và rượu, nổi chiêng để cúng Zàng tạ ơn hẳn một tuần. Mấy buôn  trong vùng nghe tin cũng dắt heo, bò đến chúc mừng, vui lắm. Ngày đầu tiên cúng một con heo năm gang (cách tính con heo có vòng ngực năm gang tay người lớn), làm thịt xong rồi cắt thủ và cái đuôi đem luộc chín để lền mẹt, xung quanh đặt thêm một ít gan, lòng và thịt luộc; thầy cúng làm lễ tế, gọi Zàng về nhận và cùng hưởng cho vui. Hôm sau thịt một con bò lớn chặt đầu, đuôi (để sống) đặt lên giàn giáo làm trước buôn, trên bốn cột làm giàn giáo thờ cúng được bôi huyết bò; thầy cúng khấn mời Zàng về nhận để đưa bò đi theo… Sau khi cúng Zàng xong chiếc sừng sơn dương được giao cho già làng cất giữ, ai có bệnh thì đến lấy để dùng và xem đó lộc chung của cả buôn, cả vùng.
          Cuộc sống bình yên ấy kéo dài cho đến một ngày…
          Ngày cuối cùng của tháng ta - mặt trăng cả đêm không bao giờ xuất hiện, ông mặt trời mỏi mệt đi xuống đứng trên đỉnh núi, rãi nốt những tia nắng vàng cuối cùng lên các nóc nhà như một lời tạm biệt trước khi đi ngủ. Bổng có tiếng chó gầm lên, bầy sơn dương đang mãi ngắm buôn, giật mình chồm dậy, nhảy tót lên những hòn đá lớn nhìn xuống. Phía dưới, sơn dương mẹ và đứa con nhỏ của mình không kịp leo lên những hòn đá lớn, bị bảy con sói vây quang. Lũ sói, con nào lông cũng màu hoe hoe đỏ như cỏ gianh gần cuối mùa khô; ngực nở, bụng thon, có cái mỏm dài nhe ra bộ răng có hai chiếc răng nanh mọc hai bên khóe mép, nhọn hoắt, gớm giếc; khi sủa, cái đuôi cũng cong ngược lên, vẻ vẩy như giương cờ, ra chiều đắc ý lắm. Chúng thi nhau vừa gào vừa khoe những chiếc răng sắc nhọn, và tìm cách lao vào gậm chú sơn dương con tội nghiệp. Con sơn dương mẹ hết ngảy qua bên phải, lại nhãy qua bên trái, tả xung hữu đột: tung chân, húc đầu cố đẩy lui bầy sói. Lũ sói vừa nhanh nhẹn chạy tránh đòn, nhưng cũng tranh thủ lao vào mông chú sơn dương con táp những cái rất mạnh làm tọac cả da, tứa máu. Chú sơn dương con tội nghiệp, đứng run rẫy, chịu trận; thỉnh thoảng lại té khụy xuống khi lũ sói tấn công. Bầy sói siết chặt vòng vây, tính mạng của chú sơn dương con có lẽ chỉ còn tính bằng dây, mẹ chú đã cố lắm rồi nhưng sức đã kiệt, không còn nhanh nhẹn nữa để có thể ngăn được lũ sói hung hãn…
          Ông mặt trời khuất hẳn về phía tây, cánh rừng chuyển qua màu sẫm. Dưới buôn, những ngọn khói xanh thường ngày bay lên từ các nóc nhà sàn dài báo hiệu bữa cơm chiều sắp đến, hình như hôm nay cũng không thấy. Người trong buôn còn mãi đứng lặng nhì lên sườn núi chứng kiến cuộc chiến không cân sức đang diễn ra. Cánh thanh niên trong buôn hậm hực rủ nhau định mang nỏ và gậy gộc lên đuổi sói, cứu con sơn dương tội nghiệp; già làng ngăn lại, bảo: đó là việc của rừng, phải để rừng tự giải quyết, con người không nên can thiệp vào, Zàng giận! Lũ thanh niên buộc phải nghe theo nhưng nhìn ai cũng thấy trong mắt có ngọn lửa.
          Trên núi, cuộc chiến chắc sắp đến hồi kết thúc một cách bi thảm… Trong lúc nguy cấp, bổng một bóng đen như hòn đá lớn từ trên cao lao vút xuống, và… một tiếng kêu thảm thiết vang lên; tiếng kêu ấy phát ra từ miệng một con sói vừa lao vào cắn chú sơn dương con. Đàn sói ngừng tiếng gào thét, trố mắt nhìn con sơn dương đầu đàn vừa lao xuống, dùng hai chân trước cắm vào bụng con sói tham ăn làm tọac một đường dài như bị chém, máu phun ra đỏ lòm. Con sói bị thương kêu la thảm thiết, đuôi cụp lại lũi luôn vào rừng. Sơn dương đầu đàn tung hai chân trước lên trời, khua khua trong không khí, giương bộ râu vểnh ngược oai nghi như một dấu phẩy lớn làm cã lũ sói hoảng hồn lùi ra xa, đuôi cụp xuống nhưng vẫn cố ngẫng cao đầu như sắp sửa lại lao vào. Hình như những giọt máu nơi mông chú sơn dương nhỏ bé, tôi nghiệp có sức hấp dẫn quá lớn nên sáu con sói còn lại chỉ nới rộng vòng vây, tránh những cú lao chết chóc của sơn dương đầu đàn chứ không chịu bỏ cuộc; cụp đuôi xuống, ngẫng cao đầu, thi nhau gào lên, khoe hàm răng sắc lẹm như sắp lao vào một trận tử chiến. Hình như tiếng đồng thanh gào thét của lũ sói làm chúng thêm tự tin, chúng không chạy nữa mà tạo thành vòng tròn vây quanh cả ba con sơn giương vào giữa. Con sơn dương đầu đàn tuy khỏe là vậy nhưng chạy mãi cũng xuống sức, bầy sói chỉ chạy tránh những cú bổ như giáo đâm, song cũng không chịu bỏ vòng vây…

Đúng lúc ấy, một phép màu xuất hiện, hơn chục con sơn dương đực đen bóng từ trên các hòn đá bổ xuống, cát bụi bay mù mịt, bầy sói nhiều kon dính đoàn kêu la thảm thiết rồi kéo nhau lẫn luôn vào rừng già.
          Trời sẫm tối, trên đỉnh cao nhất của dãy núi Chư Pal còn le lói vài tia nắng vàng yếu tớt trước khi tắt hẳn, còn kịp cho mọi người nhận ra bóng sơn dương con nhỏ bé leo lên từng hoàn đá nhỏ, lên cao dần, cao dần, in hình thành bức tranh màu xám trên nề trời đang nở đầy sao sớm.

          Và cũng từ chiều hôm ấy, người dân buôn Jai không ai còn thấy bầy sơn dương trở về nữa!

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2015

LỄ KẾT NẠP HỘI VIÊN CHI HỘI VĂN HỌC ĐẦU NĂM 2015


Sáng ngày 10 tháng 01 năm 2015, tại Văn phòng Hội Văn học - Nghệ thuật Đắk Lắk, đã tổ chức Lễ kết nạp hội viên mới Chi hội Văn học. Xin giới thiệu cùng các bạn.


Chú thích ảnh: Nhà văn Hồng Chiến - Phó chủ tịch thường trực Hội VHNT kiêm Chi hội Trưởng chi hội Văn học phát biểu khai mạc (ảnh trên).
Bà Trần Thị Mùi - Chánh Văn phòng Hội công bố Quyết định kết nạp Hội viên mới (ảnh dưới)


Nhà văn Lê Khôi Nguyên - Bí thư Đảng đoàn, Chủ tịch hội (bên phải ảnh) và Nhà thơ Đặng Bá Tiến - Phó Bí thư Đảng đoàn, Phó Tổng biên tập Tạp chí Chư Yang Sin (bên trái ảnh) trao Quyết định và tặng hoa các hội viên mới kết nạp (ảnh dưới).

Nhà thơ Phan Hồng, thay mặt các hội viên mới được kết nạp phát biểu tại buổi lễ!

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

THÔNG BÁO


NGHỊ QUYẾT III
BAN CHẤP HÀNH CHI HỘI VĂN HỌC KHÓA VI
NHIỆM KỲ 2014 – 2019

Ngày 6 tháng 01 năm 2015, tại Văn phòng Tạp chí Chư Yang Sin, Hội Văn học – Nghệ thuật Đắk Lắk, Hội nghị Ban Chấp hành Chi Hội Văn học III - khóa VI, nhiệm kỳ 2014 - 2019
QUYẾT NGHỊ

I.  Thống nhất với bản Dự thảo Báo cáo tổng kết năm 2014 do Chi hội soạn thảo.
- Nhất trí thông qua bản Báo cáo tình hình thu, chi Hội phí năm năm 2014 của Chi hội.
II. Ban chấp hành nhất trí:
1. Dự thảo kế hoạch hoạt động 6 tháng đầu năm 2015:
- Đề xuất Thường trực Hội tổ chức một trại sáng tác chuyên ngành Văn học cho 15 – 20 hội viên tham gia, thời gian 10 ngày và mời các Nhà văn Trung ương vào hướng dẫn (dự kiến cuối quý một hoặc đầu quý hai năm 2015).
- Phối hợp với các chi hội bạn tổ chức 02 chuyến đi thực tế sáng tác trong tỉnh cho 15 – 20 hội viên.
- Tổ chức giới thiệu một tác giả - tác phẩm trong quý một năm 2015.
- Các Tổ tổ chức sinh hoạt mỗi quý một lần.
- Hội viên đăng ký nhận quỹ hỗ trợ sáng tạo Văn học - Nghệ thuật năm 2015 nộp bản thảo hoàn chỉnh và bản đăng ký cho Chi hội trưởng vào đầu tháng 6 năm 2015 (không nhận đề cương).
- Hội viên đăng ký tham dự Trại sáng tác phải có bản thảo hoặc đề cương chi tiết (nộp cho Nhà văn Niê Thanh Mai trong quý một).
2. Kế hoạch tổ chức Ngày thơ Việt Nam năm 2015:
1.     Đề Nghị Thường trực Hội thành lập Ban tổ chức gồm:
-         Mời Nhà văn Lê Khôi Nguyên, Bí thư Đảng đoàn, Chủ tịch Hội - Trưởng ban.
-         Nhà văn Hồng Chiến, Phó chủ tịch thường trực Hội, Chi hội trưởng – Phó ban;
-         Nhà văn Niê Thanh Mai, Phó chủ tịch Hội, Chi hội phó – Phó ban;
-         Nhà thơ Đặng Bá Tiến, Phó bí thư Đảng đoàn, UVBCH chi hội - Ủy viên;
-         Nhà thơ Tiến Thảo, Chi hội phó - Ủy viên;
-         Nhà thơ Bùi Ngọc Bích, UVBCH Chi Hội - Ủy Viên;
-         Mời bà Trần Thị Mùi, Chánh văn phòng Hội - Ủy viên.
2.     Địa điểm: Đề nghị Thường trực Hội liên hệ với Trường Đại học Tây Nguyên để tổ chức tại Trung tâm Xã hội&Nhân văn.
3.     Thời gia tổ chức: Đêm 14 tháng Giêng năm Ất Mùi (04/03/2015).
4.     Đơn vị phối hợp: Trung tâm Xã hội & Nhân văn, Trường Đại học Tây Nguyên và Chi hội Nghệ thuật Biễu diễn.
5.     Khách mời:  Trường CĐSP, Trường CĐVH-NT, Trường CĐ Nghề thanh niên dân tộc Tây Nguyên, Trường Dân tộc Nội trú Nơ Trang Long.
6.     Công tác chuẩn bị của Chi hội:
- Nhà văn Hồng Chiến: tham mưu cho Thường trực Hội liên hệ chuẩn bị địa điểm tổ chức.
-         Nhà văn Niê Thanh Mai: Lên kịch bản và dự trù kinh phí thực hiện đêm giao lưu;
-         Nhà thơ Đặng Bá Tiến: chịu trách nhiệm nhận đăng ký, duyệt nội dung các tiết mục thơ trình diễn trong đêm giao lưu.
-         Nhà thơ Tiến Thảo: huy động anh chị em hội viên Chi hội VH tham gia đêm giao lưu.
-         Nhà thơ Ngọc Bích: phối hợp với Văn phòng Hội lo hậu cần phục vụ đêm giao lưu.
III. Đề xuất với Thường trực Hội và Ban chấp hành Hội Văn học – Nghệ thuật Đắk Lắk:
1.     Về việc mời Văn nghệ sĩ gặp mặt đầu xuân: Ngoài các tiêu chí như Ban chấp hành đã thông qua, Chi hội Văn học đề nghị mời thêm những Hội viên có thành tích đặc biệt xuất sắc trong công tác Hội năm 2014.
2.     Sửa quy chế kết nạp hội viên mới: Sửa tiêu chí 2 (tiêu chuẩn kết nạp hội viên vào chuyên ngành Văn học)
- Đã có từ 01 đầu sách (in riêng) trở lên do các nhà xuất bản trong nước cho phép ấn hành, được đánh giá là có chất lượng, được công bố rộng rãi.
- Tác giả dưới 35 tuổi có 10 bài thơ hoặc 05 tác phẩm văn xuôi được đăng tải trên báo, tạp chí chuyên ngành văn học ở trung ương và địa phương, được đánh giá có chất lượng cao.
 IV. Tổ chức Lễ công bố Quyết định kết nạp hội viên mới:
1.     Thời gian: 8 h sáng ngày 10 tháng 01 năm 2014;
2.     Địa điểm: Văn phòng Hội VHNT Đắk Lắk
3.     Thành phần tham gia:
- Mời Chủ tịch Hội;
- Mời Chánh văn phòng Hội;
- Mời toàn thể hội viên Chi hội Văn học;
V. Giao Chi hội Trưởng bổ sung các vấn đề do Hội nghị BCH Chi hội thảo luận và thống nhất ý kiến vào các bản dự thảo; soạn thảo các văn bản cần thiết báo cáo Thường trực Hội và triển khai thực hiện Nghị quyết.

                                                      TM. BAN CHẤP HÀNH

                                                         CHI HỘI TRƯỞNG