Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2021

BẦY VOỌC TRẢ ƠN truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - VĂN CHƯƠNG PHƯƠNG NAM ngày 25 tháng 6 năm 2021

 


 

          Sau một ngày vào rừng sâu hái thuốc, khi quay về được nửa đường, trời tối H’Chi phải làm lều tạm bên gốc cây mít rừng ngủ qua đêm. Tuy mới mười ba tuổi, nhưng chuyện đi rừng, ngủ rừng là chuyện thường ngày như cơm bữa vậy thôi. Những lần trước có amí(1) đi cùng vui hơn. Lần này vì có nhiều người đau quá nên ami phải ở nhà chăm sóc họ, H’Chi đi vào rừng một mình, tự lo liệu tất cả. Bữa tối chỉ còn ít cơm mang theo ăn với quả cây rừng, cũng tạm ổn. Công việc cuối cùng rước khi ngủ, phải chặt một đống củi lớn chất cạnh lều để đốt cả đêm vừa tránh rét, xua muỗi, vừa để phòng thú dữ. Lũ thú rừng sợ lửa lắm, dù đó là voi, min hay hổ, báo...

Rừng đêm thỉnh thoảng trở mình kêu răng rắc khi có gió thổi qua rồi lại lặng im như che dấu nỗi niềm thầm kín, bí hiểm. Xa xa, thỉnh thoảng vọng lại tiếng kêu của lũ chim ăn đêm đáng ghét - loài chuyên bắt thú nhỏ ăn thịt, làm cho khu rừng thêm rùng rợn. Chất thêm mấy cây củi vào đống lửa cháy bùng lên, H’Chi thầm nghĩ: Chắc giờ này cả nhà đang quây quần bên bếp lửa nghe aduon (2) kể khan(3);  không biết có ai nhớ mình không nhỉ? Giờ này có trái bắp, hay củ khoai mì vùi vào bếp một chốc chín mang ra ăn thì ngon lắm đây.

Ngồi ngắm ngọn lửa một lúc, mắt đã như muốn sụp xuống; cơn buồn ngủ kéo đến. Có lẽ đi cả ngày tìm thuốc trong rừng nên giờ mới thấm mệt, đặt lưng xuống lớp lá cây rãi trên nền đất một lúc H’Chi thiếp đi lúc nào không biết.

Bỗng có tiếng “bịch” khá lớn làm H’Chi giật mình ngồi bật dậy. Cái lạnh của rừng già nửa đêm về sáng như có hơi nước đá phả vào mặt. Bếp lửa được chất thêm củi, gió thổi cháy bùng lên thành ngọn soi sáng cả những gốc cây ở gần. H’Chi thoáng giật mình khi phát hiện ra một đống gì to như chiếc bao tải, sáng óng ánh, cách không xa đống lửa. Nhìn kĩ giống như có con trăn lớn đang quấn con gì thì phải. Có lẽ tiếng động làm mình tỉnh giấc chính là tiếng rơi của con trăn này từ trên cây mít xuông đây! Tay cầm xà gạc(4), tay cầm thanh củi cháy rừng rực bước ra xem. Đúng thật, một con trăn thân to chắc phải bằng bắp đùi đang quấn con mồi kín mít, thân co thắt theo từng nhịp một như người ta xoắn dây buộc cây. Yang(5) cho mình đây, H’Chi nghĩ và vung xà gạc lên… Lát chặt của xà gạc chỉ cần vừa đứt một đốt xương sống thôi, con trăn sẽ bị liệt không đi được nữa, lúc ấy muốn ăn khúc nào cắt khúc ấy đặt lên bếp than hồng kia nướng ăn thì tuyệt vời lắm.

Người Êđê biết, đối với loài trăn từ bộ da đến mỡ, thịt, gan, mật... đều là những vị thuốc có thể sử dụng chữa bệnh cứu người. Ami dạy mật trăn tốt hơn mật gấu – vì mật gấu dùng chữa trị bị té ảnh hưởng đến xương cốt, còn mật trăn chữa trị được các bệnh đường ruột, gan và lúc cần có thể thay được cả mật gấu chữa trị rạn xương, nhưng phải dùng liều lượng nhiều hơn. Con trăn này chắc phải trên ba chục kí, nếu lấy mỡ cũng phải đầy xoong. Nhưng giữa rừng thế này, gùi đầy cây thuốc làm sao mang nó về được nữa? Ăn không hết, mang không được bỏ lại thật lãng phí, thôi để giành vậy. H’Chi bỏ xà gạc xuống giơ cây củi đang cháy dí sát vào đuôi con trăn. Bị lửa đốt nóng quá, con trăn không chịu được, vội buông con mồi, uốn thẳng người, bỏ chạy để lại xác con voọc.

          H’Chi kéo con voọc lại bên bếp lửa. Con voọc khá nặng, chắc phải đến hơn chục kí. Tay chân nó còn ấm, con tim nhỏ nhoi trong lồng ngực vẫn thoi thóp đập. Loại voọc này lạ quá, toàn thân lông đen, đến da mặt cũng đen thui như quét nhọ nồi, chiếc đuôi khá đặc biệt, dài hơn cả thân mình, lông dày và xù ra như đuôi loài chồn. Phải cứu nó vậy - H’Chi tự nhủ, lấy một nắm lá trong gùi bỏ vào miệng nhai nát, cạy miệng voọc phun vào; xong dùng hai tay làm hô hấp nhân tạo, xoa nhẹ hai bên ngực giống như cấp cứu người bị ngạt. Một lát nó từ từ mở mắt, hai con mắt đen láy ngơ ngác nhìn như không nhận biết được cảnh vật xung quanh. Sau lúc sơ cứu và uống nước lá H’Chi nhai, nó có vẻ tỉnh lại, đưa mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm điều gì. Đặt con voọc ngồi tựa vào cây củi gần bếp lửa, nhìn giống em bé ngồi sưởi trông thật dễ thương. Chắc cu cậu ngủ trên cây mít bị trăn bò lên tóm được.

 Loài voọc bao giờ sống cũng theo bầy đàn, di chuyển bằng cách đu mình từ cành này sang cành khác, hạn hữu lắm mới xuống mặt đất. Không biết bầy ở đâu mà nó bị lạc thế này? H’Chi tự hỏi và đi ra khỏi lều ngước mắt nhìn lên ngọn cây mít cao tít tắp, tối om, không phát hiện ra điều gì khác lạ. Quay vào lục gùi lấy thêm mấy chiếc lá nhai nát nhét vào miệng voọc. Voọc như cảm nhận được ân nhân cứu mạng, ngoan ngoãn nuốt, đôi mắt nhìn như cảm động lắm. Vỗ  nhẹ lên đầu nó, H’Chi bảo:

-        Ngoan nào, nghỉ một chút lại sức, sáng mai tìm về với đàn nhé.

          Như hiểu tiếng người nó cố đưa hai chiếc tay dài quá cỡ nắm váy H’Chi kéo lại gần. Bàn tay voọc giống tay người, cũng có bốn ngón dài một ngón ngắn, cuối mỗi ngón tay đều có móng đen sì. Mu bàn tay có một lớp lông dài bao phủ, còn lòng bàn tay không có lông, da nhăn nheo. Bàn chân ngắn bằng độ một ngón tay, song năm ngón chân dài bằng cả bàn chân có móng như móng tay. H’Chi ngồi ngắm bếp lửa chờ sáng. Con voọc ngồi sát bên, hai tay nắm lấy vạt áo như sợ bị H’Chi bỏ đi mất.

          Xa xa tiếng một con gà rừng cất lên như bắt nhịp cho dàn đồng ca của cả cánh rừng vang lên rộn rã: Ò, ó, o! Ò, ó, o! Bầy bồ chao ngủ trên cây bên cạnh thức giấc cũng cất tiếng trò chuyện rôm rã như họp chợ. Các gốc cây ở gần bếp lửa đang từ từ bước ra khỏi bóng đêm, có thể nhận ra chúng khi độ xa khoảng chục mét. H’Chi gỡ tay con voọc, bảo nó:

          - Ngồi yên cho chị đi dọn đồ nhé! H’Chi đứng dậy mở ni lông gấp lại, nó hình như cũng biết nên lạch bạch chống tay lết theo.

*

**

          - H… ú!

          Tiếng hú đột ngột vang lên ngay trên ngọn cây mít, liền ngay đó như có một trận cuồng phong tràn qua, các cành cây mít lắc lư dữ tợn, hàng loạt tiếng hú đồng thanh cất lên. Bóng các chú voọc bay loang loáng từ cành này qua cành khác. Ồ, bầy voọc ngủ ngay trên đầu mình - H’Chi ngạc nhiên thích thú thầm reo lên. Đêm qua con trăn chắc tìm đến sau khi mình đã ngủ. Bầy Voọc ngủ trên cây không biết trăn đến nên bị bắt mất một con mà cả đàn đông vậy vẫn không biết; hay chúng biết nhưng sợ quá không dám di chuyển trong đêm? Chỉ bọn chúng mới biết, mình chịu, không giả thích nổi.

 Bầy voọc như một dàn diễn viên xiếc biểu diễn, vừa quăng mình từ cành này qua cành khác chỉ dùng có hai tay treo người như chơi xà đơn vậy. Có con nghịch ngợm bay sát qua đầu làm tóc H’Chi bay theo.

-        Mày khỏe rồi, về với bầy đi!

          H’Chi dắt tay con voọc đặt vào gốc mít, chỉ lên ngọn cây. Cả đàn voọc đang hò reo, nhãy nhót trên đó. Con voọc không chịu đi nó quay lại túm lấy váy H’Chi, mắt như có nước.

-        Chắc đói không đi được hở?

          H’Chi nhặt quả mít chín vừa rụng trên cây xuống, bóc đôi lấy một múi vàng ươm, thơm phức to bằng ngón tay cái, đặt vào mồm nó. Nó ngậm, không ăn, mắt nhìn như van lơn.

-        Ăn đi. Tao ăn cho mày bắt chước nhé!

          Bóc thêm một múi bỏ vào mồm nhai, nước mật ngọt, thơm trào đầy miệng. Không ngờ cây mít này trái ngon đến vậy.

          -H… ú! H… ú! H… ú!

          Cả bầy voọc bổng nhiên lại đồng loạt hú lên in ỏi, nhảy loạn xị trên ngọn cây mít. H’Chi chưa kịp hiểu gì xảy ra trên ấy thì… bịch! Một trái mít chín rụng ngay sát chân, liền ngay sau đó một cơn mưa quả mít chín nhè người H’Chi rơi xuống. Bếp lửa cháy suốt đêm, than nhiều là vậy bổng nhiên bị lấp đầy mít, tắt ngấm, khói mù mịt. H’Chi chạy xung quanh gốc cây, bầy voọc thích thú vặt mít ném theo. Có điều lạ, toàn quả chín nên quả nào rơi đúng người cũng không đau lắm. Chắc các quả chín chúng vặt hết nên không ném nữa. H’Chi chạy mấy vòng mệt quá, ngồi tựa gốc mít thở; áo, váy dính đầy xơ mít. Con voọc chạy lại gỡ mấy cọng xơ mít dính trên tóc khéo léo như người.

-        Mày đi đi, lên với đàn của mày, nhanh lên.

          H’Chi cầm hai bàn tay nó đặt vào gốc mít, chỉ lên trời nói thêm:

-        Tao sợ đàn chúng mày cảm ơn lắm rồi!

          Chắc bầy voọc thấy H’Chi bóc mít ăn, nên chúng rủ nhau hái mít chín “tặng” đấy. Cách tặng theo kiểu voọc thế này nếu chạy không nhanh có thể bị thương như chơi. Loài này khôn thật, chúng hiểu được và biểu lộ tình cảm như người, quyến luyến không muốn bỏ đi – H’Chi nhủ thầm.

*

**

          Trời sáng, cành cây, hòn đá ở xa có thể thấy rõ; H’Chi khoác gùi, cầm xà gạc lên; con voọc đang bám gấu váy nhìn thấy cây xà gạc vội vã bỏ chạy, ôm gốc cây gần đó, leo tít lên ngọn, ngó xuống.

-        Chúng mày ở lại tao về nhé!

          Vừa bước đi, H’Chi vừa giơ tay vẫy chào đàn voọc đang đứng trố mắt nhìn xuống. Thấy H’Chi bước đi, bầy voọc cuống quýt chuyền cành đuổi theo, vừa đánh đu vừa kêu ầm ĩ vang động cả cánh rừng. H’Chi đến đâu bầy voọc đu theo đến đấy, chúng tạo thành một đội quân đông đảo bảo vệ H’Chi ngay sát trên đầu. Cả bầy lớn nhỏ phải đến gần trăm con cứ luẩn quẩn đuổi theo không chịu quay vào rừng. Thôi được cho chúng mày tiễn chân tao đến bìa rừng, ra ngoài kia toàn đồi cỏ tranh chắc phải quay lại thôi - H’Chi tự nhủ rồi cắt rừng bước đi, bầy Voọc vẫn ào ào đuổi theo trên đầu.

 

 

Chú thích tiếng Êđê:

1.            Ami: má.

2.            A duon: bà;

3.            Khan: chuyện cổ truyền miệng của người Êđê.

4.            Xà gạc: dao dùng đi rừng, làm rẫy;

5.            Yang: thần linh;

 

https://vanchuongphuongnam.vn/bay-vooc-tra-on-truyen-ngan-cua-hong-chien.html

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2021

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - TẠP CHÍ SUỐI REO SỐ 190 THÁNG 6 NĂM 2021

 


Ông mặt trời tròn như quả trứng, màu vàng nhạt, từ từ nhô lên trên đỉnh núi phía đông; mặt đất chuyển mình thức dậy, chào đón một ngày mới. Đầu cành Phượng, hoa nở đỏ rực như ngọn lửa thắp trên nền xanh tươi của lá non. Đôi chim ngói chắc lần đầu tiên rời tổ bay đến đậu lên cành phượng, trên đầu, trên cổ vẫn còn những chiếc lông tơ nhỏ xíu chưa rụng hết.

          -V… e, v… e, v… e!

          Tiếng ve sầu cất lên bản nhạc du dương ngay cành phía trên đôi chim ngói đang đậu, làm Ngói em giật mình, rụt cổ lại, lầu bầu:

          -Người nhỏ mà tiếng kêu to thế!

          -A, ca sĩ mùa hè bắt đầu công việc của mình rồi. Ô chị ta có bộ cánh đặc biệt quá.

          Chim Ngói chị trả lời, Ngói em tò mò quan sát rồi nói:

          -Trang phục của chị ấy trông như bộ áo giáp để đi đánh trận ấy nhỉ, đẹp thật.

          Cây phượng khẽ rung mấy chiếc lá đầu cành, cất tiếng cười vui vẻ rồi nói:

          -Các cháu sai rồi, không phải chị Ve mà là… anh Ve Sầu đấy.

          -Bác nói sao, đây là anh chứ không phải chị ạ; làm sao bác biết?

          Ngói em ngạc nhiên kêu lên, cây Phượng khẽ rung rung mấy chùm hoa đầu cành trả lời:

-Ta sống ở đây đã hơn ba mươi năm rồi, năm nào cũng vậy, cứ hè về là lũ ấu trùng ve chui từ dưới đất bò lên cây, lột xác trở thành ve sầu tu tập lại với nhau ca hát. Lũ ve đực hát, gọi ve cái bay đến để nghe thôi.

-Lạ quá, lạ quá, Ve cái không biết hát!

Ngói em reo lên thích thú khi khám phá ra được điều đặc biệt. Một cơn gió ào đến lắc lắc các chùm hoa rồi góp chuyện:

-Lũ ve các cháu thấy, khen đẹp ấy chính là những con bọ xấu xí sinh ra đấy.

-Bà Gió ơi, sao lại như thế?

Chim Ngói chị ngạc nhiên kêu lên, Gió trả lời:

-Mấy tấm áo xấu xí, hình thù quái dị để bên cạnh chân các cháu là của… Ve Sầu đấy.

Gió ào đi, để lại tiếng cười chế diễu kéo dài. Hai chị em chim Ngói nhìn xuống cành đang đậu, thấy có nhiều bộ áo giáp bỏ lại; không giấu được ngạc nhiên, Ngói em kêu lên:

-Sao có thể thế được, đây là bộ cánh của các anh chị Ve Sầu xinh đẹp kia ư?

-Gió nói đúng đấy, Ve Sầu đẻ trứng trong vỏ cây, khi nở thành ấu trùng; ấu trùng chui ra, rơi xuống đất. Lũ ấu trùng chui vào lòng đất, hút nhựa rễ cây để sống; khi trưởng thành, chúng mới chui ra, leo lên cây lột xác thành Ve Sầu.

Cây Phượng vừa dứt lời, một cơn gió nữa lại ào đến, cất tiếng cười giòn tan, góp chuyện:

-Giờ thì tin rồi chứ, ngay cả lũ bướm sặc sỡ đang đùa giỡn với các bông hoa xinh đẹp kia, chúng cũng là những con sâu gớm giếc, chỉ nhìn thôi đã thấy hãi hùng rồi.

Hai chị em Ngói nhìn ra đầu cành, trên các chùm hoa Phượng, bầy bướm đông đúc, nhiều màu sắc đang nô đùa với các bông hoa. Nhiều nhất vẫn là những cô cậu bướm có màu vàng rực rỡ, trên đầu có hai chiếc râu dài ngộ nghĩnh thỉnh thoảng lại đụng vào nhau; bên cạnh đó còn có bướm xanh, bướm đỏ… và cả bướm đen. Trên đôi cánh bướm đen có vẽ hình như hai con mắt tròn màu nhủ bạc, trông ngồ ngộ. Chẵng lẽ những con bướm xin đẹp thế kia là những con sâu xấu xí, đáng sợ như bà Gió nói – Ngói chị thẫn thờ quan sát, suy nghĩ.

Gió lại vụt đến, cất tiếng trêu chọc:

-Tin lời tôi chưa, ngay cả mấy cô cậu chuồn chuồn trông bảnh bao, lịch sự đang bay lượn kia cũng từ đám bùn lầy dưới đáy ao, hồ chui lên cả đấy. Lũ chúng có tên xứng với người: Bọ Ăn Mày; nhờ ánh nắng mặt trời mới cởi bỏ bộ đồ xấu xí, khoác áo quần xinh đẹp như các bạn thấy bây giờ nên mới có tên mới: Chuồn Chuồn.

-Thật vậy ư?

Cả hai chị em Ngói bật kêu lên, ngạc nhiên, tự hỏi: những con Chuồn Chuồn như những chiếc máy bay nô đùa trong không gian, đang trình diễn trang phục độc đáo xinh đẹp của mình cũng là con vật xấu xí? Chim Ngói chị nghĩ: chẵng lẽ mọi cảnh đẹp ta đang thấy đây đều có nguồn gốc xấu xí vậy cả chăng? Ngói em tỏ vẻ không tin, hỏi lại:

-Bác Phượng ơi, lời của bà Gió đúng hay sai ạ?

Cây Phương chưa kịp trả lời, Gió lại chạy đến trả lời:

-Cây Phượng chỉ đứng tại đây bao nhiêu năm rồi, không đi đâu cả, làm sao biết Bướm và Chuồn Chuồn từ đâu đến được. Chỉ có ta không bao giờ ngưng nghỉ, dạo chơi khắp bốn phương trời mới biết được nhiều chuyện vậy chứ.

-Ta h… á… t! Ta h… á… t!

Vừa lúc ba của đôi chim Ngói bay đến đậu bên cạnh con mình, cất tiếng gáy làm xao xuyến mọi vật xung quanh rồi góp chuyện:

-Bà Gió đã nói đúng về nguồn gốc Ve Sầu, Bướm và Chuồn Chuồn đấy.

-Thấy chưa, đánh giá một sự việc, một cá nhân không chỉ có hình thức bên ngoài hiện tại, mà phải suy xét từ quá khứ mới hiểu hết được.

Gió khoái trá trả lời, tỏ ra mình là người thông thái. Chim Ngói ba, hạ giọng:

-Bà Gió nói không sai, nhưng bà có biết: Bướm, Ve Sầu, Chuồn Chuồn đã trải qua thời khắc hết sức đau đớn; phải thực sự dũng cảm, giàu nghị lực mới có thể hong khô mình dưới nắng mặt trời; tự xé bỏ cả lớp da bên ngoài để có thể khoác lên mình bộ cánh mới phù hợp với cuộc sống hiện tại. Chúng ta không quên quá khứ, nhưng cũng không lấy quá khứ để áp đặt, đánh giá cho hiện tại. Đúng vậy không?

 Hình như bà Gió mắc cỡ, khi nghe Cu Gáy ba trả lời nên vội vàng bỏ chạy, làm các cành Phượng cũng bị cuốn theo vang lên tiếng ào ào... Cây Phượng cũng góp lời:

-Bà Gió lạ quá, nói chuyện với bọn trẻ toàn lôi chuyện cũ không vui của người khác làm quà; điều đó không nên chút nào. Các cháu có đôi cánh vĩ đại của mình, phải tự bay lên để học hỏi, khám phá cảnh vật xung quanh… cuộc sống tươi đẹp lắm, mọi thứ còn đang ở phía trước đợi các cháu.

-Dạ!

Hai chị em chim Ngói đồng thanh trả lời rồi vỗ cánh bay theo ba, lao vút lên trời xanh.

 

Hòa Khánh, 31/3/2021


Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2021

NỐI DÂY truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - BÁO HẢI PHÒNG SỐ RA NGÀY 7 THÁNG 5 NĂM 2021

 



Cô Thanh đang say sưa với bài giảng văn của mình, cả lớp 9A tròn mắt, vễnh tai chăm chú lắng nghe. Bỗng cửa lớp ồn ào rồi một đám người xuất hiện, hình như nhiều người đã uống rượu, hơi men bay nồng nặc. Một ông ngoài sáu mươi tuổi, râu tóc bạc trắng, mặc bộ đồ bộ đội đã cũ bước vào lớp nói:

-Tao xin cô giáo cho thằng Y Saphon nghỉ học.

-Nhà có việc gì mà gia đình lên đón em về nửa buổi vậy bác?

-Có việc lớn lắm.

-Y Saphon, em ra cho gia đình gặp nào.

Y Saphon đứng lên rồi ra khỏi lớp.

Cô giáo tiếp tục giảng bài. Không biết người nhà nói gì mà Y Saphon vào lớp gục mặt xuống bàn, ôm mặt khóc nức nở. Cô Thanh ngừng giảng bài, bước đến bên cạnh hỏi:

-Có chuyện gì vậy em?

Y Saphon không trả lời, lại càng khóc to hơn, đứng dậy ôm cặp sách bước ra khỏi lớp. Cô Thanh ngạc nhiên, nhìn theo cậu học trò cao chưa đến mét ba, trán dô, tóc quăn tít, thỉnh thoảng còn bị phạt vì hay trêu đùa quá trớn các bạn; nhưng rất lễ phép với thầy cô. Nay bỏ lớp về, không nói gì; cô Thanh ngạc nhiên quay lại hỏi lớp:

          -Sao bạn ấy khóc thế, nhà có người mất à?

          -Anh bạn ấy mất, người nhà lên tìm đưa về ạ!

-À thì ra vậy, chiều nay em nào rỗi theo cô xuống buôn chia buồn với gia đình bạn nhé.

-Chia vui chứ cô.

-Sao?

Cô giáo ngạc nhiên hỏi lại, H’Liêm đứng dậy thưa:

-Anh bạn ấy chết, gia đình bên họ nhà gái qua bắt bạn ấy về “nối dây”(1).

-Em có thể nói rõ hơn cho cô hiểu được không?

-Theo tục lệ của người Êđê, khi người chồng chết, người vợ có quyền về bên  nhà chồng tìm em hoặc cháu trai con chị gái chưa có vợ, bắt về làm chồng thay người đã chết. Nhà bạn ấy chỉ còn một mình Y Saphon độc thân nên phải thay anh “nối dây” ạ.

-Trời!

Cô Thanh buột miệng kêu lên. Thời gian dạy học ở trường vùng Cao nguyên chưa nhiều, biết tiếng bản địa còn ít, nhưng đã nghe nói nhiều đến luật tục lạ, nay không ngờ lại xảy ra đối với cậu học trò lớp mình chủ nhiệm. Cô hỏi thêm:

-Cô chị dâu ấy đã nhiều tuổi chưa?

-Thưa cô, bà ấy sống hơn bốn chục mùa rẫy(2), đã có cháu ngoại rồi ạ.

H’Liêm trả lời, cô Thanh ngạc nhiên thốt lên:

-Sao lại bắt một cậu bé “nối dây” với người già như thế?

-Thầy cúng của buôn nói rằng, tục “nối dây” quy định: người đàn ông bỏ vợ con về bến nước ông bà(3), thì bên họ nhà trai phải có trách nhiệm tìm người qua “nối dây”, thay người quá cố nuôi con. Nếu người được chọn không chịu về làm chồng thay người đã khuất sẽ bị phạt rất nặng về vật chất. Trường hợp vợ chết, họ nhà gái sẽ họp lại và quyết định xem có nên giữ chàng rễ hay không? Nếu thấy anh ta khỏe mạnh, siêng năng; người ta sẽ tìm một người phụ nữ tronng họ chưa có chồng thay thế cho người đã khuất để giữ anh ta lại làm rễ. Theo phong tục này, người “nối dây” có thể là cô bé mới sinh. Nếu anh chồng không chấp nhận “nối dây” sẽ bị đuổi khỏi nhà mà không được mang theo con cái hoặc bất cứ tài sản gì.

H’Liêm trả lời xong ngồi xuống rồi mà cô giáo Thanh vẫn vịn bàn, đứng nhìn xuống lớp. Cô chợt nghĩ: theo tục lệ này thì nhiều bà góa năm hoặc sáu chục tuổi có thể bắt em người chồng tuổi nhi đồng về “nối dây”. Phải làm sao bây giờ? Y Saphon là học trò giỏi về môn tự nhiên, rất siêng năng trong lao động, một tương lại đẹp phía trước đang chờ em, vậy mà…

*

**

Cô Thanh cho lớp tự sinh hoạt rồi vội vã xuống phòng Ban giám hiệu. Thầy Hiệu trưởng nhà trường cũng là người dân tộc Êđê, từng là học sinh thiếu sinh quân miền Nam tập kết ra Bắc. Thấy cô Thanh bước vào, thầy Hiệu trưởng ngạc nhiên hỏi:

          -Sao cô giáo không dạy mà lên đây?

          Nghe cô Thanh trình bày chuyện học trò lớp mình chủ nhiệm bị bắt về “nối dây” thay ông anh mới mất, thầy Hiệu trưởng bảo:

          -Chuyện này khó đây!

          -Khó cũng phải cứu Y Saphon và vận động bỏ tục lệ này thầy ạ.

          -Để tôi qua xã gặp các anh bên ấy bàn xem sao.

          -Trước mắt phải làm thế nào để ngăn cái đám cưới này lại?

          -Chuyện liên quan đến tục lệ, ta giải quyết không thỏa đáng sẽ rắc rối nhiều lắm đấy. Cô về lớp giữ Y Saphon lại đợi tôi về.

          -Vâng ạ!

          Trong khi ấy, tại phòng học lớp 9A, ba cái đầu chụm lại bên nhau; H’Liêm hỏi bạn:

          -Hồng có cách gì để cứu bạn ấy không?

          -Cho bạn ấy về nhà Y Thịnh lánh tạm ít ngày chờ cô chủ nhiệm thu xếp xem thế nào?

          -Không được đâu.

          H’Liêm trả lời, Hồng ngạc nhiên hỏi lại:

          -Sao lại không được, nhà Y Thịnh rộng mà chỉ có hai mẹ con ở, chắc amí(4) Y Thịnh không từ chối đâu.

          -Hồng không biết rồi, nếu người họ nhà gái biết Y Saphon trốn trong nhà Y Thịnh thì nhà Y Thịnh bị phạt nặng lắm đấy?

          -Thế thì để bạn ấy về nhà chịu tang xong rồi tính.

          Nghe Hồng nói vậy cả hai bạn bật cười, làm Hồng ngạc nhiên hỏi lại:

          -Không được sao?

          -Được cái gì, nếu bước chân về chịu tang sẽ bị bà thím lôi vào phòng bắt làm chồng trước rồi mới tổ chức tang lễ cho người anh.

          -Khủng khiếp!

          -Luật quy định vậy, nếu người nối dây chấp nhận thì người chết mới an lòng về rừng ông bà; vì thế họ sẽ tổ chức cưới khi xác người chồng còn để trong nhà đấy bà Yoan(5) ạ!

          Nghe H’Liêm nói, người Hồng nổi da gà, run lên như bị sốt. Tiếng Y Saphon vẫn nức nở vọng vào. Y Thịnh nói:

          -Còn một cách nữa đấy.

          -Có cách gì nói nhanh lên xem nào.

          -Trốn vào rừng thôi.

          -Phải bỏ học à?

          Hồng kêu lên, H’Liêm trả lời:

          -Bây giờ làm sao cho Y Saphon không bị bắt đã, còn các chuyện khác tính sau.

          -Nếu vậy để bạn ấy lên chòi rẫy nhà H’Liêm trốn tạm một thời gian nhé.

          Hồng nói như quyết định, cả hai bạn đồng ý rồi kéo nhau ra sau lớp gặp Y Saphon. Nghe H’Liêm nói xong, Y Saphon vội vã lấy xe đạp của Hồng nhằm chân núi lao đi. Hồng phân công:

          -Trưa nay H’Liêm mang cơm cho bạn, cẩn thận không bị phát hiện nhé. Chiều mình với Y Thịnh cùng đi và nhân thể mang quần áo cho bạn ấy mượn, mặc tạm. Nhất trí nhé!

          -Nhất trí!

          Cả ba ngoắc tay nhau.

          Cô Thanh về đến cửa lớp, Hồng chay ra nói nhỏ với cô kế hoạch của ba đứa. Cô Thanh cau mày, tỏ vẻ không bằng lòng, nói:

          -Sao không đợi cô về đã.

          -Các bạn ấy sợ họ nhà gái lên bắt người ạ.

Vừa lúc đó đám người lạ quay lại, đi đến cửa lớp, hỏi cô giáo:

          -Y Saphon đâu rồi?

          -Hắn về từ lúc nảy rồi mà.

          H’Liêm bước ra cửa lớp trả lời. Ông già râu bạc bước vào lớp ngó ngược, ngó xuôi rồi quay ra cùng đám người xiêu vẹo, kéo nhau đi. Cô Thanh vẻ trầm ngâm, bước vào lớp. Lớp lặng ngắt, các con mắt học trò chăm chú nhìn cô; cô nhìn học trò, nhìn vào chỗ Y Saphon ngồi thấy khoảng trống mênh mông, lòng đau thắt.

*

**

          Trưa. Thầy Hiệu trưởng người đậm, da nâu đen, khuôn mặt hình chữ điền, có đôi mắt nâu đen, dẫn cô Thanh cùng mấy ông cán bộ xã xuống buôn chia buồn với gia đình người mất và gặp già làng bàn chuyện Y Saphon. Cuộc gặp hết sức căng thẳng; họ nhà gái cương quyết bắt Y Saphon về “nối dây” vì bà chị dâu thích người em út của chồng khỏe mạnh, siêng năng. Cán bộ xã nói về luật pháp, luật hôn nhân gia đình… nhưng không ai chịu nghe. Cô Thanh cũng góp lời:

          -Ngày nay chúng ta có chính quyền mới, phải tuân theo luật pháp của nhà nước đã quy định, nếu làm sai bị xử phạt. Y Saphon còn nhỏ, đang tuổi đi học chưa đủ tuổi kết hôn.

          -Cô giáo nói vậy là chưa đúng rồi. Cách đây mấy mùa rẫy, buôn ta đánh Mĩ, đuổi Ngụy góp sức cùng quân Giải phóng thành lập chính quyền mới; lúc đó cô giáo còn ở tận đâu ngoài miền Bắc Xã hội chủ nghĩa có phải chịu gian khổ, hy sinh đâu. Dân theo Đảng vì Đảng nói đúng cái ý của người dân, người dân ưng bụng mới đi theo Đảng làm cách mạng. Gian khổ lắm, nhiều người đã chết mới có ngày hôm nay được tự do để thực hiện luật tục của buôn, sao lại ngăn cấm như thế.

          -Già làng nói vậy cũng có chỗ chưa đúng rồi – thầy Hiệu trưởng đỡ lời: trong chiến tranh mỗi người một việc chia nhau làm mới thắng được giặc chứ. Mình đi học cũng là nhiệm vụ Đảng giao cho đấy. Học biết chữ, hiểu luật pháp về dạy cho con em chúng ta cái chữ, có kiến thức khoa học áp dụng vào cuộc sống để mọi người có cuộc sống tốt hơn. Việc “nối dây” là hủ tục, phải bỏ thôi, nay không được dùng nữa.

          -Thầy giáo là người Êđê nhưng đi theo Yoan lâu ngày nói không đúng rồi. Ông bà ta từ xưa đã làm thế vì có cái lý của họ chứ, ta phải tuân theo mới bảo vệ được người dân tộc mình.

          Ông Chủ tịch xã lên tiếng:

          -Già làng nói vậy cũng chưa phải lắm, ta tin Đảng, theo Đảng vậy những phong tục lạc hậu phải bỏ đi để học theo cái mới cho cuộc sống đẹp hơn.

          -Mày làm Chủ tịch một xã, to như thế mà không hiểu cái ý của người dân rồi. Bắt em người đã chết về làm chồng là để nó có trách nhiệm nuôi cháu; con không còn thiếu cha, cháu không thiếu ông có phải tốt hơn không?

          -Ơ, cậu bé mới mười ba mùa rẫy lại làm ama(6) cái thằng sống hơn hai chục mùa rẫy à, thế cái lý ở đâu?

          Già làng, buôn Trưởng, họ nhà gái tranh cãi với thầy cô giáo và chính quyền đến tận chiều vẫn không ngã ngũ. Tiếng chiêng trống vẫn đều đều vang lên; bò, heo, gà… vẫn tiếp tục bị mổ thịt và người ta vẫn thay nhau vít cần rượu chờ Y Saphon về làm lễ “nối dây” rồi mới đưa người chết đi chôn.

          -Tùng binh linh, tùng binh linh, tùng binh linh!

*

**

          Chủ nhật. Ông mặt trời lên đến gần đỉnh đầu, Y Thịnh lai Hồng theo con đường mòn vào chân núi Cư Droa. Dắt xe qua con suối, chuẩn bị leo dốc lên triền đồi, Y Thịnh quay lại nói với Hồng:

          -Hình như có người theo ta đàng sau, làm sao đây?

          -Cứ đi tiếp, đến ngã ba trước mặt ta rẽ trái đi lại gốc cây đa to kìa kìa; đừng để ý đến bọn người đi theo.

          Hai đứa dựng xe bên gốc cây đa rồi vác dao đi chặt các cành cây có nhiều lá xanh kéo lại, phủ lên xe đạp. Vừa lúc ba người thanh niên mặt đỏ lừ, tay cầm xà gạc bước tới hỏi:

          -Chúng mày vào đây làm gì?

          Hồng nhanh nhẩu trả lời:

          -Hai đứa bọn em đi chơi và tìm chỗ rình bắn cu xanh ạ. Cu xanh mùa này thịt ngon lắm.

          -Chúng mày đi bắn chim thật à?

           Một thanh niên hỏi lại Hồng, có vẻ không tin; một người khác bước lại bên Y Thịnh, hỏi:

          -Mày học cùng lớp với Y Saphon phải không?

          -Đúng.

          -Mày biết nó ở đâu không?

          -Nó về chịu tang rồi, có đi học đâu mà tao biết.

          -Bác nó treo thưởng một con bò cái lớn cho ai đưa Y Saphon về buôn đấy. Nếu mày thấy thì nói với bọn tao mà nhận thưởng.

          -Tao với nó có ở cùng buôn đâu mà biết.

          -Chúng mày biết mà không nói thì… buôn sẽ xử chúng mày đấy.

          -Dạ, chúng em biết rồi ạ.

          Hồng nhanh miệng trả lời rồi bước lại kéo tay Y Thịnh:

          -Mấy anh đến làm ồn thế này thì chim đâu đến đây đậu nữa, hay ta xuống suối chơi đi.

          -Thấy nó là phải báo cho bọn tao biết nghe chưa, nếu không…

          Một thanh niên vung cây dao lên dứ dứ như định chém rồi cả ba quay lại con đường cũ, xuống suối. Y Thịnh tái mặt, ngồi phịch xuống rễ cây, nói:

          -Sao câu gan thế, không sợ lũ thanh niên đánh à?

          -Có gì mà sợ bọn họ.

          -Chúng biết chúng ta mang cơm cho Y Saphon thì sẽ bị đánh đòn và có khi còn bị chém nữa đấy.

          -Ta giúp bạn, bảo vệ cái đúng thì không sợ gì cả. Giờ Y Saphon leo lên cây xem ba người bọn họ về thật chưa, chúng ta mới tới chỗ Y Saphon được.

          -Có lý, để mình nhìn thử.

*

**

          Trên chạc tư cây cate mọc sát bìa rẫy, cao cách mặt đắt sáu sải tay, Y Saphon chặt mấy cành cây bắt chéo qua làm sàn để ở. Đứng trên chòi của mình, quan sát được toàn bộ khu rẫy nhà H’Liêm và nhìn xa hơn về phía chân núi, thấy được người qua lại; không sợ bất ngờ gặp người lạ. Hơn một tuần đã qua phải chui lũi trong rừng trốn tránh mọi người, nhưng nhờ có ba người bạn học cùng lớp thay nhau giúp đỡ nên cũng đỡ.

Thấy hai bạn đến, Y Saphon tụt xuống khỏi chòi, ra hòn đá bên suối ngồi đợi. Y Thịnh nhìn bạn, nói:

-Bà chị dâu quái ác vẫn không cho chôn ông anh, nhất định bắt Y Saphon về “nối dây” đấy. Chính quyền địa phương, thầy cô giáo khuyên mãi vẫn chưa được.

-Bạn ốm đi nhiều quá, đêm không ngủ được à? Phải cố chịu đựng thêm ít bữa nữa nhé. Còn bà chị dâu, không biết bà ta có phải là người không nữa?

Hồng buồn bã góp lời rồi nói tiếp:

-Chẳng lẽ bà ta không có con hay sao mà xử quá đi như thế?

-Có hai đứa, người đầu lấy chồng có con rồi; còn cô con út học lớp mười trường nội trú huyện đấy.

Nghe Y Saphon trả lời, Hồng reo lên:

-Thế thì có cách rồi, chìa khóa mọi chuyện ở cô gái này đây. Sao bạn không nói sớm cho mình biết.

-Cô gái này có liên quan gì đến chuyện “nối dây”?

-Sao lại không? Phải nhờ các thầy cô trong trường thuyết phục chị này để chị khuyên amí cho chôn ama mình, thế là hóa giải được luật tục.

-Đúng rồi, Hồng giỏi quá; sao mình không nghĩ ra nhỉ.

Y Thịnh cũng reo lên, hai tay đưa lên cào cào mái tóc quăn tít, nở nụ cười phô hết hàm răng ra. Hồng vỗ vai Y Saphon, nói:

-Bọn mình về đây, đừng buồn nhé, mọi việc sẽ tốt đẹp thôi. Cô cháu chắc không bao giờ muốn nhận ông chú trẻ con làm ama mình; chúng ta lại được đi học cùng nhau rồi.

Để lại đồ ăn cho bạn, Hồng và Y Thịnh vội quay lại chỗ để xe thực hiện ý định của mình. Y Saphon đứng nhìn theo, hai mắt thấy cay cay.


Chú thích tiếng Êđê:

1. Nối dây: tục “Juê nuê” của người Êđê quy định khi chồng chết, người phụ nữ có quyền đòi hỏi nhà chồng phải thế một người em trai chồng để làm chồng và ngược lại khi vợ chết, người chồng phải lấy một người con gái trong gia đình vợ, miễn là người đó chưa có chồng;

2. Bốn chục mùa rẫy: cách tính tuổi của người Ê đê, mỗi mùa rẫy là một tuổi;

3. Bến nước ông bà: nơi ở của người đã chết – quan niệm của người Êđê;

4. Ami: má;

5. Yoan: người Kinh;

6. Ama: ba;


Thứ Năm, 24 tháng 6, 2021

BÀI HỌC NHỚ ĐỜI truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - NHÀ BÁO VÀ CUỘC SỐNG số ra tháng 6 năm 2021

 




Ông mặt trời nhô lên trên bức tường rào phía đông, ghé con mắt đỏ lừ nhìn xuống trần gian và không quên gieo xuống mặt đất những sợi nắng vàng óng ánh. Làn gió ban mai lướt qua các mái nhà, vườn cây như một bàn tay người mẹ vuốt ve cảnh vật. Cây hồng được gió đi qua thức dậy, nhìn ra xung quanh, chợt reo lên:

-        Ô, hôm nay trời đẹp quá!

-        Đúng vậy rồi bạn.

Một con chim lạ không biết từ đâu sà ngay xuống bên cạnh bụi hoa hồng, mắt chăm chú nhìn nụ hoa, lá cây, cành cây… như tìm kiếm vật gì đó. Con chim có bộ lông màu xanh nhạt như lá cây già thiếu nước, chiếc đuôi cụt ngủn trông xấu hoắc. Nó nghiêng nghiêng cái đầu có đôi mắt tròn xoe, phía dưới mắt một chút có chiếc mỏ bé tẹo lại hơi cong cong, nhìn thấy mắc cười. Hình như con chim sâu không nhận ra vẻ khó chịu của bụi Hồng, nên nói tiếp:

-Bạn khỏe không?

Cây Hồng tảng lờ như không nghe, cố tình ngữa mặt nhìn lên khoảng trời xanh cao vút không một gợn mây, lòng chợt nghĩ: “Không biết lượng sức, xấu thế mà còn dám đến làm quen với mình”. Hình như nhận ra vẻ khó chịu của cây Hồng, con chim lạ cất tiếng kêu: “chích, chích, chích…” rồi vỗ cánh bay đi.

*

Cơn gió nhẹ từ từ chạy đến làm xao động những chiếc lá trên cành, mang theo một đôi bướm vàng bay đến. Nhìn thấy nụ Hồng, cô Bướm reo lên:

-Ô, một nụ hồng tuyệt đẹp!

-Những hạt sương đêm đọng lại quanh nụ hoa, óng ánh dưới ánh nắng  trông giống như chuỗi ngọc trời ban tặng; đẹp quá.

Nghe anh bướm khen, cây Hồng nở nụ cười hạnh phúc, bụng thầm nghĩ: Phải vậy chứ, cũng có kẻ nhận ra vẻ đẹp của ta; liền cất tiếng:

-Chào anh chị Bướm!

-Chào cây Hồng!

-Chúng tôi đã bay qua bao nhiêu vườn cây, ao hồ mà chưa thấy một ai xinh đẹp như bạn.

-Thật ư?

Cây Hồng nghe anh Bướm khen mừng lắm, hỏi lại; chị Bướm trả lời ngay:

-Đúng vậy, một sắc đẹp tuyệt vời chỉ có những ai may mắn lắm mới được thiên nhiên ban tặng như thế.

-Anh chị cũng rất xinh đẹp đấy ạ.

Nghe cây Hồng nói, đôi Bướm liền trả lời gần như đồng thanh:

-Thật ư!

-Thật ạ.

Anh Bướm nở một nụ cười thân thiện, nói:

-Chúng ta là những báu vật của quả đất, vậy cùng kết bạn nhé.

-Cảm ơn anh chị không chê em xấu mà còn đồng ý kết bạn.

Đôi bướm đậu xuống một chiếc lá, tâm sự; những câu nói như rơi ra từ trong tận đấy lòng làm cây Hồng cảm động lắm. Cô Bướm đưa hai chân trước lên vút râu, thủ thỉ:

-Em biết không, anh chị đang phải đi làm một việc rất quan trọng, việc ấy là “bí mật quốc gia”, là “đại sự”… nên chưa thể nói được. Nay gặp em xinh đẹp thế này, anh chị tin tưởng muốn nhờ em giúp một việc, không biết có được không?

-Đã là bạn bè thì giúp được gì em sẽ gắng hết sức ạ.

-Ôi, em tốt quá, anh chị quả là không nhầm. Trên đường đi xa làm việc “quan trọng” nên anh chị không thể mang theo, phải nhờ em giữ dùm cho anh chị mấy quả trứng. Đây là thứ quý nhất cuộc đời anh chị, mong em không từ chối.

-Thứ quan trọng như vậy em biết cất giữ ở đâu để không bị kẻ trôm lấy mất?

-Để ngay dưới chiếc lá này của em là được.

Nghe anh Bướm nói vậy, cây Hồng đồng ý ngay.

*

Chục quả trứng màu trắng, bé tý ti, trông thật đáng yêu. Cây Hồng tự hào mình đã làm được việc tốt, có ích cho bạn. Mấy hôm sau, vỏ trứng cong lại rồi nở ra một lũ sâu non. Chúng vừa chui ra khỏi vỏ, bám ngay vào chiếc lá và ngấu nghiến nhai, nuốt… Lúc đầu cây Hồng tự nhủ: “Mình đang làm việc tốt, chăm sóc những đứa con giúp bạn, có bị đau đớn một chút cũng không sao”. Nhưng rồi lũ sâu lớn nhanh quá, càng lớn chúng ăn càng khỏe; lá hồng, cành hồng non rồi cả nụ hoa cũng bị chúng lần lượt đưa tuốt vào bụng. Cây Hồng đau đớn lắm nhưng phải cố chịu đựng và xen chút tự hào vì mình... đang hy sinh vì tình bạn!

Hôm trước, cây Hồng tràn đầy sức sống, chuẩn bị khoe với mọi người những cánh hoa tươi thắm của mình thì giờ đây… cành lá xác xơ, ngay cả nụ hoa cũng bị gầy tóp lại; có con sâu còn trèo lên nhấm nháp cánh hoa. Cây Hồng chỉ còn biết ứa máu, rơi lệ, cam chịu.

*

Buổi sáng, gió nhẹ lướt qua. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng rãi khắp mặt đất. Cây Hồng cố vươn mình đứng lên nhưng rồi lại gục xuống. Những hạt sương đêm bám vào nụ hoa theo nhau rơi xuống mặt đất như những hạt lệ. Bỗng có tiếng nói vọng đến:

-Chào bạn!

Cây Hồng gượng dậy, nhìn qua. Đứng bên cạnh cây từ lúc nào lại là con chim xấu xí ngày nào, giương đôi mắt tròn xoe ra nhìn. Giọng chim tỏ ra lo lắng:

-Bạn bị đau à?

-Không, tôi, tôi… bình thường.

-Cành lá xác xơ, đến nụ hoa cũng có lỗ thủng, chắc là bị lũ sâu gây nên rồi. Để tôi giúp bạn bắt bọn chúng.

-Không được đâu, lũ sâu ấy nở ra từ trứng, mà trứng là của anh chị Bướm gửi lại nhờ tôi giữ dùm.

-Trời đất, bạn cả tin quá. Lũ sâu này là con của bướm, không bắt chúng thì không những nụ Hồng mà cả cây cũng sẽ bị chết đấy.

-Cây Hồng ơi, đừng tin vào con ác thú có cánh ấy. Chúng tôi là con của những người bạn tốt mà.

Lũ sâu không biết bằng cách nào đã tụt xuống, núp sau các cuống lá; toàn thân chúng đổi thành một màu xanh, trông như một phần của cành cây. Nghe lũ sâu nói, cây Hồng lắc lư ngã theo chiều gió thổi, cố vớt vát:

-Tôi đã hứa giữ trứng cho bướm mà!

-Bạn bị lừa rồi. Bướm gửi trứng, trứng nở thành sâu ăn hết, lá, hoa của cây để lớn; khi trưởng thành chúng lột xác thành bướm. Chỉ vì cả tin mà bạn bị lừa, không những làm hại mình mà còn hại cả những cây xung quanh nữa đấy.

Nói dứt lời, chim nhảy lên từng cành cây, quan sát kỹ từng cọng lá, tìm nhặt từng con sâu đang ẩn nấp trong đó nhốt tuốt vào bụng. Có con sâu giả vờ chết, rơi xuống mặt đất cũng không thoát.

*

Mấy hôm sau, con chim “xấu xí” lại bay đến, nụ hồng giờ đã bung hoa, trên một vài cánh hoa vẫn có những lỗ thủng nhỏ, dấu vết bọn sâu để lại. Dưới nách lá chỉ còn trơ những cuộng, giờ đã thấy nhú lên những chồi non xinh xinh. Không đợi chim chào, cây Hồng đã cất tiếng nói:

-Cảm ơn bạn, không có bạn chắc tôi đã…

-Không phải cảm ơn đâu, bạn bè giúp nhau là chuyện thường tình thôi mà. Có điều, trước khi làm một việc gì cũng phải cân nhắc cẩn thận, nhất là tìm bạn. Giữ chữ tín là tốt, tốt với bạn bè cũng đáng khen; nhưng cả tin mà bị kẻ xấu lừa dối thì sẽ rất ân hận.

-Cảm ơn bạn, mình đã được bài học nhớ đời rồi!