Thứ Ba, 10 tháng 9, 2024

YANG ĐỊNH truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - Vanvn.vn ngày mùng một tháng 7 năm 2024

 Dừng xe gần chân cầu thang, H’Xoan bước xuống, kêu to:

-Ama amí(1) ơi con về rồi nè!

Căn nhà lợp cỏ gianh dài như nhiều lớp học nối lại, sàn cao hơn mặt đất chừng một sãi tay; sàn nhà được lát bằng những cây tre to đập dập, dàn ra, kêu lên từng tiếng như đếm bước chân người đi qua. Lũ trẻ choai choai từ các căn nhà sàn bên cạnh ùa ra; có đứa không kịp xuống cầu thang, nhảy phốc qua cửa sổ xuống mặt đất chạy lại, mồm reo to:

– Amai(2) H’Xoan về rồi!

– Amai về rồi!

Hai người phụ nữ trong nhà bước ra đầu sàn. Người ra trước, mái tóc bạc trắng như cước không buộc, dài tận bắp chân, chắc phải ngoài bảy chục tuổi. Người phụ nữ đi sau, khuôn mặt hình trái xoan, tuổi ngoài năm mươi, tóc xanh đen óng mượt, giống y người đi trước, nở nụ cười tươi như nụ hoa hồng buổi sáng.

H’Xoan reo lên:

– Con chào hai amí ạ! Các em bỏ tay ra cho chị lên sàn nào.

Nghe H’Xoan nói, bọn trẻ mới bỏ tay ra quay lại nhìn Sin.

Sin cúi đầu chào hai người phụ nữ đứng trên đầu sàn:

– Cháu chào hai bác ạ!

Người tóc trắng nói:

– Lên sàn đi!

Lũ trẻ ùa lên sàn, bọn con gái kéo H’Xoan vào nhà trước; lũ con trai kéo Sin theo sau. Vào nhà Sin chưa biết phải ngồi ở đâu đã thấy người trong buôn kéo đến đầy nhà: già, trẻ, nam, nữ nói chuyện như… chim hót. H’Xoan nói gì đó với hai người phụ nữ bằng tiếng địa phương rồi quay lại bước đến bên Sin, nói:

– Xin giới thiệu với mọi người: đây là Tiến sĩ Nguyên Văn Sin, dạy con ở trường đại học ạ.

Mọi người vỗ tay ầm ầm, ra chiều thích thú. Chờ một phút để mọi người im lặng, H’Xoan nói tiếp:

– Xin mời mọi người ngồi xuống, H’Lan và H’Linh lấy bánh kẹo và thuốc lá trong giỏ ra mời mọi người giúp chị nào.

Người phụ nữ tóc bạc ngồi bên bếp lửa nhìn mọi người một lượt, rồi nói:

– Hôm nay H’Xoan về lại có cả thầy giáo đi cùng, ama H’Xoan cột ché rượu mời mọi người cùng vui nào.

Người đàn ông đứng tuổi bước xuống cầu thang, một lúc sau vác một ché rượu lên. Một người đàn ông khác mang đến năm chiếc cần làm bằng tre to như ngón tay út, dài gần sãi tay bước lại cắm vào miệng ché. Cánh thanh niên mang năm cái can hai chục lít đựng đầy nước đến để bên cạnh. Xong công việc chuẩn bị, một ông già đóng khố, mặc áo đen có tua đỏ, bước lại gần người phụ nữ tóc trắng, cúi xuông trịnh trọng nói một tràng tiếng thổ ngữ. Sin ngạc nhiên hỏi H’Xoan:

– Ông ta nói gì thế?

H’Xoan mắt nhìn thầy cúng, miệng trả lời:

– Ông thầy cúng của buôn mời Già làng lên vít cần rượu đầu tiên đón khách quý ấy mà.

– Má em là Già làng?

Không nén được sự ngạc nhiên, Sin kêu lên nho nhỏ; H’Xoan mắt vẫn chăm chăm nhìn amí, thì thào đáp lại:

– Dạ, người là chị gái má em, không lấy chồng mà nhận em làm con luôn?

Sin chưa kịp nói thêm đã nghe ông thầy cúng gọi:

– Mời thầy giáo lên vít cần rượu.

H’Xoan nắm tay kéo Sin bước lại bên ché rượu. Già làng đứng dậy cầm cần rượu đưa cho Sin; mọi người xung quanh nhìn hai người cười ồ cả lên. H’Xoan ngạc nhiên khi thấy mọi người cười vội quay lại nhìn Sin và… cũng bật cười thành tiếng, nói nhỏ:

– Em xin lỗi, mãi vui với mọi người quên không nhắc thầy bỏ mũ ra ạ.

Sin cũng bật cười vì đến lúc này mới biết mình vẫn đội mũ bảo hiểm như cái nồi cơm điện trên đầu. H’Xoan tháo khóa, Sin nhấc mũ ra khỏi đầu. Vừa bỏ mũ xuống, bỗng Già làng tái mặt, kêu lên một tiếng kêu tắc nghẹn:

– Thanh!

Cùng với tiếng kêu, Già làng đứng bật dậy, lao đến ôm chầm lấy Sin, gục đầu vào ngực, nức nở khóc. Tất cả những người có mặt trong căn nhà chứng kiến sự việc lặng đi, mắt tròn xoe, không tin những gì mình vừa nghe và đang thấy.

H’Xoan đứng như pho tượng nhà mồ, một lúc sau bước lại ôm lấy amí, giọng nghèn nghẹn:

– Amí ơi, đây là nai Sin ạ.

Già làng đẩy Sin ra, đôi mắt nhòe lệ ngắm nhìn khuôn mặt vuông chữ điền, đôi lông mày như con sâu róm bò trên ấy và đô mắt to luôn nhìn thẳng vào người đối diện… những hình ảnh ấy sau bao nhiêu năm rồi vẫn như in vào đầu, nhầm sao được.

Sin nghèn nghẹn nói:

– Cháu là Sin con của bố Thanh ạ!

– Ừ, bao năm rồi, Yoan đã quên tôi!

Già làng nói từng tiếng tắc nghẹn, hai tay buông thõng xuống; không có Sin và H’Xoan đỡ chắc Già làng đã ngã xuống sàn. Sin hỏi:

– Già làng có phải là H’Nhi không?

H’Xoan ngạc nhiên thốt lên:

– Sao thầy biết tên amí em?

***

Gần trưa, H’Nhi men theo bờ suối bước đi; bỗng nghe tiếng chó sói sủa vọng đến nên bước vội đến xem. Trên miệng hố bom mới đào xuống bên cạnh suối, một bầy hơn chục con sói, con đứng, con ngồi đều hướng mắt xuống lòng hố bom nên không biết có người đến. Bước thêm mấy bước, H’Nhi vô tình dẫm vào một cành cây khô rơi trên mặt đất tạo nên tiếng động làm bầy sói quay lại nhìn; thấy người liền cụp đuôi chạy biến vào rừng. Dưới hố bom hơn chục con kỳ đà; con lớn bụng to như đầu người, con nhỏ cũng bằng bắp chân người lớn đang vây quanh một cục đất tròn chính giữa hố bom. Thấy lạ, khi nhìn kỹ thì hình như đó là một cái đầu người. Ngạc nhiên, H’Nhi bước đến gần hơn, giật mình thấy cục đất tròn chính giữa hố bom có đôi mắt đen giống người. H’Nhị sợ quá ngồi bệt xuống đất, tuột luôn xuống miệng hố bom. Bỗng nghe tiếng thì thào vọng đến:

– Đ… ừng đ… ừng x… uống, ng… uy h…iểm.

Ô, có người bị chôn sống ở đây. Phải cứu người mới được. Bùn đất đỏ ba zan đặc quánh như hồ đổ bê tông giữ chặt người rồi, mình mà bước xuống chắc cũng bị chôn luôn. Làm sao đây? Phải chặt cây lớn gác qua hai bên miệng hố bom rồi mới kéo người lên được. Nghĩ là làm, đặt gùi xuống, vác dao chặt bốn cây to như bắp đùi để gần sát đầu người, H’Nhi đi ra, ngồi xuống, moi đất móc tay phải người bị lấp lôi lên. Bùn đặc quá, mồ hôi chảy dài từ trán xuống mặt rồi xuống vú, nhỏ từng hạt lên đầu làm trôi đi lớp bùn phía trên, để lộ ra mái tóc đen bóng.

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

Cố lắm mới lôi được cánh tay phải người ấy lên khỏi mặt bùn, bám vào cây để sát người. Mặt trời đã lên đỉnh đầu, đám bùn hình như đặc thêm lại, người thanh niên thều thào:

– N… ước!

Mình đoảng thật, người ta chắc khát lắm rồi, sao không lấy nước cho uống nhỉ; nghĩ vậy H’Nhi lên lấy quả bầu khô đựng nước để trong gùi, kê vào miệng cho người bị nạn uống. Chắc anh ta khát lắm, uống ừng ực. Uống nước xong, H’Nhi hỏi:

– Giơ tay kia lên được không?

– Không, nó dính chặt vào bùn rồi.

– Để tôi giúp.

H’Nhi lại ngồi xuống moi tiếp cánh tay phải, sau rồi phải nằm bò xuống thân cây để moi bùn, kéo tay; hì hục đến nửa buổi mới lôi được tay trái đặt lên cây.

– Đu người lên được không?

– Bùn bám chắc lắm, không cựa người nổi.

H’Nhi thừ người ra ngồi nìn, một lúc sau bỗng reo lên:

– A, mình có cách rồi, đợi nhé.

H’Nhi nói xong vác dao lên bờ suối chặt mấy cây nứa to bằng cổ chân, chẻ đôi, gõ cho rơi mắt phía trong rồi nối các cây nứa lại, dẫn nước suối phía trên chảy thẳng vào cổ người lạ. Có nước, bùn loãng ra, H’Nhi nằm xuống mấy khúc cây, ra sức móc bùn xung quanh người lạ cho nước tràn xuống, miệng nói:

– Cố gắng cựa mình xem nào!

– Cô lấy cây thọc xuống bên cạnh tôi cho nước chảy xuống bùn dưới ấy mới tan ra được.

Làm theo lời người lạ, một lúc sau, H’Nhi lôi được người lạ lên khỏi hố bùn, trên lưng vẫn có chiếc ba lô và khẩu súng AK báng gấp. Trời sụp tối, H’Nhi đưa người lạ xuống suối cùng tắm giặt rồi dẫn vào một chiếc hang đá gần bờ suối, đốt lửa để người lạ sưởi ấm và hong đồ.

Ngồi bên bếp lửa, Thanh kể: trên đường hành quân vào phía trong, không may bị sốt phải nằm lại mấy ngày. Khi đỡ, theo giao liên đuổi theo đơn vị. Trên đường đi không may bị thám báo phục kích, đồng chí giao liên hy sinh. Đêm tối, đường rừng, mãi chạy, không may bị rơi xuống hố bom và bị chôn sống luôn.

H’Nhi nói:

-Trong buôn nhiều người đau mà uống thuốc người Mĩ cho không khỏi nên mình đi hái lá về làm thuốc, không ngờ gặp được Thanh.

Thanh ngạc nhiên khen:

– Em giỏi nhỉ?

– Dạ!

– Em học trường nào vậy?

-Atun truyền lại cho từ năm mười hai mùa rẫy đấy.

Hai người say sưa kể cho nhau về quê mình, đêm trôi qua lúc nào không biết. Sáng ra, H’Nhi dẫn Thanh băng rừng tìm đến đơn vị du kích địa phương giao người. Khi chia tay, Thanh nói:

– Đất nước thống nhất, anh còn sống sẽ về tìm em!

***

Ngày Sin rời nhà lên trường nhập học, ông Thanh nắm tay con nói: con biết vì sao ta đặt con tên Sin không? Sin theo tiếng Êđê là con cọp. Trong chiến tranh, bố được một người con gái Êđê tên là H’Nhi, nhà dưới chân dãy Chư Yang Sin(4) cứu sống và hẹn nhau hòa bình ba sẽ tìm về. Trong trận chiến ở Xuân Lộc, bố bị thương; mù mắt, lại mất một chân nên đành lỡ hẹn. May mà được cô hộ lý là mẹ con bây giờ thương, bất chấp tất cả để nên duyên vợ chồng mới có con hôm nay. Con phải cố học cho giỏi, khi thành bác sĩ rồi có dịp về vùng đất ấy thay bố tạ lỗi với người ta.

Sin đang học năm thứ hai thì bố mất. Thương bố, thương mẹ, Sin tập trung vào học tập. Tốt nghiệp Đại học được nhà trường giữ lại làm việc, Sin lại cắm đầu nghiên cứu để giảng dạy tốt hơn, chưa nghĩ đến chuyện vợ con, dù rất nhiều nữ đồng nghiệp, sinh viên các khóa quý mến.

Như duyên số Yang định, Sin gặp H’Xoan – Phó bí thư Đoàn trường, học giỏi, thầy trò mến nhau. Nhân dịp nghỉ lễ 30 tháng tư H’Xoan mời thầy về thăm quê, khám phá vùng đất linh thiêng đại ngàn Tây Nguyên. Không ngờ, chuyến đi như một định mệnh để Sin gặp lại cố nhân của bố. Nghe Sin kể xong chuyện nhà, bà H’Nhi lau nước mắt rồi tháo vòng cổ có cột chiếc nanh cọp bọc bạc ra, nói:

-Thôi, âu đó cũng tại chiến tranh nên lỡ hẹn. Con hãy nhận lấy kỹ vật này của ta thay bố. Vậy là ta có thể an lòng ra đi được rồi.

HỒNG CHIẾN

—————————————-

Chú thích tiếng Ê đê:

(1)Ama amí: ba má.

(2)Amai: chi.

(3)Yang: thần linh.

(4)Chư Yang Sin: núi Thần Cọp.




Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

NGƯỜI TỎ SÁNG TRONG TA hồi ký của HỒNG CHIẾN đăng trên tạp chí NHÀ BÁO&CUỘC SỐNG số ra tháng 9/2024

 



Tin Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đột ngột ra đi làm tôi bàng hoàng. Người lãnh đạo kiệt xuất của Đảng, người cán bộ mẫu mực hết lòng vì Đảng, vì đất nước, vì nhân dân đã đi vào cõi vĩnh hằng. Những người ngồi cạnh tôi nhìn màn hình tivi bật khóc, nước mắt chảy thành dòng trên má. Có người nghẹn ngào nói: Thế là bác Trọng đã đi thật rồi! 

Nhìn di ảnh, tôi bồi hồi nhớ lại những khoảnh khắc trong cuộc đời mình có vinh dự gặp và chụp ảnh chung với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ngày ấy, nhân kỷ niệm 65 năm Ngày thành lập Liên hiệp các Hội văn học - nghệ thuật Việt nam (25/7/1948 - 25/7/2013) tổ chức tại thủ đô Hà Nội, sáng ngày 25/7/2013, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đến dự. Sau buổi Lễ, Ban tổ chức mời các đại biểu chụp ảnh chung với Tổng bí thư - tôi có may mắn được đứng gần Bác - đó là lần thứ nhất.

 Lần thứ hai: tại Đại hội chính thức Đại hội đại biểu toàn quốc Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam lần thứ IX (nhiệm kỳ 2016-2021); sáng 09/01/2016, Đại hội vinh dự được đón Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến dự. Bế mạc Đại hội, Ban tổ chức mời Tổng bí thư ra tiền sảnh hội trường để chụp hình chung với các đại biểu. Tôi ra trước chọn vị trí đẹp để chụp hình. Từ trong hội trường Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bước ra trước, tiến thẳng lại phía tôi. Tôi nhìn vị lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng lúc bấy giờ như bị thôi miên. Khuôn mặt phúc hậu, vầng trán cao và đặc biệt đôi mắt sáng nhưng nhân từ của Tổng Bí thư làm tôi xúc động như gặp lại người cha, người thầy giáo mẫu mực lâu ngày xa cách. Tôi tự hỏi mình: người lãnh đạo cao nhất của Đảng đây ư, sao mà bình dị đến thế - là thực hay mơ? 

Tổng Bí thư nhìn tôi mĩm cười - một nụ cười đôn hậu làm tôi ấm lòng và quên luôn trên tay đang cầm máy ảnh. Rồi Người vẫy tay, mấy vị lãnh đạo đứng bên trái Tổng Bí thư tự động đứng giãn ra nhường chỗ cho tôi. Tôi mừng quá bước đến đứng cạnh Bác - thế là có bức ảnh để đời. 

Sau Đại hội, trở lại Tây Nguyên, trở về với công việc thường ngày ở Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đắk Lắk và Tạp chí Chư Yang Sin, tôi luôn tự hứa với chính mình phải sống và làm việc theo đúng Điều lệ Đảng, đúng luật pháp của Nhà nước và trước hết phải là một công dân tốt. Trong công tác, khi gặp việc khó khăn tôi lại như thấy nụ cười đôn hậu và ánh mắt tươi vui của Tổng Bí thư ngày ấy đang nhìn, động viên, khích lệ tôi cố gắng hơn lên để hoàn thành tốt công việc được giao.  

Nhớ Bác tôi nhớ tới lời dạy của Người: “Đánh con chuột đừng để vỡ bình. Làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được cái bình hoa. Tức là giữ được cái ổn định”. Với trách nhiệm của người cầm bút, người chiến sỹ tiên phong trên mặt trận văn hóa - tư tưởng của Đảng, chúng ta phải nguyện đóng góp hết sức mình vào công việc của Đảng đặc biệt là chống tham nhũng mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng làm chưa xong.

Tôi nghĩ: từ lời dạy ấy của Bác, người làm báo chúng ta phải có trách nhiệm với bài viết của mình, định hướng bạn đọc đến chân - thiện - mĩ; bảo vệ Đảng, bảo vệ Nhà nước, không để thế lực thù địch lợi dụng, xuyên tạc, chống phá chế độ. Trong công cuộc chống tham nhũng mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khởi xướng và lãnh đạo trước đây, hôm nay và ngày mai Đảng ta vẫn sẽ tiếp tục. Chuột nhất định phải bắt cho kỳ hết. Những cây sâu mọt phải bị đưa vào lò. Trách nhiệm của người cầm bút phải thực sự là người chiến sỹ kiên trung, định hướng cho dự luận nhận rõ bản chất vấn đề, để bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa tốt đẹp mà thế hệ cha ông chúng ta đã phải đổ xương máu mới giành lại được. 

Công cuộc xây dựng đất nước ta trong thời gian qua dưới sự lãnh đạo của Đảng mà trực tiếp là cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã gặt hái được những thành quả rất đáng khích lệ. Cuộc sống của người dân cả nước nói chung và Tây Nguyên nói riêng đã có bước chuyển mình rõ rệt. Minh chứng rõ nhất tại tỉnh Đắk Lắk chúng ta có huyện Krông Pắk, năm 2023 mua hơn 1200 xe ô tô các loại, là huyện mua nhiều ô tô nhất so với các huyện khác trong cả nước. Thành phố Buôn Ma Thuột ngày càng khang trang, sạch đẹp, tình hình an ninh được đảm bảo. 

Tôi tin: tuy Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đi xa, nhưng những công việc Bác làm chưa xong sẽ được Ban chấp hành Trung ương Đảng đương nhiệm và tân Tổng Bí Thư Tô Lâm sẽ tiếp tục thực hiện để làm trong sạch đảng, cũng cố vững chắc chính quyền, tiến tới tổ chức thành công Đại hội Đảng các cấp sắp tới, đưa nước nhà tiếp tục phát triển ngày một “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” như Bác Hồ đã dạy.

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2024

H'UN truyện ngắn của Hồng Chiến - VĂN CHƯƠNG THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH 21.01.2024

 


Buôn K’sia hôm nay họp bàn về việc xây dựng nông thôn mới. Ông Chủ tịch Phường nói rất nhiều, rất dài về Cuộc vận động xây dựng nông thôn mới đang thực hiện ở tỉnh nhà và thành phố của chúng ta. Ông cho biết thêm: Nhà nước đầu tư bảy mươi phần trăm kinh phí làm đường đổ bê tông, dân góp còn lại. Có đường mới, đi lại thuận tiện thì những sản vật làm ra mới có nhiều người đến mua, dân mới đỡ khổ. Cán bộ nói nhiều, toàn điều hay, cuối buổi, ông buôn Trưởng chốt lại: muốn có đường đi sạch sẽ, thoáng đãng thì dân phải… góp đất.

Chuyện đến đây bắt đầu rắc rối vì đụng chạm đến kinh tế, quyền lợi riêng của từng hộ gia đình. Nhà bên đường đi mở rộng tất nhiên chịu thiệt, không những mất đất mà còn cây cối, bờ rào, cửa ngõ… phải di chuyển; kinh phí lấy đâu để làm? Nếu lúc trước ông Chủ tịch Phường “hát”, mọi người im phăng phắc lắng nghe, nay đến chuyện tự nguyện hiến đất thì cuộc họp thành ra cái chợ của Yoan (1), cãi vã om xòm.

Buôn toàn người Êđê với nhau cả, nay nhà nước kêu gọi bỏ ra tí đất làm đường đi sạch sẽ, trồng hoa hai bên cho đẹp ai cũng thích mà lại tiếc đất thì… không ra làm sao cả. Bây giờ nhà nào cũng có xe máy, máy cày, công nông… để đi làm thì phải có đường to mới khỏi đụng nhau chứ. Nghĩ thế amí (2) H’Un xung phong phát biểu. Mọi người đang to tiếng với nhau, khi thấy amí H’Un đứng lên thì bảo nhau im lặng. Mí nói:

-Đường thì mọi người cùng đi, nhà ở gần đường đi lại thuận tiện hơn nhà ở xa đường thì chịu thiệt một chút cũng không sao cả. Trong chiến tranh đánh Mĩ, Đảng bảo mượn voi đi vận tải ai cũng vui vẻ đưa ngay dù biết có thể cả voi và chồng con mình điều khiển voi sẽ không trở về. Ta làm vậy vì tin Đảng đúng. Nay ông Nhà nước, ông Chính quyền bảo làm đường để đi lại cũng đúng; ai cũng mong người đi, xe chạy mùa nắng không bụi, mùa mưa không dính bùn đất lên sàn, thế mà lại đi tiếc chút đất thì không tốt đâu. Ta làm đường ta đi, con cháu ta đi nữa cơ mà, phải chia sẻ cùng nhau chứ. Nhà mình ở đầu đường, ngay ngã ba vào buôn, xin đăng kí hiến toàn bộ số đất mà con đường mới cần.

Dân họp vỗ tay ầm ầm, tán thưởng. Nhiều người lúc nãy cãi nhau về chuyện hiến đất hình như đỏ mặt, cảm thấy xấu hổ với người đàn bà nghèo góa chồng vừa phát biểu. Ông Chủ tịch phường hồ hởi ra mặt, đứng lên cảm ơn rối rít, còn nói thêm:

-Bà H’Tang – Amí Un, tuy nghèo, lại là vợ Liệt sĩ một mẹ, một con; cuộc sống vật chất còn vất vả vậy mà vẫn gương mẫu đi đầu hiến đất như thế, tôi nghĩ các chủ hộ có mặt ở đây cần phải suy nghĩ lại mình. Bây giờ đã khuya rồi, việc hiến đất là hệ trọng, mọi người về bàn với gia đình để thống nhất thực hiện chủ trương của Chính quyền. Giao cho buôn Trưởng và Địa chính phường lập danh sách các hộ tình nguyện hiến đất, tiền hỗ trợ di dời nhà, cổng… khi mở rộng đường. Mời bà con về nghỉ.

***

Bà H’Tang đẩy cửa bước vào nhà, bật điện rồi bước lại bên bàn thờ đốt ba cây nhang lầm rầm khấn. Trên bàn thờ đặt tấm Bằng Tổ quốc ghi công phía sau bát hương bằng sứ, không có ảnh. Bà nhìn khung Bằng đó như thấy chồng của mình, cầu mong chồng ở xứ Yang (3) đồng ý với quyết định của mình. Thế là ông đã đi được hai lăm năm rồi, ngày ấy…

Amí H’Tang không biết ở nơi nào phía mặt trời lặn, một hôm chèo thuyền ngược sông chở theo đứa con gái mới hơn ba tuổi đến buôn xin ở lại vì quê bà có đảo chính. Gia đình Hoàng tộc bị chính quyền mới bắt bớ, hành quyết nên bà trốn chạy đến đây. Người trong buôn thương tình dựng cho ngôi nhà sàn bốn gian, hai gian ở còn hai gian làm phòng khách. H’Tang lớn lên xinh đẹp nhất vùng, nhiều thanh niên con nhà giàu có ao ước được cô bắt về làm chồng; nhưng cô lại ưng anh chàng mồ côi ở với dì ở giữa buôn. Y Dắt, mới mười tám tuổi nhưng cao hơn bọn con trai cùng tuổi tới nửa cái đầu, tay chân rắn chắc như lõi gỗ trắc, phát rẫy khỏe như con min(4) húc ổ mối. Ở với nhau hơn năm mà chưa có con, đêm ấy không biết có chuyện gì mà đến khuya mới về nhà, chui qua cửa sổ vào nhà, lắc lắc vợ đang ngủ thì thào:

-Bọn Ngụy kéo về đông lắm, chắc mai chúng đi càn rồi, tôi phải vào rừng báo cho anh em biết.

H’Tang ngồi bật dậy, nắm lấy tay chồng bảo:

-Cho em theo với.

-Không được, nguy hiểm lắm.

-Em không cho anh đi đâu, một mình ngủ lạnh lắm.

H’Tang ôm gì lấy chồng, không chịu buông ra. Y Dắt hiểu ý vợ. Là vợ chồng, nhưng vì công việc cách mạng mà đêm hôm toàn để vợ ngủ một mình. Thương lắm mà không biết làm sao được. Thôi chiều vợ vậy… Không ngờ, đó là lần cuối cùng vợ chồng được ân ái với nhau; anh ra rừng, sáng hôm sau trong trận đánh cản quân giặc để cơ quan rút, anh bị thương, bị bắt rồi lũ giặc dã man hành quyết bằng cách: treo xác lên bụng trực thăng kéo lên trên các ngọn cây cho đến lúc tan xác. Người chết không có mồ. Thương lắm.

Cũng chính sự vội vàng để có một chút thời gian bên nhau, Yang đã ban cho họ một cô con gái xinh đẹp giống mẹ. Cô bè lớn lên, nước nhà thống nhất nên được đi học ở trường nội trú, rồi vào đại học. Chiếc buôn nhỏ bé lọt thỏm giữa rừng già ngày xưa, nay đã lên phường của một thành phố mới. Nhà chính sách, nhà nước làm cho năm gian, ba gian phía trước làm phòng khách, hai gian nhà phía sau làm hai phòng ngủ, mái lợp ngói, sàn lát ván đúng nhà dài truyền thống của người Ê đê. Với một héc ta đất trồng cà phê, xen cây ăn quả, cuộc sống tạm đủ cho bà và cô con gái học đại học dưới tận thành phố. Không có có Đảng và Nhà nước thì làm sao có được cuộc sống như hôm nay.

Nước mắt chảy dài trên má, bà khóc nói với chồng cũng là nói với chính mình:

-Anh yên tâm. Em chờ con gái mình bắt chồng, giúp nó nuôi con khôn lớn rồi em sẽ về với anh, chúng ta lại bên nhau như đêm chia tay cuối cùng anh nhé.

***

H’Un bước lên cầu thang, kêu ầm lên:

-Amí ơi con về rồi nè!

Trong nhà vắng lặng không có tiếng bước chân hối hả, tiếng vỡ òa vì vui của amí như mọi lần. H’Un ngạc nhiên đẩy cánh cửa khép hờ bước vào nhà. Amí, tóc bạc trắng, ngồi như pho tượng nhà mồ, mắt nhìn chăm chăm vào bếp đã lạnh ngắt từ lúc nào ở giữa phòng khách. Buông rơi chiếc va li và túi xách xuống sàn nhà, cô lao lại bên amí, giọng nghẹn ngào:

-Amí ốm ạ!

-Tao không ốm mà đau.

-Là sao?

-Mày còn nhớ thàng Y Bình học cùng cấp hai ngày xưa không?

-À, hắn ở buôn Hoang, học dốt quá lại thích chơi điện tử nên học xong lớp chín thì ở nhà luôn.

-Đúng hắn.

-Có chuyện gì mà amí điện, gọi con về gấp vậy ạ? Không phải gọi con về để hỏi Y Bình làm chồng đấy chứ. Con không ưng đâu.

-Hắn có vợ, con rồi, giờ làm địa chính của phường mình.

-Vậy liên quan gì đến con mà gọi con về.

Amí H’Un hình như chảy nước mắt rồi từ từ đứng dậy, bước đến bên bàn thờ chồng, đốt nhang. H’Un giúp amí cắm hương lên bát hương. Bất ngờ bát hương bùng lên ngọn lửa như bị đổ xăng. Bà H’Tang quỳ xuống sàn nhà ôm mặt khóc nức nở. H’Un ôm lấy amí, khóc theo.

***

Chiếc Camri màu đen bóng lộn, đỗ xịch bên chân cầu thang, một người thanh niên đen nhẻm, trán bóng lộn, mặt gãy mở cửa xuống xe, leo lên cầu thang, nói to:

-Chào nhà báo! Lâu quá không gặp.

Buông amí ra, H’Un đứng dậy đã thấy Y Bình bước vào nhà, đi đến bên cạnh chìa tay ra để bắt, nói:

-Người mất cũng đã mất rồi, bác và bạn cố vui để sống với hiện tại chứ ạ.

-Cậu thiêng thật, amí mình vừa nhắc đến cậu, cậu đã có mặt; người đâu như ma lai thế.

-Ừ, mình bây giờ là “ma lai” của phường này nhưng chỉ mang đến những chuyện tốt đẹp thôi. Cậu về rồi ta bàn chuyện luôn. Ngồi xuống đây. Chuyện là thế này: buôn mình mở đường lớn đổ bê tông, chiều ngang mặt đường rộng sáu mét, mỗi bên thêm hai mét làm hè đường và trồng hoa nữa, vừa tròn mười mét. Bác đây đã tình nguyện ủng hộ toàn bộ đất theo quy hoạch. Nhưng gia đình mình thuộc diện ưu tiên, cậu là bạn học với mình nên mình tham mưu và được chủ đầu tư đồng ý hỗ trợ xây lại tường rào, cổng theo mẫu đẹp nhất thành phố đấy.

-Cảm ơn bạn!

-Nhưng, bác đây lại không chịu ký nhận mới khổ chứ!

-Vậy là sao hở amí?

-Tổng số tiền làm chưa đến năm chục triệu thế mà nó bảo ký nhận sáu trăm triệu.

-Cậu làm báo chắc biết rồi, thời buổi bây giờ cái gì cũng phải có phần trăm, hoa hồng, lót tay mới lấy được tiền ra. Chạy dự án, xin duyệt chi là cả một đống công việc, qua biết bao nhiêu người và mỗi người ký như thế đều là… tiền cả đấy. Vì thế nó mới “đội” lên, Nhà nước chịu thôi, còn chúng ta mỗi người được chút đỉnh gọi là.

-Công việc của cậu giờ đây là thế này à?

-Đúng, mình học văn hóa so với các bạn thì dốt nên bỏ dở giữa chừng về nhà lấy vợ. Mình giờ có ba đứa con rồi đấy. Vợ người Tày, xinh nhất vùng. Nhà xây năm ngoái có ba tầng, mua thêm cái ô tô bốn chỗ đi làm. Vừa tốt nghiệp Cao cấp lý luận. Tính ra ở đời chỉ cần nhiều tiền là được. Còn bạn, học nhiều như thế để làm gì khi đến giờ này vẫn hai tay trắng, chồng không, con không… may mà còn miếng đất của amí đáng giá.

-Cậu sống thực dụng quá!

-Không phải thực dụng mà thực tế. Mình tự thân vận động chứ không núp bóng ông già là Bí thư phường đâu đấy nhé.

Hình như quá sức chịu đựng, bà H’Tang thở hắt ra, nói:

-Chẵng lẽ cán bộ bây giờ đều sống và làm việc như vậy cả ư?

-Đúng vậy đó bác. Kinh tế thị trường chỉ có mua và bán, kết quả là lợi nhuận phần trăm. Hôm nay H’Un về rồi, hai má con nhất trí ký giấy tờ để cháu cho triễn khai thực hiện ngay. Một tuần thôi nhà mình sẽ có bờ rào, cổng đẹp như trong tranh luôn. Thiết kế đây, bạn xem đi rồi bảo bác ký.

-Cút. Bước ra khỏi nhà tao ngay!

Bà H’Tang gầm lên, rút cây xà gạc dựng bên vách vung lên, Y Bình luống cuống đứng dậy nói:

-H’Un, nói gì đi chứ!

-Bạn về đi, amí mình đang giận lắm đấy!

-Đúng là bà già lẫm cẩm!

Y Bình chạy vội ra cầu thang còn ngoái cổ ném lại một câu cho bõ tức.  H’Un ôm lấy amí, thủ thỉ:

-Vì chuyện này mà amí gọi con về phải không?

-Đúng! Lũ cán bộ bây giờ…

Tiếng bà H’Tang líu lại, nước mắt trào ra, ngồi bịch xuống sàn nhà.

***

-Cháu chào bác, chào bạn H’Un!

Người sĩ quan trẻ, trên cổ áo đeo quần hàm Thiếu úy bước vào nhà. H’Un đứng dậy, giơ tay bắt, nói:

-Y Minh, cậu ra trường rồi à?

-Mình được phân công về phường này bốn tháng rồi, nghe tin bạn về nên ghé qua thăm đây.

-Công an nhiều như thế lại về ở tận phường mà để một lũ sâu mọt hoàng hành khắp nơi như vậy à?

Hình như vẫn còn quá giận với Y Bình nên bà H’Tang đổ luôn lên anh cảnh sát phường; H’Un vội thanh minh:

-Y Bình vừa ở đây về nên amí mình đang nóng, bạn thông cảm nhé. Này bạn đã về đây công tác bốn tháng rồi mà chưa nắm bắt được gì à?

-Bạn bè lâu ngày gặp lại không mời nhau miếng nước đã nổi nóng rồi.

Y Minh cười, rồi tự ngồi xuống sàn, khoanh tròn chân lại, nói tiếp:

-Trong buôn mình chỉ có tôi và bà học cùng nhau đến hết lớp mười hai lại luôn làm lớp phó giúp bà làm lớp trưởng đấy nhá. Đến tận bây giờ vẫn chưa nhận được một lời cảm ơn.

-Mời bạn uống nước. Ngày ấy cô giáo phân công thì chúng ta làm chứ có phải vì việc riêng đâu mà mình phải cảm ơn bạn?

-Ừ chuyện ở lớp học thì cho là vậy đi. Thế hồi học lớp năm đi chăn bò bên suối Ea Knop, mới thấy con rắn bà đã nắm lấy kéo; bị nó quay đầu cắn vào tay suýt chết, mình phải cõng về nhà thì sao?

Nghe nhắc lại chuyện cũ, H’Un đỏ mặt, nói:

-Ừ, tại khi ấy mình chỉ thấy một khúc thân trong bụi cây, sợ nó chạy mất nên túm ngay, không biết đầu nó ở đâu mới bị… Nhớ lâu thế, để mình học xong về cảm ơn cả đời còn lại luôn, được không?

-Bác làm chứng cho con điều H’Un vừa nói đó nhé.

-Công việc hiện nay của bạn thế nào?

-Nghề của mình, nói nôm na như thế này: giống như ngày xưa bạn thấy rắn. Bạn bắt ngay khi nhìn thấy – nghề nghiệp của nhà báo thể hiện từ nhỏ rồi đấy; còn mình phải chú ý quan sát xem đầu nó ở đâu, nó từ đâu đến, đi đâu và còn có con nào đi cùng không. Chúng đến đây để làm gì rồi mới quyết định bắt hay không bắt, bắt lúc nào.

-Ô, ông Cảnh sát khu vực nói hay quá.

H’Un dứt lời bà H’Tang nói thêm:

-Bác không hiểu nên vơ đũa cả nắm rồi.

-Lỗi tại chúng cháu nữa ạ. Chúng cháu công tác trên địa bàn phải dựa vào dân, mong được nhân dân đón nhận như con em của mình; có việc gì mà người khác làm không đúng luật pháp thì mọi người báo ngay cho các cháu biết để có phương án giải quyết. Có như vậy các cháu mới hoàn thành nhiệm vụ mà xã hội mới bình yên bác ạ.

-À thì ra vây, hai đứa nói chuyện bác đã hiểu ra rồi. Trưa nay ở lại ăn cơm với bác nhé.

-Con sợ cô nhà báo không mời bác ạ.

-Y Minh mồm mép vẫn sắc sảo như xưa. Mình có mang hải sản về, bạn chế biến giúp nhé.

-Nhất trí. À bác ơi, sao lại đặt tên con gái là H’Un thế? Cháu nghĩ mãi mà không ra đấy.

-Đêm ấy, bác trai chui qua cửa sổ để ra rừng. Bác nắm tay bác trai nói nhỏ: có con thì đặt tên là gì. Bác trai đứng dưới đất rồi nói vọng lên: un! Vì thế bác mới đặt tên cho nó là H’Un.

-Ô, gay rồi; có thể bác nhầm rồi ạ.

-Nhầm là thế nào?

-Khi bác trai trườn từ cửa sổ xuống đất, dẫm vào lưng heo mới kêu lên: un. Ý bác ấy bảo là có con heo dưới đất ấy mà!

-Ông quỷ này!

H’Un bật cười, đập tay lên lưng bạn làm amí và Y Minh cũng bật cười theo. Ngoài hiên, nắng như dát vàng tràn ngập xung quanh.

 

Hòa Khánh, mùa mưa năm 2022

 

Chú thích tiếng Êđê:

 

1. Yoan: người Kinh.

2. Amí: má.

3. Yang: thần linh.

4. Min: một loài trâu rừng ở Tây Nguyên.

 


Thứ Tư, 10 tháng 1, 2024

GÓC KHUẤT CỦA RỪNG truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - TẠP CHÍ NHÀ BÁO &CUỘC SỐNG số Xuân 2014

 



Dừng xe chân cầu thang, H’Xoan bước xuống, kêu to:

-Ba má ơi con về rồi nè!

Lũ trẻ choai choai từ các căn nhà sàn bên cạnh ùa ra; có đứa không kịp xuống cầu

thang, nhãy phốc qua cửa sổ xuống mặt đất, reo to:

-Chị H’Xoan về rồi!

Lũ trẻ đứa nắm tay, đứa nắm áo như sợ H’Xoan biến đi mất, mồm thía lia đủ

chuyện bằng những từ mà Sin không hiểu được. Hai người phụ nữ trong nhà bước ra đầu

sàn. Người ra trước, mái tóc bạc trắng như cước dài tận bắp chân; ánh nắng chiều chiếu

vào tạo nên màu vàng óng ánh như tự mái tóc phát ra tia sáng lung linh huyền ảo. Trên

khuôn mặt hình trái xoan, da đã nhăn nheo nhưng không giấu được vẻ đẹp của đôi mắt

hình như có một chút buồn ẩn sâu trong đó. Người phụ nữ đi sau, tuổi gần năm mươi, tóc

xanh đen óng mượt, khuôn mặt trái xoan giống y người đi trước.

H’Xoan reo lên:

-Con chào hai amí!

Sin cúi đầu nói:

-Cháu chào hai bác ạ!

Người tóc trắng bảo:

-Lên sàn đi!

Lũ trẻ ùa lên sàn, bọn con gái kéo H’Xoan vào nhà trước; lũ con trai kéo Sin theo

sau. Đến bên bếp lửa giữa phòng khách, H’Xoan nói to:

-Xin giới thiệu với mọi người: đây là thầy giáo, Tiến sĩ Nguyên Văn Sin, dạy

Trường đại học nơi con học ạ.

Mọi người vỗ tay ầm ầm. Người phụ nữ tóc bạc ngồi xuống bên bếp lửa nhìn mọi

người một lượt, rồi nói:

-Hôm nay H’Xoan về lại có thầy giáo đi cùng, ba H’Xoan cột ché rượu mời mọi

người chung vui.

Người đàn ông đứng tuổi bước xuống cầu thang, một lúc sau vác một ché rượu

lên, cắm cần. Ông già đóng khố, mặc áo đen có tua đỏ, bước lại gần người phụ nữ tóc

trắng, cúi xuông trịnh trọng nói một tràng tiếng thổ ngữ. Sin ngạc nhiên hỏi H’Xoan:

-Ông ta nói gì thế?

-Ông thầy cúng của buôn mời Già làng lên vít cần uống rượu tiếp khách quý đấy.

Sin chưa kịp nói thêm đã nghe ông thầy cúng gọi:

-Mời thầy giáo lên vít cần rượu.

Sin bước lại bên ché rượu. Già làng đứng dậy đưa cần rượu cho Sin. Mọi người

xung quanh nhìn hai người rồi cười ồ cả lên; lũ trẻ đứa vỗ tay, đứa dậm chân xuống sàn

nhà ầm ầm. H’Xoan ngạc nhiên nhìn mọi người rồi quay lại nhìn Sin và… cũng bật cười

thành tiếng, bước vội lại gần, nói nhỏ:

-Em xin lỗi, mãi vui với mọi người quên không nhắc thầy bỏ mũ ra ạ.

Sin đỏ mặt vì đến lúc này mới biết mình vẫn đội mũ bảo hiểm như cái nồi cơm

điện trên đầu. H’Xoan tháo khóa, Sin nhấc mũ ra khỏi đầu. Vừa bỏ mũ xuống, bỗng Già

làng tái mặt, đứng bật dậy kêu lên một tiếng tắc nghẹn:

-Thanh!


2


Cùng với tiếng kêu, Già làng lao đến, ôm chầm lấy Sin, gục đầu vào ngực, nức nở

khóc. Tất cả những người có mặt trong căn nhà chứng kiến sự việc lặng đi, mắt tròn xoe,

không tin những gì mình vừa nghe và đang thấy.

***

Gần trưa, H’Nhi men theo bờ suối bước đi; bỗng nghe tiếng chó sói gầm gừ vọng

đến nên bước vội đến xem. Trên miệng hố bom mới đào xuống bên cạnh suối; một bầy

hơn chục con sói, con đứng, con ngồi đều hướng mắt xuống lòng hố bom. Bước thêm

mấy bước, H’Nhi vô tình dẫm vào một cành cây khô rơi trên mặt đất tạo nên tiếng động

làm bầy sói quay lại nhìn; thấy người liền cụp đuôi chạy biến vào rừng. Dưới hố bom có

một cục đất tròn khi nhìn kỹ thì hình như đó là một cái đầu người. Ngạc nhiên, H’Nhi

bước đến gần hơn, nhìn kỹ, giật mình thấy cục đất ấy có đôi mắt đen giống người. Đúng

rồi, một đầu lâu người. H’Nhị sợ quá ngồi bệt xuống đất, tuột luôn xuống miệng hố bom.

Bỗng nghe tiếng từ đầu lâu thì thào vọng đến:

-Đ… ừng đ... ừng x… uống, ng… uy h…iểm.

Ô, cái đầu lâu biết nói, hay đúng hơn có người bị chôn sống ở đây. Phải cứu

người mới được. Bùn đất đỏ đặc quánh như hồ đổ bê tông giữ chặt người rồi, mình mà

bước xuống chắc cũng bị chôn luôn. Làm sao đây? Phải chặt cây lớn gác qua hai bên

miệng hố bom rồi mới kéo người lên được. Nghĩ là làm, đặt gùi xuống đất, vác dao chặt

hai cây to như bắp đùi để gần sát đầu người, H’Nhi đi ra, ngồi xuống, moi đất móc tay

phải người bị lấp lôi lên. Bùn đặc quá, mồ hôi chảy dài từ trán xuống mặt rồi xuống vú,

nhỏ từng hạt lên chiếc đầu, làm trôi đi lớp bùn phía trên, để lộ ra mái tóc đen bóng. Cố

lắm mới lôi được cánh tay phải người ấy lên khỏi mặt bùn, bám vào cây để sát người.

Mặt trời đã lên đỉnh đầu, đám bùn hình như đặc thêm lại, đầu lâu thều thào:

-N… ước!

Mình đoảng thật, người ta chắc khát lắm rồi, sao không lấy nước cho uống nhỉ;

nghĩ vậy H’Nhi lên lấy quả bầu khô đựng nước để trong gùi, kê vào miệng cho người bị

nạn uống. Chờ uống nước xong, H’Nhi hỏi:

-Giơ tay kia lên được không?

-Không, nó dính chặt vào bùn rồi.

-A, mình có cách rồi, đợi nhé.

H’Nhi reo lên, vác dao lên bờ suối chặt mấy cây nứa to bằng cổ chân, chẻ đôi, gõ

cho rơi mắt phía trong rồi nối các cây nứa lại, dẫn nước suối từ phía trên chảy thẳng vào

cổ người lạ. Có nước, bùn loãng ra, H’Nhi nằm xuống mấy khúc cây, ra sức móc bùn

xung quanh người lạ cho nước thấm xuống, miệng nói:

-Cố gắng cựa mình xem nào!

-Cô lấy cây thọc xuống bên cạnh tôi, bùn dưới ấy mới tan được.

Làm theo lời người lạ, một lúc sau, H’Nhi lôi được người lạ lên khỏi hố bùn, trên

lưng vẫn có chiếc ba lô và khẩu súng AK báng gấp. Trời sụp tối, H’Nhi đưa người lạ

xuống suối tắm giặt rồi dẫn vào một chiếc hang đá gần bờ suối, đốt lửa để người lạ sưởi

ấm và hong đồ.

***

Bên bếp lửa, người lạ nói mình tên Thanh kể: trên đường hành quân vào phía

trong, không may bị sốt phải nằm lại mấy ngày. Khi đỡ, theo giao liên đuổi theo đơn vị.

Tối qua, trên đường đi không may bị thám báo phục kích, đồng chí giao liên ở lại chặn

địch cho anh rút. Đêm tối, đường rừng, không may bị rơi xuống hố bom và bị chôn sống

luôn. H’Nhi nói:


3


-Trong buôn nhiều người đau mà uống thuốc người Mĩ cho không khỏi nên mình

đi hái lá về làm thuốc, không ngờ gặp, cướu được Thanh.

Thanh ngạc nhiên hỏi:

-Em giỏi quá?

-Dạ! Em đã định không bắt chồng, nay được Yang(*) cho gặp Thanh chắc là làm

mai đây. Thanh có ưng bụng làm chồng em không?

-H’Nhi đã có chồng chưa?

-Người phụ nữ vùng này có tục lệ: khi thiếu nữ chưa bắt chồng thì không mặc áo

để khoe với Yang, đất trời và mọi người xung quanh đôi nhủ hoa mà Yang ban cho để

làm thiên chức người mẹ tương lai. Khi có chồng rồi thì nhủ hoa đã có chủ nên người phụ

nữ mặc áo che lại để cất riêng cho chồng và con. Theo Thanh thì H’Nhi đã có chồng

chưa?

-Chưa biết mặc áo nghĩa là chưa có chồng.

-H’Nhi mười tám tuổi rồi đấy.

Sáng hôm sau, H’Nhi dẫn Thanh băng rừng tìm đến đơn vị du kích địa phương.

Khi chia tay, Thanh nói:

-Đất nước thống nhất, anh còn sống sẽ về tìm em!

***

Vừa băng qua con suối đầu buôn, lính Ngụy ập đến; bọn chúng dùng đủ thứ đánh

đập H’Nhi đến ngất xỉu rồi kéo lê về buôn. Trước toàn thể dân buôn, bọn lính buộc tội

H’Nhi đi tiếp tế cho quân Giải phóng nên ở qua đêm trong rừng, trái với quy định của

chính quyền. Bọn chúng tra khảo buộc H’Nhi khai ra trong buôn còn ai là đồng phạm nữa

không. Chúng đánh H’Nhi chết đi, sống lại mấy lần không moi thêm được tin tức gì.

Chiều đến, tưởng cô đã chết mới cho dân buôn mang xác đi chôn; không ngờ H’Nhi sống

lại nhưng một chân mang tật cả đời.

Sau này Già làng mất, người trong buôn nhất trí bầu H’Nhi thay thế. Năm tháng

qua đi, mái tóc chuyển dần qua màu trắng, H’Nhi vẫn không thấy Thanh trở lại như đã

hứa nên nghĩ anh ấy đã nằm lại đâu đó trong cuộc chiến. Bao nhiêu yêu thương dồn hết

cho ba cô con gái người em. Bà yêu nhất H’Xoan, cô con gái đầu xinh đẹp giống má,

thông minh nên bắt phải học, học thật giỏi để làm bác sĩ cứu giúp người đau ốm.

***

Ngày Sin rời nhà lên đường nhập học, ông Thanh nắm tay con nói: “Con biết vì

sao ta đặt con tên Sin không? Sin theo tiếng Êđê là con cọp. Trong chiến tranh ác liệt, bố

được một người con gái Êđê tên là H’Nhi, ở buôn Dak dưới chân núi Yang Sin cứu sống

và hẹn nhau hòa bình sẽ tìm về sống cùng nhau. Trong trận chiến ở Xuân Lộc, bố bị

thương; mù mắt, lại mất một chân nên đành lỡ hẹn. May mà được cô hộ lý là mẹ con bây

giờ thương, nên duyên vợ chồng mới có con hôm nay. Con phải cố học cho giỏi, khi

thành bác sĩ rồi tìm về vùng đất ấy, thay bố tạ lỗi với người ta”.

Sin đang học năm thứ hai thì bố mất. Thương bố, thương mẹ, Sin tập trung vào

học tập. Tốt nghiệp Đại học được nhà trường giữ lại làm việc, Sin lao vào nghiên cứu để

giảng dạy tốt hơn, không nghĩ đến chuyện vợ con, dù rất nhiều nữ đồng nghiệp, sinh viên

các khóa quý mến.

Như duyên số trời định, Sin gặp H’Xoan - Phó bí thư Đoàn trường, học giỏi, thầy

trò mến nhau. Vì thế, Sin quyết định theo H’Xoan về thăm quê cô sinh viên, khám phá

vùng đất linh thiêng đại ngàn. Không ngờ, chuyến đi như một định mệnh để Sin gặp lại

cố nhân của bố.


4


Chú thích tiếng Ê đê:

*Yang: thần linh.

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2023

YANG PHẠT truyện ngắn của HỒNG CHIẾN - VANVN.VN ngày 4 tháng 10 năm 2023

 


Vanvn- Từ lâu người buôn Um xem sơn dương là biểu tượng của thần may mắn, mang lại mùa màng bội thu cho mọi nhà. Vì vậy cho dù cái giá được đặt ra đổi con sơn dương đầu đàn là cả chục con bò mẹ vẫn không ai muốn nhận lời. Già làng nghe chuyện đã nói: “Sơn dương là bạn của buôn ta, không ai được sát hại. Kẻ nào làm điều ác với nó sẽ bị đuổi khỏi buôn!”.

Buôn Um quê tôi chỉ có hơn hai chục nóc nhà sàn dựng ngay dưới chân dãy Chư Yang(1) cao vút. Ban ngày tiếng chim hót, vượn hú và có cả tiếng chim công gọi nhau “Tố hộ, tố hộ!” vang vọng vào từng góc bếp. Mùa bắp, mọi người phải thay nhau gác rẫy suốt ngày đêm, đốt lửa gõ chiêng xua đuổi heo, nai, khỉ, két tìm về phá hoại. Chẳng biết chúng ở đâu mà kéo về nhiều đến thế, có bầy két mỗi lần bay qua rẫy làm tối cả góc trời, tiếng vỗ cánh như tiếng gió lốc. Người dân nơi đây chủ yếu trồng lúa nước, bắp, đâu theo mùa, nhờ Yang(2) nhà ai cũng đủ gạo ăn quanh năm. Những ngày lễ tết cũng vây quanh ché túc, ché ba rôm ra cả đêm.

Rừng sát nhà, toàn những cây hàng mấy trăm mùa rẫy đứng chen nhau bên những tảng đá khổng lồ. Đã bao đời nay khi đốn gỗ làm nhà những chàng trai lực lưỡng phải đi xa tìm cây ưng ý đốn, chẻ, kéo về chứ không phá rừng gần. Vì vậy buổi sáng sớm khi con gà rừng giật mình tỉnh giấc cất tiếng gọi bình minh cũng là lúc đôi chim “năm trâu sáu cột – bắt cô trói cột” tìm thấy nhau, không khắc khoải gọi nữa, nhường lời cho các chú dọc, vượn nhảy nhót, rung cây hú gọi vang trời đất. Đó cũng là lúc các amí, amai dậy nhóm lửa, thổi cơm chuẩn bị cho một ngày mới.

Chiều đến khi ông mặt trời nấp sau dãy núi, mọi người cơm nước xong  lại vây quanh bếp lửa lắng nghe già là kể chuyện. Chuyện già làng kể nhiều lắm song từ bé tôi đã nghe và nhớ mãi chuyện Yang phạt người tham lam vì dám động đến rừng.

Không biết từ bao giờ trên dãy Chư Yang cao vút có một bầy sơn dương đông đúc. Chúng là loài vật hiền lành nhưng khéo léo vô cùng. Những tảng đá to như gian nhà chen lấn nhau từ chân núi kéo lên tận đỉnh trơn như đổ mỡ, vậy mà chúng lon ton chạy nhảy, nô đùa trên đó cấm có trượt chân bao giờ. Những cây sung sum sê bên bờ suối người còn không trèo nổi, vậy mà chúng vẫn hái được những chùm quả ở lưng chừng cây. Lúc hái quả trên cao chúng khéo léo đứng bằng hai chân sau, hai chân trước bám vào cây hoặc kéo lá xuống để ăn. Điều đặc biệt của bầy sơn dương là không bao giờ phá phách hoa màu. Chúng chỉ nhởn nhơ trên triền núi đá, chiều chiều khi ông mặt trời sắp ngủ lại kéo nhau lên mỏm núi, nơi có những tảng đá cao vút, đứng nhìn xuống buôn. Những ngày đẹp trời ngồi trên nhà sàn có thể nhìn rõ con đầu đàn to như con bò, đen bóng đứng uy nghi nổi bật giữa bầu trời trong xanh. Từ xa xưa cho đến nay dân buôn Um không ai săn bắt sơn dương bởi đó là loài thú quá tinh khôn, không dễ gì bắn hạ. Hơn nữa chúng không làm hại gì ai mà chỉ tăng thêm vẻ đẹp cho quê hương. Mỗi buổi bình minh hay lúc chiều tà trên các mỏm núi vương vất những sợi nắng vàng chúng lại rủ nhau xếp hàng đứng nhìn xuống buôn như những vị thần được yàng sai xuống bảo vệ mùa màng cho con người.

***

Năm ấy bổng có người lạ vào buôn lân la trò chuyện, rủ rê đám thanh niên đi săn. Con thú người lạ muốn mua chính là bầy sơn dương trên đỉnh núi Chư Yang. Người ấy cho biết con sơn dương quý lắm, bộ xương đem nấu cao dùng cho đàn ông thì tuyệt vời, chắc chắn không có loại thuốc tây – đông nào sánh được và các bà vợ sẵn sàng móc hầu bao mua dành cho chồng. Cặp sừng sơn dương có giá trị gần như sừng tê giác chuyên dùng để chữa các bệnh đường ruột – cách dùng cũng cực kỳ đơn giản: Mài đầu sừng vào chén sành, pha chút rượu trắng thì dù có đau bụng vật vã thế nào, chỉ một phút sau khỏi ngay. Bộ phận quý nhất của con sơn dương – đặc biệt con sơn dương chúa – chính là bốn cái chân. Sở dĩ chúng thuộc loài móng guốc nhưng leo trèo trên cây, trên đá được là nhờ trong móng của nó có túi mật. Chính túi mật này giúp chân sơn dương dù có bị té cũng lành ngay. Nhìn chung trong người con sơn dương cái gì cũng làm thuốc được, vì thế người lạ mới phải lặn lội vào buôn thuê người săn bắn. Từ lâu người buôn Um xem sơn dương là biểu tượng của thần may mắn, mang lại mùa màng bội thu cho mọi nhà. Vì vậy cho dù cái giá được đặt ra đổi con sơn dương đầu đàn là cả chục con bò mẹ vẫn không ai muốn nhận lời. Già làng nghe chuyện đã nói: “Sơn dương là bạn của buôn ta, không ai được sát hại. Kẻ nào làm điều ác với nó sẽ bị đuổi khỏi buôn!”.

Nhưng không phải ai cũng nghe theo lời đúng, trong buôn vẫn có kẻ tham lam, xem rượu, tiền là trên hết, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ. Hắn chính là Y Reo, một kẻ đẹp mã, lực lưỡng nhưng lười lao động, chỉ thích uống rượu và tính chuyện đổi chác kiếm lời. Có lẽ vì vậy nên đã hơn hai chục mùa rẫy rồi hắn vẫn chưa có ai thèm bắt làm chồng(3), tháng ngày cậy nhờ vào mẹ, vợ chồng chị gái, em gái. Nay nghe chuyên một con sơn dương đổi cả chục con bò, hắn mừng như bắt được vàng. Hắn tin đã đến lúc hắn được đổi đời giàu có hơn người và khối cô gái sẽ chạy theo hắn xin bắt làm chồng. Già làng đã cấm không được săn bắn, và hắn cũng sợ luật bất thành văn ấy, song bỏ lỡ cơ hội này thì hắn tiếc lắm. Phải có cách để nhận số bò của người khách lạ. Cuối cùng, cái đầu đầy rượu nhưng không kém phần xảo quyệt của kẻ ưa đổi thứ này lấy thứ khác kiếm lời hơn là đi phát rẫy làm nương cũng vạch ra một kế hoạch táo bạo để thoát khỏi lời nguyền của già làng. Quả thật không ai ngờ hắn lại liều lĩnh làm vậy.

***

Đêm cuối tháng, bầu trời mùa khô Tây Nguyên trong vắt rắc đầy những vì sao óng ánh nhấp nháy như những con mắt đang dõi theo hai bóng đèn soi đèn pin nối nhau bám vào vách đá đeo lên đinh Chư Yang. Kẻ dẫn đường không ai khác ngoài Y Reo. Dù phải bám vào từng mép đá, mò mẫm đặt chân lên các cạnh đá sắc như dao cạo, có hòn trơn tuột song trên vai hắn chiếc gùi đựng nước, đựng rượu và khô nai vẫn được giữ cẩn thận. Kẻ bám theo sau vác khẩu sung ca bin sản xuất tại Hoa Kỳ chính là vị khách lạ cần mua sơn dương.

Theo kế hoạch của Y Reo, hai đứa lợi dụng đêm tối trèo lên đỉnh núi, núp gần hòn đá lớn, nơi mỗi sáng sớm hay hoàng hôn con sơn dương chúa thường dẫn bầy ra đứng nhìn xuống buôn. Lúc đó, chỉ cần kéo cò chắc chắn sẽ hạ được con mồi. Không ai phạt được Y Reo vì hắn có bắn đâu, người lạ bắn đấy chứ! Còn người lạ thì đâu phải người dân buôn Um nên không bị ràng buộc bởi lời nguyền. Bọn chúng quả thật “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, tìm đến với nhau để làm chuyên đen tối.

Mặc dù rất khó khăn, vất vả, gần sáng khi bầy vượn ở lưng chừng núi gọi nhau thức dậy, hai đứa cũng đến được nơi cần đến. Đứng trên mỏm đá, bọn chúng hết nhìn phải, rồi nhìn trái tìm chỗ ẩn nấp. Một bên là vực sâu hun hút, đen thui, một bên là đá lởm chởm chỉ cần sơ xuất một chút thôi sẽ rơi xuống vách đá. Đắn đo, cân nhắc mãi, hai đứa cũng tìm được chỗ núp chỉ cách mỏm dá bầy sơn dương thường đứng khoảng gần hai chục mét. Với khoảng cách ấy, một băng đạn mười  viên, khi bay ra khỏi nòng chắc chắn sẽ trúng đích.

***

Như thường lệ, khi phương đông ửng hồng, ông mặt trời từ từ rẽ mây trèo lên đỉnh núi xa xa, đem theo những tia nắng vàng rải lên vách núi, cũng là lúc bầy sơn dương theo nhau lên vách đá đứng ngắm buôn Um và đón bình minh. Cả bầy vẫn vô tình nhảy nhót theo sau con sơn dương chúa đen bóng đang giương cặp sừng cong vút về phía sau, chìa bộ râu dài có lẽ phải đến nửa mét uốn cong về phía trước phất phơ trước làn gió nhẹ ban mai, tận hưởng không khí trong lành và nào có biết đâu cái chết đang chờ ngay phía trước mặt.

“Ầm!”. Tiếng súng nổ xé toang cảnh bình minh thanh bình, vọng vào vách đá dội lại như tiếng một quả bom tấn ném xuống làm rung chuyển cả núi rừng. Tội nghiệp con sơn dương chúa. Nó chồm lên theo bản năng, tung hai chân trước lao vào không khí, nhằm đúng nơi tiếng súng phát ra bổ xuống.

Sau này có người kể rằng họ thấy sơn dương chúa bay ra khỏi mỏm đá lao vào hai kẻ bắn trộm rồi lăn xuống vực thẳm kèm theo một tiếng nổ kinh hồn, tiếng nổ ấy còn lớn hơn cả tiếng súng vừa nổ nhằm vào nó,  kéo theo đất đá lăn xuống ầm ầm, khói bụi mù mịt che lấp cả bầu trời.

Già làng tức giận, kéo cả đoàn thanh niên trai tráng trong buôn bươn bả leo lên đỉnh núi, định trị tội kẻ dám làm trái quy định của buôn, xúc phạm thần linh. Nhưng khi lên đến nơi nhìn hai kẻ bắn trộm ông lại bất giác trào nước mắt. Y Reo nằm ngã ngửa, giữa trán in rõ chiếc móng sơn dương đóng vào làm bay mất một con mắt. Còn người lạ đôi mắt trợn ngược bị bầy kiến vàng bu kín. Có lẽ cả hai đã rơi từ mỏm đá trên chục mét xuống hòn đá to phía dưới. Yang phạt mà!

Kể từ hôm ấy buôn Um chúng tôi không còn ai nhìn thấy bầy sơn dương ấy nữa. Những thế hệ sau này chỉ còn được nghe kể lại về chúng với một niềm tiếc nhớ xót xa.

NGUYỄN HỒNG CHIẾN

Chú thích tiếng Êđê:

1. Chư Yang: núi thần.

2. Yang: thần linh.

3. Bắt làm chồng: tục lệ người Êđê, con gái ưng chàng trai nào thì cưới về nhà mình làm chồng