Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015
GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ 278 - tác giả THANH VÂN
Tác giả THANH VÂN
MẤY CẢM NHÂN VỀ TIẾNG ĐÀN KHUYẾT
Tập truyện ngắn Tiếng đàn khuyết (Nhà xất bản Lao Động, năm 2015)
của Nguyễn Anh Đào đã chinh phục độc giả bằng những cốt truyện hấp dẫn, đọc
xong còn đọng mãi trong tâm thức của mỗi người. Nguyễn Anh Đào đã dành trọn tình
cảm yêu thương, hóa thân vào nhân vật, đau cùng nỗi đau của nhân vật; từ đó lan
tỏa trên trang viết một tấm lòng nhân ái của người phụ nữ cầm bút.
Tiếng đàn khuyết là tên truyện làm đầu đề của tập sách gồm 15 truyện ngắn.
Các cốt truyện đều được xây dựng chặt chẽ với sự triển khai sự kiện, tình tiết
khá logic. Ở từng tác phẩm, tác giả đã viết bằng những rung động, những cảm xúc
của trái tim trước những số phận người phụ nữ mà đâu đó chúng ta gặp trên đường
đời. Đó là hình ảnh những người phụ nữ luôn trăn trở trong sự kiếm tìm hạnh phúc,
kiếm tìm một tình yêu đích thực, một mái ấm bình yên. Nhưng cố gắng đến đâu thì
sự kiếm tìm hạnh phúc đối với họ cũng giống như vớt trăng dưới đáy ao, luôn là ảo
ảnh xa vời, nên họ luôn rơi vào bi kịch; thân phận người phụ nữ được hiện lên với
tất cả sự chông chênh mềm yếu. Những tình cảnh trái ngang của họ như tiếng nấc
ai oán dội vào tâm can độc giả. Phải chăng vì Nguyễn Anh Đào là phụ nữ thấu hiểu
hơn những thiệt thòi của người cùng giới nên trang văn của chị thấm đẫm tình người,
tình đời.
Bằng sự cảm nhận tinh tế, sự quan sát tỉ mỉ cuộc sống,với
lối khám phá hiện thực theo cách của riêng mình, chị đã tạo nên một bức tranh
nhiều màu, nhiều vẻ về thân phận người phụ nữ. Truyện “Tiếng đàn khuyết” gợi lên sự không
tròn trịa của số phận. Bằng giọng văn nhẹ nhàng, tác giả cho người đọc thưởng
thức bản tình ca về tình yêu. Truyện kể về một cô gái được một chàng trai yêu hết
mình nhưng cô lại dành tình cảm sâu đậm cho người con trai khác, cô luôn ôm ấp
trong mình một mối tình đơn phương, khát khao có được hạnh phúc với người mình
yêu và sẵn sàng chờ đợi. Bản tình ca này khiến ta liên tưởng đến nhân vật trữ tình
trong tác phẩm “Hình tam giác muôn đời”
của nhà văn Đan Mạch Tô-ve-đi-to-lep-ven: Trên con đường tôi đi/ Có hai người
đã tới/ Một người rất yêu tôi/ Còn tôi yêu người khác/ Người sống trong khao khát/
Trong những giấc tôi mơ/ Người kia đứng sững sờ/ Trước cửa lòng khép chặt…”.
Cốt truyện đơn giản nhưng thật sâu sắc, đó là niềm tin vào tình yêu con người.
Người phụ nữ luôn khao khát hạnh phúc nên trong cuộc sống vợ chồng, họ thường
hi sinh nhẫn nhịn như nhân vật Vợ (Nhẫn cưới), Nàng (Mơ về phía biển), bà Hai (Cội già), An (Chiếc ví bỏ quên). Họ nhẫn nhịn để
giữ gìn mái ấm gia đình, bởi trong những gia đình ấy luôn có những đợt sóng ngầm
sẵn sàng dậy sóng nhấn chìm tất cả. Đến với truyện “Nhoẻn miệng và cười”, chúng ta thật sự thương tâm trước cái chết
bi thảm của Nương khi đuổi theo bóng của chồng. Người phụ nữ bề ngoài tính cách
mạnh mẽ nhưng ẩn sâu trong tâm thức vẫn là một sự yếu đuối rất đàn bà (Trước sân tòa án). Bi kịch của người
đàn bà hiếm muộn bị chồng ruồng rẫy trong truyện Trứng khóc “Cuộc đời chị, chưa bao giờ đắng cay hơn, ông trời
bất công không cho chị một đứa con”. Chị không có con nên tình cảm chồng và
gia đình chồng dành cho chị nguội lạnh như một đống tro tàn trong đêm đông và
chị đã cố níu kéo bằng cách “Chị đã làm vợ hiền dâu thảo, chị đã cắn răng nhịn
nhục, chị đã vâng lời mọi ý muốn của chồng và cha mẹ chồng, chị làm hết rồi, chỉ
để mong giữ được tình yêu trong trái tim đã nguội lạnh của chồng”. Thế nhưng
chị chỉ nhận được sự “vứt bỏ và chà đạp suốt nhiều năm qua, người ta có hối
hận đâu”. Nên chị đã chọn cách mang thai giả “Mang thai đi đã, mặc áo bầu
đi đã, được ngang nhiên đi lại trong nhà đi đã… Ừ, tới đâu hay tới đó. Chín tháng!
Chín tháng đủ dài để nghĩ ra những gì cần phải làm tiếp theo…”. Cái kết đau
thương chị đã điên dại khi bị chồng bỏ rơi và giấc mơ làm mẹ không thành. Hình ảnh
người mẹ cô đơn vò võ khi bóng đã xế chiều mặc dù bà có tới sáu người con (Những cuộc chia ly).
Trong “Tiếng đàn khuyết”, chúng ta thấy một
điều dù sống bất hạnh, khổ đau nhưng những nhân vật nữ trong tác phẩm của Nguyễn
Anh Đào, tâm hồn luôn tỏa ánh sáng lấp lánh, trái tim đầy cao thượng, vị tha, đôn
hậu và thủy chung. Thụ chung thủy với mối tình đơn phương trong suốt mấy mươi năm
“Thụ quỳ dưới chân Chúa, xin Ngài hãy chỉ đường cho con, hãy cho con biết
Kha đang ở đâu? Chúa im lặng. Thụ tự đi tìm. Phải vậy thôi, nếu Chúa không chỉ đường
thì Thụ phải tự đi tìm, còn ai khác để chỉ đường cho Thụ? Nếu giờ còn sống, Kha
đã thành người đàn ông hơn bảy mươi tuổi” (Dưới tháp chuông nhà thờ). Bà Hai (Cội già) khoan dung khi nuôi hai đứa con riêng cho chồng “Bà
như ngọn đèn leo lét, lay lắt ngồi đợi chờ. Gần hai mươi năm, vẫn chưa đủ cho
những cuộc rong chơi của ông. Ngoài hai đứa trẻ ông mang về cho bà, còn bao nhiêu
đứa trẻ nữa mà ông đã tạo ra, ông đã làm khổ bao nhiêu đàn bà? Cái nghiệp của ông,
sao ông gánh nổi”. Qua đó ta thấy bất hạnh không chỉ đeo bám bà Hai mà cái
khổ, cái bất hạnh còn đến với những người đàn bà khác do chồng bà mang lại. Điều
đáng nói ở đây bà Hai không chỉ nghĩ đến vết thương lòng của mình mà bà còn thương
cho những người đàn bà bất hạnh khác do chồng bà tạo ra.
Mỗi truyện là một cảnh đời, một số phận, một nỗi niềm hay
là một thông điệp mà tác giả muốn gửi đến bạn đọc. Đó là một thông điệp mang ý
nghĩa nhân văn sâu sắc, giúp người đọc thấy được bản chất của hiện tượng, nguyên
nhân dẫn đến những bất hạnh của người phụ nữ.
Sau Ngày em làm người
lớn (NXB Kim Đồng – 2007), Chỉ cần em
biết khóc (NXB Văn hóa-Văn nghệ – 2012), Tiếng đàn khuyết là tập truyện thứ 3 của Nguyễn Anh Đào. Tập
truyện được NXB Lao động đầu tư toàn bộ kinh phí in ấn và bao tiêu phát hành, được
đông đảo bạn đọc đón nhận nhiệt thành. Đây là một thành công mới của Nguyễn Anh
Đào. Hy vọng với bút lực đang căng tràn, Nguyễn Anh Đào sẽ đem đến cho bạn đọc
nhiều tác phẩm hay hơn nữa và từng bước khẳng định được vị trí của mình trên văn
đàn cả nước.
Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015
GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ 278 - tác giả VŨ THỊ HUYỀN TRANG
CHỈ THẤY MÂY TRỜI…
Truyện ngắn
Bà già ngồi im lặng như một thân cây, chỉ thấy mái đầu lơ
thơ gió. Mắt bà thả mông lung về phía cánh đồng trước nhà. Đồng mùa này trơ rạ,
lũ cào cào đạp cẳng xác xơ. Mấy con bò tha thẩn gặm cỏ bờ, thỉnh thoảng lại rống
gọi đàn ầm ĩ. Đồng rộng như một sân khấu lớn, không ảm đạm cũng chẳng tươi vui.
Kế bên đồng là con đường bê tông khấp khểnh. Thỉnh thoảng lại có một chiếc xe
xuất hiện hoặc thong thả trôi, hoặc rồ ga phóng nhanh như một con bọ ngựa hiếu
chiến. Ai sống lâu ở quê sẽ thấy chán ngán cái khung cảnh đơn điệu này đến mức
người ta chỉ muốn căng cựa để đi. Một hôm nào đó cái My đứng ngoẹo cổ ngó thật
lâu nhìn thật sâu vào mắt bà già rồi nó chợt ồ lên một tiếng. “Tưởng bà nhìn gì
đó hay ho lắm chứ, hoa ra chỉ một đống mây trời. Vậy mà ngày nào cũng thấy bà
chăm chú. Kỳ quá mẹ ha!”. Mẹ nó không nói gì vì đang mải nhìn chằm chằm vào cuốn
sổ chi tiêu. Tính đi tính lại một hồi vẫn thiếu đâu nửa triệu. Không lẽ đánh rơi
đâu đó? Làm gì có chuyện, mẹ nó có thể làm rơi bất cứ vật gì xuống đất chứ tiền
thì không thể. Bao nhiêu khoản chi tiêu của cả gia đình sáu miệng ăn chỉ trông
chờ vào hơn triệu bạc. Nghĩ sao mà bảo làm rơi…
Hàng ngày My ở nhà trông bà. Chẳng
biết ai trông ai vì thoắt cái đã thấy My nhảy phóc qua rặng rào rồi lủi nhanh
khuất bóng sau những tán cây bên vườn hàng xóm. Nó mải chơi que mốt que mai đến
khi nghe thấy tiếng gậy đập cột kêu cồm cộp thì ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Bà
gọi, bằng tiếng của những vật vô tri. My nhìn là biết ngay bà cần gì chứ người
khác nhìn có khi cứ phải “đuổi hình bắt chữ” chán chê mê mỏi. Nếu bà vỗ bàn tay
xuống ngay cạnh bên tức là bà muốn My quanh quẩn gần bà. Tay
ôm bụng là bà cần đi vệ sinh. Lúc nào bà vòng tay đấm lưng tức là bà cần nằm
nghỉ. Nhưng My chưa bao giờ thấy bà kêu đói. Chỉ thỉnh thoảng thấy bà ngẩng lên
trời, miệng há ra hớp không khí như loài cá hớp oxi. Nhiều lúc My nghĩ hay là bà
đã ăn những đám mây. Bà cắn mỗi hình hài bồng bềnh ấy một miếng rồi bỏ mặc chúng
tan ra như khói. Ngoài những đám mây biết biến hình thì không có gì an ủi My mỗi
lúc phải ngồi yên một chỗ. Chán ngán đến buồn ngủ, sập mi xuống và mơ về những
chuyến đi thú vị. Những chuyến đi thường chỉ có trong câu chuyện của cái Thắm
nhà bên. Mỗi hè nó được xuống phố chơi cả tuần rồi ôm về cả đống chuyện bất ngờ.
Mà mỗi lần My và bọn bạn muốn nghe đều phải cho nó một món đồ nào đó làm quà.
Thắm tự nhận mình là người kinh doanh những điều lý thú.
- Tụi trẻ con thành phố chúng đi trên đường phố bằng những
chiếc giày được gắn bánh xe. Tưởng tượng mà xem các cậu ấy có thể đi bằng vận tốc
của gió.
- Chỉ là những chiếc giày có gắn bánh xe thôi ư? Có khó gì
đâu, chúng ta có thể lắp thêm những chiếc bánh xe vào những đôi giày.
- Thôi bỏ đi. Có lắp thì cũng chẳng thể di chuyển trên
con đường khấp khểnh này.
Con đường làm tắt ngóm dự định táo bạo của lũ trẻ ấy chính
là công trình bê tông hóa đầu tiên trong xã. Hồi thi công nó dân làng thi nhau
rút ruột. Nhà thì xin vài xe sỏi rải xuống thềm giếng đỡ trơn. Người xin bao xi
măng làm lại nền chuồng bò cho khô ráo, mùa mưa đỡ cực. Đêm đến tiếng người hùng
hục xúc cát, bình bịch bê vác khuất sau những cánh cổng mịt mùng bóng tối. Đến
khi làm xong đường thì khe co giãn có những chỗ to như cái cổ tay người lớn. Xe
đạp đi đêm chẳng may lọt xuống đó thì người chỉ có ngã bổ chỏng xuống đường. Đến
mùa mưa dưới kẽ hở mọc lên toàn lúa và đỗ tương như tấm rào phân cách chia đôi
làn đường. Cái Thắm nói đường dưới phố láng mịn và rộng như một thửa ruộng. Con
Thắm kể xong còn chống cằm hỏi “ở quê mình đất đai rộng mênh mông mà sao những
con đường cứ bé xíu vậy trời?” Cái My không nói gì vì nó đang mải nghĩ ở làng này
làm quái gì có tàu mà sao mấy ngày nay bà cứ lẩm bẩm mãi “tàu dạo này về muộn
quá”. Hay là những con tàu bằng mây? Xứ này không có gì bí ẩn, kỳ diệu và cũng
mộc mạc như mây.
* * *
Bà già ngồi đó, thực ra mắt có hướng
đi đâu cũng sẽ chạm mặt đất vì chiếc lưng gù. Chỉ có những chuyến đi bằng tâm tưởng
là không ai ngăn nổi. Trong hình hài xù xì già nua của một thân cây luôn lấp lánh
cả trăm mùa hoa thơm, trái ngọt. Nên thỉnh thoảng có một đứa trẻ nào đó chạy ra
từ hình hài của bà già. Mặc bộ quần áo gụ cứng queo, tóc buông ngang vai, trèo
thoăn thoắt lên cây bàng ở sân ga ngó xem tàu đã về đến đâu. Tàu đi nhanh khủng
khiếp, nhiều khi nhìn tít hút phía xa mà con nhỏ vừa tụt được xuống đất thì đoàn
tàu đã chầm chậm dừng ngay trước mặt. Mắt con nhỏ dán vào những toa tàu, bao
khuôn mặt xa lạ mang đến dấu vết của nhiều vùng đất tươi mới. Có người mặc áo lụa,
chỉ cần chạm bằng mắt cũng đã thấy mềm êm mát lạnh. Nên hẳn là họ thuộc về một
thế giới giàu sang. Có người ôm theo cả đống hàng hóa bên mình, họ chắc hẳn vừa
đến từ một nơi đông đúc. Có những đứa trẻ bằng tuổi con nhỏ đang háo hức nhìn
ra ngoài và vẫy tay với nó. Những cái vẫy tay ấy như mở ra một thế giới đầy thú
vị. Rằng chỉ cần bước lên tàu và trôi đi là nó sẽ thoát khỏi mảnh đất buồn bã và
đói nghèo này. Ngày qua ngày tiếng còi tàu thôi thúc nó bằng thứ âm thanh kỳ diệu.
Một con bé không cha không mẹ, cũng chẳng có anh em thân thích. Thử hỏi lấy gì để
níu chân nó khỏi sức hút từ những chuyến tàu? Một buổi chiều mùa thu từng đám mây
đỏ quạch kéo về giăng mắc khắp đỉnh trời. Con bé mười tuổi đang xay lúa cho nhà
chủ liền bỏ đó, lững thững đi theo những đám mây. Chân đưa bước ra tận sân ga,
nắng cuối ngày như mật cạn. Loang lổ vàng, co cụm từng vũng nắng sóng sánh. Nó
giẫm lên thảm nắng đi theo những cánh tay nhỏ xíu rồi khuất bóng trong một toa
tàu nào đó. Lúc tàu chạy con nhỏ ngoái nhìn lại chỉ thấy lác đác lá bàng rơi trên
sân ga buồn bã. Những đám mây đỏ quạch trôi tít phía chân trời.
Con nhỏ ấy không một lần thăm lại mảnh
đất xưa. Dù nó đã chọn những chuyến tàu làm nhà và nghề buôn thuốc bắc làm kế
sinh nhai. Trong những lần đi lấy hàng tàu từng nhiều lần dừng lại ở sân ga đó.
Nhưng không bao giờ nó bước xuống mà chỉ ngồi yên đó và ngắm lại mình trong ký ức.
Một con bé hau hau nhìn những chuyến tàu đứng đơn độc và buồn rầu tội nghiệp.
Con bé ấy giờ mới biết thực ra chẳng có mảnh đất nào tươi đẹp như cổ tích. Đâu
cũng là mưu sinh nhọc nhằn và vùng trời nào cũng đơn điệu thế thôi. Khi nhận ra
điều đó con bé thấy mình như đánh mất báu vật đáng quý nhất trên đời. Thứ báu vật
mà chỉ tuổi thơ mới có quyền cất giữ. Đó là sự thích thú, tò mò được khám phá
cuộc đời tươi đẹp. Giờ lòng nó trống trải, rải đầy những đám mây trắng xốp. Tay nó giờ chỉ thích đếm tiền, mắt nó nhìn sổ sách. Đời
chẳng thể ăn mây uống gió nên chuyến đi đầu đời của nó bị tắt ngóm sự hứng khởi
chỉ trong vòng một ngày. Khi cái bụng trống rỗng đói ăn kêu ùng ục. Khi cổ khát
khô và mắt díp lại thèm một chỗ ngả lưng. Nó mới nhận ra không có tiền thì chẳng
có đâu tươi đẹp. Mà một khi đã có tiền thì chỗ nào cũng sẽ trở nên tươi đẹp hết.
Những đứa trẻ khác vì sao vẫn giữ trọn vẹn niềm vui trong suốt hành trình dài? Ấy
là vì chúng không phải lo đến miếng cơm manh áo. Tiếng sôi bụng đã át đi cả mùi
hương hoa bên đường, cả những sắc màu lung linh khác. Những chuyến tàu không phải
để chở niềm mơ ước nữa mà chở nặng những phận người vất vả mưu sinh.
Con nhỏ năm nào đã trở thành mẹ, thành
vợ, thành người đàn bà phải học vun vén tứ bề. Đã thôi bước chân lên tàu nhưng
nghiệp con buôn vẫn đeo đẳng mãi. Khi biết yêu thương là bắt đầu biết dừng lại,
dựng một căn nhà và nghĩ đến những đứa con. Bắt đầu thôi không nhìn xa xôi. Mắt
lúc nào cũng chỉ nhìn xuống dưới chân, nhìn quanh quẩn cửa nhà hoặc nhìn vào cuốn
sổ chi chít những con số nhì nhằng. Thỉnh thoảng có ai đó hỏi quê ở đâu? Là giật
mình không biết trả lời sao. Người đàn bà bỗng nhiên nhớ tới sân ga đầu tiên của
đời mình, nhớ đến những đám mây đỏ quạch. Và lòng thì tự hỏi liệu đấy có phải là
quê hương? Rồi cũng không có thời gian để tìm câu trả lời. Con ốm, chồng đau,
chum gạo cạn đáy, bố mẹ chồng sống nhờ cậy thuốc thang. Định dừng chân để sống
bình yên nhưng không ngờ cuộc đời có quá nhiều giông bão. Mà một khi người đàn
bà đã có gia đình thì đừng hòng trốn chạy. Luôn có thứ gì đó níu lại, nặng chình
chịch đến nỗi không thể cất nổi chân.
Giờ bà già ngồi đó. Thấp thoáng trong dáng ngồi còng lưng
ấy là hình ảnh một đứa nhỏ và một người đàn bà cứ đi qua đi lại. Chiều nay cái
My hỏi “tàu đã về chưa bà?”. Bà cụ bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng còi tàu hú
vang trong quá khứ. Nó mang nặng những toa tàu ký ức hăm hở, rền rĩ, câm lặng xình
xịch trôi qua. Sân ga cũ không biết mùa này lá có còn rơi? Liệu những đám mây ở
nơi ấy có khác hình hài với khoảng trời nơi bà già đang ngồi? Nếu được trở lại đó
một lần liệu bà già có thấy bớt nhớ nhung? Hay bất cứ mảnh đất nào cũng chỉ đẹp
khi tồn tại mơ hồ. Khi ta không thể đặt chân đến cũng không thể quay trở lại. Tựa
như ăn một miếng bánh bằng mắt và óc tưởng tượng bao giờ cũng ngon hơn là chạm
vào môi. Mà càng già càng chỉ thích nhìn từ xa. Như khi ngồi trên thềm nhìn con
đường trước nhà với tấm phân cách mềm mịn màu xanh của mạ non, mầm đỗ tương hay
những hạt ngô mới nhú khiến bà già còn thấy nó thơ mộng, còn yêu được mảnh đất
nơi mình ngồi. Còn cái My thì mải nghĩ đến những con đường có thể trôi băng băng
cùng chiếc giày có gắn bánh xe. Mẹ con bé thì đang mải tính xem buổi chợ cá sáng
nay lỗ lãi thế nào. Trên người đàn bà ấy còn tanh nồng mùi cá và nước thì đang
chảy tong tỏng từ chiếc áo mồi.
Đoàn tàu đi qua rồi bà già vòng tay ra sau đấm lưng. My
chạy lại đỡ bà đi nghỉ. Trên cánh đồng chỉ bạc một màu rạ khô rạc. Còn những đám
mây trên trời vẫn chầm chậm trôi đi…
Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015
GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ 278 - tác giả BĂNG KHUÊ
SÂN GA U BUỒN
Truyện ngắn
Những sân ga đặc quánh mờ hơi nước, chìm vào màn sương dày
trong mắt của đôi bạn trẻ. Tôi biết, họ không hề thích dừng chân nơi này chỉ để
đếm những kí tự cũ rích, đọc những luồng thông tin châm chích, bị lèo lái bởi một
bọn nào đó đứng ở phía sau sân ga. Họ từng bảo rằng: “Chúng tôi sẽ rời khỏi nơi
đây. Chúng tôi không đủ kiên nhẫn để chứng kiến những chuyến tàu chạy lùi về quá
khứ”. Rồi, phân trần, thanh minh, độc thoại giữa đêm với bóng tối: “Chúng tôi,
dự định thế. Và, sẽ lên một chuyến tàu mùa hè. Đi mãi, trốn chạy mãi. Chúng tôi
mong muốn được nhìn thấy mùa thu, nhưng hóa ra, mùa thu thường thích chơi trò ẩn
nấp”.
Cuối cùng, họ đã công nhận điều đó. Sự trốn chạy của những
người trẻ tuổi. Sân ga này quá u buồn. Sân ga này quá cũ kĩ nhàm chán. Những đôi
chân quen đi, quen di chuyển và quen trốn chạy. Họ sẽ không bao giờ chịu dừng ở
bất cứ một sân ga nào. Tôi biết thế. Tôi vẫn mong chờ họ thay đổi quyết định rời
khỏi tôi. Tôi cô đơn như một chuyến tàu không có điểm dừng cụ thể.
Chúng tôi đã lên đó, trên một chuyến tàu không có ghế đệm.
Quan trọng gì cái ghế đệm và máy điều hòa. Chúng tôi nóng lòng nghĩ về việc cần
phải rời bước khỏi nơi đây nhiều hơn. Ngay hôm nay. Cho dù, chúng tôi sẽ bị người
ta xách mé rằng, chúng tôi thật vô tích sự, chỉ biết buộc dây giày để bắt đầu
chạy trốn. Những chuyến tàu vẫn đều đều vô định trôi trên nhịp đường sắt và tiếp
tục lao đi vun vút rồi rơi xuống trong một khối thanh âm kì lạ ở phía sau lưng.
Tất cả những chiếc áo khoác không cài khuy sẽ bay phần phật giữa sân ga đầy gió.
Những đôi bàn chân, những cái đầu đủ đầy mắt mũi đã rời đi, chỉ để lại những
chiếc áo khoác trống rỗng đến sầu thảm. Sân ga u buồn.
Rõ ràng chúng tôi đã rời khỏi nơi đây. Trên một chuyến tàu
mùa hè. Cái sân ga ấy, vừa mới đây thôi, quen thuộc lắm. Cái sân ga u buồn. Hình
như chúng tôi đã đi vòng tròn. Quanh một con đường thì phải. Từ nhà đến ga, chúng
tôi phải đi qua một chiếc cầu ở ngã đường khác, nếu không, có thể đi đường chính
rộng lớn hơn. Tôi đã thấy dòng chữ điện màu lấp lánh trên cái bảng thông báo giờ
tàu chạy để rời khỏi nơi đây. Nhưng, kì lạ thật. Chúng tôi vẫn dậm chân tại chỗ,
ngay tại sân ga.
Cái ga ấy vẫn không chịu rời đi, không chịu di dời khỏi mắt
tôi trong đêm tối. Vỉa hè trống hoác những miền cũ kĩ đã ém màu rêu dính chặt vào
bức tường vôi bợt bạt. Trong ánh điện mờ ảo, chúng quả thực rất quen thuộc đối
với tôi. Người bạn đồng hành vừa dừng lại dăm ba phút. Anh ta đái xuống hố. Cái
hố để trồng cây, đã bị ai đó đào xới không còn một manh rễ mọn. Tôi nhíu mày nhìn
về phía ánh điện màu trong đêm tối. Giờ tàu chạy không hề thay đổi. Nhưng, tuyệt
nhiên chẳng nghe một lời thông báo nào về việc chuyến tàu sẽ đón chúng tôi vào đúng
chín giờ ba mươi phút. Hoặc, có thể nó sẽ không đến nữa. Những chuyến tàu không
bao giờ đến. Những đường ray không bao giờ kêu răng rắc trong gió như tôi hằng
mong đợi.
Bên vỉa hè. Gần sân ga. Chúng tôi, một cặp đơn lẻ đang cố
gắng tìm điều gì đó xảy ra ở nơi này. Tiếng còi tàu không hú lên. Tiếng loa báo
giờ tàu chạy im thin thít. Tôi ngước mắt nhìn sang người bạn đồng hành, bất giác
thấy anh đang cúi đầu xuống đất. Mũi giày của anh di di qua lại, tạo thành một
góc bốn mươi lăm độ. Chúng tôi vẫn chưa hề bước lên tàu. Và, cũng chẳng có một
con tàu nào rời khỏi sân ga. Những người trẻ chưa hề bước lên tàu bao giờ. Họ đang
cúi đầu xuống cùng một lúc với tôi và sau đó ngước nhìn về phía ánh đèn màu u tối.
Lặng yên, không một lời nói. Có lẽ cũng đã đến lúc họ không cần chạy trốn nữa.
Những sân ga luôn luôn đặc kín sự u uẩn của nhiều thế hệ.
Một chùm ảnh đen trắng từ lâu lắm nổi bật trên màn hình quảng cáo tại nơi chờ đợi,
khiến người ta thảng thốt và mong nhớ về thứ ảo diệu một thời đã bị băm xẻ từ
trong kí ức xa xưa. Tôi ghét thứ cảm giác bấu víu vào quá khứ. Tôi đã cố tình rời
bỏ những sân ga. Nhưng, cuối cùng, ngày hôm qua tôi lại quyết định rời khỏi nhà,
để đến phòng vé. Có thể, chỉ ở những sân ga, trên các đường ray tôi mới nhận ra
được rằng: Tôi đi tìm cái bóng của những người trẻ đã khá lâu. Nhưng, hình như
chúng rất giỏi chơi trò ẩn nấp. Dù rằng, tôi đã cố tình leo lên những chuyến tàu,
rời khỏi những sân ga đượm màu u ám. Dù rằng, bất kể mùa nắng hay mùa mưa. Hay
là, bình yên và bão tố, cái bóng của những người trẻ vẫn tiếp tục chập chờn
trong khối ảo ảnh lập lòe như ngọn lửa yếu ớt giữa bầu trời thẳm sâu. Chúng chạy
trốn tôi, chạy trốn những con người tội lỗi ở xứ sở này.
Tối hôm qua, tôi đã quyết định bước lên tàu, sau khi chị
nhân viên bấm lách cách địa điểm và in dấu đỏ trên cuống vé. Sân ga bây giờ đã
thực sự vắng bóng tôi. Vậy mà chuyến tàu vừa rời đi chưa được dăm phút, tôi đã
nghe người phát thanh từ loa báo rằng: quý khách đã đến sân ga u buồn. Hóa ra,
cái sân ga này chẳng thể phá bỏ được sự níu kéo những người trẻ. Chúng níu lấy đôi
chân tôi trong cõi mơ hồ chờ và đợi mòn mỏi như một đứa trẻ ngồi trên mỏm đá
cao chót vót ngắm hòn than đỏ hỏn rơi xuống đỉnh núi bạc. Rõ ràng, dưới bầu trời
này thường xuyên lấp lánh những cái bóng sầu thảm như ngày tận thế.
Những thanh âm vi vút từ đâu đó vọng lại bên tai tôi. Chẳng
phải là tiếng còi tàu, cũng chẳng hề là tiếng gió. Những người trẻ đứng bất động
giữa sân ga đã ngẩng mặt nhìn lên và bình minh rời khỏi núi trà trộn vào lòng
biển. Tôi và họ rời khỏi sân ga, bắt đầu leo lên một mỏm đá. Dãy núi nằm nghiêng
phía sau lung tôi oằn xuống lòng biển xanh một cái bóng khổng lồ, nặng trĩu.
Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015
GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ 278 - tác giả KHÂM THIÊN
BỂ HOẠN BAO GIỜ BẰNG
LẤP?
Truyện
ngắn
“Việc của mỗi người là tưởng tượng nỗi cô đơn của riêng mình
và giải nghĩa sự cô đơn đó.”
- Philippe Claudel-
I
Nguyễn Trãi cúi đầu
vốc nước rửa mặt, nước mát luồn qua kẽ tay táp lên làm bản thân tỉnh táo trở lại.
Ông ngồi xuống phiến đá phủ rêu, giống như một vị sư đang nhập thiền. Áo thô, cơm
nhạt, rau lạnh, trà thanh, chìm nổi trong bể hoạn bao năm, cuối cùng cũng đành đánh
lừa quay về núi, dắt díu theo cả một bầy đoàn thê nhi yếu đuối. Lòng người lạnh
lẽo xiết bao, chỉ duy có non sông vẫn thủy chung như thuở ban đầu.
Thông reo bên tai,
suối chảy róc rách, ánh nắng lọt qua tán lá rọi xuống mặt nước soi tỏ từng đàn
cá dầu cá bống nhỏ tí ti đang thong dong lượn lờ. Giữa cảnh lâm tuyền, con người
đều trở nên nhỏ bé. Nguyễn bỗng nhớ về ngày xa, thời tráng niên hùng khí chẳng
mòn, mong khuông phò minh chúa đuổi bọn quỷ Ngô thoát khỏi cương thổ. Với cảnh
quần tinh tụ hội lúc bấy giờ, quả thực Nguyễn đã từng cảm thấy mình kém tài. Bạn
hữu năm xưa từng cùng nâng chén dưới chân Tản Viên nay đã thay nhau xóa tên mình
khỏi sử xanh, kẻ lui về ở ẩn chẳng màng vinh hoa, người bị quyền lực dìm nịch đến
chết trong nhục nhã.
Dưới lòng suối, vài
chiếc lá xoay tròn, mấy con kiến đen ngơ ngác sang sông. Ừ thì sang sông, cuộc đời
con người ai chẳng phải sang sông một lần. Chúng đang đi tìm nhà mới, quê hương
mới. Nguyễn bỗng thấy bần thần, nhà, quê hương… Thấp thoáng trong gió mùi đất bụi
ải Nam Quan, còn vương đâu đây tiếng cha dặn dò trước lúc bị đem về phương Bắc.
Có phải cha cũng từng ngồi trong nhà tù lạnh lẽo, nom ánh sáng leo lét lọt qua
vuông cửa bé bằng lòng bàn tay mà trông về cố hương? Cha ơi… Nguyễn cúi đầu, từ
trong khóe mi rơi xuống không rõ là máu hay nước mắt? “Con ơi, sự nhạy cảm của
con là sự nhạy cảm chết người. Nếu không cẩn thận thì kẻ làm chính trị sẽ lợi dụng
con, sẽ sử dụng những suy nghĩ của con để mê hoặc người đời.”
Căn nhà góc thành Nam giờ
đang hiu hắt, có nhớ chăng bóng lưng cố hữu ngày đêm ngồi thảo sách lược? Đôi
khi Nguyễn Trãi nghĩ, nếu như khi ấy Thái Tổ không đứng lên khởi nghĩa thì ông
sẽ ra sao? Hay là mục nát trong chính nỗi khắc khoải bế tắc của mình? Vòng tròn
mê cung do ông tự vẽ ra, ông đi luẩn quẩn và không dám thoát khỏi nó. Nguyễn ngồi
buồn, thở dài, tiếng thở dài lan đi, vọng đến cả trăm năm sau.
II
Trong vở “Tiễn cha
qua ải”, Khôi được đạo diễn cử ra để tái hiện hình ảnh của Nguyễn. Điều này làm
anh trăn trở nhiều, nằm trên giường, đã quá nửa đêm mà không thể chợp mắt. Biên
kịch viết về nhân vật này quá đỗi cao xa, vĩ đại, hoa mỹ đến vô thực. Trong khi
Khôi chỉ thấy ông đáng thương. Nguyễn sinh ra để cô độc, có lẽ ông đã đi tìm mình
suốt cả cuộc đời. Vậy mà đến cuối cùng chẳng thu lại được chi.
“Bình sinh vu khoát
chân ngô bệnh,
Võ thuật năng y, lão
cánh gia.”
Bệnh viển vông theo đuổi
cả đời, càng về già càng thêm nặng, trở thành chứng nan y vô phương cứu chữa.
Nguyễn nhận ra điều đó mà bất lực.
Ngu trung. – Khôi
cay đắng. – Con người ta sao cứ hành khốn trong bể hoạn làm chi? Nếu không có Lê
Lợi, Nguyễn sẽ là ai? Hay sẽ tan biến giữa dòng thời gian vô tận? Nguyễn như cây
tầm gửi bám víu vào đấng quân vương để tìm cơ hội thực hiện lý tưởng của mình. Ông
là một kẻ bị chữ nghĩa chơi khăm, tư tưởng của ông không phù hợp với Lợi.
Đất nước nghèo mà nhỏ, nhân dân lại đáng sợ. Lợi
không tin vào lòng thiện, con người ta chỉ có sự ích kỷ là vượt trội thôi. Thế
nên, ông càng căm ghét đám quan văn đầy bụng chữ nghĩa. Nom thì nho nhã, chứ chúng
nó đâm mình lúc nào chẳng biết. Ấy vậy, Lợi vẫn phải lợi dụng văn chương, thứ văn
chính trị đáng ghê tởm để thâu tóm thiên hạ.
“Người xưa đâu? Mồ đắp
cao nay đã sâu thành hào.” – Anh khe khẽ nhẩm lời bài hát cũ ấy.
Cạnh Khôi, Lý trở mình.
- Nhà ta còn gạo không
em? – Khôi biết vợ chưa ngủ, bần thần đánh tiếng hỏi.
- Nếu đã không muốn
diễn thì cớ chi phải làm hả mình. – Lý cười buồn, ngồi dậy. Nàng vuốt ve ấn đường
đang chau chặt của chồng mình.
- Cơm áo gạo tiền đè
chết ta. – Khôi vắt tay lên trán, khép mắt thở than. – Suy cho cùng thì cuộc đời
mỗi con người đều chỉ là một vai diễn.
Khôi nghĩ đến cái kịch
bản đầy những lời thoại có cánh khốn nạn ấy. Chỉ sợ ở nơi xa kia, giả như Nguyễn
có nghe được cũng phải cười than cho phận mình. Ông đâu có muốn làm thần thánh,
ông chỉ muốn làm một kẻ sỹ bình thường làm cho tròn bổn phận trong lịch sử. Lịch
sử, hai chữ chứa đầy nghiệt ngã. Ai đó từng bảo, đã đút tay vào nó thì đừng hòng
rút ra.
Nguyễn sinh ra với
thân phận bị quỷ ám, ông sinh ra chỉ muốn mình với riêng mình thôi. Cớ sao người
ta vẫn cứ đánh động đến nỗi đau xưa, để linh hồn ông không một ngày được ngơi
nghỉ?
Thực và giả,
Giả và thực.
Ta là ai,
Ai là ta
Ta đi tìm ta
Ta đi tìm con người.
- Nguyễn Trãi không như vậy. – Khôi bảo đạo diễn.
- Nhà văn hay nhà
chính trị trong lịch sử cũng chỉ mang một khuôn mặt giống nhau thôi. – Biên kịch
chen vào. – Tin tôi đi, đây sẽ là vai diễn đột phá của cậu. Rồi mai đây cậu sẽ
phất lên như diều gặp gió, ai cần quan tâm đến chuyện người xưa ra sao.
Khôi vò đầu bứt tai. Bên cạnh, tiếng chiếc quạt máy hỏng đã
mất cả lồng chụp cứ vang lên cành cạch, quạt đấy mà muỗi vẫn cứ vo ve bên tai.
Căn nhà ẩm thấp và tối. Anh biết ơn vì điều đó, nó đã giúp anh che giấu chính mình.
Khôi như một con sâu rút vào kén, cuộn trong lòng Lý, anh nghe thấy cả tiếng
tim đập của nàng – êm như lời mẹ ru thời còn lênh đênh nơi sông nước. Mùi hương
từ Lý thấm vào lồng ngực Khôi làm anh đê mê, anh nhoài người dậy, chồm lên nàng.
Cả hai cứ thế quấn vào nhau…
Trời sáng, Lý bảo:
- Hay là về quê?
- Chúng ta còn quê không? – Khôi cay đắng.
Dưới sàn nhà, đàn kiến đen nghênh ngang diễu hành với đôi
râu vểnh cao. Nhìn chúng, khôi bỗng nhớ đến một cái chết không xa, rồi linh hồn
anh sẽ bị bâu vào, bị nghiền nát ra từng mảnh, cuối cùng đùn lên, đùn dần lên...
Ta tìm ta giữa nấm mồ.
III
Có lệnh từ Đông Kinh vời Nguyễn trở lại triều đình. Vị
vua trẻ tuổi đã nhìn thấu sai lầm của tiên đế nhưng lại không dám trách ông dù
chỉ là ở trong lòng. Các thế lực trong quan trường lẫn hoàng thất đang xâu xé lẫn
nhau, ai ngay ai gian không phải Thái Tông không hay. Đôi khi, ngài nghĩ, nếu
như người nếm mùi hoạn huống là mình thì liệu có thể không nhúng chàm hay chăng?
Nguyễn biết Thái Tông khi ngài đương còn là một cậu bé, ông
cũng chứng kiến cảnh mẹ của ngài bị dâng ra làm vật tế. Phận đàn bà. Trên đời này
lấy đâu ra thánh thần, chỉ có ma quỷ mà thôi. Lợi làm ra điều ấy, kẻ biết thì
cho rằng đó là vì đại cục, nhưng người như Nguyễn chỉ thấy đê tiện. Đê tiện đến
tột cùng.
Cả đời Nguyễn chỉ phục mỗi Quý Ly, bởi vì thấu hiểu sự cô
đơn của ông trong sự mông muội của dân tộc. Quý Ly là nhà cải cách, chứ không
phải bậc đế vương. Sai lầm dẫn đến oan nghiệt, sinh nhầm thời đã khổ, sinh nhầm
phận còn thêm nỗi bi thương. Giá như…
Nguyễn Thị Lộ châm chén trà mai, dâng cho chồng mình.
Nguyễn mỉm cười đón lấy, nhấp một ngụm nhỏ, từ trong nhà tranh trông ra thông đang
reo vui. Khoan, thông vui hay đang khóc? Nguyễn thấy buồn, có phải tuổi đã xế nên
càng dễ chạnh lòng?
Nguyễn Thị Lộ nhìn ông, người khắc khoải cả đời với chữ vậy
mà cứ mãi lận đận long đong. Nỗi buồn mênh mang trong đôi mắt Nguyễn thu hút nàng
ngay từ khi gặp mặt ngày càng rõ nét. Nàng đã từng muốn kéo ông ra khỏi mê cung
đó, nhưng Nguyễn lại càng lún sâu vào. Ông sợ hãi chính bản thân mình, bế tắc
trong chính “đạo” của mình.
Thời gian về Côn Sơn, Nguyễn ngày càng ít nói, cũng ít
quan tâm đến thê thiếp cái con. Ông đang tìm mình, mà sao càng tìm càng không
thấy lối thoát?
- Nàng còn nhớ khúc nhạc ở hồ Dâm Đàm năm ấy không? –
Nguyễn mở miệng hỏi.
Gò má Nguyễn Thị Lộ ửng hồng, nàng đáp:
- Ngón đàn nay vẫn còn.
- Vậy hãy đàn đi.
Hãy hát đi, hãy hát cho lòng ta.
Nguyễn Thị Lộ y lời chồng, lấy cây đàn đã ngủ say mấy chục
năm qua. Những ngón tay mềm chai sần vì cày cuốc, ruộng vườn lướt trên phím tơ.
Tơ chùng, lòng cũng chùng theo.
Tiếng đàn ấy theo thời gian đã trở nên lạnh lẽo, giống như
kim khí rạch thẳng vào trái tim. Nguyễn gập mình, ôm ngực thở dốc. Bước chân ông
đã mỏi mệt nhiều rồi…
Cây đàn trên tay người thiếp yêu rơi xuống, vỡ tan. Đoạn
kiều.
Trở về triều, ừ thì trở về, rồi mai sẽ ra sao? Nguyễn lại
thở dài, tiếng thở dài lan đi, loang đến cả trăm năm.
IV
Khôi đã hoàn thành xong vai diễn của mình, chỉ thấy đớn đau.
Từng câu thoại giống như lưỡi đao cùn cứa dần dần vào xác thịt anh. Khán giả
tung hô anh, trao cho anh những bó hoa thắm. Phụ nữ nói họ mê anh. Khôi tìm hình
bóng Lý trong góc khuất của khán đài, tìm nụ cười của nàng.
Anh hoang mang, nước mắt từ đâu cứ lã chã tuôn rơi. Khôi
thấy mình như kẻ tội đồ, đã giết chết một kiếp người, giết chết chính bản thân
mình.
Khôi bỗng thấy trước mắt tối sầm đi, anh như đang bước trên
mây mềm. Êm dịu. Xa xa, Nguyễn bước tới, ông khóc, ông cười, tức tưởi và chua
chát. Khôi vươn tay chạm vào hình bóng Nguyễn, Nguyễn cũng vươn tay chạm vào hình
bóng Khôi. Trong khoảnh khắc, không gian và thời gian quyện vào nhau, họ tìm thấy
hơi ấm của người tri kỷ.
Cả Nguyễn và Khôi đều thấy mơ hồ, giờ thì họ là ai?
Nguyễn thở dài, Khôi thở dài. Năm trăm năm đã trôi qua, năm
trăm năm dâu bể trong chớp mắt, có ai khóc cho người?
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
GIỚI THIỆU CHƯ YANG SIN SỐ 278 - tác giả LÊ THÀNH VĂN
HOA TRẮNG ĐỎ
Anh taëng em yeâu chuøm hoa saéc traéng
Nhöng khi yeâu, anh yeâu ñoû hoa hoàng
Tuoåi naêm möôi loøng yeâu nhö löûa ñoû
Maø beân ngoaøi saéc vaãn traéng nhö khoâng.
Cheá Lan
Vieân
Lôøi
bình:
TUOÅI NAÊM MÖÔI LOØNG YEÂU NHÖ LÖÛA ÑOÛ
Theo nhö
toâi bieát, Cheá Lan Vieân coù nhieàu baøi thô boán caâu thaät tuyeät, chaúng
haïn nhö Chim bieác Vónh Linh, Traêng, Reùt ñaàu muøa, Nhôù ngöôøi
ñi phía beå… Baøi thô Hoa traéng ñoû naèm trong maïch caûm höùng vieát
veà tình yeâu löùa ñoâi cuûa taùc giaû, vöøa nheï nhaøng, tha thieát nhöng laïi
kín ñaùo, thaâm traàm, ñoàng thôøi thaám ñaãm moät chuùt trieát lyù raát Cheá
Lan Vieân.
Baøi thô
coù boán caâu, hai caâu ñaàu vöøa dieãn ñaït theo phöông thöùc vöøa töï söï,
nhöng cuõng baét ñaàu aån duï cho moät noãi loøng saâu kín. “Anh taëng cho em chuøm hoa saéc traéng”
laø caùch noùi tröïc tieáp, nghe thaät giaûn dò. Maøu hoa traéng laø maøu bieåu
tröng cho söï töôi saùng vaø trong traéng cuûa tình yeâu. Hoùa ra coù gì ñaâu
maø aån yù, trong tình yeâu, bao giôø ngöôøi ta cuõng khao khaùt veà söï trinh
nguyeân, trong saùng kia maø. Maøu traéng tinh khieát aáy ñaõ hoøa quyeän vôùi
maøu hoa maø anh trao taëng cho em thaät hoøa hôïp, meâ ñaém. Ñeán caâu thô
thöù hai: “Nhöng khi yeâu, anh yeâu ñoû
hoa hoàng” thì ngöôøi ñoïc caûm nhaän ngay söï baát thöôøng, maâu thuaãn
bôûi ñaèng sau chöõ “nhöng” aáy. Caùch baûy toû tình yeâu aáy cuûa Cheá Lan
Vieân nghe thaät laï, thaäm chí coù gì ñoù khoù hieåu. “Yeâu ñoû hoa hoàng” laø yeâu theá naøo? Laø chaùy boûng, laø
nhieät huyeát, heát mình…? Hai gam maøu ñoái laäp nhöng laïi hoøa quyeän laøm
moät, taïo neân saéc thaùi tuyeät vôøi trong tình yeâu. Caùi chaân chaát, töï
nhieân ñi keøm caùi boùng baåy, aån yù quaû ñöôïc Cheá Lan Vieân söû duïng raát
taøi tình vaø kheùo leùo ôû ñaây.
Töø maøu
traéng thöïc cuûa chuøm hoa taëng, Cheá Lan Vieân ñaõ aûo hoùa caùi maøu ñoû
hoa hoàng trong tình yeâu saâu thaúm cuûa loøng mình. Ñoái laäp maø vaãn thoáng
nhaát, nhö hai bieåu töôïng cuûa söï hoøa hôïp trong moät thöïc theå, nhö hai
theá giôùi taâm hoàn cuûa hai ngöôøi khaùc giôùi yeâu nhau. Tieáp noái söï ñoái
laäp hai maøu saéc thöïc – aûo vaø aån duï treân, taùc giaû theâm moät laàn
nöõa ñöa ngöôøi ñoïc böôùc vaøo theá giôùi töông phaûn dieäu kì cuûa tình yeâu
ñaày traûi nghieäm.
Tuoåi naêm möôi loøng yeâu nhö löûa ñoû
Maø beân ngoaøi saéc vaãn traéng nhö khoâng.
Khoâng
bieát caâu thô “Tuoåi naêm möôi loøng
yeâu nhö löûa ñoû” phaûi ngaét nhòp sao cho phaûi? Nhòp 3/5 hay ñoïc luoân
moät maïch? Neáu nhòp 3/5 thì coù veû löïng khöïng quaù, noù chöa laøm toaùt
heát caùi yù tình cuûa caâu thô, ñoù laø thöù tình yeâu maõnh lieät, traøo soâi
ôû tuoåi trung nieân. Neáu ñoïc moät maïch, laïi e khoâng hôïp laém vôùi caâu
thô thaát ngoân naøy. Nhöng thoâi, caùi nhòp cuûa caâu thô thöù ba chæ laø ngheä
thuaät thöù yeáu neáu so vôùi söï ñoái laäp, töông phaûn trong keát caáu coù
tính meänh ñeà ôû hai caâu thô naøy. Chính caùi coù maø khoâng, khoâng maø coù
ñaõ laøm noåi baät ñöôïc töù thô, ñoàng thôøi giuùp ngöôøi ñoïc hình dung ñöôïc
veû ñeïp chaân thöïc trong tình yeâu cuûa taùc giaû. Trong neàn thô trung ñaïi
Vieät Nam ,
coù leõ Nguyeãn Khuyeán laø ngöôøi khai thaùc söï ñoái laäp veà hình aûnh ñeå
xaây döïng töù thô taøi tình nhaát: “Ñaàu
troø tieáp khaùch traàu khoâng coù/ Baùc ñeán chôi ñaây ta vôùi ta”. Caû
baøi thô Baïn ñeán chôi nhaø khoâng
taát: Treû khoâng coù nhaø ñeå sai vaët, chôï khoâng, caù khoâng, gaø khoâng,
caûi khoâng, möôùp khoâng vaø ngay caû traàu cuõng khoâng noát. Vaäy maø vaãn
coù moät tình baïn noàng naøn, tha thieát giöõa nhaø thô vôùi baïn mình. Chao
oâi, hoùa ra caùi tình ôû ñaây thaät bao la, duø vaät chaát khoâng heà coù.
Ñeán Cheá Lan Vieân, oâng möôïn caùi saéc traéng cuûa maøu hoa ñeå laøm noåi
baät caùi loøng son saét veà tình yeâu chung thuûy. Ñoù coù leõ cuõng laø trieát
lyù maø Cheá Lan Vieân muoán gôûi gaém ñeán ngöôøi ñoïc: Tình yeâu cuûa ngöôøi
lôùn tuoåi khoâng baét ñaàu baèng söï oàn aøo, höông saéc beân ngoaøi, noù aån
giaáu saâu thaúm beân trong baèng caû moät söï noàng naøn, maõnh lieät; nhìn
coù veû laïnh luøng, bình thaûn nhö khoâng, nhöng laïi ñaém say vaø traøn ñaày
khaùt khao khoâng gì coù theå daäp taét ñöôïc. Chính caùi trieát lyù saâu xa
aáy, neân Hoa traéng ñoû töø ra ñôøi
ñeán nay vaãn ñöôïc nhieàu ngöôøi yeâu thích vaø thuoäc naèm loøng, nhaát laø
nhöõng ngöôøi ñaõ traûi nghieäm trong tröôøng ñôøi, tröôøng tình ôû tuoåi trung
nieân.
Tuoåi
treû ñi qua, thôøi gian roài seõ xoùa nhoøa nhieàu thöù trong cuoäc ñôøi naøy.
Nhöng vôùi tình yeâu thì khoâng bao giôø coù tuoåi. Moãi ñoaïn ñöôøng ñôøi,
haïnh phuùc vieân maõn nhaát cuûa moãi ngöôøi laø ñöôïc yeâu nhau moät caùch
chaân thaønh, ñaèm thaém. Ñieàu kyø dieäu aáy seõ maõi nôû hoa taâm hoàn, neáu
ai töøng ñoïc qua baøi thô Hoa traéng ñoû
cuûa Cheá Lan Vieân vaø giöõ laïi loøng mình ngoïn löûa ñöôïm noàng cuûa saéc
höông aùi tình vónh cöûu.
Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015
CHỢ BẮP QUÊ TÔI bút ký của HỒNG CHIẾN - TẠP CHÍ VĂN HÓA CÁC DÂN TỘC SỐ: 11 THÁNG 11 NĂM 2015
Ai có dịp theo đường Quốc lộ 26 từ các tỉnh phía đông lên thành phố Buôn Ma Thuột hoặc ngược lại, chắc chắn sẽ không quên dừng chân ở chợ Bắp 47, một địa danh cách thành phố Buôn Ma Thuột 47 km về phía đông để thưởng thức bắp luộc, đặc sản làm nên thương hiệu một cái chợ nổi tiếng trong cả vùng.
Cái tên “chợ Bắp 47” có từ bao giờ, cũng không ai nhớ cả; những du khách lưu thông trên Quốc lộ 26 có dịp đi qua km 47 – lộ giới cách thành phố Buôn Ma Thuột 47 km về phía đông, thuộc xã Ea Kly, huyện Krông Pắc; thường dừng lại bên gốc cây đa cổ thụ mọc bên đường nghỉ ngơi, thưởng thức vài quả bắp luộc được đun trong những chiếc nồi lớn lúc nào cũng bốc hơi nghi ngút. Người bán hàng nhẹ nhàng mở nắp, gắp ra rổ dăm quả bắp nước còn chảy tong tong, rơi xuống mặt đất tạo nên những đám khói nho nhỏ; người thưởng thức cứ vừa lột vỏ vừa xuýt xoa vì nóng. Quả bắp được lột hết vỏ để lộ ra những hạt trắng ngần, đều đặn chen nhau đứng như được một bàn tay tài hoa gắn vào từ đầu đến cuối bắp không còn một chỗ trống. Đưa lên miệng gặm vài hạt, ta thấy những hạt bắp mềm và dẻo như tự nó chạy vào trong lưỡi; vị ngọt bùi, mùi thơm của quả bắp tươi vừa chín đến lan dần trên mặt lưỡi, tỏa hương lên mũi làm người thưởng thức lâng lâng, ăn mãi không chán. Bắp luộc nơi đây cách ăn ngon nhất là cầm nguyên cả quả để gặm dăm bảy hạt một lần mới ngon, còn dùng tay bóc từng hạt ra ăn sẽ mất ngon. Ăn bắp xong, du khách thưởng thức thêm ly nước bắp luộc vừa thơm, vừa ngọt, một vị ngọt đặc trưng của bắp nếp ở vùng Ea Kly mới bẻ về luộc ngay, làm con người sảng khoái, quên đi cả một chặng đườn dài vừa phải vượt qua và sẵn sàng đi tiếp chặng đường mới. Đấy bắp ở chợ Bắp 47 là vậy!
Những năm đầu sau giải phóng 1975, cách “chợ Bắp 47” bây giờ gần 5 km cũng có một cây đa to mọc ở phía đông Quốc lộ 21A – sau này đổi tên thành Quốc lộ 26, người dân bản địa buổi sáng thường tập trung trao đổi hàng hóa, lâu dần thành chợ và không biết từ khi nào cái tên “Chợ 52” được xướng lên để khách thập phương qua lại biết tại km 52 (theo quốc lộ 21A cách thành phố Buôn Ma Thuột 52 km về phía đông) có một cái chợ. Lâu dần do đất đai trong vùng màu mỡ, người dân tứ phương đến sinh cơ lập nghiệp và đặc biệt sự có mặt của Sư đoàn 333 về đóng quân trên địa bàn làm nhiệm vụ xây dựng kinh tế đã góp phần biến vùng đất hoang vu thành những cánh đồng trù phú; chợ 52 dần dần trở thành trung tâm giao lưu lớn của cả vùng. Năm 1985, huyện Ea Kar được thành lập, chợ 52 trở thành thị trấn của huyện mới, tốc độ đô thị hóa có bước phát triển vựơt bậc. Theo thời gian chợ 52 với những lều quán tạm bợ, hình ảnh các chị, các mẹ mặc yeng còng lưng gùi những chiếc gùi hoa quả chất cao hơn cả đầu người - đặc sản của gia đình ra chợ đứng bán không còn nữa; dần đần thay bằng những ngôi nhà kiên cố, cửa hiệu sang trọng… và chủ của nó đa phần là người các dân tộc từ nơi khác đến.
Khoảng đầu năm 1986, gốc cây đa to mọc phía tây Quốc lộ 26 gần km 47 bỗng nhiên được nhiều người qua lại dừng chân vì xuất hiện vài bà mẹ người dân tộc bản địa ngực địu con, lưng gùi hoa quả vườn nhà như: sầu riêng, mãng cầu, chuối… ra đứng núp bóng mát cây đa bán cho du khách đi qua. Người này bán được, người kia bắt chước làm theo, thế là cái chợ manh mún bắt đầu hình thành như một sự tất yếu để kế thừa chợ 52 trước đây. Có lẽ nhờ bóng cây đa to, du khách thích dừng chân nghỉ ngơi và đặc biệt được mua đặc sản của vùng đất Tây Nguyên do chính những người dân bản địa hiền từ, chất phác, thật thà đứng bán cuốn hút nhiều người. Lúc đầu chợ chỉ bán rau quả đựng trong gùi, người mua phải mua cả gùi mới bán; sau này theo thời gian, cái “chợ” bên gốc đa ấy người ta biết bán rau quả theo chục, theo mớ, theo bó… “Chợ” họp cả ngày từ mờ sáng cho đến lúc người bán bán hết hàng hoặc khi ông mặt trời đi ngủ về tây, người bán mới thu dọn đồ về. Theo thời gian Chợ 47 ngày một đông thêm và vài năm lại đây đã có gần 40 chiếc quán mọc lên, kéo dài từ gốc đa đến ngã ba đường vào Công ty cà phê 719. Các quán ở đây được dựng tạm bợ bằng bốn cây gỗ nhỏ đứng bốn góc, phủ tấm bạt lên trên, núp dưới bóng hàng cây cây trứng cá, cây muồng… xanh tốt tạo được không gian vừa thoáng mát lại thơ mộng. Trong quán, ngoài kê bàn ghế bình thường còn có thêm những chiếc võng mắc quanh các bàn nhỏ để du khách ngã lưng thư giản và thưởng thức bắp luộc. Điều đặc biệt ở đây, tất cả các quán mở ở khu vực này đều nối liền nhau như các ki ốt của chợ lớn và chỉ bán duy nhất một món đặc sản: bắp luộc và phục vụ giải khát; có lẽ vì thế nơi đây mới thành tên gọi: “chợ Bắp 47”. Ban ngày xe đi lại nhiều nên các quán đều rất nhộn nhịp người đến thưởng thức bắp luộc, chỉ có phía tây nam gốc đa còn lại một khoảnh đất không lớn lắm, dành riêng cho các chị, các mẹ bán hoa quả, tạo nên một nét bản sắc riêng của người dân Êđê nơi đây.
Trong các quán bán bắp luộc ở chợ Bắp 47, chỉ riêng quán có vị trí ngay bên gốc cây đa diện tích lớn nhất, bao gồm gần hết diện tích bóng mát của cây đa lúc trưa đến; cô chủ quán ngoài 30 tuổi, có khuôn mặt trái xoan, nước da như màu mật ong rừng để lâu ngày, đôi mắt sắc và nụ cười rất tươi khoe những chiếc răng trắng, đều như hạt bắp nếp niềm nở đón khách. Tranh thủ khi ăn bắp, tôi hỏi cô chủ quán:
-Em tên gì?
-Anh cứ gọi em là Cô bán bắp cho dễ nhớ.
-Nhà em có gần đây không?
-Dạ, ở trong buôn phía bên kia đường đấy.
-Em bán ở đây lâu chưa?
-Quán này ngày trước của mẹ em, sau mẹ già giao lại cho em. Mẹ em là người đầu tiên bán bắp luộc ở đây đấy.
Vui chuyện cô cho biết thêm: trước đây chỉ có mình mẹ cô bán bắp luộc, nhiều người thích ăn, mỗi ngày bán hết hai nồi to thì nghỉ không bán nữa, sáng mai mới luộc và bán tiếp. Mọi người thích ăn bắp ở đây là vì bắp được trồng trên đất đỏ ba zan ở tận cùng phía đông của cao nguyên Đắk Lắk, ảnh hưởng khí hậu miền biển Khánh Hòa. Trước đây người Pháp lấy suối Ea Knốp làm ranh giới phân định hai tỉnh Đắk Lắk – Khánh Hòa mà suối Ea Knốp chỉ cách km 47, xã Ea Kly theo đường chim bay khoảng 10 km; sau năm 1975 địa giới tỉnh mới được phân định lại, nhưng khí hậu thì vẫn thế. Người ta thấy nhà em bán bắp luộc đông khách nên bắt chước ra làm chòi luộc bắp bán. Quán nọ giáp quán kia, nay đã thành hai dãy quán chạy dọc hai bên quốc lộ, vui lắm. Cô chủ quán nói với vẽ hãnh diện.
Chợ Bắp 47 hình thành và phát triển như vậy đấy, nhưng tôi vẫn băn khoăn một điều: Tây Nguyên có hai mùa rõ rệt, mùa mưa và mùa khô. Mùa mưa đương nhiên có nhiều bắp tươi để luộc bán cho du khách, nhưng còn mùa khô cả 6 tháng trời nắng chang chang như vậy lấy đâu ra bắp tươi mà luộc, bán cho du khách? Trong một lần đến làm việc với Công ty cà phê 719 đóng trên địa bàn xã Ea Kly, gần chợ Bắp 47; tôi trao đổi với ông Nguyễn Huy Bá – Phó giám đốc Công ty nỗi băn khoăn của mình về quả bắp tươi mà mùa khô vẫn có để bán ở đây. Ông cho biết: Vùng này có nhiều hồ nước, mùa khô người ta gieo bắp ở vùng đất thấp gần với hồ nước và bơm nước tưới thường xuyên; bắp có nước phát triễn tốt lắm. Tôi buột miệng thốt lên: À ra thế! Theo ước tính, để có bắp tươi phục vụ cho gần 40 quán bán quanh năm phải có hơn một trăm hộ chuyên canh bắp cung cấp và như thế đã có trên một trăm hộ thoát nghèo, vươn lên làm giàu vì có thu nhập ổn định, góp phần quan trọng làm vùng đất nơi đây thêm trù phú.
Chợ Bắp 47 giờ đây đã được rất nhiều người biết đến với đặc sản bắp luộc được bày bán quanh năm phục vụ du khách không phải vùng nào cũng có. Người chưa biết muốn một lần thưởng thức cho biết, người thử một lần rồi lần sau có dịp đi qua nhất định sẽ dừng lại ăn cho đỡ nhớ và mua luôn vài vài chục mang về tặng anh em bạn bè những quả bắp ở chợ Bắp 47, đặc sản của một vùng đất đỏ ba zan ở tận cùng phía đông cao nguyên Đắk Lắk. Nói như thế, chợ Bắp 47 không chỉ có bắp luộc mà còn có nhiều nông sản do chính tay những người dân bản địa trồng trọt, chăm sóc, thu hoạch để trong những chiếc gùi xinh xinh chào mời du khách. Những người bán hàng hoa quả này đa số đều là những người phụ nữ cao tuổi, vui tính, niềm nở với khách hàng. Khách cứ xem thoải mái, mua cũng được mà không mua cũng không sao, trên môi những người bán hàng bao giờ cũng nở một nụ cười thân thiện. Có lẽ chính thái độ này của những người bán hàng đã làm đẹp thêm lên hình ảnh về một vùng đất, cuốn hút được nhiều du khách dừng chân nơi đây và hình thành nên một cái chợ đặc biệt… CHỢ BẮP 47.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)










