Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016


Chùm văn xuôi của các em dự Trại sáng tác Thơ – Văn Hương Rừng 2016

tác giả HỨA THỊ THÙY NGUYÊN

Dân tộc: Nùng
Lớp: 9A6
Trường: THCS Ea Lê – Ea Suop


CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ - PHIÊN BẢN LỖI


Cô nhóc cùng tuổi với cô bé quàng khăn đỏ, nhìn thấy khăn đỏ nhỏ nhắn, xinh xắn, nước da trắng ngần, cô nhóc mê lắm. Cô thường dùng trộm mĩ phẩm của mẹ trang điểm cho mình. Cô cứ quét lên mặt mình, rồi cứ như thế cho đến khi phấn đánh lệch, son bị nhem, cặp lông mày nhẵn bóng. Xong cô không thèm soi gương lấy một cái mà chạy thẳng ra ngoài khoe thành quả của mình. Mọi người nhìn thấy cô nhóc với khuôn mặt xấu xí liền la hét ing ang rồi thi nhau xô đổ chạy tới chạy lui kêu cứu ráo riết, có một số người thì cười chê cô nhóc. Cô nhóc chẳng hiểu gì hết nhưng cũng tung tăng chạy ra đường hái hoa bắt bướm, cho đến lúc cô nhìn vào hồ nước thì:
- Aaaa...! Nữ quái. Cứu tôi với.
Cô cứ hét lên như thế nhưng thực chất cô vẫn biết đó là mình. Về nhà, cô rửa mặt. Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, cô tập cách trang điểm cho mình thật khéo léo để cho mặt xinh đẹp và trắng hồng hơn cô bé quàng khăn đỏ. Từ đó cô luôn dùng trộm mĩ phẩm của mẹ hoặc vòi tiền của mẹ để mua trang bị cho mình. Mặc dù mẹ của cô nhóc đã nhiều lần nhẳc nhở hoặc kể ra tác hại của việc dùng mĩ phẩm không đúng cách, nhưng cô không chịu nghe lời khiến mẹ cô cũng phải lắc đầu bó tay.
Rồi một hôm, cô nhóc đang cùng với cô bé quàng khăn đỏ đi đưa bánh cho bà ngoại thì một anh thanh niên khoảng chừng 20 tuổi đứng chặn đường hai cô. Thấy hai cô bé dừng lại, anh thanh niên kia hớn hở chào và giới thiệu về mình.
- Chào hai cô gái xinh đẹp, anh là một cậu chủ nhỏ của một cửa hàng thương hiệu mĩ phẩm. Hiện anh có một sản phẩm làm trắng da cực nhanh sau một lần sử dụng. Mua đi hai cô gái.
Cô nhóc nghe thấy việc làm trắng da thì sáng mắt lên liền nhanh nhảu hỏi:
- Có thật là sẽ làm trắng da sau một lần sử dụng không anh.
- Ờ thì... Đúng vậy đó em. Anh thanh niên ậm ừ trả lời.
- Giá bao nhiêu vậy?
- Ba trăm bốn mươi lăm ngàn đồng một hộp nhé em, rẻ mà, mua cho anh đi, anh đảm bảo với em sau khi sử dụng sản phẩm này em sẽ trắng đẹp tự nhiên, xinh như cô tiên luôn. Đây, sản phẩm với hộp ô vuông tông nền màu đen thể hiện dáng điệu uy nghiêm, huyền bí. Tông nền màu đỏ tỏ ra sức sống cao trào, tăng thêm phần vào vui chơi thỏa thích, không sợ bụi bẩn làm dơ làn da của mình. Tông nền màu vàng thể hiện sự dịu dàng, yểu điệu, pha nhẹ một chút sức sống bình minh. Đó, em thấy chưa? Chỉ mới nhìn thấy cái hộp của nó thôi là đã biết nó quý giá thế nào rồi.
Cô nhóc nghe xong thì thích thú lắm, chỉ muốn mua cả 3 hộp về thử ngay thôi. 
- Vậy anh lấy cho em hộp màu đen đi. À không, màu vàng cơ. Không, màu đỏ nhé anh. Không, lấy màu...
Anh thanh niên thấy cô nhóc bối rối liền bật cười nói:
- Em à! Em nên lấy cả 3 hộp đi, vì anh thấy nó rất hợp với em. Với lại sản phẩm này ra mắt khách hàng trên thị trường đã bán hết rồi, còn lại 3 hộp cuối thôi em ạ!
Cô nhóc nghe thấy anh nói thì gật gật đầu, muốn lấy hộp này nhưng lại thấy tiếc cho 2 hộp còn lại nên cô quyết định lấy cả 3 hộp. Đang chuẩn bị lấy ví ra trả tiền cho anh thanh niên bỗng cô bé quàng khăn đỏ giật giật tay áo cô nhóc rồi thì thầm vào tai cô.
- Nè cậu! Lỡ họ lừa mình thì sao, tớ thấy trên hộp không có ghi rõ nơi sản xuất, không có hưỡng dẫn và hạn sử dụng, giá cả lại đắt nữa. Cậu không nên mua đâu.
- Kệ nó, miễn trắng da là được rồi – Cô nhóc thản nhiên nói, tay vẫn lục tìm cái ví trong túi xách.
- Tớ khuyên cậu đừng nên mua, mẹ mình nói đẹp hay xấu đều ở tấm lòng, có tấm lòng thì người xấu cũng thành đẹp thôi. Tớ vẫn thấy đẹp tự nhiên mới gọi là đẹp, chứ dùng mĩ phẩm sau này còn hư mặt rồi nổi mụn nữa đó. Cô bé quàng khăn đỏ nhẹ nhàng nói.
Nghe cô bé nói xong, cô nhóc tự nhiên thấy tức trong lòng mà quát cô bé.
- Cậu thì cái gì mà chả đẹp, đẹp tự nhiên nữa, hơn tớ rồi còn gì. Bây giờ lại còn rủa tớ bị hư mặt rồi nổi mụn nữa chứ. Cậu có phải bạn của tớ không vậy, cậu xấu lắm.
- Tớ khuyên tốt cho cậu mà cậu còn lên giọng quát tớ, đã vậy sau này có bị sao thì đừng trách tớ không nhắc trước nhé!
Nói xong cô bé tự xách giỏ bánh đi về nhà bà ngoại của cô.
Cô nhóc bực giọng hét lên theo tiếng gót chân cô bé:
- Kệ tớ, không liên quan tới cậu, rồi một ngày nào đó tớ sẽ xinh hơn cậu.
Cô bé nghe thấy nhưng vẫn bước tiếp, cô không muốn tình bạn của hai đứa vì một chuyện nhỏ mà mất đi. Cô rất hiểu bạn của cô, luôn làm bất cứ điều gì mà mình thích mặc cho những lời khuyên răn của mẹ và cô bé. Cô đủ thông minh để nhận ra điều đó nên cô đành im lặng mà bước đi.
"Cậu ấy đi rồi, không cần mình nữa, đã vậy mình cũng không cần cậu ấy nữa". Cô nhóc tự nghĩ thầm rồi thở dài cầm chiếc ví ra trả tiền.
Về phía anh thanh niên thì mừng thầm vì vừa chia rẽ tình cảm của hai người, vừa lừa bán được 3 hộp sản phẩm giả do mình tự chế với số tiền rất cao nên lặng lẽ đi về với sự may mắn đó.
Cô nhóc vừa về nhà thì dùng thử ngay 3 hộp sản phẩm làm trắng da của mình nhân lúc mẹ cô đi vắng. Rửa xong, cô tự tin nhảy lên bàn trang điểm để ngắm mình trong gương.
- Ôi! Làn da trằng mịn màng làm sao. Mình là người xinh đẹp nhất thế giới này. Hur...yeah...
Cô reo lên thích thú rồi lại tiếp tục khoe thành quả của mình. Mọi người nhìn thấy cô thì không ai còn cười chê cô, không còn la hét nữa mà thay vào đó là những lời nịnh hót, những lời khen ong bướm thật ngọt ngào. Điều đó càng làm tăng thêm phần thích thú cho cô nhóc rồi càng ngày cô càng kiêu ngạo hơn xưa.
Thời gian sau, vào một buổi sáng sớm của ngày cuối tuần mùa đông. Ánh nắng nhè nhẹ xen kẽ qua từng chiếc lá còn đọng chút sương mù. Cô nhóc đang cuộn tròn mình trong chiếc chăn ấm kèm theo một giấc mơ rất thơ mộng, đó là được làm tiên nữ ngao du khắp trần gian. Cô đang bay đến một hòn núi cao cạnh ngôi làng của dân chúng tỏa ra ánh hào quang trông mà lóa mắt. Trong lúc cô đang được nghe những lời "trăng hoa mây ngọt" của dân làng thì:
- Nhóc! Dậy mau, hôm nay con phải cùng cô bé quàng khăn đỏ đi đưa bánh cho bà ngoại cô bé mà.
Tiếng gọi trìu mến của mẹ mà cô nhóc lại cho rằng là tiếng "sư tử gầm" phá tan giấc mộng tuyệt đẹp của mình. Cô nhóc đạp tung chăn và bay lên bàn trang điểm của mình thì: 1 cái, 2 cái, 3 cái, 4, 5, 6, 7... Trời ơi! Mụn. Chẳng hiểu sao khi nhìn vào trong gương, cô nhóc thấy mặt mình có rất nhiều mụn, da mặt đen sầm, tàn nhang ở khắp hai bên má, các nốt đỏ xuất hiện làm cô nhóc thấy ngứa, cô cảm thấy sợ hãi rồi hét lên om sòm.
- Trời ơi! Tại sao? Tại sao mặt tôi lại thành ra thế này? Hu hu... Ngứa quá đi. Khuôn mặt xinh đẹp, trắng mịn màng như tiên nữ của tôi đâu mất rồi? Không được, mình phải đi thôi, mẹ mà phát hiện ra mình mua mĩ phẩm chưa xin phép làm hư da mặt mà đánh chửi mình thì đau lắm.
Cô chạy ra túi đồ của mình lấy chiếc khăn đỏ quàng lên đầu rồi xách giỏ bánh qua nhà cô bé quàng khăn đỏ. Cô cứ chạy theo dòng suy nghĩ lẩn tránh mẹ của mình mà không biết rằng chính mẹ cô nhóc đã nhìn thấy từ lúc nào. Cô lén lút ra khỏi nhà và chạy thật nhanh đi đến con suối nhỏ thì gặp một con sói già.
- A! Thì ra là cô bé quàng khăn đỏ, thịt cô bé rất ngon, cho ta cắn miếng nhé!
Con sói vừa nói vừa chảy nước bọt, hai tay giật phắt cái khăn xuống. Nhìn thấy trước mặt mình không phải cô bé quàng khăn đỏ mà là một cô nhóc với khuôn mặt xấu xí, đỏ ngầu. Sói liền cong đuôi bỏ chạy để lại cô nhóc một câu nói chất chứa niềm sợ hãi của sói:
- A! Cô bé quàng khăn đỏ phiên bản lỗi rồi. Thịt không ngon, ta sợ nuốt không trôi.
Cô bé quàng khăn đỏ phiên bản lỗi xuất phát từ đó. Cô nhóc vừa tức vừa xấu hổ, phải chi mình nghe lời của mẹ và bạn thì đã không ra nông nỗi này rồi. Cô đi tới trước cửa nhà cô bé quàng khăn đỏ thì thấy cô đang phơi thuốc nhưng không biết là thuốc gì. Vô đến cổng cô nhóc rụt rè gọi:
- Khăn đỏ ơi! 
- Ơi! Nhóc à? Vô đây chơi nè, mình có cái này hữu ích cho bạn đấy – Khăn đỏ trả lời và gọi cô nhóc.
- Cái gì vậy khăn đỏ?
- Thì cứ vô đây đi rồi biết.
- Ừ! Mình vô.
- Nè! Bạn bôi nó lên mặt đi – Khăn đỏ vừa nói vừa đưa cho cô nhóc một hộp thuốc được làm từ cây cỏ do chính tay cô pha chế.
- Bôi lên làm gì?
- Đương nhiên là để trị mụn và làm giảm vết thâm trên mặt rồi.
Hai chữ hối hận xuất hiện ngay trong trí óc cô nhóc. Cô nhóc cảm thấy có lỗi với cô bé rất nhiều.
- Mình xin lỗi bạn nhé, khăn đỏ. Tất cả là tại lỗi của mình, lẽ ra mình nên nghe lời bạn, nghe lời của mẹ không dùng mĩ phẩm bừa bãi. Không nên nghĩ xấu về bạn mà làm ảnh hưởng đến tình bạn của chúng mình.
- Ừ! Không sao đâu, bạn biết lỗi là tốt rồi. Người ta thường nói "gieo nhân nào thì gặt quả đó " nhưng nếu có thể chia sẻ được thì mình sẽ cố gắng giúp bạn. Cô bé quàng khăn đỏ phiên bản lỗi ạ – Cô bé hiền hòa nói.
- Ừ! Cảm ơn bạn nhiều lắm, khăn đỏ.
- Thế còn dám không nghe lời mẹ nữa không?
Đang hưởng thụ giây phút tình bạn nồng thắm bỗng mẹ cô nhóc từ đằng sau nhà nói vọng ra làm cô nhóc giật mình.
- Dạ, con biết lỗi rồi, mẹ tha lỗi cho con nha!
- Ừ, biết lỗi là tốt. Thôi giờ ta cùng nhau sang nhà bà ngoại cô bé quàng khăn đỏ nhé –  Mẹ cô nhóc vui vẻ nói.
- Vâng ạ! Cả hai cô gái đồng thanh đáp lại. 
Và thế là cả 3 người cùng nhau vui vẻ trên con đường đến nhà bà ngoại. Ngày chủ nhật hôm đó đã tan cả không khí ảm đạm, lạnh lẽo của khu rừng. Đúng là một ngày đặc biệt làm cô nhóc phải ghi nhớ mãi trong tâm trí. Muốn quên cũng không thể quên được.
Còn về phía anh thanh niên, do đi lừa đảo quá nhiều nên đã bị người dân bắt giữ, từ đó khu rừng nơi hai cô ở rất thân thiện, vui vẻ, hòa bình khi không còn một con sói già, không còn một cuộc lừa đảo nào ở đây nữa.



Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016,

Chùm văn xuôi của các em dự Trại sáng tác Thơ – Văn Hương Rừng 2016
TRIỆU THỊ CHUYÊN
Dân tộc: Tày
Lớp: 11A1
Trường: THPT DTNT Nơ Trang Lơng


TUỔI TRẺ MÀ,
CỨ LÀM NHỮNG ĐIỀU MÌNH THÍCH

Nó tên là An Nhiên, sinh ra trong một gia đình rất bình thường. Nói tóm lại là An Nhiên cảm thấy cuộc sống của nó còn quá tẻ nhạt.
Rồi một ngày nọ, nó được bạn rủ đi xem “Music Bank in Ha Noi”. Đó là một chương trình biểu diễn vòng quanh thế giới của các nghệ sĩ Hàn Quốc. Lúc đầu nó chẳng thấy vui gì hết vì vừa đông đúc vừa ồn ào. Nó còn không thể hiểu nổi tại sao người ta có thể reo hò thích thú như thế. Các nghệ sĩ có chuẩn bị một số tiết mục đặc biệt hát bằng tiếng Việt. Đến bài hát “Người ấy” do các chàng trai của nhóm nhạc EXO thể hiện, An Nhiên thực sự đã bị hớp hồn bởi giọng hát lẫn ngoại hình của họ. Từ đó, nó trở thành một “fan cuồng” của nhóm nhạc Hàn Quốc đình đám EXO. Gọi là cuồng nhưng nó không bao giờ để mình có những hành động “điên rồ” như những vụ của phan cuồng được đăng trên báo hay trên TV đâu. Nó cuồng nên nó càng lấy EXO làm động lực để học tập, nhất là nó còn học thêm tiếng Hàn và tiếng Trung. Nó chỉ cần nhìn thấy hình ảnh của EXO thì dù tâm trạng có đang buồn bực cũng sẽ trở nên vui mừng.
Tuy nhiên, mẹ và  chị gái, còn có cả một số bạn bè luôn cho rằng việc nó hâm mộ EXO là nhảm nhí, chẳng được tích sự gì mà còn ảnh hưởng đến việc học. Mặc dù điều đó không làm ảnh hưởng gì đến tình cảm của nó dành cho EXO nhưng nó cảm thấy hơi khó chịu.
Vâng, công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ không gì sánh được. Bố mẹ sinh ra ta tức là tạo ra cho ta một con đường đó chính là “đường đời”. Với An Nhiên, EXO chính là những bông hoa ngát hương trên con đường của nó, làm cho con đường của nó tràn ngập sắc màu và hương thơm, làm cho con đường của nó không tẻ nhạt. Có đôi lúc, chỉ đôi lúc thôi, nó hơi chìm đắm trong những mơ mộng về thần tượng mà xao nhãng việc học. Giống như hồi bé, ta chơi nặn đất rất bẩn, có thể làm ta bị nhiễm giun, sán  hay trèo cây mà ngã gãy tay, chơi đuổi bắt mà ngã trầy xước hết đầu gối… Nhưng ta không bao giờ hối hận vì đó là tuổi “trẻ trâu” mà, chỉ biết đùa nghịch thôi. Nếu có quay lại thì vẫn chơi đùa như thế. An Nhiên cũng sẽ không bao giờ hối hận về việc đã yêu mến EXO vì nó đang ở tuổi mới lớn mà, thần tượng mấy chàng đẹp  trai thì cũng là chuyện thường tình thôi mà.
Cuối cùng thì nó thật may mắn khi giành được một suất học bổng toàn phần đi du học sang Hàn Quốc mà nó hằng mơ ước. Quả là những bông hoa trên con đường của nó không chỉ để ngắm suông thôi đâu, đúng không?!


Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

Chùm văn xuôi của các em dự Trại sáng tác Thơ – Văn Hương Rừng 2016

PHÙNG THỊ ĐÔNG
Dân tộc: Nùng
Lớp: 8
Trường: Trường DTNT M’Drăk



TÔI VÀ KIỀU



Nơi ở của tôi rất đẹp, có đầy nắng và gió. Có những cánh rừng, những cà phê, cao su bạt ngàn như muốn với đến tận chân trời.
Rồi một hôm, em tôi bị sốt cao, mẹ kêu tôi sang nhà bác Hạ để mời bác sang khám bệnh cho em.
Khi tới nhà bác Hạ, tôi thấy Kiều cũng ở đó, khuôn mặt đầy sự lo lắng. Tôi đi vào nhà bác và lễ phép chào hỏi:
- Cháu chào bác ạ!
- Lan đấy à, có việc gì không cháu?
- Em cháu bị ốm, nên mẹ bảo cháu mời bác sang khám bệnh.
- Được rồi, cháu về trước đi, lát bác sẽ qua. Bây giờ để bác sang khám bệnh cho mẹ Kiều đã.
- Nhưng còn em cháu thì sao ạ!
- Lát nữa bác sẽ qua, cháu cứ về đi.
- Nhưng…
- Không nhưng gì cả, cháu về đi!
Trên đường về nhà, tôi suy nghĩ mọi chuyện đã xảy ra ở nhà bác Hạ. Từ trước đến giờ, bác chưa bao giờ quát mắng mình. Chỉ vì cái con Kiều đó mà mình bị bác quát. Cũng chỉ vì cái con nhỏ đó mà em mình không được khám chữa bệnh ngay.
Mải suy nghĩ, tôi không biết mình đã đến nhà lúc nào, cứ tưởng đang đi trên đường nên chân bước không cao va phải cái thềm trước nhà, ngã “rầm” một cái. Đau ơi là đau.
“Bây giờ tại mình suy nghĩ về con nhỏ đó mà lại ngã. Đúng là mọi xui xẻo của mình đều do con nhỏ đó. Con nhỏ đáng chết”.
- Con sao vậy? Bác Hạ đâu rồi.
- Con không sao ạ, lát nữa bác Hạ sẽ qua. Con vào phòng đây.
Sáng sớm hôm sau, tôi vẫn đi học bình thường và xem như tối hôm qua không có chuyện gì.
Tôi vẫn bước chân trên con đường đất đỏ ba zan, thoải mái hít mùi hương thơm của hoa cỏ bên đường, cùng vui với những giọt sương sớm đọng trên lá cây rơi xuống làn da. Cảm giác thật thoải mái. Bất chợt nghe người gọi tên tôi, tôi liền quay lại nhìn, thì ra là cái con Kiều đáng ghét. Tôi trở nên bực bội, mất hết cảm giác quen thuộc.
- Lan.
Tôi không thèm nhìn nữa và tiếp tục bước đi. Nhưng rồi, Kiều giữ tay tôi lại. Tôi bực mình quá liền quay lại và tát một cái trời giáng lên Kiều và đẩy ngã xuống bùn, rồi quát lên:
- Cậu đang làm cái gì vậy? Sao lại giữ tay tôi?
Kiều lí nhí: Mình muốn xin lỗi vì chuyện hôm qua.
- Cậu đâu có lỗi đâu mà xin. Không cần phải làm tội nghiệp, mình ghét cậu.
Mặc dù tôi có nhìn thấy Kiều bị tôi đẩy ngã xuống bùn, người lấm lem, lại còn thấy năm ngón tay in trên mặt Kiều cũng cảm thấy áy náy nhưng rồi tặc lưỡi cho qua và đi đến lớp, coi như mình chưa làm chuyện gì.
Bây giờ, tôi mới nhớ ra hôm nay có học sinh mới chuyển vào lớp mình.
Cô bước vào lớp và dắt theo một bạn học sinh. Tôi há hốc ngạc nhiên không ngờ người bạn mới này lại là Kiều, mọi suy nghĩ của tôi bây giờ rất là mông lung. Bất giác cô gọi tôi:
- Lan, cô sẽ cho Kiều ngồi cùng em.
- Dạ thưa cô, cô cho Kiều ngồi cũng bạn khác đi ạ.
- Nhưng cô muốn Kiều ngồi cùng em để em giúp Kiều trong học tập.
- Nhưng em…
- Nhưng cái gì, cô đã quyết định rồi.
- Dạ.
Mọi ngày tôi rất chăm chỉ nghe giảng, nhưng hôm nay tôi không thể nào nghe được một chút gì lọt tai. Giờ ra chơi, tôi cũng chẳng có cảm hứng ra ngoài chơi. Trong buổi học, Kiều có nói chuyện và làm quen với tôi nhưng tôi không thèm nghe, cũng chẳng thèm trả lời.
Kết thúc buổi học, tôi chờ Kiều ra về trước, tôi mới bước về, từng bước từng bước nặng nề.
Khi đang trên đường về, tôi lại bắt gặp Kiều. Lần này, tôi không thèm nhìn hay làm gì mà chỉ bước đi thật nhanh. Tự nhiên, tôi thấy chân mình đau đau, nhìn xuống tôi thấy một còn rắn cắn vào bắp chân mình. Bây giờ, tôi có cảm giác mình sắp lên thiên đường ngao du và đang bay bổng trong không khí. Bỗng nhiên, nghe tiếng người gọi trở về với xác. Khi mở mắt ra, tôi thấy trước mặt mình có rất nhiều người, mọi người đang rất vui mừng vì tôi đã tỉnh lại nhưng khuôn mặt lại hiện lên một chút lo lắng, tôi hỏi:
- Con chưa chết hả mẹ? Sao con lại ở đây.
- Con nói bậy bạ gì vậy, con vẫn còn sống mà! Chính Kiều đã cứu con đấy.
- Kiều ư?
- Đúng vậy, khi phát hiện con bị rắn cắn, Kiều đã hút độc ra cho con. Sau đó, đã cõng con về đây đấy. Lúc Kiều đưa con về đến nhà, vừa đặt xuống giường, Kiều đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
- Thế bây giờ Kiều thế nào rồi ạ.
- Bây giờ Kiều còn chưa tỉnh nữa.
Kiều chưa tỉnh ư, mình làm nhiều chuyện có hại với Kiều, tại sao Kiều còn cứu mình?
Khi đã khỏe hơn, tôi đi thăm Kiều, lúc này Kiều cũng đã tỉnh. Tôi sang nhưng không dám vào, chỉ nhìn ngoài cửa. Kiều thấy đã gọi tôi vào. Tôi bước vào:
- Kiều cho mình xin lỗi nha.
- Không có gì đâu, tớ hiểu mà. Cậu không cần phải cảm thấy áy náy đâu.
- Mình đối xử với cậu như thế mà cậu còn cứu mình. Lần đó, tớ tát cậu như vậy, lại còn làm bẩn quần áo mà cậu còn bỏ qua, đã cứu sống tớ. Tớ cảm ơn cậu rất nhiều. Từ nay, cậu đồng ý làm bạn với tớ nhé! Chúng ta sẽ mãi là bạn thân được không.
- Cậu không đồng ý hả - Đôi mắt tôi ngấn lệ và có một chút thất vọng, tôi chuẩn bị bước đi thì…
- Không đâu, tớ đồng ý mà.
- Cậu đồng ý thật hả.
- Ừ.
Tôi liền chạy lại thật nhanh lao vào Kiều, ôm chầm lấy bạn.
Sau đó chúng tôi chơi với nhau rất thân, ngày ngày cùng nhau nắm tay đi học trên con đường đất đỏ ba zan. Cùng học tập, giúp đỡ nhau học tốt hơn, cùng chơi trò chơi. Bây giờ, thì tôi không còn cô độc nữa, những khoảnh khắc đó thật vui thật tuyệt.
Khi tình bạn vừa mới chớm nở được một tuần thì gia đình Kiều lại chuyển đi nơi khác sinh sống, do bố Kiều phải chuyển nơi công tác.
Tối hôm trước khi Kiều cùng gia đình chuyển đi nơi khác sinh sống thì tôi xin mẹ sang nhà Kiều ngủ, nhưng hai chúng tôi không ai ngủ được, cả hai đã cùng nhau thức suốt đêm để trò chuyện. Một buổi tối thật buồn.
Ngày hôm sau, tôi giúp gia đình Kiều chuyển đồ lên xe. Khi chia tay, Kiều có tặng tôi một chú gấu để làm kỉ niệm. Khi Kiều chuẩn bị lên xe tôi muốn giữ tay Kiều lại nhưng sao khó quá. Khi Kiều bước đi, tôi chỉ muốn chạy theo để giữ lại, không hiểu sao đôi chân của tôi như bị đóng đinh lại với đất vậy. Nhìn Kiều bước đi mà lòng tôi như bị gai đâm, hai hàng mi không muốn ướt để khỏi làm bạn tôi buồn, nhưng tại sao nước mắt nó lại cứ chảy ra như vậy. Tôi chắc hẳn Kiều cũng có cảm giác như tôi. Kiều không muốn để tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của bạn nên mới chạy lên xe thật nhanh. Khi chiếc xe dần dần chuyển bánh, tôi cảm thấy như thế giới này đang biến mất cùng chiếc xe đó. Khi đó, tôi chỉ muốn hét to: “Hẹn gặp lại”. Nhưng sao tôi không nói nổi, đôi môi của tôi như bị ai khâu lại.






Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

NGUYỄN THỊ CẨM GIANG




XIN CÔ THA LỖI CHO CHÚNG EM!

Truyện ngắn



Hôm đó thằng Phan gọi tôi ra, có vẻ vui. Kéo tôi ra khỏi cái đám đông ồn ào của giờ ra chơi ở cái lớp học hỗn loạn. Kéo tôi đến một góc tường nhỏ mà tôi bất ngờ khi thấy thằng Minh, Khánh , Đạt, Nguyên ở đó. ''Sao hôm nay đông đủ vậy?'' - Tôi giật mình thốt lên. Chúng nó cười và nói:  ''Ê Phương ! Mày muốn chơi một trò vui không?''. Trong nhóm tôi là người tò mò và hiếu động nhất. ''Trò gì á?''. Minh lắc đầu đáp: '''Thôi mày là con gái chơi làm gì!''. Câu nói đó càng làm tôi thêm tò mò. Gịọng tôi nhẹ nhàng hơn, đầy nhõng nhẽo: ''Đi mờ!đi mờ! Nha! Nha! Ông Minh đẹp trai!''. Tôi nịnh nó một lúc lâu nó mới trả lời. Minh giở giọng tinh ranh nói với tôi: ''Ê mày có giám trêu chọc bọn con gái lớp mày không?''. Tôi nhanh nhảu trả lời: ''Gì vậy? Bọn con gái lớp tao mấy bữa nay quá đáng lắm đó nha, tao mới vỗ nhẹ vào vai mờ cũng hét lên rồi nghỉ chơi với tao luôn đó!''. Chúng nó cười ầm lên: ''Vậy được rồi ''.
Chúng nó kể cho tôi nghe gọn gàng kế sách mà chúng đã định bày ra cho đám con gái. ''Ôi! - Tôi thốt lên - Không được đâu trò này ác quá! ''. Tôi từ chối một cách phũ phàng và chạy ngay về lớp với lí đo là hôm nay phải trực nhật để chuẩn bị tiết học sau. Là một nữ sinh cấp 2 nhưng  hoàn toàn khác với những đứa con gái khác, tính cách, mạnh mẽ, tinh nghịch làm tôi biến thành đứa con gái nghịch ngợm nhất lớp. Tôi không thích chơi với đám con gái của lớp chắc tại tôi ghét đặc cái tính ưỡn ẹo, ẻo lả . Vừa đi tôi vừa lo lắng vì nếu không làm theo kế hoạch của bọn nó thì mất mấy đứa bạn thân từ nhỏ, còn làm theo thì lại không xứng với lương tâm của chính mình!
Tôi băn khoăn mãi trong buổi chiều hôm ấy. Đêm xuống trằn trọc mãi không ngủ được. Kế hoạch của chúng là lấy lá mắt mèo dại mọc ở bên kia trường rồi bôi vào ghế của bọn con gái lớp tôi! Suy nghĩ một lúc lâu tôi quyết định nghe theo lương tâm của chính mình, tức là làm một đứa con gái ngoan ngoãn dịu dàng như bao đứa con gái khác!
Sáng hôm sau tôi đến lớp với cái nơ hồng chấm bi to đùng trên đầu ra vẻ điệu giống bọn con gái nhưng sao chúng nó cứ bụm miệng cười hoài? Cái Lan cất tiếng nói làm tôi bực mình nhất: ''Phương mày bị sao á? Lên cơn khùng rồi à?''. Tôi cố  bỏ qua lời nói khiêu khích của Lan. Giờ ra chơi tôi chạy ngay vô đám con gái để hòa nhập và cả chạy trốn bọn con trai. Nhưng sao tôi thấy mình lạc lõng, khác biệt quá! Như là mình tôi một khoảng trời rộng vậy, chúng nó cứ cười đùa một cách nhẹ nhàng mà tôi phải công nhận đó là đỏng đảnh. Thấy mình không phù hợp, tôi liền đẩy chúng nó qua một bên nhanh chóng thoát khỏi nơi đó. Đi quanh quanh một mình chợt cảm thấy giờ ra chơi hôm nay sao dài đến vậy, chắc tại thiếu vắng đi những đứa tôi gọi là “tri kỉ”. ''Thôi!...'', tôi thở dài và tự nhủ bản thân mình, lại chơi với con trai vậy! ''Tôi không làm con gái nữa đâu mấy ông cho tui chơi lại nha?''. Bọn con trai đều coi tôi là bạn thân nên không để bụng chuyện gì cả, thật may!
Ngay chiều hôm đó, khi nắng vàng chưa kịp tắt thì chúng tôi đã có mặt ở những bụi mắt mèo rậm rạp. Trước khi hái, Nguyên hỏi tôi ''Phương giờ còn kịp á, mày muốn rút lui tụi tao không cản''. Tôi không cần suy nghĩ mà nói luôn: ''Tao đã coi chúng mày là bạn thân rồi mà còn suy nghĩ gì nữa,  làm thì làm tới cùng''. Năm đứa chúng tôi lấy túi ni lông bọc tay lại mầy lớp rồi mới cẩn thận hái lá.
Bọn tôi đã có một bịch lá mắt mèo với những chiếc lông ngứa kinh người. Chưa đầy nửa tiếng công việc đã hoàn tất. Mấy cái ghế chỗ ngồi của bọn con gái đã bị bọn tôi rải lá mắt mèo. Ngày mai chúng nó tha hồ… Thằng Đạt đưa tôi về để tránh sự nghi ngờ của bố mẹ tôi. Sáng hôm sau tôi đến lớp trễ vì hôm qua trằn trọc mãi không ngủ được và một phần là do vô tình chạm phải túi ni lông đựng mắt mèo nên mẩn ngứa đỏ hết cả tay. Nhưng thật bất ngờ khi thấy đám con gái vẫn bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra cả. Tôi thắc mắc lắm, sao vậy nhỉ?
Giờ ra chơi mấy “bà tám” của lớp tự dưng sôi nổi quá. Tò mò, tôi hỏi đại: ''Có gì vậy mấy bạn?''. Con Thương nói to với tôi: ''Trời ơi! Chuyện này mà bà không biết nữa hả trời? Cô Mai đó! Cô chủ nhiệm lớp mình sáng nay đến sớm lau bàn ghế chuẩn bị cho tiết học đầu nhưng không may chạm phải thứ gì đó rất ngứa, cô bị dị ứng với những thứ gây ngứa nên ngất xỉu luôn rồi phải đưa vào phòng cấp cứu luôn đó”. Câu nói đó như một mũi tên đâm sâu qua tim tôi .Trời, lau bàn ghế ư?... Lòng  tôi nhói nhức lên từng cơn phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được. Sao lại ra nông nỗi này hả bọn con trai đáng trách? Cả tôi nữa…
Ngay hôm sau tôi và mấy đứa con trai hôm ấy tìm tới thăm cô. Cơn mưa vừa mới đổ ngang qua mà nhà cô thì ở tận bên kia con đồi.  Cảm giác lầy lội bùn đất khắp mọi nơi, thật tệ. Tôi thật sự không tin chiếc xe đạp nhỏ mi ni của cô có thể đi qua được con đường đất đỏ này! Hèn gì có hôm cô đến lớp mà tà áo dài lấm bùn đỏ. Chúng tôi đã quá vô tâm!
Ngôi nhà gỗ nhỏ nằm nép mình bên quả đồi. Tim tôi nhói lên khi bước vào nhà một chiếc bàn làm việc nhỏ với những chồng sách vở và giáo án. Căn nhà lụp xụp đủ che nắng che mưa qua ngày.  Một chiếc giường cũ kĩ hiện ra, bên kia là cô Mai đang một mình chịu đựng cảm giác đau đớn. Thấy chúng tôi, hai đứa trẻ nhỏ từ đâu chạy ra. Một đứa chừng lên sáu còn một đứa đang tập nói bi bô, chúng giương đôi mắt tròn xoe ra chào anh chị . Lòng tôi không thấy nhói nhức nữa mà bây giờ lá cái cảm giác đau đớn vô cùng như có ai bóp chặt! Giá như lúc ấy tôi ngăn cản bọn con trai! Giá như tôi kiên quyết không tham gia trò nghịch dại! Giá như lúc ấy tôi không quyết đoán chịu suy nghĩ thì việc nào có như thế này... Nhìn bàn tay của cô đỏ ửng vì lá độc mà mắt tôi nhòe đỏ. Môi tôi cố cắn chặt mà nó cứ rung lên từng hồi. Bỗng cô đặt tay lên mái tóc của tôi khẽ nói: “Không sao đâu em, đừng khóc, cô chỉ bị đau nhẹ thôi, tuần sau cô lại lên lớp…”.
Không biết từ đâu nước mắt tôi cứ tuôn ra mãi không ngừng lại được. Trong nước mắt tôi thầm thì với cô: ''Cô ơi em biết lỗi của em rồi cô tha lỗi cho em lần này thôi nhé cô, chỉ lần này thôi!''. Cô gật đầu và đưa bàn tay nằm lấy tay tôi. Bàn tay cô gấy guộc. Sao nước mắt cứ rơi mãi thế này? Tôi khóc, cô cũng khóc cả bốn đứa con  trai còn lại nữa chùng nó cũng hối lỗi là òa khóc trước mặt cô.
Ngoài kia trời vẫn đang mưa.



Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

PHẠM DẠ ĐÀM



KHÚC CA MỘ ĐÁ
Truyện ngắn



Đoàn voi đã về. 
Dưới cái nắng chỏng lỏn đanh ác, những con voi rống từng tiếng, gồng mình kéo những phiến cẩm thạch nặng xé đường từ Thanh Hóa, rẽ về Vĩnh Đồng. Trời nồng, da thịt người đã chết không muốn chờ đợi ai, voi phải dằn bước thật nhanh. Voi gục giữa đường, quản tượng cầm lệnh bài Vua ban, yêu cầu thay thế. Xác vật cũ nằm lại, đoàn voi mới lại giẫm qua thân thể đồng loại, tiếp tục cuộc hành trình.
Đá kêu than khi đau đớn cày sâu xuống nền đất cằn sỏi, mở một con đường mới. Chân voi nặng nhọc làm rung chuyển mặt đất đầy doạ dẫm khi những người thợ bắt đầu gỡ các vật phẩm ra. Viên quan đảm nhận việc xây lăng mộ cúi đầu nhận chỉ từ nhà Vua, cùng với các hòm vàng bạc châu báu do triều đình ban tặng. Vị nội quan tuyên chiếu xong, bèn trở lên võng để người hầu đưa về chốn nghỉ chân. Đoàn voi thở phì phò, dường chỉ muốn đằm mình xuống hồ nước.
Nơi cũi sắt kia là hơn một trăm đồng nam, trinh nữ. Họ là những nô lệ được Vua nuôi dưỡng từ nhỏ, rải rác trên khắp đất nước và sẽ dùng tới mỗi khi nước có trọng tang. Tại cũi bên này, Sạ chỉ thấy mắt họ ngập tràn bóng tối, dường như sinh mệnh đã bị hút cạn rồi, nhưng cũng có thể nói rằng trong suốt cả cuộc đời phục vụ hoàng thất, quý tộc của mình, họ chưa từng sống.
Đêm, trời thủng, ngập tràn khắp nẻo là trăng. Những ngôi sao đang cười trên đầu Sạ, nơi góc cũi còn sáu người khác đương thu mình co ro. Sạ lặng im, liếm vết máu ở cánh tay nâu sạm. Vết thương do đao chém, rất sâu, dù có dịt lá thuốc hay quấn băng vải thì máu vẫn không cầm nổi.
Lang mất rồi. Khi nghe thấy tin này, mọi người trong mường đều hoảng loạn. Lang mất, đồng nghĩa với việc của cải, tính mạng của họ bị treo trên đầu sợi tóc. Dù rằng cái chết có thể đến với bất kỳ ai, bất kỳ lúc nào, lúc ra suối bị cọp vồ hoặc rơi xuống hố bẫy đầy chông – Mà ở đây, cọp và hố bẫy thì nhiều vô cùng, hễ sơ sẩy là anh tan xác - họ không muốn chịu cảnh chờ đợi cái chết trong mòn mỏi, trong khi biết nó sẽ tới một cách đau đớn.
Trăng vành vạnh như gương mặt thiếu nữ đương xuân, Sạ bất giác nhớ về Mai, gương mặt của cô cũng đẹp như vậy, bừng sáng… Bừng sáng liệu có lụi tàn? Anh chậm rãi đưa cánh tay chạm vào nước trăng, trước mắt như hiện ra khuôn ngọc đẹp như vẽ nơi Mai… Giờ này, có lẽ cô đang chờ anh trở về trong vô vọng. Thường nghe “ngày vui ngắn chẳng tày gang”, giờ anh muốn thêm vào một câu, rằng chớ có tin tưởng vào niềm hạnh phúc do tạo hoá ban cho, bởi không bao lâu sau thảy sẽ bị tước đoạt mọi thứ. Anh trở người.
Bên ngoài, đám lính canh đã dấy cơn buồn ngủ, có kẻ gà gật, có kẻ ngáp ngắn than dài. Cái chết chưa động vào họ, họ ở bên rìa cái chết của các nô lệ. Hôm nay đã là ngày thứ mười kể từ khi Lang nhắm mắt, ngày mai thôi, tất cả đều phải lên đường theo ông ta về Mường ma. Cổ nhân bảo cuộc sống bên ấy phản chiếu tấm gương bên này.
“Nên bình thản, phải không?” – Sạ tự hỏi mình. Nhưng anh lại lắc đầu, cơn bồn chồn dào ra trong lồng ngực, màn đêm kia tựa như huyệt mộ hút chặt lấy anh…
Tiếng mo kể chuyện phát ra từ nhà Lang rung trong đêm, đều đều chảy vào từng ngõ ngách, xuyên qua những tán lá rừng ken dày, gợn tới khu lăng mộ. Bỗng một tên lính canh nhân lúc không có ai để ý, ngồi xuống cạnh cũi để chợp mắt. Sạ liếc nhìn y, hốt nhiên như bị nện cho một cú vào đầu, anh bừng tỉnh, đôi mắt trườn men theo lưng áo người nọ và lần xuống chiếc chìa khoá mà y treo lủng lẳng bên hông…
***
- Mau ra thôi. – Sau khi mở được cổng cũi và cố gắng đập ngất tay lính xấu số bằng một hòn đá mà không gây ra điều bất thường gì, Sạ ngoảnh đầu nói với những người còn lại.
Đám nô lệ theo dõi anh bằng con mắt rụt rè, pha lẫn nét kinh hoàng trong đó, ngay cả sáu cậu chàng ở chung cùng anh suốt mươi ngày qua cũng vậy. Ánh mắt của bọn họ ngày một tối tăm mù mịt, không còn chờ gì ở phía trước nữa. Bước chân của từng tốp lính canh vẫn nhịp vang đều đều. Sạ nghiến răng, thận trọng theo dõi đám gác, lại ra hiệu cho những kẻ đồng cảnh ngộ, song họ chỉ cúi đầu. Anh mím môi, thở dài, rồi quay lưng bỏ đi.
***
Trăng rỉ xuống đỏ quành quạch. Sạ thở hồng hộc, băng qua những bãi sỏi và cánh rừng đầy những cạm bẫy của bọn thợ săn giăng ra. Trong cơn hoảng loạn của cái chết cận kề, biết chạy về đâu mới tránh được ông xanh?
- Bắt lấy nó! - Giọng của bọn đầy tớ lơ lớ vang lên.     
Không gian tỏa mùi khen khét, ngòn ngọt, ngây ngấy của những ngọn đuốc tẩm dầu cháy rừng rực và mùi mồ hôi quyện chặt, Sạ hoảng loạn nhìn quanh quất. Không còn thời gian để trù trừ nữa. Giữa đêm, rừng khuya rung lên tràng cười khanh khách, cọp gầm vang và thú vật xác xao. Các đốm lửa tản mát dần báo hiệu cho sự tìm lục từng nhành cây ngọn cỏ, Sạ thở dốc, núp vào phía sau của một thân cổ thụ chết già vắt ngang dòng suối. Nước mát luồn qua những kẽ ngón chân, con đỉa ngửi thấy hơi người hò hét đồng bọn bám chặt lên chân con mồi. Đám đầy tớ chạy qua, Sạ vụt bụm miệng nín thở. Cụm rêu quấn nơi tảng đá nhận ánh trăng mờ, trải dài trên lần nước nông, hòn đá gồ gề tựa đầu lâu với cụm tóc chưa kịp tan rã nhoẻn miệng cười với Sạ. Rồi, chiếc đầu lâu cứ tiến đến gần hơn, gần hơn nữa, đầu lâu trở nên lớn như chiếc sanh nấu cỗ của cả Mường, chợt như được bồi da bồi thịt, nó biến hóa thành gương mặt của vị quan Lang mới nhắm mắt xuôi tay. Sạ ú ớ, cơ hàm cứng lại, mí mắt nặng trĩu, toàn thân hoá đá, anh như chìm vào một khoảng không vô định.
Thời gian trôi đi, im ắng rồi, Sạ giật mình choàng tỉnh, mồ hôi thấm ướt tóc bám dính vào cổ. Là mơ sao? Nhưng vì lẽ gì mà mọi sự lại chân thực đến thế? Sạ nhìn vào cổ chân, con đỉa no mọng bám dính vào đó, máu ri rỉ chảy, đầu óc anh quay cuồng.
 “Phải sống!” - Anh bật dậy, vạch rừng mà chạy về nhà. Dòng suối phẫn nộ với kẻ đã đánh động tới giấc ngủ ngon của mình, lào xào cất giọng mắng chửi khiến chim muông đang náu giấc nồng cũng phải hoảng sợ.
***
Dưới chân cột nhà sàn, con trâu vẫn chưa ngủ. Ánh đèn chỉ còn lại là một đốm nhỏ leo lét hắt ra vàng vọt, Mai cũng chẳng buồn xắn thêm mỡ để tra vào, cứ vậy ngồi bần thần trông về mấy bụi tre phía trước. Sạ bị đưa đi, số vật cống cho quan Lang mới được giảm một nửa, sáng sớm ngày mai, cô sẽ phải kéo trâu đến tiến. Mai thở dài thườn thượt, một hạt nước ấm đọng trên khoé mắt vẫn không chịu rơi xuống cho chủ nhân bớt mệt mỏi. Đèn đột ngột tắt ngấm. Thừa dịp, ánh trăng dần tuôn vào ngự trị trong phòng, leo lên ban thờ và thăm thú tới cả chuồng gia súc.
Loạng choạng mấy bước, Sạ dừng chân nơi đầu ngõ, xung quanh đã chẳng còn ai, người ở bản đi nằm sau khi trời nhọ mặt để sáng mai còn kịp ra đồng, phát nương, một số thì tìm cách kiếm trâu và lợn để dâng cho nhà Lang theo tục lệ từ xưa.
Anh nhẹ nhàng bước lên cầu thang, gót chân hồ không chạm đất.
“Kẹt…” – Âm thanh gai người khẽ rít dài, cửa mở ra và Mai ngoảnh đầu nhìn lại. Thời gian đóng băng giữa hai người họ. Không rõ bao lâu sau đã trôi qua, có thể là một tích tắc, một khắc, một giờ, cuối cùng Mai cũng cất lời:
- Ăn chưa?
- Chưa - Sạ đáp, khoé môi nhợt nhạt lấm tấm các vệt máu đông khẽ phác thành một nụ cười.
- Ăn nhé. Nhà có rượu… Của nhà người ta mới ban cho - Mai thoáng lúng túng, nuốt hai chữ “quan Lang” vào bụng, tránh huý kỵ người chết.
Sạ chỉ gật đầu rồi bước vào trong, anh xếp bằng ngồi xuống. Mai tất tả xuống bếp chuẩn bị cơm nước, vào bữa, cô im lặng rót rượu. Sạ uống hết chén này đến chén khác, rượu cay dào ra chảy xuống thấm ướt cổ áo, song vẫn không thể say được. Anh trầm ngâm nhìn vợ, họ mới về với nhau được một tháng. Tay rượu của Mai run run. Sạ nói:
- Phải đi thôi.
- Đi đâu? – Mai hỏi.
- Chạy vào Phú Xuân – Sạ đáp.  Anh từng nghe các thương nhân kể về kinh đô, nơi tân hoàng đế Gia Long cai quản. “Phải đi thôi, ừ phải đi thôi”, Sạ tự gật đầu với chính mình.           
- Nhưng người nhà Lang ở khắp mọi nơi, sợ không kịp nữa – Mai bảo – Biết trước thì ban nãy đi sớm…
- Muốn uống rượu quê lần cuối – Sạ cười – Thiếu một nắm đất vàng.
Mai se sẽ gật đầu đồng ý. Như ngầm giao ước, hai vợ chồng chỉ mang theo một chút tiền, đốt ngọn đuốc con và nhanh chóng rời khỏi nhà. Ánh trăng tãi dài trên mặt đất, soi tỏ con đường lớn.  Để tránh bị bắt lại, họ buộc phải men theo đường rừng mà đi, buộc phải trở ngược lại dòng suối với thân cây cổ thụ mục ruỗng lúc tránh đám đầy tớ. Sạ nắm chặt tay Mai, tim đập mạnh đầy lo sợ. Tiếng nước vang bì bõm, Mai phải bám chắc vào chồng mình bởi đã mấy lần đạp trúng những hòn đá trứng ngỗng phủ đầy rêu trơn trượt.
Hoa dại toả ra một mùi hương nhẹ nhàng dễ chịu, sương buông nặng rủ trên từng hàng cây, rơi xuống tựa cơn mưa phùn đầu xuân. Với những người đã quen với miền núi thẳm thì rừng đêm vẫn ngập tràn cạm bẫy. Âm thanh của từng toán lính lục tìm kẻ đào thoát vẫn vang lên bốn bề. Sạ đưa tay che ngang môi, ra hiệu cho vợ mình phải chú ý, Mai khẽ gật đầu. Hai người cúi thấp mình, nép sát vào những thân cây cùng những ụ mối đùn cao quá đầu người, họ chậm rãi tiến về phía cửa rừng.
Và, khi cánh rừng bị bỏ lại phía sau lưng cũng là lúc một cây gậy từ đâu xé gió quật tới, dập mạnh vào ngực Sạ khiến anh nghẹt thở. Mai thét lên một tiếng kinh hoàng khi chồng mình sụp xuống. Kẻ nọ là Viên, tên hầu thân cận của quan Lang mới, tay hắn cầm cây đuốc cháy rực toả đỏ, miệng hô lớn gọi đồng bọn tụ tập tới đây. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh chóng, không một ai có thể dự tính trước. Sạ đau tới gập người, anh thở dốc gắng gượng đẩy vợ về phía sau lưng và che chắn cho cô, mọi thứ trước mắt chao đảo giống như tinh cầu này đã tới hồi tận thế vậy.
- Tao đã bảo hổ đực thì sẽ luôn đi tìm hổ cái mà - Viên mỉa mai, dùng đầu gậy nâng gương mặt của Sạ lên.
Sạ nghiến răng hằn học nhìn chúng, anh vẫn nắm chặt tay Mai. Đám người ấy phá lên cười. Một kẻ kéo cuộn dây bện chặt, tiến lại gần anh. Bấy giờ, Sạ đẩy vợ ra xa, gầm vang với bọn đầy tớ như cọp dữ:
- Cút!
- Đã báo danh với Mường ma rồi thì mày chạy không thoát đâu - Viên cười vang man rợ.
“Đã báo danh với Mường ma…”, Sạ thoáng chần chừ, nét mặt dịu lại, anh ngơ ngác nhìn Mai, cô cả sợ lắc đầu quầy quậy. Viên cười nanh ác, không còn kịp nữa rồi.
Âm thanh nào trầm đục nảy bung trong không gian, gậy lại quật vào người Sạ khiến anh chao đảo, cổ họng tanh tưởi những máu. Mai như phát điên, cô nhặt hòn đá lớn dưới đất và nhảy vào nện mạnh nó xuống đầu của Viên. Song sức lực của một người phụ nữ thì làm sao mà chống lại được với chúng đây? Đã mấy lần Mai bị đẩy ngã dúi dụi. Nom sợi thừng cuốn chặt vào tay chồng, cô trừng mắt nhào ra nắm lấy mái tóc anh. Sạ bị kéo lê đi như một hình phạt, và cô cũng vậy. Tên cầm đầu quan sát việc đang diễn ra đây như một điều đáng cười nhất trên đời, hắn bèn nhắc đồng bọn tách Mai ra. Nhưng chúng càng thô bạo, cô lại càng kéo chặt lấy chồng không buông. Da đầu Sạ rát buốt, một mảng tóc của anh đã bị Mai giật đứt.
Trời sắp sáng, Viên cũng không còn sức lực để chơi đùa, hắn tặc lưỡi trông vòm không, rút con dao lớn mang theo bên mình ra, và vung tay chém xuống. Máu bắn vọt lên, hoạ ra trên nền đất một bức tranh tuyệt đẹp. Mai đột ngột thừ người, mắt cô lộn trắng lên. Sạ phát cuồng, anh giãy mình để thoát ra, hiềm nỗi thêm một quật tới từ cây gậy lim bồi thêm vào các vết thương tai ác, anh thấy trước mặt tối sầm và gục xuống, ý thức dường như rời bỏ khỏi thân xác.
***
Tiếng mo văng vẳng tự đâu dận những tiếng đều đều như nhịp chân của đoàn âm binh xiên nghiêng theo không khí, xoáy vào tai mọi người. Con ma cụt đầu ngồi trên cành cây, lặng lẽ lãm thị vật tế. Tất thảy đều rùng mình, lồng ngực như muốn vỡ tung, họ sợ nắng sớm tinh sương, họ không mong chờ trời sáng, họ mong có một sức mạnh kỳ diệu nào đó bắn vỡ mặt trời để ngày mai vĩnh viễn không bao giờ đến. Thế nhưng, tiếng gà trống kéo dài vẫn vang vọng khắp núi rừng, không chỉ riêng nó, mà tiếng của các loài thú vật khác cũng thay nhau xướng hoạ, vui mừng mà không hề biết tới cái ác đang phơi bày trước cái ngái ngủ có vẻ uể oải của ông xanh.
Ngày thứ mười hai, Sạ nằm thu mình, cô độc, mảng da đầu vẫn rát buốt mỗi khi chạm vào. 
Một người trong nhóm của anh chợt phá lên cười khanh khách, rồi có kẻ chợt quỳ xuống khóc rưng rức, kẻ giật tóc bứt tai, kẻ tự bóc những mảng da khô mới se lại làm cho vết thương cũ bật máu.
Sau một đêm nghỉ ngơi, hiệp thợ giỏi nhất nước lại tản ra, tiếp tục công việc của mình, cả khu mộ lại trở thành một công trường: ồn ào và hỗn độn như thời thái cổ. Bảy người đàn ông gườm gườm nhìn họ như cả một đám người vô ơn đang ăn thịt đồng loại của mình để sống. Hiệp thợ ấy cảm thấy sau gáy nhức buốt như bị ong châm. Tới nửa đêm, mọi thứ vẫn hoạt động giống như một guồng máy không biết mệt mỏi. Sạ thở dài, tựa đầu vào thanh sắt. Mọi người lại ngủ, đến sáng.
Ngày thứ mười ba, khi tiếng ồn đã lùi vào một khoảng thời không và để lại sự yên ắng đến lạ kỳ thì chợt một tiếng “két” dài vang lên, cổng các cũi sắt khai mở. Thời khắc của họ đã đến, thảy bị toán lính áp giải ra ngoài.
Các đồng nam, trinh nữ  bị trói tay, xâu lại thành một đoàn. Sạ và sáu người còn lại bị đẩy quỳ phục xuống đất. Anh đưa mắt nhìn chiếc quan tài đen bóng, cũng nhìn thấy nền đất xây huyệt đã đắp kín với kẻ thế thân ngẫu nhiên có cái vinh hạnh chôn trong vùng đất nhà Lang, các cây cột đá khổng lồ mới gọt đẽo đang được dòng dây kéo lên, găm sâu vào lòng đất, mở ra một cánh cổng vô hình sẵn sàng kéo kẻ xâm phạm sang thế giới bên kia. Khi chiếc búa trên tay người đồ tể nâng cao cũng đúng lúc ánh mặt trời chợt bầm đi như khuôn mặt người bị xuống màu vì rượu bữa.
Người đàn ông quỳ kế sát bên anh là một người lạ, có lẽ tới từ mường khác, kẻ ấy nom anh, chợt cười như mếu:
- Nếu tính đúng ra thì hôm nay vợ tao sinh mày ạ, thầy cúng nói là con trai đấy. Hôm đi tao đã bảo mẹ nó: nếu nó hư đốn thì có ra ma tao cũng về vật chết.
- Mừng anh - Sạ cũng cười, lại nhớ về Mai, cũng nghĩ tới những đứa con chưa có cơ hội chào đời. Cả đứa con trai mà anh từng bảo với Mai, rằng nó sẽ là thằng trai khoẻ mạnh, tài giỏi nhất bản…
Mọi người đột ngột im lặng, cả tên hành nghề chém đầu người cũng vậy.
Chiếc búa nện mạnh vào đầu của vật hiến tế, người cha nhoẻn miệng cười lần cuối cùng với đứa bé mới cất tiếng khóc chào đời ở nhà, cơ thể sừng sững chắc rắn như một ngọn núi đổ xuống đánh rầm. Máu nóng ào ạt tuôn chảy, máu thấm xuống lòng đất, máu tưới vào các mầm giống ẩn mình chờ ngày vươn ra với ánh sáng. Sạ dường như không biết bên cạnh mình đã xảy ra chuyện gì nữa. Cái chết. Chấp nhận cái chết. Những kẻ như anh đã câm lặng, chỉ có tiếng búa, tiếng óc sọ nhoen nhoét là thành thực. Lại thêm một lần tiếng rít gió gai người rên dài, Sạ đón nhận cơn đau như điều hiển nhiên.
Thầy mo mặc áo lễ, nhảy vòng quanh và liên tục thoi tay lên trời, miệng lẩm bẩm những gì không rõ rồi cất những tiếng:
“Hu…ô…”
“Đã báo danh với Mường ma thì chạy đâu cho thoát?”, Sạ co giật, người run bần bật, hai mắt trợn ngược trắng dã. Tay anh cào sâu xuống lòng đất tươm toét huyết đỏ, máu trên đầu tràn vào mảng da hói, chân anh giãy mạnh một cái. Sạ cảm thấy sự sống đang rời khỏi bản thân, linh hồn thoát ra nhẹ như một lớp sương mỏng.
Trên đầu, mặt trời chuyển sang tím bầm, thứ huyết đọng phá ra trong lòng thái dương rồi rỏ dầm dề nơi huyệt mộ, dường muốn dùng sức mạnh của thánh thần để làm tái sinh kẻ đã chết. Thầy mo quỳ xuống vái lia, vái lịa.
Máu của bảy người đàn ông hoà lẫn ngọt sắc, tanh tưởi, xác của họ được đưa vào trong các quan tài và bị đoàn nô lệ - gồm năm mươi trinh nữ để trần thân trên cúi đầu lặng lẽ dẫn đường rồi tới năm mươi đồng nam cũng câm lặng như vậy – kéo đi. Cả cuộc đời bị nhồi nhét những ý niệm về cái chết; cả cuộc đời phải nhớ mình là nô lệ, sinh ra để phục vụ chủ nhân, họ không có quyền phản kháng, không có quyền nghe hay nói chuyện. Họ đã gặp may, thậm chí rất may mắn.
Bên kia, nơi đầu bản, Mai bần thần ngước trông bầu trời tối sầm, bàn tay lành lặn nắm chặt nắm tóc của chồng mình, cô nhoẻn miệng cười, trừng mắt, lao đầu vào tảng đá lộ giới. Hoa tàn rồi…
Sạ chợt thấy lồng ngực như có kim châm.
Sau lưng, những bia đá đang được các người hầu dựng lên, ấy là hơn một trăm trai đinh khoẻ mạnh do Lang nuôi dưỡng, khuôn mặt cùng cả trái tim đều lạnh như sương muối mỗi khi cơn rét ác buốt tuồn về. Lũ voi và trâu lớn không ngừng rít gầm như bị thiêu sống, tôn lên bài cúng dâng cho thần linh cũng như linh hồn người chết.
Lang nằm trong quan tài lim, hai tay chắp trước ngực, quanh ông, lớp vải liệm tẩm hương liệu và muôn tía nghìn vàng toả hơi lạnh lẽo, hàng trăm chuỗi ngọc tròn trượt quanh cổ khi bước chân của kẻ khiêng quan trót chần chừ do gặp tảng đá lớn ngáng đường. Trên nắp quan tài có lẽ đã khắc muôn vàn chiến công trải mấy đời từ Lê tới Nguyễn, ấy là vinh quang của cả dòng họ, gia tộc. Ngoài ra, cuộc đời lớn từ khi sinh ra cho tới khi mất đi của quan đều lưu lại trên bia đá, nghìn năm sau vĩnh viễn chẳng mòn, đủ để chứng minh cho nhân thế thấy rằng lịch sử vốn công bằng, không bao giờ khoan nhượng với bất kỳ ai.
Các cột đá xoay vòng theo tiếng thầy mo, mở ra một thế giới khác, dẫn dắt bọn họ tiến vào. Tiếng gió rít quần quật như bão táp, cất cao khúc ca mộ đá. Thời gian bị xé toạc làm đôi, một nhóm binh mã kéo qua chỗ người đưa tang, trên lưng ngựa, vị tướng quân liếc nhìn ông lão nằm trong quan tài rồi lại ngạo nghễ nom đoàn nô lệ.
Lạnh quá. Sạ khe khẽ nấc khi ngón tay trỏ của vị tướng quân nọ ấn vào trán mình, anh thấy toàn thân lơ lửng vô định.
- “Trời đất vô đạo, coi vạn vật như chó rơm” - Vị tướng người kinh thành ấy cười hào sảng rồi cùng với đoàn âm binh mất hút nơi bìa rừng.
Đoàn nô lệ vẫn cứ đi. Hình bóng của họ lắc lư, lắc lư, không ai biết mình còn sống hay đã chết, thực ra lúc này thì việc ấy có quan trọng hay chăng? Thân thể Sạ bị kéo đi nghe sàn sạt, hẳn đã bị rách toác và rớm máu ở nhiều nơi. Anh không hay rõ. Linh hồn anh đang phỏng đoán. Phía trước Sạ, huyệt mộ được đắp thành quả đồi lớn mà bên trong xây đắp cẩn thận, linh cữu đương được đưa vào cùng đoàn voi, vật hiến tế. Người chết đã đánh lừa nhân thế bằng ma trận đá là cổng ranh giới giữa dương thế - cõi âm. Rồi, một quả cầu ánh sáng quật mạnh, khiến cho mắt của mọi người đau rát tới muốn vỡ tung, quả cầu ấy nổ vang và tràn ra, trùm lên vạn vật…
“Nơi bố nhà người,
Trăm số, đủ phần,
Không cho người chết suông, đi không”[1]
Chết suông, đi không.
***
Trải mấy trăm năm bãi bể nương dâu, những đoàn trộm mộ bắt đầu tìm tới nơi này, họ đã biến mất, chỉ để lại ngựa thồ, dao, cuốc. Trải mấy trăm năm bãi bể nương dâu, nơi đây có các cuộc khai quật lớn, một số cột đá bị quật ngã, cánh cổng âm dương cũng cứ vậy mà khép lại, khu lăng mộ chỉ còn lại là một cái xác câm lặng, vĩnh viễn không đồng ý đối thoại với hậu thế một lần nữa…




Chú thích: Trích bài “Mo dâng cúng dâng cơm” do Bùi Huy Vọng sưu tầm và dịch. 

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả HỒNG CHIẾN




H’LÊ NA
Truyện ngắn



Ông mặt trời mệt mỏi leo lên đến gần đỉnh đầu, thỉnh thoảng vén mây nhìn xuống trần gian để lộ một mảnh trời xanh ngắt. Từng đám mây trắng bồng bềnh đuổi theo nhau từ phía tây kéo về phía đông. Những ngày đầu mùa mưa Tây Nguyên không khí vô cùng khó chịu.
Trên rẫy, đôi vợ chồng trẻ vẫn miệt mài làm việc. Người chồng ngoài hai mươi tuổi, cánh tay dài rắn chắc, bắp tay cuồn cuộn như dây chão cột gỗ cho voi kéo, vung cuốc lên loang loáng đánh bật từng gốc cây khô bám sâu trong lòng đất. Người vợ chắc cũng bằng tuổi chồng, bụng to như úp thêm cái nồi phía trong, khuôn mặt tròn phúc hậu, tóc bồng bềnh lượn sóng đang ngồi nhặt từng khúc cây chồng vừa cuốc xếp lại thành đống. Trên gương mặt hai người mồ hôi chảy thành dòng. Đám rẫy của họ đã cào sạch cỏ chỉ chờ thêm cơn mưa nữa sẽ gieo hạt.
Người vợ hơi nhăn mặt, hai tay ôm bụng rồi từ từ đứng dậy đi lại lều canh rẫy lấy gùi khoác lên vai, chầm chậm đi xuống suối. Người chồng vẫn cắm cúi tiếp tục vung cuốc lên đánh bật các gốc khô lấy thêm đất chuẩn bị gieo trồng, không chú ý gì đến xung quanh.
- Đ… oàng!
Một tia sáng xanh lét từ trên trời loằng nhoằng cắm thẳng xuống đỉnh núi, kèm theo đó là tiếng nổ kinh hồn ngân dài, cây cối ngả nghiêng và gió ào lên dữ dội.
- Oa, oa, oa!
Bỗng dưới suối vọng lên tiếng trẻ khóc, người đàn ông đang làm trên rẫy quẳng ngay cuốc, quỳ xuống đất, ngửa mặt lên trời hét ầm lên:
- Cảm ơn Yang đã cho con làm ama. Tôi được làm ama rồi, tôi được làm ama rồi!
Anh ta như bị ma đuổi, bật dậy lao nhanh xuống suối; vấp ngã, lại chồm dậy chạy, nhảy như bay xuống lòng suối kêu toáng lên:
- Con gái hay con trai? Con gái hay con trai?
- C… on c… on gái!
Người mẹ trẻ ánh mắt long lanh, miệng mỉm cười, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc; ngồi trên hòn đá đang tạt nước suối trong vắt tắm cho đứa con vừa sinh, lấp lửng trả lời. Người chồng nhảy lên hòn đá vợ đang ngồi nhìn con rồi kêu lên:
- Ta có con gái rồi, có con gái rồi! H’Lê Na con gái ta!
Vừa kêu, anh ta vừa chạy ngược dòng suối về phía thượng nguồn.

***
Đôi vợ chồng trẻ khi mới về ở với nhau đã thỏa thuận: nếu sinh con gái, chồng đặt tên còn sinh con trai vợ đặt tên. Anh chồng nghĩ hơn một mùa rẫy vẫn chưa tìm được một cái tên nào thật đẹp để đặt cho con, hôm nay bất chợt cái tên lóe lên trong đầu và thành tên luôn trên miệng như được Yang ban cho. Một lát sau người chồng chạy về trên tay cầm một củ cây trông qua như củ riềng, đặt vào tay người vợ. Trao con cho chồng ẵm, cô vợ rửa củ cây chồng vừa mang về ngồi ăn ngon lành. Người chồng ẵm con lên chòi ngồi đợi, còn cô vợ dầm mình vào dòng nước suối tắm rửa, mặc dù vừa mới sinh xong.
Thật lạ kỳ, trẻ vừa sinh ra được tắm lần đầu tiên trong dòng nước suối giữa rừng đại ngàn và lạ hơn khi chứng kiến người phụ nữ vừa sinh song đã lội xuống suối tắm. Vì sao người phụ nữ này làm được như vậy? Họ không sợ đau ốm ư? Hay họ có bí quyết gì được Yang ban cho? Điều này với người xứ khác thấy lạ, nhưng người dân nơi đây thì chuyện ấy là bình thường. Trẻ con nào mới sinh ra cũng vậy thôi, tất cả bắt đầu từ câu chuyện gần như truyền thuyết được lưu truyền trong buôn:
Ngày xửa ngày xưa, cái ngày lâu như khi có ngọn núi dòng sông, người già kể rằng: Vào buổi chiều mùa khô năm ấy, con voi nhà ami H’Rim sắp sinh con nên được thả vào rừng. Ami H’Rim lặng lẽ theo sau với ý nghĩ có thể giúp được gì đó cho voi khi sinh. Vào trong rừng, con voi dùng vòi quấn vào cây to như cột nhà ghì chặt, cây rung rung như sắp bật gốc; một lúc sau voi lại húc đầu vào cây cổ thụ to đùng đứng bên cạnh, người cong cong như nửa chiếc gùi để nghiêng… Chắc là đau lắm, biết vậy mà ami H’Rim không giúp được gì, chỉ biết nép gốc cây đứng nhìn, thở dài.
Bỗng đám le trước mặt gãy đổ ầm ầm, con voi đực nhà ami H’Doanh xồng xộc lao đến, trên vòi mang một chùm cây có cả củ và rễ vừa được nhổ lên ở đâu đó. Voi đực đặt bụi cây xuống mặt đất, dùng vòi đập đập lên vòi voi cái như ra hiệu. Voi cái cuốn lấy bụi cây gượng gạo nhai, nuốt. Một lát sau voi cái rống lên, tung vòi quấn chặt vòi voi đực kéo xuống, hai con voi tựa vào nhau, đầu quay về phía núi cao. Như có phép thần, một chú voi con được sinh ra, rơi trên mặt đất. Con voi đực vội buông vòi voi cái, quay nhìn voi con rồi lao ầm ầm xuống suối; một chốc quay lại đặt vào vòi voi mẹ một bụi cây có cả củ và rễ màu hồng gần giống với cây lúc nãy để voi cái ăn, còn mình phun nước trong bụng ra tắm cho voi con. Tắm xong, voi đực dùng vòi đẩy voi con vào phía sau hai chân voi cái để tìm… bú. Voi con giơ vòi tìm ty rồi ghé miệng nhấm nháp dòng sữa ngọt đầu tiên trong đời từ voi mẹ. Bú xong cả nhà voi theo nhau vào rừng sâu, voi đực đi trước, voi con đi sau còn voi cái đi sau cùng.
Ami H’Rim chờ cả nhà voi đi khuất mới chạy lại xem hai loại cây voi đực lấy cho voi cái ăn còn rơi lại trước lúc sinh và khi sinh xong, bụng thầm reo lên: loại cây này mọc ven suối nhiều lắm mà! Rồi mang về buôn đưa cho già làng và kể lại câu chuyện mình chứng kiến. Sau khi cúng khấn xin ý kiến Yang, già làng thông báo: Yang ban cho riêng người trong buôn, không được nói cho người ngoài biết. Từ nay khi con gái đi bắt chồng, con trai đi ở rể, ami mới được nói nhỏ cho con biết ghi nhớ trong lòng phòng khi có việc dùng đến.
Từ đó vùng này, được nhiều người biết đến vì có hai vị thuốc quý, người phụ nữ nào chuẩn bị sinh phải kiếm đủ hai loại củ cây để ăn. Họ ăn loại củ này khi sinh xong, người khỏe như bình thường, nghỉ ba ngày là có thể gùi con lên rẫy. Có lẽ điều này lý giải vì sao phụ nữ Ê đê vùng này sinh con xong lại khỏe mạnh và có phần xinh đẹp hơn trước.
***
Khi đưa vợ và người con gái vừa chào đời về đến buôn, đôi vợ chồng trẻ vô cùng ngạc nhiên thấy già làng cùng ông thầy cúng dẫn đầu đoàn ngườn ra tận cửa buôn cúi đầu chào đón, đưa họ về nhà. Chiêng trống nỗi lên, ché túc, ché ba được cột hai hàng trong ngôi nhà dài để làm lễ chào đón một thành viên đặc biệt của buôn.
Ông thầy cúng mặc áo lễ, đóng khố thổ cầm dệt hoa văn có hai màu đen đỏ lâm râm cầu khấn Yang. Trên mâm cỗ là chiếc mẹt tre được bày đầu heo ngâm đuôi heo, một ít gan, lòng, thịt, mỡ… mỗi thứ một ít thôi để tỏ lòng thành. Già làng râu tóc bạc phơ, sống hơn trăm mùa rẫy nhưng còn minh mẫn lắm, ngồi uy nghi như một pho tượng. Ông thầy cúng khấn vái xong, già làng từ từ đứng dậy nói với mọi người:
- Hôm nay Yang cho tia lửa gõ đầu núi thiêng đúng giữa trưa là việc xưa nay chưa từng có bao giờ, theo như người xưa dặn lại đó là điềm Yang cho buôn ta một người thay Yang đến giúp mọi người. Quả nhiên thầy cúng bấm đốt biết được như thế và nay người ấy đã về. Nào trống chiêng hãy nổi lên để tạ ơn Yang.
Già làng nói xong, trống chiêng nổi lên, đàn ông đàn bà cùng vít cần rượu chung vui. Họ ngã nghiêng theo tiêng chiêng, rồi ai đó bổng ngân lên làn điệu a ray, thế là họ hát nối theo nhau kéo dài mãi không dứt. Từ khi mặt trời ngã về tây đi ngủ, mặt trăng tròn như chiếc chén rắc ánh vàng xuống trần gian chậm rãi đi về phía tây nhường chỗ cho mặt trời nhô lên trên đỉnh núi, mọi người mới chia tay nhau. Chủ nhân mới của buôn, H’Lê Na say sưa ngủ trong tiếng trống, tiếng chiêng vang động đất trời và hòa theo đó là làn điệu ay ray mềm mại như dòng suối mùa hè tuôn chảy, nhẹ nhàng lách qua các kẻ đá để hòa mình vào dòng sông lớn. Người trong buôn vui, người cả vùng cùng vui và đôi vợ chồng trẻ càng vui hơn khi đứa con của họ được mọi người chào đón một cách trang trọng. Mọi người hy vọng hạnh phúc sẽ đến với mọi nóc nhà khi H’Lê Na ra đời.
Ngày tháng qua đi, H’Lê Na hay ăn, chóng lớn, khỏe mạnh mang lại niềm vui không chỉ cho cả nhà, cả buôn mà cho người dân cả vùng. Thỉnh thoảng già làng các buôn lại đến thăm, tặng quà và xem H’Lê Na có khỏe không, ăn nhiều không… Còn H’Lê Na gặp mọi người vẫn hồn nhiên cười, trên má điểm thêm hai cái lúm nho nhỏ trông thật đáng yêu.
Hàng ngày, buổi sáng lên rẫy, ama có vinh dự được địu con gái sau lưng vác xà gạc đi trước; ami gùi đồ đi sau, chú chó lon ton chạy trước dẫn đường. Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ vẫn như mọi nhà trong buôn, đầy ắp tiếng cười.

Tháng 10 năm 2016

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

GIỚI THIỆU TẠP CHÍ CHƯ YANG SIN SỐ 291 THÁNG 11 NĂM 2016, tác giả

NGUYỄN VĂN THIỆN



CƠN ĐAU TRONG KHU VƯỜN BÉ BỎNG
Truyện ngắn



Trong khu vườn tâm hồn u tối của mình, ta thường để ngỏ tất cả mọi lối vào, thỉnh thoảng trồng thêm một bụi hoa, một đám cỏ, để mời gọi những sinh linh bé nhỏ vào chơi. Có những đứa trẻ với đôi cánh thiên thần sau lưng, trong cuộc rong chơi bất tận, đã tình cờ lạc vào, tình cờ đậu xuống. Ta mải miết rong chơi cùng với chúng, như bố chơi với con, như anh chơi với em, như bạn bè chơi với nhau, vui vẻ thuận hòa.
Ta biết, thế giới ngoài kia đầy gió bão, đầy nhân quả lọc lừa, đầy mầm mống tai ương bất trắc, hễ mỗi lần bước chân ra ngoài đó là ta lãnh đủ giáo gươm, thương tích đầy mình. Ta vốn khinh suất, hay lỡ mồm lỡ miệng, lỡ yêu thương, lỡ cả căm ghét, lỡ không nhìn trước nhìn sau, lỡ thách đấu với cả nhân gian điêu trá. Vậy thì thôi, ta sẽ quay về, về với những thiên thần bé nhỏ, dắt nhau vào hẻm núi, ngồi đếm từng chú kiến màu đỏ bò đi bò lại, rồi vỗ tay cười...
Ta bận bịu chơi đùa với lũ trẻ mỗi ngày, ta dạy cho chúng học bài, tập đánh vần những chữ yêu thương, những từ nhân nghĩa, những câu chân thành. Bọn trẻ ê a đọc bài, cặm cụi đánh vần, như một lớp học giữa rừng già tre nứa đầy hoa dại, mà vui. Thỉnh thoảng cũng có những người lớn đi ngang qua, ghé cặp mắt tò mò nghi hoặc nhìn vào rồi khinh khỉnh hoặc lặng lẽ bỏ đi. Ta nói với lũ thiên thần bé bỏng, nào tập trung vào công việc của mình đi, đừng để cuộc đời nhòm ngó, quyến rũ, ở ngoài kia không có gì vui đâu...
Lũ trẻ thường xuyên tin lời ta nói, nhưng cũng có khi, có đứa ham vui và ngang bướng, vỗ đôi cánh mỏng bay ra khỏi khu vườn huyền thoại. Lúc ra đi hăm hở bao nhiêu thì lúc về ủ rũ bấy nhiêu, những vết thương sưng tấy, lở loét, vỡ ra máu mủ tanh rình, rồi chết. Ta đã nói rồi, những thiên thần bé bỏng đáng thương ơi, chưa đủ sức đâu. Cuộc đời ngoài kia điên đảo ngả nghiêng, tràn ngập những tâm hồn bị ung thư di căn không thể nào chữa trị! Xin hãy ở lại với ta, trong hẻm núi Chư Mang hoang vắng, để giữ lấy phần thiên lương trong trẻo, như nước suối giữa rừng già...
Thực lòng, ta cũng muốn có ai đó đồng hành, ai đó chia sẻ buồn vui, nhưng khó lắm. Ta đến với thế giới này, bằng một cơn đau quằn quại của mẹ, ta đi qua thế giớ này,bằng vô số những cơn đau khác. Khu vườn của ta, không phải thường đâu, đó là nơi ta tĩnh dưỡng tâm hồn. Thế gian đầy bất trắc! Ta muốn vui đùa cùng trẻ nhỏ, nói chuyện với cỏ cây, tâm sự cùng hoa trái, để tránh xa cuồng nộ máu me.
Ta vừa bắt gặp quả tang một cơn đau trên vỏ não của mình. Không có Chư Mang không có thảo nguyên không có linh miêu sơn nữ nào hết thảy. Khu vườn đêm nơi ta chơi đùa cùng lũ nhỏ thần tiên bây giờ cũng đột nhiên thu nhỏ lại, như con đom đóm nằm trong lòng bàn tay, thoi thóp, lập lòe. Ta bắt quả tang ta và cơn đau đang trò chuyện cùng nhau. Ta nói, đau một lần thôi, đừng đau mãi nghe chưa! Cơn đau nói, ai mà biết trước được cơn đau xuất hiện khi nào... Ta nhìn khu vườn đom đóm nằm gọn trong trang sách, thấy câu chuyện mình kể ra xưa nay, chẳng qua là cuộc đối đáp miên man không đầu không cuối giữa ta và cơn đau. Không có gì khác hơn, yêu thương một chút, nhức nhối rất nhiều.
Ta bắt gặp quả tang cơn đau trên vỏ não, nó có giọng nói, có mùi hương, thậm chí có cả gương mặt lầm lì cau có, thế nhưng không có cách nào đuổi được nó đi. Cơn đau ấy, nhiều lúc tỏa mùi hương thơm tho của cái chết, ngọt ngào man dại. Ta nói, thôi thì là định mệnh, ta ăn đời ở kiếp với nhau, được chứ? Nó cười, nụ cười xa lạ. Ta rủ bọn trẻ nhỏ hái hoa rừng về kết thành từng chuỗi, quàng vào cổ cơn đau, rồi nắm tay nhau nhảy vòng quanh, múa hát...
Có những ngày dài, bọn trẻ thiên thần không ghé đến, khu vườn ta bỗng dưng hoang vắng. Cả cơn đau cũng vừa mới tàng hình, trốn đâu đó dưới lớp tóc xù xì xấu xí. Lặng im thăm thẳm như sắp sửa một cơn giông, không có sắc màu không có mùi hương, không chữ ngắn chữ dài, câu chuyện đột nhiên biến mất! Ta kinh hoàng nhận ra rằng nó, cơn đau ấy nói đúng: Ta sinh ra trên cõi đời này là để đồng hành cùng với đớn đau, để nói về những mong đợi trước sau, những hứa hẹn dối trá lọc lừa, như một tù nhân nhận án chung thân ngồi chung với gông cùm, như một bệnh nhân sống chung với mùi thuốc hăng hắc và quyến rũ, suốt đời... Khi cơn đau biến mất, ta thực sự mất điểm tựa, như mất đi người bạn đời chung thủy. Giờ ta mới hiểu, có những tù nhân sau khi ra tù liền tự sát, họ không thể sống được nếu thiếu gông cùm!
Chiều rồi, những cơn mưa lững thững đi qua bên kia núi, mây sà xuống thảo nguyên thầm thì điều gì đó không nghe rõ. Ta bồn chồn ngồi đứng không yên, gõ gõ tay vào vỏ não gọi to, này, cơn đau, ngươi đi đâu mất rồi? Không có tiếng trả lời. Ta gọi, này lũ trẻ thơ thiên thần cánh mỏng, đi đâu cả rồi? Lặng im thăm thẳm. Ta ngồi bệt xuống, đợi thôi, chờ thôi, chứ biết làm sao được. Trong khi chờ đợi, theo thói quen, như người bệnh uống thuốc, ta lại tỉ tê kể chuyện. Ta kể chuyện đời ta, chuyện núi Chư Mang, chuyện về những nàng linh miêu xinh đẹp, về một bông hoa dại, đến giờ này vẫn còn lưu lạc bàn chân viễn xứ…
Bóng đêm lại bắt đầu kéo về trong khu vườn tâm hồn u tối. Tiếp tục lang thang, đi nào, ơi cơn đau, ơi loạn não, ơi những thiên thần bé nhỏ, đi thôi!