Thứ Ba, 6 tháng 10, 2020

CHIẾC BÓNG truyện ngắn của MỸ TIÊN - CHƯ YANG SIN SỐ 337 THÁNG 9 NĂM 2020

 


 

Cô gái đã ở trong phòng rất lâu, dường như mọi thứ bên ngoài đều chẳng còn tồn tại, bóng tối hay ánh sáng đều chẳng còn quan trọng, cô chỉ biết một điều, mỗi khi cô mở cửa, bên ngoài đều là đêm. Điều đó làm cô sợ hãi và thích thú, bóng đêm tỏ ra hiểu cô hơn bao giờ hết, chúng bí ẩn, câm lặng cô đơn và không bao giờ dối trá. Lúc ấy, cô thấy cả những bóng hình của mình, chiếc bóng cho cô biết mình được tồn tại, nhưng chúng méo mó và biến ảo, chẳng bao giờ chúng nguyên vẹn, chẳng bao giờ cô thấy rõ khuôn mặt mình, điều đó thật khủng khiếp, vì đã từ rất lâu rồi, kể từ khi giam mình trong phòng, cô đã không còn thấy được chiếc bóng của mình trong gương.

Đứng nhìn tấm gương, cô đang kiếm tìm điều gì đó, nhỏ thôi dù chỉ là một phần gương mặt hay một con mắt, nhưng không có gì cả, ngoài một mặt phẳng sáng bóng câm lìm, tấm gương lạnh lùng và cười cợt vào mặt cô như ý muốn kia là viễn tưởng, cô sẽ không bao giờ còn thấy lại mình nữa, khi đã bước vào căn phòng này, cô đã chọn cách từ bỏ tất cả, bằng sự trốn tránh. Uể oải chán nản rồi tuyệt vọng, đến nước mắt cũng chẳng còn cứu vãn được nỗi buồn, cô tì mặt vào tấm gương, buông thõng thân mình, từ từ tuột xuống, để lại một dấu mờ dài trên tấm kính. Trong đầu cô lảng vảng một câu hỏi, cô chẳng biết mình hỏi ai và đang hỏi điều gì rằng chiếc bóng của cô ở đâu? Thật ngớ ngẩn và sẽ chẳng ai hiểu được nỗi đau đớn đó, khi chẳng bao giờ còn nhìn thấy được mình.

Cô gái bước lại gần ống nhòm, trong phòng cô gái chỉ sử dụng hai thứ, một là tấm gương để cô nhìn mình, một là chiếc ống nhòm để cô quan sát bên ngoài. Cô nghĩ rằng cái thế giới bên ngoài kia là nơi đã cướp mất chiếc bóng và vứt cô vào nơi khốn khổ này, cô phải tìm lại chiếc bóng của mình từ ngoài đó. Cô quan sát chúng, nhưng sẽ không bao giờ tạo mối quan hệ với chúng, cô lục lọi bên trong chúng và cô sẵn sàng cười cợt chúng, khinh bỉ và ném vào chúng những cái nhìn độc địa nhất. Nhưng chưa bao giờ cô dám can đảm để xem hết những gì đang xảy ra ngoài kia, nỗi hoảng sợ luôn làm cô lịm đi hoặc tê dại trong hồi ức, rồi dần dần chìm vào giấc mơ.

Buổi sáng đầu tiên, cô nhìn thấy một người đàn bà bị cắt mất một lỗ tai, tay bà ta vừa ôm một bên tai bị thương vừa khập khiễng bước đi vừa cặm cụi trồng lại những cái cây bị nhổ bỏ. Chẳng biết vì lý do gì bà ta khổ sở như vậy nhưng hình ảnh kinh khiếp ấy chẳng khiến ai quan tâm. Bà ta cứ ôm một bên tai, một bên áo đầy máu, một bên khuôn mặt đau đớn quằn quại bước đi. Một bên còn lại không dính máu, nét mặt sắc lạnh, tay đều đặn cắm từng cái cây xuống hố rồi lấp đất. Bà ta như hai con người ráp lại, vừa đáng thương vừa đáng sợ, vừa làm cô gái phải thét lên rồi tiếng thét tắc nghẹn lại ở cổ khi nhìn thấy nét mặt cam chịu đến quặn lòng. Bà ta cứ điềm nhiên trong đau đớn, từng bước chân dần tiến lại ám ảnh sâu trong tâm thức cô gái, cô vừa muốn xóa đi vừa muốn cố nhớ lại, vừa muốn thoát ra vừa muốn kiếm tìm. Tất cả hiện lên thoáng rõ ràng rồi mơ hồ vô nghĩa, người đàn bà kia có mối quan hệ gì trong tâm thức cô gái, mà tim cô thắt lại, vết thương kia làm cô đau nhức một bên tai, tại sao người đàn bà lại bị thương, tại sao bà ta còn trồng cây, tại sao bà ta không dừng lại, đau đớn hay chai lỳ, im lặng hay gào thét, đối đầu hay trốn tránh, vững vàng hay đã quỵ ngã, bà ta là gì, là ai… Cô bấu chặt vào đầu lao vào trong góc, vô tình nhìn thấy tấm gương, trong gương hiện ra bóng cô gái, nhưng chỉ một nửa người, một nửa gương mặt, một lỗ tai bị cắt mất, máu chảy theo tóc nhỏ giọt xuống áo, chầm chầm loang đỏ vai áo, xuống tay áo, rồi nhuộm đỏ cả cơ thể, một nửa thân thể đầy máu thu lại trong góc hiện rõ trong gương. Quá kinh hoàng, cô gái thét lên, ngất lịm.

Buổi sáng thứ hai, khi thức dậy, cô chẳng còn nhớ gì trong ký ức, tất cả trở lại là buổi sáng bình yên với màu xanh mà cô cho là giả dối, cô gái lại tiến đến ống nhòm và quan sát. Dưới con đường bị rạch nát và rối bời bởi hàng ngàn dòng xe cộ, cô gái nhận ra dưới những tán cây xanh có một người đàn ông đang điên cuồng cầm rựa chặt phá vào những thân cây, cho đến khi chúng đổ ngã. Hắn làm điều đó như để trút bỏ cơn giận dữ hay nỗi oán hờn nào, và nỗi căm hận lớn đến nỗi, hắn muốn nhai ngấu nghiến cả những thân cây kia. Sau lưng hắn từng cây xanh đổ xuống lòng đường nằm thảm thê như những con bạch tuộc đã chết nhưng càng lúc mắt hắn càng thêm giận dữ, nỗi căm hận của hắn càng tăng, hắn càng mạnh tay chặt điên cuồng vào những thân cây thẳng ngay nguyên vẹn, dường như hắn muốn tàn phá tất cả, khi tất cả đã chết, hắn cũng sẽ chết. Bất chợt, hắn nhìn thẳng vào mặt cô gái, làm cô giật mình lùi lại theo quán tính, lạ kỳ thay, ánh mắt hắn khác hẳn, không hằn học giận dữ mà dịu dàng mơn trớn, môi hắn nở nụ cười hiền lành, hắn như đeo một cái mặt nạ khác, hắn gọi cô lại và cùng lúc tiến sát lại gần, càng lúc càng gần, cô gái hoảng sợ lùi lại, từng mảng hồi ức hiện về. Những tiếng cười lạnh ngắt, những gương mặt quằn quại, những đôi mắt vô hồn quyện chặt lấy nhau trong đầu óc, quanh cô vang lên những giọng nói đáng sợ của gã đàn ông, hắn đang ở trong căn phòng, trong góc nào đó hay sau lưng cô, cô ngã vào góc tường, mắt vô tình nhìn vào trong gương thì thấy tấm gương đã vỡ mất một nửa bởi một nhát dao dài. Cô thét lên, ngất lịm…

Buổi sáng thứ ba, cô gái lại thức dậy, cô không hiểu tại sao mình lại luôn ngủ trong những tư thế kỳ lạ như vậy. Tấm gương vẫn sáng vẹn nguyên và lạnh lùng, phản chiếu một góc phòng tối tăm nhưng không hề có bụi, cô lại đến bên cạnh ống nhòm. Xoay một góc, cô nhìn thấy người ta đang chôn một đứa bé xuống hố, nhưng đứa bé đang còn khóc, cũng có thể là nó đang cười, tiếng nó vang lên vừa trong trẻo vừa khản đặc. Nó càng giãy giụa, người ta càng hất những xẻng đất xuống, càng lúc càng nhanh, lấp dần khuôn mặt rồi cả cơ thể, lấp dần cả tiếng cười lẫn tiếng khóc, một lát sau chẳng còn nghe thấy gì nữa. Thành phố xe chạy đều đặn và yên ắng, mặt đất phẳng phiu và trơn tru, tất cả đều rất yên bình. Cô gái thấy khó thở, buông ống kính, tim cô bỗng quặn thắt như bị bóp chặt, không có một hình ảnh hồi ức nào hiện về, cô không bị ám ảnh, không bị tra tấn, không nghe một âm thanh nào xung quanh, không nhìn thấy gì, không thể cất tiếng nói. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô không nhận thức được bất cứ điều gì, tất cả đã biến mất hoặc chưa từng tồn tại. Cô vội chạy lại tấm gương, bấu chặt miếng kính vô cảm ấy, nó vẫn lạnh lùng và sáng, cô không thể nhìn thấy được chiếc bóng của mình. Bên ngoài cửa sổ bầu trời ngập đầy ánh nắng, hai bên đường ngập trong màu xanh của hàng cây, hoa với màu bầu trời xanh biếc, người ta gọi đó là sự sống.

Từ bên dưới lòng đường, người ta nhìn lên tầng bốn của một khu chung cư sẽ thấy một ô cửa sổ  chưa bao giờ mở ra, cánh cửa cũ kỹ và đóng im lìm như không hề có người sống bên trong. Nhưng chẳng ai biết thực sự căn nhà có người sống hay không. Cách đây vài tháng, căn hộ đó đã được người ta điều tra và phát hiện trong căn phòng chẳng có gì đặc biệt, mọi thứ ngăn nắp và không có bụi, một tấm gương lớn đặt ở sau cánh cửa, phía cửa sổ bị khoét một cái lỗ nhỏ để đặt một ống nhòm, nhưng vật khiến người ta kinh khiếp nhất là ba con búp bê treo ở khung cửa sổ. Tất cả chúng được quấn bằng vải trắng, một con vẽ gương mặt giận dữ với đôi mắt bị tô đen và rách nát, một con vẽ nửa khuôn mặt và nửa kia dính đầy máu, con còn lại trắng tinh không vẽ mặt không có gì cả. Người ta bảo đó là một gia đình, nhưng chẳng ai biết tới gia đình ấy, chỉ nghe họ làm việc ở công viên, họ bảo đó là một gia đình hạnh phúc, nhưng chẳng ai nghe họ cười nói bao giờ. Người ta bảo đó là một gia đình không hạnh phúc nhưng chẳng ai nghe họ cãi vã bao giờ. Không chịu nổi nữa, người ta bảo đó là một gia đình bị nguyền rủa, họ bảo khi làm tình, người chồng thường nghiến nát lỗ tai người vợ, người vợ không đau, không rên xiết, bà ta chỉ im lặng. Người ta bảo gia đình ấy không có con nhưng họ vẫn hay thấy một chiếc áo con gái phơi bị bỏ quên không lấy trước hiên.  Người ta bảo gia đình ấy có con nhưng chẳng bao giờ thấy nó được đi học hoặc có bạn. Người ta cũng bảo họ quên đón đứa con của mình và nó đã bị bắt giết từ lúc bé. Tóm lại, người ta đã nói rất nhiều, nghe rất nhiều nhưng chẳng ai hiểu gì cả, và sau khi điều tra họ lại bất lực ra về, chính họ cũng chẳng hiểu mình điều tra để làm gì. Ba con búp bê treo trước cửa sổ nhìn họ, để lưu lại hình ảnh trong đầu óc vài người, để họ có cái để quên, rồi đóng cánh cửa lại, tấm gương cũng bị đóng lại sau lưng nhưng họ không nhìn thấy. Căn phòng lại trở về như trước, vừa khiến người ta tò mò lại vừa khiến họ chán ngấy, vừa như bí ẩn lại vừa chẳng có gì, vừa như đáng sợ lại vừa rất buồn cười, chỉ có một điều là rõ ràng là không ai hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Cô gái lại thức dậy, nhưng không phải vào buổi sáng, lần này là đêm, bởi cửa sổ đang mở, cửa sổ chỉ mở vào ban đêm, và bên ngoài tối tăm mù mịt. Cô không nhìn rõ được bất cứ điều gì nhưng dường như mọi thứ đều hiện lên rất rõ, đến từng hình ảnh, và cô như đang nhìn lại mình, không còn hoảng sợ. Lần đầu tiên, bình tĩnh và thẳng thắn đối diện với tấm gương, cô gái đã thấy được mình, ở trong gương, không rõ nhưng rất rõ, không đầy đủ hình hài nhưng ra một dáng hình, trong căn phòng tối tăm, trong bầu trời tối tăm, cô gái đã thấy được mình. Và thấy lại tất cả, từ người đàn bà trồng những cái cây, rồi người đàn ông kia lại phá hủy, bà ta càng cam chịu, kẻ kia càng giận dữ, hoặc là cam chịu hoặc là phá hủy, số phận của những cái cây chỉ còn biết im lặng và chết. Đứa trẻ được sinh ra rồi bị tước đi quyền sống thật với tiếng nói tiếng cười tiếng khóc, đứa trẻ đã bị chôn từ lúc bé nhưng nó vẫn lớn lên thành cô gái, cô gái giam mình trong phòng và nhìn lại cuộc đời mình. Từng ngày cô gái vẫn không biết mình có tồn tại hay không, đang sống hay đã chết, chỉ có một nỗi ám ảnh hoảng sợ thường trực mà lại chóng bị lãng quên.

Cô gái đã nhớ ra gia đình của mình, nhớ tất cả những nỗi đau và cả cái chết. Cô run rẩy đưa tay sờ lên cơ thể của mình, nhận ra một sự lạnh ngắt tê cứng như tử thi, kinh hoàng vò nát mặt mày xem có còn cảm giác. Mắt cô bất giác nhìn vài sợi tóc từ cái đám lòa xòa trên đầu tuột rớt xuống trước mắt. Cô cố lắng nghe một cử động, nhưng không hề cảm nhận được gì, đó là một cử động chết. Mắt cô từ từ dịch chuyển xa hơn, nhìn thấy một tấm gương trắng sáng lành lặn, hiện rõ hình hài một cô gái rũ rượi, tay ôm chặt gối, quần loang lổ vết máu, áo bị xé rách toạt, mắt trợn trừng kinh hãi.

Cả thành phố lại giật mình vì một tiếng thét thất thanh giữa đêm, nhưng họ đã quá quen thuộc. Việc đồn đại và điều tra cũng đã quá mệt mỏi. Họ xoay người. Và tiếp tục ngủ say.

 


Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020

ƯỚC HẸN MÙA THU tác giả HỒNG NGỌC - CHƯ YANG SIN SỐ 337 THÁNG 9 NĂM 2020

 


 

1.

Tôi bồn chồn nhìn từng kim đồng hồ đang tích tắc dịch chuyển, đã 9h45 nhưng lớp học thêm của tôi vẫn chưa kết thúc. Bằng giờ này của mọi hôm tôi đã đứng ở trạm xe buýt cuối cùng để bắt xe về nhà. Nhưng hôm nay lớp có thêm học sinh mới nên cô giáo phải dành khá nhiều thời gian hướng dẫn các bạn pha lại bảng màu. Chờ mãi, đợi mãi, cuối cùng lớp học cũng kết thúc, tôi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh ra trạm dừng. Nhưng... không còn kịp nữa rồi. Từ trong màn đêm, chiếc xe buýt lao vút đi, nhả ra những sợi khói đục lửng lơ giữa không trung. Tôi đứng ngẩn ngơ giữa con đường vắng, trong lòng dâng lên đầy nỗi tiếc nuối. Vậy là hôm nay tôi lại phải đi bộ về!

Ở thành phố của tôi, chuyến xe buýt cuối cùng sẽ rời khỏi trạm lúc 10h tối. Với những bạn đi học thêm mà về muộn như tôi, hoặc sẽ có người đến đón, hoặc sẽ cùng đi xe buýt về nhà. Nếu chẳng may bị bỏ lỡ chuyến xe, chí ít khi nhấc máy gọi điện cho gia đình cũng có người nghe máy. Còn riêng tôi, vẫn chỉ thủi thui một mình mỗi khi tan học muộn. Bố tôi là kĩ sư xây dựng, mẹ tôi là bác sĩ. Họ luôn bận rộn với công việc của mình chẳng có nhiều thời gian để quan tâm, chăm lo cho gia đình. Bởi vậy hồi nhỏ, bố mẹ thường gửi tôi qua Mũ Vành Rộng. Tôi thân thiết với bố mẹ nó đến mức mà tôi cảm nhận được họ hiểu tôi rõ hơn cả bố mẹ ruột. Đó là những ngày bé xíu, khi mà Mũ Vành Rộng vẫn còn ở đây. Kể từ ngày gia đình nó chuyển đi, tôi học cách sống tự lập, không còn phụ thuộc vào ai và kiên cường, mạnh mẽ hơn hẳn.

Đi một mình trên đoạn đường vắng, tôi linh cảm như có “ai đó” đang theo sát mình, tiếng bước chân vang đều đều bên tai. Tôi dừng lại, tiếng bước chân cũng ngừng lại, tôi đi tiếp, “ai đó” cũng rảo bước thật nhanh. Mặc dù người đã run lên lẩy bẩy vì sợ nhưng tôi vẫn can đảm quay ngoắt lại và hét lên thật to:

- Ai đó? Sao lại đi theo tôi?

- Ơ ơ, tớ tớ.

“Ai đó” lên tiếng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, thì ra là một tên con trai, trông cậu ta cũng trạc tuổi tôi. Thật may vì nếu xoay lưng lại mà nhìn thấy một tên cướp hay một vật gì đó kinh khủng chắc có lẽ tôi đã ngất xỉu ngay tại đây. Nhưng tại sao cậu ta lại đi sau tôi? Có trời mới biết được ý định của cậu ta là gì! Tôi sờ vào bên hông chiếc cặp, toan lấy ra cái ô làm vật phòng thân tự vệ. Nhưng quái lạ, nó đâu mất tiêu! Ngày nào tôi cũng để nó ở đây mà. Cái ô đấy là quà chia tay Mũ Vành Rộng đã tặng cho tôi, tôi luôn mang nó bên người để tự nhắc mình phải nhớ về cậu. Vậy mà vật kỉ niệm, chiếc ô nhỏ ấy của tôi đã không cánh mà bay.

- Cậu tìm cái này à? Lúc nãy cậu chạy nhanh quá nên chiếc ô bị rơi ra, tớ đuổi theo để trả lại cho cậu. Con gái đi về một mình nguy hiểm lắm, cậu về cẩn thận, tớ cũng phải về đây. Bye!

Tên con trai đi theo tôi ban nãy cất giọng, cậu ta chìa ra trước mặt tôi chiếc ô nhỏ màu đỏ. Tôi mừng rỡ đón lấy, mãi chỉ chăm chú về nó mà đến khi hình bóng của cậu ấy khuất dần sau cột đèn mờ ở ngã 4, tôi mới nhận ra rằng mình vẫn chưa kịp nói lời cảm ơn.

2.

Chẳng bù cho hôm qua, lớp học hôm nay tan sớm hơn hẳn nửa tiếng vì trời đổ mưa bất thường. Phụ huynh đã đứng chờ con cái họ trước cổng trường rất đông. Tôi dáo dác nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy hình bóng nào thân thuộc. Ừ thì bố mẹ có bao giờ đến đón tôi đâu! Tôi bật ô lên rồi lủi thủi đi bộ ra trạm xe buýt, trong trạm chỉ thấp thoáng vài người, họ đứng run rẩy nép vào nhau để tránh những hạt mưa tạt ngang.Cậu bạn hôm qua nhặt giùm tôi chiếc ô cũng có mặt ở đó. Vừa thấy tôi, cậu ấy đã vẫy tay chào:

- Cậu lại đi học buổi tối à?

- Ừ, chỉ trừ tối thứ 7, chủ nhật thôi – Tôi giũ sạch nước trong cái ô mưa vừa che rồi từ tốn đáp lại.

- Không biết tên cậu là gì nhỉ?

- Như Quỳnh.

- Ồ tên cậu hay quá! Cứ gọi tớ là...

- Mưa đi!

Tôi cắt ngang lời của Mưa, cậu ấy mở to mắt ngạc nhiên:

- Xem ra cậu có vẻ thích đặt biệt danh cho mọi người nhỉ?

Tên gọi của Mũ Vành Rộng cũng là do tôi nghĩ ra. Hồi đó tôi quậy hơn nó gấp mấy lần, lần nào ra vườn ổi chơi tôi cũng bắt nó trèo lên cành cao lấy trứng chim, hái quả non xuống cho tôi chơi. Loay hoay thế nào mà nó trượt chân ngã xuống đất, đầu đập vào tảng đá chảy máu rất nhiều phải khâu mất 5 mũi trên trán. Vết thương ấy làm nó mặc cảm, tự ti với mọi người nên lúc nào nó cũng đội một chiếc mũ có vành rộng. Tôi gọi nó với cái tên Mũ Vành Rộng như vậy. Sau dần người lớn cũng quen gọi nó bằng cái tên ấy.

Từ trước đến giờ tôi chỉ đặt mỗi biệt danh cho nó, Mưa là người may mắn thứ hai. Tôi sống khá khép kín, đi học không có nhiều bạn bè. Một phần lí do ít người chơi với tôi là bởi tôi ích kỉ. Tôi thường không thích ai dùng chung đồ với mình, ngay với cả người bạn thân nhất của tuổi thơ tôi. Nhớ có lần trời đổ mưa tầm tã, vì giận Mũ Vành Rộng cho con nhóc ngồi kế bên mượn cây bút chì tôi mới mua mà lúc tan trường tôi đã bỏ về trước, mặc nó dầm mưa suốt quãng đường về nhà.

Vậy mà Mưa lại thản nhiên kéo một bên ống nghe từ tai tôi cho vào tai mình. Điệu bộ của cậu ta rất thản nhiên, cứ xem như chúng tôi đã thân nhau từ lâu lắm rồi. Tôi có chút bực mình, toan quay lại mắng Mưa một trận. Nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ ngồi im như thế, mặc cậu ta cùng nghe chung tai nghe, chân lắc lư theo điệu nhạc.

3.

Sau những lần gặp mặt nhau vô tình ở trạm đợi xe buýt, tôi và Mưa ngày càng thân thiết với nhau. Thì ra chúng tôi cùng học ở trường năng khiếu dạy hè, tôi học lớp Mĩ Thuật còn cậu ấy học Thanh Nhạc. Bởi thế chúng tôi thường xuyên gặp nhau sau mỗi buổi tan học. Chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện phiếm khi đứng đợi xe buýt, thường thì chỉ mình tôi lên xe, vì nhà Mưa ngược đường. Nhiều lần tôi bảo cậu ấy cứ về đi, đừng đợi tôi lên xe, nhưng cậu ấy không chịu. Mưa có vẻ biết nhiều về tôi hơn tôi tưởng. Ví dụ khi đứng ở trạm dừng, cậu ta hay hỏi bâng quơ: “Bố mẹ cậu có còn về muộn nữa không?”,... Những điều mà trước giờ tôi không hay chia sẻ với ai. Tôi không có tính hiếu kì nên cũng chẳng hỏi lại lí do vì sao cậu biết những điều ấy, cũng chẳng tò mò hỏi về cuộc sống của Mưa, vì cậu đã kể cho tôi nghe hết.

Mưa kể cho tôi nghe chuyện ngày bé của cậu, làm tôi nao nao nhớ về người bạn tuổi thơ của mình. Hình như bất cứ một đứa trẻ nào lớn lên cũng có kỉ niệm, có một người bạn rất thân, có những ngày tháng vui đùa bên nhau và cũng có cuộc chia tay đầy nước mẳt. Mũ Vành Rộng chuyển đi khi vừa vào lớp 1, nó theo gia đình đến thành phố khác sinh sống. Ngày chia tay, tôi và nó ôm nhau khóc thút thít, Mũ Vành Rộng hứa với tôi rằng: “Nín đi, cầm lấy cái ô này làm vật kỉ niệm, bao giờ tao về thì cho tao đi cùng với, tao không muốn dầm mưa nữa đâu, về nhà tao bị sốt đó! Nín đi, rồi tao sẽ về thăm mày, mùa thu tao sẽ về”.

Vậy mà đã 10 năm trôi qua nhưng nó vẫn chẳng chịu trở về, 10 mùa thu đã gõ cửa tôi vẫn ở đây đợi chờ nó, chiếc ô đỏ tôi vẫn luôn mang theo bên cạnh để chờ đến một ngày nào đó cả hai sẽ cùng che mưa. Vậy mà ở một nơi xa xôi nào đó, Mũ Vành Rộng chẳng quay trở lại, chẳng gửi đến một lá thư, một tin nhắn để tôi biết nó có sống ổn không. Còn tôi thì thật chẳng ổn chút nào, tôi vẫn mong ngóng nó từng ngày một. Nó đi xa khiến tôi buồn quá đỗi! Bức tường của sự cô độc cứ bủa vây quanh trái tim tôi. Tôi cứ ngỡ chẳng ai có thể phá tan được nó, vì ngay chính bản thân tôi, dù có cố vùng vẫy nhưng cũng chẳng thể được. Thế mà kể từ ngày gặp Mưa, nhờ những câu chuyện ở trạm dừng, tự lúc nào những nỗi u sầu trong lòng tôi được hoá giải. Tôi cởi mở hơn, cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống hơn. Mưa giúp tôi nhận ra rằng bên trong bức tường thành kiên cố là cả một vương quốc tươi đẹp.

4.

Mùa hạ cuối cùng cũng sắp sửa đi xa. Hạ đi và một năm học mới sẽ lại sắp bắt đầu mở ra. Năm nay tôi đã trở thành cô nữ sinh cấp 3 duyên dáng. Niềm vui ấy được đong đầy thêm nữa khi Mưa thông báo tin vui:

- Tớ đã nộp hồ sơ vào trường của cậu rồi. Hi vọng chúng mình sẽ học cùng lớp với nhau.

- Thật hả? – Tôi reo lên sung sướng.

- Ừ, thật. Hẹn gặp lại cậu vào ngày tựu trường nhé!

Thật chẳng có hôm nào nhiều niềm vui như hôm nay. Bữa tối cả nhà tôi có mặt đầy đủ bên bàn ăn. Mẹ nấu toàn những món ngon mà tôi thích nhất. Bữa cơm đang diễn ra vui vẻ thì mẹ lên tiếng phá tan không khí trong gia đình:

- Mẹ báo cho Quỳnh một tin vui, Mũ Vành Rộng đã về rồi đấy. Mẹ thằng nhóc đã nộp hồ sơ vào trường con học, có khi hai đứa lại học cùng nhau.

- Thằng bé đi cũng lâu lắm rồi nhỉ?

- Chắc chục năm nay rồi. Tôi nghiệp thằng bé, ốm đau bệnh tật suốt nên bố mẹ mới phải chuyển đến thành phố khác.

Tôi nuốt miếng cơm mà nghẹn đắng cổ họng. Sao bây giờ Mũ Vành Rộng mới quay về? Suốt bao mùa thu qua nó ở đâu, làm gì có hay biết tôi đã trông ngóng như thế nào. Tôi đã luôn mang theo chiếc ô để hi vọng nếu một ngày bất chợt gặp lại, tôi sẽ cho nó đi cùng, sẽ nói lời xin lỗi và hứa sẽ không ích kỉ với nó nữa. Nó có hiểu cho tâm trạng của tôi suốt chừng ấy năm hay không? Nó bảo đi là bỏ đi biền biệt suốt chục năm như thế, rồi giờ nó nói về là về đột ngột như thế luôn đó ư. Sao nó không biến mất hẳn luôn đi để tâm trí tôi không phải nghĩ về nó từng chút, từng chút một?  Nó xem lời hứa của năm đó là gì?

Tôi tự nhốt mình trong phòng suốt 3, 4 ngày không bước chân ra ngoài. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và dằn vặt mình sao lại buông lời trách cứ Mũ Vành Rộng như thế. Nó không hề có lỗi, trong chuyện này, chúng tôi chẳng ai có lỗi cả. Chỉ tại căn bệnh nó mang trong người đã gây chia cách chúng tôi. Tôi không còn giận Mũ Vành Rộng nữa, giờ đây nỗi sợ hãi cứ dâng chiếm hết tâm trí tôi. Tôi sợ gặp lại Mũ Vành Rộng. Vì sẽ không biết trông nó như thế nào, có còn đội mũ nữa không, vết thương trên trán còn để lại sẹo dài không, và nó còn nhớ tôi là ai không? Tôi sợ cảm xúc của mình sẽ không kiềm chế được khi trông thấy Mũ Vành Rộng, tôi sẽ chạy đến ôm nó khóc lóc nhưng nó lại hắt hủi, hờ hững đáp rằng: “Tôi không biết bạn là ai?”. Ắt lúc ấy sẽ xấu hổ lắm, sẽ hụt hẫng lắm, rồi tôi sẽ phải ứng xử ra sao? Tôi sợ, sợ tất cả. Tôi cứ nhốt mình trong phòng, lúc nào cũng len lén kéo rèm cửa nhìn trộm ra đường. Hễ nghe tiếng ai bấm chuông cửa nhà, tôi lại chột dạ mà nghĩ: “Đó có phải là Mũ Vành Rộng không?”.

Thấy tôi ngày ngày ôm một nỗi buồn trong lòng, mẹ xót xa hỏi han:

- Quỳnh không vui khi bạn về à con?

- Con sợ lắm. Sợ đủ thứ.

- Mẹ gặp lại bạn rồi, bạn giờ cao lớn, chững chạc hơn nhiều, bạn nói rằng bạn cũng rất nhớ con. Con không phải lo lắng đâu.

-Thật hả mẹ?

Mẹ gật đầu trả lời rồi nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc loà xoà rũ xuống che mặt tôi.

- Nhưng mà con sợ mình không nhận ra bạn rồi bạn sẽ giận lại con. Đến tên thật của bạn là gì con còn không biết mẹ ạ!

- Bạn tên là Song Vũ.

Bạn là Song Vũ: chàng trai đến cùng cơn mưa.

Ngày tựu trường tôi không dám đi, tôi nhờ Hà đến nhận lớp và xem danh sách hộ mình thấy có ai tên là Song Vũ không? Hà lắc đầu buồn bã vì cậu ấy có học cùng lớp với tôi đâu mà biết. Những ngày nhận lớp sau đó tôi đều không đến. Lớp mình có bao nhiêu thành viên, giáo viên chủ nhiệm là thầy hay cô, Mũ Vành Rộng có học cùng lớp tôi hay không,... tôi cũng không hề biết.

5.

Cuốn lịch cứ mỏng dần theo thời gian. Cuối cùng ngày mùng 5 tháng 9 cũng hiện lên trên tờ lịch treo tường. Sáng nay tôi đã dậy thật sớm để chuẩn bị cho một ngày đi học đầu năm phấn khởi nhất. Mặc trên người bộ áo dài trít eo, tôi thấy mình ra dáng thiếu nữ hơn hẳn. Sau nhiều đêm suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng quyết định sẽ không trốn tránh Mũ Vành Rộng nữa (vì cũng chẳng còn cách nào khác). Chúng tôi sẽ lại gặp nhau, sẽ cùng nói chuyện, sẽ sánh bước tiếp trên chặng đường phía trước. Chúng tôi đều đã trưởng thành, phải có trách nhiệm với bản thân, không thể nào mãi lẩn tránh thực tại được.

Hít một hơi thật sâu, tôi xách cặp bước chân ra khỏi nhà. Ngoài đường lá thu rơi đầy phía sau lưng.

Tôi đến trường vào một buổi sáng mùa thu se se lạnh, bầu trời trong xanh với những đám mây trắng bồng bềnh khẽ đong đưa va chạm vào nhau. Trường cấp 3 của tôi thật lớn với 4 tầng sơn màu vàng cam nhạt, khuôn viên trường rộng rãi được trồng rất nhiều hàng cây che mát và đủ loài hoa ngát hương. Đang đắm chìm trong khu vườn tươi thắm hương sắc ấy, tôi giật nảy mình khi nghe ai đó gọi tên mình từ xa:

- Như Quỳnh! – Là Mưa! Cậu ấy hớt hải chạy đến chỗ tôi.

- Sao tựu trường cậu không đến?

Tôi gật đầu gượng gạo, cố tìm một lí do phù hợp nhất để Mưa có thể cảm thông. Cậu ấy không trách tôi chút nào, chỉ bảo rằng không gặp tôi hôm ấy khiến cậu ấy buồn lắm.

Đoạn đường từ cổng trường đến lớp học, tôi vẫn không ngừng quan sát mọi người, cố gắng để nhận xem có nhìn thấy hình bóng nào quen thuộc hay không. Nhưng tất cả đều vô vọng!

- Sao trông Quỳnh buồn thế?

- Tớ bình thường mà.

- Tớ kể cho Quỳnh nghe tin này, chắc chắn cậu sẽ vui lên cho mà xem. Hai chúng mình chính thức trở thành bạn cùng lớp rồi đó!

- Thật hả?

- Ừ, cả lớp đều biết, chỉ mỗi cậu là không biết thôi.

Tôi thấy tâm trạng mình thoái mái hơn rất nhiều. Mưa lúc nào cũng thế, luôn khiến tôi cảm thấy vui vẻ hơn khi ở bên cậu.

Tôi bắt nhịp với lớp mới khá nhanh, các bạn đều thân thiện và vui tính như Mưa, bởi vậy mà tôi không còn cảm thấy lạc lõng như trước kia. Giáo viên chủ nhiệm lớp chúng tôi năm nay là một cô giáo trẻ, dạy môn Tiếng Anh. Trông cô trẻ trung và xinh đẹp cứ như là đàn chị chỉ hơn chúng tôi vài tuổi. Trước khi vào bài học đầu tiên, cô dành thời gian để kiểm tra lại sĩ số. Lần lượt từng bạn đứng lên khi nghe cô đọc đến tên mình.

- Song Vũ

- Dạ có em!

Mưa đang ngồi cạnh bên tôi, tự dưng lại đứng bật dậy. Tôi vẫn chưa kịp định hình xem điều gì đang diễn ra thì cậu ấy đã thầm thì bên tai:

- Tớ tên là Song Vũ, hồi nhỏ mọi người thường gọi tớ là Mũ Vành Rộng. Tớ chuyển đi khi vừa tròn 6 tuổi và có hứa với con nhóc hàng xóm rằng mùa thu sẽ quay lại. Nhưng đến tận bây giờ tớ mới về được! Không biết cậu ấy có chịu tha thứ cho tớ không?

Tôi đã sợ Mũ Vành Rộng sẽ không nhận ra mình, nhưng thật không ngờ cậu ấy đã nhận ra tôi, trước cả khi tôi hay tin cậu trở về. Mũ Vành Rộng không hề thất hứa, chỉ là mùa thu năm ấy cậu chưa thể về được. Lời hứa ấy vẫn luôn nhắc nhở chúng ta phải thực hiện từng ngày, tình bạn ấy cũng luôn được chúng ta khắc ghi trong tim. Chỉ là đến một thời điểm nhất định nào đó, nó mới có cơ hội thực hiện. Dù muộn màng một chút, nhưng mà, không sao nhỉ!

- Chào mừng cậu đã trở về, Mũ Vành Rộng, Mưa, à không Song Vũ mới đúng!

Gió thu ghé qua ô cửa sổ. Thu mang đến những cơn gió heo may hiu hiu lạnh, cuốn cả những chiếc lá vàng bùi ngùi chia tay thân cành. Và đưa cả cậu bạn năm nào cùng về với mùa thu.

 

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

MÁI TÓC MẸ CÁC CON tác giả PHAN VŨ - CHƯ YANG SIN SỐ 337 THÁNG 9 NĂM 2020

 



Cha từng ngồi ngắm mẹ chải đầu từ thuở mới yêu cha, đến bây giờ các con đã lớn, đầu cha bạc rồi, nhưng cha vẫn còn muốn ngắm. Cha biết rõ, biết đến mức “nằm lòng” và không bao giờ quên: Mái tóc của mẹ xưa óng mượt như dòng suối sau nhà ta, như áng mây xanh lãng đãng trên bầu trời trong những ngày thu đẹp nhất. Cha đã yêu mẹ của các con vì trái tim nồng nàn và mái tóc ấy. Mái tóc không hề có bàn tay của người thợ tài hoa điểm tô như bây giờ các con thường thấy. Mái tóc mẹ được cài bằng cái cặp tóc làm từ mảnh xác máy bay, cha ngồi giữa Trường Sơn trong tiếng bom giặc ì ùng nổ xa xa, bàn tay cha vụng về mài, dũa, chạm trổ, làm nên chiếc cặp tóc tặng mẹ các con ngày hội ngộ. Mái tóc chưa hề biết tới một loại nước hoa nào ở trên đời này, chỉ thơm mùi bồ kết, mùi lá chanh, lá sả trong vườn nhà thân thuộc. Cha đã nhớ đến nôn nao, nhớ đến buốt lòng mái tóc của mẹ các con cả trong những ngày chiến trận cam go nhất và mơ được vuốt ve trong bàn tay thô ráp của mình. Những sợi tóc dài của mẹ các con đã như những sợi tình ràng buộc tâm hồn đa cảm của cha với mẹ, làm nên tình yêu, hạnh phúc giản dị, nhưng hết sức bền chặt mà các con đang cùng chung hưởng hôm nay.

Giờ... mái tóc mẹ đã lỏng răng lược chải. Các con cũng lớn rồi, thỉnh thoảng ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ, mấy chị em cứ hỏi rồi cười: -Xem ảnh mẹ ngày xưa tóc mượt dài là thế... Sao bây giờ mẹ không đội thêm tóc giả cho giống ngày xưa? Sao mẹ không đến tiệm làm tóc đầu phố uốn cho nó bồng bềnh hợp mốt hôm nay...? Các con ơi, cha xin nói với các con điều chân thành nhất từ gan ruột của cha: Mái tóc mẹ đã tàn phai theo năm tháng vì các con, vì cha và cả vì non sông đất nước mến yêu này!

Các con sinh ra trong hòa bình, biết đâu quê ta là hậu phương những năm đánh giặc, mẹ và bao người mẹ nữa đã đổ mồ hôi, sôi nước mắt, có người đã phải đổ máu để làm nên những cánh đồng vàng. Mẹ và bao người mẹ nữa từng thức trắng đêm đào bom nồ chậm, rồi hè nhau gánh vứt ra xa, giành bãi đất nổi trên đồng làng trồng khoai, trồng sắn nuôi các con và trao tay cho bộ đội lúc hành quân qua đường làng. Mẹ và bao người mẹ nữa từng thức trắng đêm để thông đường, giúp vận chuyển quân lương, giúp bộ đội kéo pháo vào trận địa... Nhiều đêm mệt lả người, các mẹ nằm bên đường gối đầu lên cán xẻng, cán cuốc mà ngủ, tóc bết bê bùn đất. Ở chiến trường cha và đồng đội đã nhận được những hạt gạo, những viên đạn ấm tình mẹ và tình hậu phương để làm nên chiến thắng.

Rồi hòa bình cha trở lại quê hương với những tháng năm đầy khó khăn, bức bối, thiếu thốn trăm bề. Nhiều ngày nhà không gạo. Nhiều ngày nhà không sắn, không khoai. Cha tất bật, đôn đáo ngược xuôi tìm việc làm trong nam ngoài bắc. Mẹ ở nhà ngày ngày đào rau má, sấp mặt dọc bờ ruộng móc cua đồng, về đâm đâm giã giã làm nên loại cháo “đặc biệt”; đến bây giờ cũng chưa có sách ẩm thực nào ghi chép, nhưng cha tin, tin mãi mãi nó là thứ ẩm thực “đặc biệt nhất” để má các con hồng lên, tóc các con xanh lên, các con cao lớn dần lên; đâu cần đến sữa bột, sữa tươi, sữa nội, sữa ngoại như trẻ em bây giờ. Còn mẹ? Mẹ xanh gầy đi. Tóc mẹ cũng rụng dần, phai nhạt dần màu đen óng ả. Các con vô tư, có thể các con chưa hiểu điều sâu xa nhất: Chính vẻ đẹp mái tóc của các con và không chỉ có vẻ đẹp của mái tóc mà cả cuộc đời tươi đẹp của các con là nhờ được mẹ yêu thương sẻ chia, truyền lại cho các con tất cả vẻ đẹp của đời mình!