Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

XUÂN LẠI VỀ TRONG NGÔI NHÀ NHỎ truyện ngắn của TRẦN THỊ ÁNH NGUYỆT - CHƯ YANG SIN SỐ 331 THÁNG 3 NĂM 2020






Hạnh chìa hai cánh tay ra ngoài ô cửa sổ, mười ngón tay cô lạnh buốt bởi những cơn gió bấc kéo tới. Đôi mắt vời vợi chan chứa đêm dõi theo ngôi sao lẻ loi đang cố bùng cháy trên nền trời thăm thẳm.
Hạnh trầm tư, ngả người xuống ghế. Căn nhà vắng lạnh, hai đứa con đã về ngoại chơi từ hôm qua. Minh - chồng cô giờ này đang ôm ấp người đàn bà khác. Chỉ còn mình cô lặng lẽ với những chông chênh, cô đơn trong ngờm ngợp sắc đêm. Những nỗi niềm đang làm trái tim cô nhói buốt, đêm đặc quánh lại trong tiếng thở dài của Hạnh. Cuộc trò chuyện của chồng và nhân tình được con chip mà cô đã bí mật cài vào điện thoại để theo dõi chồng như những mũi tên sắc lạnh cứ hiển hiện quay tít, rồi xoáy vào tim cô nhức nhối.
“Anh yêu! Em cứ tưởng mình sẽ không sống nổi vì nhớ anh?”.
“Anh cũng vậy, mong thời gian trôi thật nhanh để đến giờ hẹn gặp em”.
“Chúng mình đều yêu nhau say đắm. Vậy sao anh không muốn cùng em chung sống mãi bên nhau. Em không muốn gặp nhau trong sự lén lút thế này nữa. Chẳng lẽ cả đời này em làm người đàn bà trong bóng tối. Nếu yêu em anh phải dứt khoát với chị ấy đi”.
“Nhưng anh…”.
Cô ta nức nở trong tiếng khóc.
“Sao mỗi lần nhắc đến chuyện này, anh lại ngập ngừng, chẳng lẽ anh không thật lòng với em? Em không thể sống thiếu anh. Em còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới được đàng hoàng sánh vai bên anh”.
“Đừng nhắc chuyện này nữa, để anh suy nghĩ đã”.
Hạnh tắt máy, cô không muốn nghe những lời cứa lòng mình đứt đoạn. Những câu hỏi như đang cứa lên trái tim cô. Đó là tình yêu thật sao? Hay chỉ là một cơn say nắng, mê muội nhất thời của chồng cô? Bằng sự nhạy cảm của một người vợ, từ lâu Hạnh biết chồng mình có người đàn bà khác. “Ớt nào mà ớt chẳng cay”, cô không gào la ghen tuông ầm ĩ. Hạnh thủ thỉ vào tai chồng những lời thiệt hơn. Nhưng lời của cô chỉ như cơn gió thoảng, chồng cô như con ong say mật quên luôn lối về với những cuộc viễn du say sưa bên nhân tình. Chỉ còn mình cô nhẫn nại nhóm lên ngọn lửa trong cuộc sống vợ chồng. Nhưng tàn tro vẫn lạnh ngắt, ánh mắt anh vẫn lạnh lẽo giăng đầy trong mắt khi nhìn cô. Trong đầu Hạnh đang bùng cháy dữ dội, buông bỏ hay nắm giữ đều do cô quyết định. Thà một lần đau còn hơn cứ mãi trôi dần với cảm giác chới với, hụt hẫng, đau khổ khi cuộc sống vợ chồng  bên bồi bên lở. Liên, cô bạn thân của Hạnh xót xa khi thấy gương mặt Hạnh lúc nào cũng phờ phạc, đôi mắt thâm quầng vì những đêm mất ngủ triền miên đã bảo rằng với Hạnh rằng: “Đời người ngắn ngủi lắm, tuổi xuân của người phụ nữ còn ngắn hơn, hãy buông bỏ khi mình không nắm chặt được tình yêu trong tay". Hạnh không níu giữ nữa, cô sẽ buông bỏ, trả tự do cho Minh để hai người đến với nhau. Dòng nước mắt rơi xuống bờ môi mặn chát. Tay cô run rẩy gõ vào máy dòng chữ: “ Đơn xin ly hôn”.
“Tít,tít, tít”.
 Tiếng chuông réo rắt, cuộc gọi messenger từ nick của mẹ cô. Lau vội nước mắt, Hạnh mở video, cố cười thật tươi. Trong màn hình, ba mái đầu đang chụm vào nhau. Hạnh chỉ kịp chào mẹ chưa hỏi thăm được câu nào, con gái cô đã nhanh nhẩu:
- Mẹ ơi! Chị em con chơi nhà ngoại rất vui. Nhưng chúng con nhớ mẹ lắm luôn. À, ba về chưa mẹ? Con cũng nhớ ba nữa, mẹ cho con gặp ba.
- Ba chưa về con à!
- Ba chưa về luôn ạ, sao ba làm việc khuya vậy?
Nghe con nhắc đến ba, cô bần thần. Lâu nay, chồng về khuya, Hạnh vẫn thường nói với con, ba bận việc nên về trễ. Cô không muốn con biết những trắc ẩn trong chuyện tình cảm của ba mẹ, chúng còn quá nhỏ để hiểu những nút thắt của cuộc đời.
- Có việc gì vậy con, sao lại thẫn thờ thế kia?
Hạnh chống chế.
- Dạ, không có gì mẹ ạ, hai đứa nhỏ đang ở dưới đó con nhớ quá ạ.
- Mẹ cố gắng, con ở ngoại ít hôm rồi con về. Con sẽ gọi ba về với mẹ liền.
Hạnh chào mẹ, dặn con ngủ sớm rồi tắt máy. Tim cô thắt lại, tâm trạng ngổn ngang trăm mối, dòng chữ đơn xin ly hôn trên màn hình máy tính cứ nhòe đi trong nước mắt. Hai đứa con cô đứa lên bảy, đứa lên ba, chúng có tội tình chi mà phải sống cảnh thiếu cha, vắng mẹ. Cha mẹ cô sẽ ra sao khi hạnh phúc của  con gái không được vuông tròn? Lời mẹ thủ thỉ trước đêm xuất giá còn văng vẳng bên tai: Về bên ấy, con nhớ “nhập gia tùy tục, đáo sông tùy khúc”. Khéo léo ứng xử để vợ chồng êm ấm thuận hòa, con cái có mái nhà bình yên. Làm trọn đạo vợ hiền dâu thảo, gái có công chồng sẽ không phụ đâu con. Lời mẹ dạy con gái bằng tất cả tấm lòng, bằng sự đúc rút kinh nghiệm từ cuộc đời của người đàn bà  từng trải. Hạnh khao khát gì nhất, đó là mái ấm gia đình. Ngôi nhà này trước kia cũng đầy ắp tiếng cười khi Minh còn là một công chức của một phòng ban. Nhưng anh không chịu được sự bó buộc của cơ chế nên đã bỏ việc để mở công ty kinh doanh bất động sản. Nhờ sự nhanh nhạy của anh nên việc kinh doanh phất lên như diều gặp gió. Rồi anh ngã vào cạm bẫy tình ái ngọt ngào của cô đối tác xinh đẹp. Mười năm tình nghĩa vợ chồng đâu dễ gì buông bỏ, Hạnh như con tằm đến thác vẫn còn vương tơ. Cô phải làm gì đây để Minh nhận ra, gia đình là tất cả? Hạnh thất thểu bước vào phòng, lôi từ ngăn kéo những viên thuốc màu hồng và lần lượt cho vào miệng. Tai cô ù đi, trước mắt cô như có hàng trăm con đom đóm đang nhảy múa, toàn thân lạnh toát. Hạnh trôi dần vào miên man …
***
Minh đang say trong ánh mắt giọng cười ngọt ngào của Linh. Nhạc chuông điện thoại vang lên: Mẹ là cành hồng dành riêng cho ba, ba là mái nhà che con và má… Linh nũng nịu: “Tắt đi anh, em không muốn bất kỳ ai quấy rầy những giây phút chúng mình bên nhau”. Minh nhẹ nhàng: “Anh phải nghe, vì con gái anh gọi”. Đầu dây bên kia, con gái anh thỏ thẻ:
- Con chào ba! Ba ơi, khuya rồi, ba đừng làm việc nữa mà ảnh hưởng sức khỏe, ba về nhà nghỉ ngơi. Hai chị em con về ngoại rồi, mẹ ở nhà một mình buồn lắm, ba nhanh về với mẹ đi ba, mẹ chờ ba về ăn cơm nhưng chờ hoài không thấy nên mẹ  buồn rồi khóc đó ba”.
Nghe đứa con lên bảy khẩn thiết gọi mình về, Minh giật mình bừng tỉnh, anh nhìn lại bản thân. Lâu nay, Minh đã quên trách nhiệm và bổn phận với vợ con. Tự nhiên, trong lòng Minh thấy bồn chồn, cảm giác mình sắp mất một thứ gì đó rất quý giá. Hình ảnh Hạnh mỗi đêm dù có khuya đến mấy vẫn ngồi bên cửa sổ đợi chồng về hiện lên trong tâm trí anh. Minh vội vã ra về dù giọng Linh ngon ngọt níu kéo. Anh thúc giục tài xế taxi tăng tốc. Đến cổng, Minh không thấy hình ảnh quen thuộc của Hạnh ngồi bên cửa sổ, căn nhà đón Minh bằng sự im lặng. Anh khẽ gọi: “Hạnh ơi!”. Không một tiếng trả lời, Minh bước vội vào phòng, anh hoảng hốt khi thấy vợ mình nằm sóng sượt bên những vĩ thuốc ngủ Gacdenal. Minh lay gọi vợ, bàn tay run rẩy lần lên khuôn mặt nhợt nhạt của Hạnh. Phải môt lúc, Minh nhớ ra phải gọi Liên, cô bạn thân của Hạnh đang là trưởng khoa cấp cứu bệnh viện Sao Mai.
Tiếng xe cấp cứu gào xé trong đêm. Cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lùng đóng chặt. Từng phút trôi qua, Minh cảm giác như ngồi trên đống lửa, tim đập liên hồi, mồ hôi vã ra. Minh day dứt ân hận, tự trách bản thân mình bạc tình và quá ích kỷ? Chỉ vì không không thể kiểm soát được những ham muốn của bản thân mà anh đã gây ra nỗi đau lớn khiến cho trái tim người bạn đời vụn vỡ phải tìm đến cái chết. Giờ đây, khi Hạnh cận kề cái chết, anh mới thấy cô quan trọng đến nhường nào. Minh thèm lắm những cảnh thân thuộc trước kia, mỗi lần đi chợ mua được con cá tươi, miếng thịt ngon là cô đã liến thoắng khoe với chồng từ đầu ngõ. Mỗi bữa cơm, cô say sưa ngắm chồng con ăn những món mình nấu, thấy cả nhà ngon miệng là mắt cô long lanh hạnh phúc. Hạnh ơi! Em hãy tỉnh lại để anh có cơ hội chuộc lỗi với em? Nếu em có mệnh hệ nào thì một bản án lương tâm anh sẽ đeo nặng suốt đời. Anh sẽ làm tất cả để chuộc lại những lỗi lầm để tổ ấm của mình tràn ngập những yêu thương như trước đây. Cánh cửa phòng cấp cứu mở, Minh lao đến: “Vợ anh sao rồi?”.  Giọng Liên lạnh lùng: 
- Hạnh đang hôn mê sâu, mạch không bắt được, huyết áp không đo được, tình trạng rất xấu. nguy cơ tử vong rất cao.
Nói rồi, Liên nhìn vào mắt Minh: “Anh vừa lòng chưa? Nếu bạn tôi có mệnh hệ nào, tôi sẽ không tha thứ cho anh”.
Minh sợ hãi khi nghe những tiên lượng xấu về tình trạng của vợ mình. Mặt tái nhợt, chân Minh khuỵu xuống giọng van lơn: “Liên ơi! Bằng mọi giá, xin em hãy cứu Hạnh, cô ấy là tất cả với anh…
***
Trời hửng sáng, ráng hồng hiện lên phía chân trời, một ngày mới lại bắt đầu. Những thanh âm quen thuộc và gần gũi của cuộc sống vang lên làm Hạnh tỉnh giấc, cô nghe tiếng chồng khe khẽ: “Hai đứa nói nhỏ thôi để mẹ nghỉ ngơi, ba đang nấu bữa sáng cho cả nhà”. Từ hôm, Hạnh nằm viện đến nay, Minh luôn túc trực chăm sóc cô từng miếng ăn giấc ngủ. Hạnh nhìn những tia nắng mặt trời nhẹ nhàng vươn mình chiếu qua làn sương sớm, cô thấy lòng mình rộn rã.
Tiếng mở cổng lạch cạch, Liên xách hộp nước yến bước vào. Minh đon đả:
- Em đến rồi à, anh chuẩn bị bữa sáng sắp xong, ở đây ăn sáng với vợ chồng anh luôn.
- Cảm ơn, tôi ăn rồi, tôi đến xem Hạnh thế nào rồi vào bệnh viện cho kịp giờ.
Biết Liên vẫn còn giận, Minh năn nỉ: “Vợ anh đã tha thứ cho anh, mong em đừng để bụng chuyện cũ nữa, anh hứa sẽ không bao giờ làm gì có lỗi với vợ mình nữa đâu”. Liên gay gắt: “Hạnh là đứa hiền lành, bao dung gặp tôi đã cho anh ra đi từ lâu rồi”.
 Mấy ngày qua, Minh lo lắng túc trực cả ngày và đêm bên Hạnh trong bệnh viện, Liên biết Minh đã thật dạ ăn năn. Nhưng trong lòng Liên vẫn cảm thấy ấm ức thay cho Hạnh. Liên đo huyết áp và đưa thêm mấy vỉ thuốc bổ cho Hạnh. Hạnh nắm chặt tay Liên, ánh mắt đầy hàm ơn. Liên hiểu những lời Hạnh sắp nói ra. Liên nhẹ nhàng: “Chỉ cần bồ hạnh phúc là tớ vui rồi, giữa chúng mình không cần nói nhiều đâu nhé. Nghỉ ngơi nha, tớ đi đây”. Hạnh nhìn Liên đi với những bước chân mạnh mẽ và dứt khoát, cô thấy thật may mắn khi có một người bạn như Liên. Hai đứa thân thiết với nhau từ hồi học vỡ lòng. Tính cách khác biệt, Liên thông minh, cá tính còn Hạnh nhu mì, hiền lành. Từ nhỏ đến lớn, Liên luôn là người bảo vệ Hạnh khi cô bị ai đó bắt nạt. Việc gắn con chíp vào điện thoại để theo dõi Minh với nhân tình và kế hoạch cho Hạnh uống một loại thuốc mà triệu chứng tương tự như uống thuốc ngủ để quyên sinh nhưng không nguy hại đến tính mạng đều do Liên nghĩ ra. Hạnh lấy điện thoại, vội vã tháo con chíp ra và ném đi thật xa, từ nay cô không cần dùng con chíp này để theo dõi chồng nữa. Mấy ngày nay, cô ta gọi cho Minh với giọng ngọt lịm đầy mê dụ, nhưng Minh dứt khóat không vướng vào lưới tình ấy nữa, trái tim anh đã quay về bên Hạnh.
 Ngoài sân, nắng dịu nhẹ như chiếc khăn voan màu vàng dịu dàng sưởi ấm ngôi nhà nhỏ của Hạnh. Minh và hai đứa con đang líu lo cùng nhau tưới giàn hồng leo đang khoe sắc. Những làn gió nhẹ nhàng lan tỏa vào không gian một mùi hương thoang thoảng. Hạnh đã kéo mùa xuân về với ngôi nhà của mình bằng sự nhẫn nại và bao dung.

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

PHÍA NÀO SƯƠNG THÔI RƠI truyện ngắn của NIÊ THANH MAI - CHƯ YANG SIN SỐ 331 THÁNG 3 NĂM 2020








Đã hơn mấy mùa trăng trôi qua, ngôi nhà dài của mí Loan như có đám, bếp lửa giữa nhà cứ im ỉm không muốn hừng cháy, củ khoai to bằng bắp tay không thèm vùi vào đống tro nóng. Chiếc gùi mây nằm lăn lóc trong góc nhà. Cầu thang bảy bậc vững chắc được đẽo gọt công phu từ cây gỗ cà chít vừa bằng một vòng tay ôm không có ai bước lên.
Mí Kanh ngày nào cũng ngồi ở bậc cửa, nơi đầu cầu thang. Mí chờ thằng con trai lớn. Nó bỏ nhà đi đâu biệt tích. Mí còn chẳng nhớ nó đi từ khi nào. Mí nghĩ đi chán rồi nó sẽ về. Nó là con trai lớn của nhà mí còn gì.
Y’Kanh là đứa con lớn nhất ấy, nó không phải là con do mí Loan rứt ruột đẻ ra. Cách đây đã nhiều năm, trong một lần đi chợ về, ngang qua gốc cây sung ven đường thì nghe tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt trong túm chăn nhàu nhĩ. Mí buông gùi, lội qua mương đến bên gốc cây muồng già. Đứa bé vừa được bế lên thì nó nín khóc, hai bàn tay nhỏ xíu huơ huơ. Đàn bà trong làng cùng đi chợ thấy thế thì bảo:
- Đem nó về nuôi thôi H’Ban à, tội nó quá.
Đôi mắt thằng bé đen láy, long lanh cứ tròn xoe làm lòng mí thấy ấm áp lạ lùng. Không cần người làng nói mí cũng đang có ý định mang thằng bé về nuôi. Bắt chồng đã hơn năm mùa rẫy rồi nhưng nhà vẫn chưa có tiếng trẻ con bi bô.( Không phải mí không có con mà là đứa con gái đầu lòng vừa tròn một năm tuổi thì bị sốt cao, sốt ba ngày thì mất). Nhà vắng tiếng trẻ con cứ buồn buồn thế nào ấy. Âu cũng là Yàng gửi nó xuống cho hai vợ chồng mí.
Thế là Mí Loan được người làng gọi là Mí Kanh, từ khi cả nhà gọi tên thằng bé là Y’Kanh. Thằng bé khó nuôi, cứ khóc ngằn ngặt. Hai vợ chồng mí thay nhau ôm nó vào lòng, ru hờ hờ cả đêm. Sáng sớm đã cặm cụi thức dậy giã gạo nấu cháo. Vất vả mà lúc nào nhìn mí Kanh cũng tươi cười.
Nhà có trẻ con khác hẳn, lúc nào cũng rộn ràng. Không lâu sau khi mang Y’Kanh về nhà, mí Kanh mang thai, lần lượt đẻ ra hai thằng con trai kháu khỉnh. Ba đứa con trai xấp xỉ tuổi nhau, nhà lúc nào cũng ồn ào. Người Ê Đê vốn quý con gái nhưng hai vợ chồng mí Kanh chỉ có ba thằng con trai thì không lấy thế làm buồn lòng. Những đứa con mí có khuôn mặt sáng sủa, bắp tay bắp chân cuồn cuộn vạm vỡ khoẻ khoắn. Ngày hội nào của buôn con gái cũng ngắm nhìn không chán. Khi Y’Kanh đến tuổi trưởng thành, đã nhiều cô gái nhờ người đến nhà muốn hỏi làm chồng lắm.
Ông trời lúc nào cũng gây những chuyện trớ trêu. Vì người Y’Kanh ưng nắm tay, mỗi buổi sáng sóng bước nhau lên rẫy chỉ chăm chăm nhìn vào vồng ngực săn chắc của Y’Long, đứa em trai lúc nào cũng như hình với bóng của Y’Kanh.
Y’Long thấy ánh mắt láp lánh của anh trai dành cho H’Dương. Hiểu hết. Rồi cũng hiểu cả ánh mắt dịu dàng, tha thiết của cô gái mắt nâu cùng buôn dành cho mình. Chao ôi là mất ngủ. Chỉ thao thức vì cái điều là làm thế nào để H’Dương đừng nhìn mình nữa, chịu thôi.
Vậy mà sáng qua H’Dương chặn hai anh em ở bờ suối, nơi đầu rẫy.
- Y’’Long à, tôi muốn nói chuyện với Y’Long.
Y’Long cười bối rối:
- Con gái mà chặn đường con trai thế này à. Dạn thế. Không sợ tôi chạy như hươu như nai sao Dương ơi.
- Tôi không sợ Y’Long cười. Có chuyện thì tôi nói chuyện. Phải không anh Y’Kanh?
Y’Kanh cười gượng. Bảo mình đi trước. Rồi cắm đầu cắm cổ đi như chạy dù rẫy nhà mình ngay trước mặt. Y’Kanh không biết họ nói với nhau chuyện gì, chỉ thấy lòng mình như có kiến đốt, nhói bên phải, buốt bên trái. H’Dương có hiểu lòng mình không khi hôm trước gặp nhau giữa đường, Y’Long bảo muốn giống người Kinh, ưng con gái nhà ai là đến nhà hỏi cưới, không chờ người ta mời cậu đến nhà hỏi cưới làm chồng như người Ê Đê mình. Vì sao. Vì nóng ruột quá. Vì sợ người con gái mình yêu chỉ để mắt đến người khác. Đường gần không đi cứ vòng qua đường đồi, đi mải miết mà không thấy đoạn bằng phẳng mà thôi.
H’Dương có hiểu điều Y’Kanh muốn nói không? Hiểu chứ. Con gái là tinh ý lắm. Chỉ nhìn thoáng qua là biết ngay đứa con trai nào mê mình rồi. Nhất là khi viêc rẫy nhà mình đứa ấy hăm hở chặt cây đốt lá quần quật cả buổi trưa không than mệt. Nhất là khi cá đơm được nó xỏ cây lạt bỏ luôn vào gùi bảo đem về nướng liền đi vì ngọt lắm đấy. Nhất là khi đột ngột đi rẫy về trời đổ mưa nó nằng nặc nhường cho mình cái áo duy nhất rồi chịu ướt phăm phăm chạy về.
Nhưng H’Dương lại đem lòng thương Y’Long.
Sao lại thế. Chả hiểu lòng mình nữa. Dù Y’Long tránh nhìn thẳng vào mắt H’Dương mỗi khi gặp mặt. Mặc kệ khi nhà nào trong buôn có việc, thanh niên túm tụm lại giúp đỡ là H’Dương lại kiếm cớ bảo Y’Long làm cùng mình việc nọ việc kia. Mà H’Dương nghĩ, thương thì phải nói, cũng đến tuổi bắt được chồng rồi, nhà chẳng có ai, bắt chồng về cho tiếng nói tiếng cười. Nghĩ là làm thôi.
***
Tối hôm ấy. Khi hai anh em ra chòi canh rẫy. Y’Long mang theo ống lồ ô treo trên vách. Lồ ô treo ở đấy đã nửa năm. Rượu ngâm trong ống chỉ dành cho dịp đặc biệt của nhà. Thế mà hôm nay đi canh rẫy thôi, Y’Long mang theo làm gì. Y’Kanh cũng biết.
Cá suối nướng. Rượu đổ ra ly. Một ly, hai ly. Rồi không nhớ là hai anh em uống hết ống lồ ô rượu thì được mấy ly. Y’Kanh hỏi em trai bằng giọng nhẹ bẫng:
- Có chuyện gì muốn nói phải không Long?
- H’Dương muốn bắt em về làm chồng. Anh thấy thế nào?
- Ừ.
Ừ thế nào mà ừ. Y’Kanh thấy lồng ngực mình nhói lên như mũi tên xuyên qua. Dù biết mười mươi cũng có ngày Y’Long nói ra điều đó. Anh trai mà giành người yêu với em thì trời phạt cho à. Mà giành giật thế nào khi mà H’Dương chỉ thấy mỗi Y’Long.
- Rồi hạnh phúc Y’Long nhé. Mày sang nhà vợ, chẳng mấy mà thành người đàn ông trưởng thành.
Y’Kanh cứ thầm thì. Chắc gì thằng em trai đã nghe. Nó say, nằm vật ra sàn nhà, tiếng ngáy đều đều vang lên. Trời ạ. Đi rừng mà ngáy thế này thì cọp nó vồ chứ chẳng đùa. Y’Kanh cười khẽ. Anh chàng bó gối nhìn thấu ra phía ngoài chòi canh.
Trời đổ gió, buốt sao là buốt.
***
Y’Long về nhà vợ. Nhà chỉ còn hai ông bà già và Y’Kanh. Chờ ngày cuối tháng đứa em trai út đi học về thì nhà cửa rộn ràng. Người ra người vào, có thêm mấy đứa thanh niên trong làng sang uống rượu. Thịt trâu gác bếp, canh cà đắng. Lá bép xào. Rượu cần trong ché được hút ra chai. Rút ra can nhựa. Đứa nào cũng ngật ngưỡng. Tiếng đàn bập bùng cả đêm.
Y’Kanh ngày nào cũng uống rượu.
Không phải như ngày xưa, uống rượu chỉ là cái cớ. Ôm đàn hát hò cả đêm. Hát suốt nên hơi rượu phả đâu mất, chẳng bao giờ say. Còn bây giờ, đêm nào cũng say. Hễ say vào là lại khóc, khóc kiểu người ta oán trời đất. Có đêm nằm còng queo trên chiếc chiếu giữa nhà, ôm khư khư chai rượu, ngáy um cả nhà. Chỉ lạ là say thế nhưng sáng dậy sớm lắm, đi phăm phăm ra rẫy mà không cần chờ mí nấu cơm ăn sáng.
Mí Kanh ghét mùi rượu. Cứ hễ thấy Y’Kanh uống lại cằn nhằn. Thanh niên trai tráng mà cứ ngập ngụa trong rượu thì sớm muộn gì cũng thành ma men. Da vàng. Chân run. Đàn ông trong làng bảy người thì ba người thích uống rượu. Y’Long sang nhà vợ rồi, nhà còn hai người đàn ông mà ngày nào cũng uống. Chẳng ai nói chuyện với mí Kanh nữa rồi. Người bạn già mách mí Kanh chỉ muốn Y’Kanh bớt rượu thì phải siêng năng ra ngoài đường. Hẹn hò hay gặp gỡ con gái trong buôn. Mà gặp con gái nhà ai đó buôn bên cạnh cũng được. Rồi con người ta sang nhà mí bắt chồng. Kéo nó ra khỏi chai rượu ngầy ngật. Nhưng làm thế nào khi mờ sáng Y’Kanh đã lên rẫy, chập tối lại tụ tập với đám thanh niên rượu chè.
Ừ thì thôi mặc kệ.
Những chẳng mặc kệ được.
Hôm mí Kanh ngã ốm. Người nóng như chảo lửa. Con dâu nghe tin thì sấp ngửa chạy về. Con dâu đi một mình. Mí nhìn cái bụng phẳng lì của con dâu, hơi hụt hẫng. Con gái ở buôn, bắt chồng ngày hôm trước, hôm sau bụng đã lùm lùm. Có đứa mới lấy chồng ba năm mà đứa dắt bên hông, đứa địu trên lưng rồi. Vậy mà hai đứa nó đeo vòng, đạp rìu làm lễ cưới cả hai, ba năm nay vẫn chưa có tin vui.
Mí không hay đến nhà chúng nó. Chỉ biết hai đứa được nhà vợ cho mảnh đất, dựng nhà. Nhưng được chừng năm thì Y’Long đi theo người ta xuống thành phố làm công nhân. Mí nghĩ mãi sao Y’Long nó không làm rẫy, làm rẫy cực thì có cực nhưng vợ chồng như bồ câu có đôi có cặp. Nhà tách khẩu, hai vợ chồng ở riêng rồi mà nó đi biền biệt như thế, bao giờ mới có cháu gọi mí là bà nội đây. Nghĩ mà ruột gan héo quắt.
Con dâu vốn tháo vát. Vừa leo lên cầu thang vào đến nhà đã tay sấp tay ngửa làm luôn tay luôn chân, vào dọn dẹp quần áo, nào sắp xếp bếp núc. Nó nấu cho mí nồi cháo cá thơm phức. Khi ăn xong, uống thuốc rồi, mí thấy đầu nhẹ hơn, giấc ngủ cũng chập chờn đến.
Chẳng biết mí Kanh ngủ bao lâu. Chỉ biết khi nghe tiếng thì thào nhỏ nhỏ thì mơ hồ tỉnh dậy.
Lắng nghe kỹ thì tiếng con dâu. Tiếng nó thỏ thẻ và buồn buồn đến lạ.
- Anh uống rượu suốt hả Y’Kanh?
- Ai nói thế?
- Cần gì ai nói. Em biết hết. Anh lấy vợ đi. Không lấy con gái buôn mình thì con gái người Kinh cũng được. Con gái người Kinh làm dâu. Ở nhà mình chăm sóc ama, amí. Cha mẹ già rồi. Mà anh cũng lớn rồi còn gì.
- Ừ. Biết.
- Anh đừng trả lời suông. Đừng nghĩ đến em nữa. Nhiều năm rồi mà anh chẳng khác đi được. Em thấy buồn quá.
H’Dương bật khóc. Y’Kanh ngồi thẫn cả người.
Khác thế nào được. Bao nhiêu năm, kể cả khi H’Dương làm em dâu mình rồi nhưng chưa bao giờ Y’Kanh thấy quên H’Dương cả. Nhất là Y’Kanh biết chuyện Y’Long đi làm công nhân ở thành phố rồi sống như vợ chồng với cô gái cùng xưởng, suốt mấy năm nay nó không chịu về nhà. Y’Kanh thấy mắt cay quá: Thằng em trai mình - Nó nằng nặc đòi chia tay vợ. Cái thằng hèn nhát. Nó chẳng bao giờ làm nổi cái cây cho người ta tựa. Người ta muốn là nó xuôi theo. Người ta ưng là nó ưng. Y’Long nó ưa cái mới. Nhưng vợ thì muốn mới cũng không được chứ.
Y’Long nhìn H’Dương đang gục đầu giữa hai đầu gối, cố nén tiếng khóc trong cổ họng mà thấy miệng mình đắng ngắt. Trời ơi, nếu H’Dương với Y’Long có chia tay thì Y’Kanh cũng chẳng biết làm thế nào. Vì Y’Kanh bây giờ vẫn thương H’Dương. Chỉ nghĩ đến em dâu thôi là ruột gan như đứt từng khúc mất rồi.
Bàn tay Y’Long đặt lên bờ vai đang run bần bật của H’Dương tự lúc nào. Thốt nhiên, H’Dương thấy mình yếu đuối quá đỗi. Cô tựa vào bờ vai ấy. Ấm quá. Vững quá. Cái hồi nào đó sao mình không cảm nhận được hơi ấm này, từ bàn tay đang siết chặt lấy tay Dương, chai sần và run rẩy.
- Ôi chúng mày, ai cho chúng mày ôm nhau thế này. Ớ Y’Kanh, Ớ H’Dương ơi!
Mí Kanh gào lên, mắt mở trừng trừng. Lồng ngực phồng lên nhưng hơi thở thì uất nghẹn. Hai đứa con của mí. Đứa con trai. Đứa con dâu. Chúng nó vụt đứng dậy, sững sờ nhìn mí. Chúng cứ nhìn mà không thốt được lời nào. Thoắt cái Y’Kanh vụt chạy khỏi cửa, bước chân rầm rập của nó vừa xuống cầu thang cũng là lúc mí Kanh đổ sụp xuống sàn nhà.
Lúc nào thì thôi buồn khi nghe chuyện của những đứa con trong nhà mí Kanh. H’Dương vẫn là con dâu của mí. Nhưng chẳng mấy khi nó về. Nghe đâu bây giờ nó còn bận làm kinh tế.
Mỗi chiều. Mí vẫn cứ ngồi yên lặng ở đầu bậc thang một mình.
Mí chờ thằng Y’Kanh về dù mí có ba thằng con trai. Chắc tại mí thương Y’Kanh nhất. Mặc kệ đôi khi ama Kanh cằn nhằn rằng giờ này ngồi ngoài hiên là muỗi đốt.
Chờ hoài. Kể cả những hôm trời trở lạnh, sương đêm giăng đầy trời cũng thế…
Tháng 02/2020

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

TÔI CHỌN CHỮ NÀO CHO MÌNH? truyện ngắn của NGUYÊN HƯƠNG - CHƯ YANG SIN SỐ: 331 THÁNG 3 NĂM 2020



Ban tổ chức phát cho mỗi người một túi đựng đầy mẩu nhôm hình tròn như đồng xu và có ghi mệnh giá lớn nhỏ. Người tham gia sẽ sử dụng những mẩu nhôm này như tiền để mua hàng hóa trong lễ hội.
Tôi ở gian hàng thư pháp, công việc của tôi là mời khách chọn chữ (trên những bức thư pháp có sẵn), nếu gặp khách thích có riêng một bức thư pháp không đụng hàng thì khách tự chọn chữ khác hoặc tôi gợi ý cho họ. Dĩ nhiên, ngoài mời chào khách chú ý tới gian hàng của mình, nhiệm vụ chính của tôi là nói năng sao cho khách hài lòng mà hào phóng móc túi chi trả.
Là người buôn bán thì tôi mời chọn chữ Tài chữ Lộc… Tuổi trung niên vui vẻ nhẹ nhàng thì tôi mời chọn chữ Bình chữ An… Là người tỏ ra quan tâm tới giáo dục thì tôi mời chọn chữ Trí chữ Tuệ… Lớn tuổi thì tôi mời chọn chữ Phúc chữ Thọ…
Giữa quang cảnh lễ hội, những bức thư pháp lay lay trong làn gió nhẹ bỗng đẹp đẽ một cách khó tả, những con chữ bình thường chợt trở thành điều gì đó ý nghĩa hơn chính nó. Khu ẩm thực ồn ào, khu vui chơi sôi động, khu trưng bày hoa rộn ràng rủ rê tạo dáng chụp hình… nhưng đến gian hàng thư pháp thì mọi âm thanh lắng dần. Thư pháp được treo sát bên nhau trên sợi dây mảnh, những ngón tay nhẹ vén từng bức để nhìn ngắm, và âm vang khe khẽ “Chữ này hay nè” “Chữ này được không?”… Có những người khách khiến tôi chẳng cần nói năng gì vì cách họ nhìn nhau tràn đầy nâng niu, dĩ nhiên là chữ Hạnh Phúc, còn gì khác hơn? Cặp vợ chồng đứng tuổi chọn chữ Mái Ấm…
Tôi thích nhất những vị khách là đôi lứa trẻ trung vì sự bẽn lẽn đỏ hồng đôi má của cả hai người khi cầm trên tay chữ Yêu, và vì sự hào phóng nữa! Không cần hỏi giá trước và cũng không cần đếm, cứ thò tay vô túi bốc một nắm tiền bỏ vô thùng và có người còn bốc thêm một nắm nữa. Yêu là vô giá tụi mình ơi!
Chi li nhất là khách hàng nhí. Cùng với ánh mắt tò mò rụt rè thì câu hỏi đầu tiên luôn là “Bao nhiêu một bức vậy cô?”. Ông Đồ gãi đầu tính toán sát sàn sạt giá giấy giá mực và bao công sức rồi thì thầm vô tai tôi “Với bầy nhóc này thì nói giá bằng viên kẹo cũng được, rồi ráng mời chào đám khách Yêu để bù lại”. Cả gian hàng cười rộ khiến bầy khách nhí mở to mắt ngạc nhiên lồ lộ thắc mắc người lớn mặc áo dài khăn đóng trịnh trọng vậy mà cũng biết cười ồn ào sao?
Từ sáng đến giờ tôi được khen là dẻo miệng khéo mời chào khách mà lúc này thì tôi rối vì khách nhí chọn chữ chẳng theo quy luật nào. Không, cháu không lấy chữ Cha Mẹ đâu, cháu thích một chữ Cha thôi. Miệng dẻo tôi im bặt vì sợ lỡ mình nói gì đó làm tổn thương trái tim bé bỏng không được có mẹ bên cạnh, rồi thì đôi môi nhỏ xinh phụng phịu phân bua: “Mẹ cháu hở tí là bắt quỳ úp mặt vô tường. Ghét!”. Tôi nín cười hình dung người phụ nữ khi đứa con mang bức thư pháp về nhà. Ờ, dạy dỗ con cái là điều khó nhất đời.
Tóc bím thắt nơ hồng lần lượt vén từng bức thư pháp nhìn ngó cẩn thận, trong khi lượt khách nhí tản dần đi thì cô bé vẫn đứng đó, ngần ngại nhìn tôi. Cháu muốn chữ gì để cô tìm giúp cho? Tôi nói.
Cháu muốn chữ Bà Nội.
Câu trả lời bằng giọng lí nhí.
***
Hơn một lần tôi định cầm bút viết đơn ly hôn nhưng bỗng nhớ tới cô bé, tôi ngừng lại. …
Không có sẵn chữ Bà Nội nên cô bé phải ngồi đợi khá lâu để chờ bức thư pháp mới viết xong khô mực. Lần lượt các khách nhí tung tăng chạy đi, còn lại một mình cô bé nhìn ngó mông lung đâu đó bằng đôi mắt trống trải. Tất cả đều im lặng cho đến khi Ông Đồ nói khẽ vô tai tôi: “Khô rồi, xỏ ống trúc cuộn lại đưa cho bé được rồi đó”.
Cầm bức thư pháp và nói cảm ơn cũng rất lí nhí, rồi cô bé nhét túi tiền vào tay tôi và chạy vụt đi. Tôi chẳng biết làm gì khác là bỏ túi tiền còn căng phồng vô thùng trong sự nín lặng của tất cả mọi người. Có lẽ đối với cô bé, bà nội đáng giá toàn bộ tiền có được, là tất cả trên đời. Bà nội rất cưng cháu và hẳn là khéo tay nữa, nhìn kìa, mái tóc thắt bím rất đẹp và còn được thắt nơ hồng xinh. Đâu khác gì những đứa bé được chăm sóc chu đáo!
***
Những trận to tiếng, vợ chồng đặt lên bàn cân, đong đếm, con gái sẽ ở với tôi còn con trai theo cha. Tôi cãi, anh hay đi công tác thì sao chăm sóc con được? Chồng tỉnh bơ: “Mẹ anh nuôi con được thì nuôi cháu được, không cần em phải lo”. Nghe hoài thì tôi cũng thấy tạm ổn, ờ, mẹ chồng hiền hậu tốt bụng, tôi có thể yên tâm.
Nhưng… Hình dung ngày nào đó con mình đứng trước gian hàng thư pháp, dửng dưng bỏ qua những bức viết chữ Cha Mẹ, tôi rùng mình sợ hãi. Dửng dưng? Hay mong muốn được giống các bạn mà đành? Đứa bé chăm chú tìm một chữ cho mình như tìm một điểm tựa cho nỗi trống vắng.
Ý định ly hôn vẫn còn trong tâm trí nhưng đồng thời thì nỗi sợ hãi cũng hiện ra. Cô bé đã cứu vãn cuộc hôn nhân của tôi, hay khiến tôi rối ren hơn? Chẳng thể phân định rạch ròi.
***
Lẩn quẩn với bao rối rắm trong đầu, một buổi tối chỉ có ba mẹ con ở nhà, tôi bày ra chơi trò chọn chữ, để biết hai đứa con của mình sẽ như thế nào, nếu…
Lên mạng, vô trang dạy viết thư pháp, tôi viết loằng ngoằng một hồi thì hai đứa con cũng lấy bút màu ra tô tô vẽ vẽ đủ kiểu chữ bày bừa khắp bàn. Xem ra hai đứa hào hứng với trò chơi này lắm. Con gái lém lỉnh: “Mẹ chọn toàn chữ kinh điển không à. Sao không có chữ dễ hiểu như là Ăn? Chữ đó ngon lành mà mẹ. Con thích chữ Uống nữa, mát rượi luôn”. Con trai phụ họa: “Đúng đúng. Để anh tô chữ Đá”. Con gái cười tít mắt: “Đúng rồi, đá lạnh để mình pha nước nhâm nhi sau khi no nê là tuyệt cú”. Con trai a ha ha: “Anh đâu có tâm hồn ăn uống tham lam vậy. Ý anh là bóng đá”. Con gái làm mặt xấu vì anh trai tự dưng đưa ra một chữ chẳng dính dáng gì tới ý của mình, rồi con gái bĩu môi rùn vai tư vấn: “Vậy thì anh phải viết chữ Sút mới đúng”. À há…
Đang đùa vui thì chồng về, hai đứa con ngay lập tức im bặt tiếng cười. Bấy lâu nay là vậy, cứ khi nào có mặt cả tôi và chồng thì không khí trầm xuống. Chồng vừa cởi giày vừa hỏi bâng quơ: “Mấy mẹ con đang làm gì vậy?”. “Chơi chọn chữ”, tôi đáp nhanh và đứng lên. Hoặc là tôi, hoặc là anh, hoặc là hai đứa con rút vô phòng với cái cớ chính đáng là học bài, lâu nay cả nhà tôi là vậy.
Tối nay, tôi chọn kẻ rút lui là mình. Để lại không gian cho ba cha con, tôi đi vô phòng. Sau lưng vang giọng con trai: “Ba muốn chọn một chữ không?”. Con gái phụ họa: “Chọn chữ nào vui vui nghe ba. Hay là viết chữ mà ba thích đó”.
Bất giác tôi bước chậm và ngoái đầu để biết chồng chọn hoặc viết chữ gì nhưng vừa khựng lại thì sợ chồng nhận ra sự chú ý của mình nên tôi đi nhanh vô phòng luôn. Một hồi thì tôi tìm ra cớ, dí thỏi son cho tòe đầu rồi tôi cầm thỏi son đi ra và tới chỗ con gái, tôi lấy giọng cằn nhằn: “Có phải con làm hư của mẹ không?”. Con gái tròn xoe mắ:t “Lúc mẹ mới mua về con đã nói là màu son này không đẹp rồi mà, nên con đâu có đụng vô làm chi”. Tôi thấy cây bút trong tay chồng đang viết chữ h, trước đó là T. Những ngón tay lóng ngóng tập viết theo lối thư pháp rất chậm khiến tôi không thể đứng lâu để biết chữ cái tiếp theo là gì. Nhưng cũng dễ hiểu thôi, bắt đầu là Th thì chỉ có thể là Thương, chứ chẳng lẽ đang diễn với con cái mà viết chữ Tham à?
***
Sáng hôm sau, tôi thức dậy và nhìn thấy bên gối mình là tờ giấy có chữ Tha Thứ.
Nước mắt tôi trào tuôn, đắng cay và cả nhẹ nhõm. Tôi nhận ra mình chờ mong chồng nói điều này. Nghĩa là anh đã chịu nhận lỗi, không phải tại tôi nhỏ nhen ích kỷ ghen tuông bóng gió như anh từng kết tội ngược.
Tha thứ được không? Không biết. Chưa biết. Nhưng chỉ mới tự hỏi mình thôi mà đã thấy dễ chịu hơn nhiều. Mới hay tích tụ buồn giận khiến người ta nặng lòng biết mấy.
Tha thứ được không? Nếu không, thì tôi sẽ mãi nhớ đến cô bé đó với nỗi ám ảnh về sự trống vắng sẽ đến với hai đứa con của mình.
Nhưng… Chỉ vậy thôi sao?


Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020

LƯNG NÚI MÙA XUÂN truyện ngắn của NGUYỄN THỊ BÍCH THIÊM - CHƯ YANG SIN SỐ: 331 THÁNG 3 NĂM 2020








Dìn uống đến bát thứ bao nhiêu rồi cũng không nhớ nữa. Chỉ cảm giác tê tê rần rần quai hàm và cơn buồn ngủ kéo về cho anh biết là mình đã say. Như mọi khi Dìn sẽ gọi Mỷ đến đón. Thói quen trỗi dậy, Dìn lấy điện thoại ra định bấm mới nhớ là hai người vẫn đang giận nhau.
Lại thêm một lượt rượu nữa bưng ra. Thêm một lần nước suối đổ vô ché. Cần đã cắm. Thì tay lại vít. Mình lại uống thôi.
- Ờ nhưng rồi lát sẽ gọi ai đưa mình về trên con dốc đây? Dìn nghĩ vậy khi tiếp tục lơ mơ lâng lâng.
Dìn và Mỷ là đôi vợ chồng trẻ của bản H’Mông chỉ có gần ba chục mái nhà ở rải rác trên khoảng đất ven núi. Hai đứa cùng lớn lên, đi học tiểu học, rồi trung học cơ sở vẫn cùng nhau. Nhà Mỷ đông con nên hết lớp 9 thì Mỷ thôi học. Cái lý của bố mẹ đưa ra là con gái chỉ học thế là đủ, còn lấy chồng. Thế nhưng Mỷ không chịu để cho đứa con trai nào kéo về làm vợ vì lúc nào Mỷ cũng chỉ nghĩ đến Dìn. Nhà Dìn chỉ có ba người con nên đủ ăn hơn nhà Mỷ. Bố Dìn lại biết lấy một số cây thuốc chữa bệnh mỗi khi nương rẫy xong mùa thu hoạch. Trong căn nhà thưng ván lợp lá, ông chừa một góc buồng để các loại dược liệu. Mùa nào cũng thấy phảng phất hương thơm các loại cây lá tỏa ra từ góc phòng ấy. Dìn học xong Cao đẳng Y tế rồi về bệnh viện huyện làm việc. Mỗi lần về nhà, Dìn vẫn thấy Mỷ đứng đón ở đầu con dốc dẫn vào bản. Lần nào cũng thế. Riết rồi thành quen, thành nỗi nôn nao nếu lần nào Mỷ bận công việc không ra đón được. Đã ba mùa rẫy kể từ ngày Dìn rủ hai đứa bạn thân là Páo và Vư đứng đón ở chân con dốc đầu bản, kéo Mỷ về  nhà làm vợ. Đang yên lành vậy thì Mỷ nói sẽ xin đi học Mầm non ở thành phố. Dìn không đồng ý vì Dìn muốn Mỷ ở nhà, lo phụ việc hái thuốc, làm rẫy, thêu váy rồi sinh con chứ đi học rồi khi nào mới có con được. Mỷ không chịu, cô nói:
- Người H’Mông mình, xưa giờ đi đâu vẫn có vợ có chồng mà, sao giờ Dìn lại không muốn cho mình đi học mầm non chứ?
- Mỷ đi học thì nả trí(1) ở nhà ai lo? Rồi còn… Dìn ngập ngừng và gãi đầu, vặn hai bàn tay vào nhau.
- Còn làm sao? Bản mình có gần hai mươi đứa nhỏ, bố mẹ đi rẫy, ở nhà tự trông nhau. Mình thích học về dạy chúng hắn học mà!
- Ầy! Con Mỷ đi học chỉ có hai năm, nhanh hơn ngày Dìn đi học á. Mà thỉnh thoảng nó về. Học mầm non rồi nay mai về vào dạy ở trường Mẫu giáo Ong Vàng cạnh Uỷ ban xã kìa. Có hai cô mà chăm mấy chục cháu.
Bố Dìn ngồi hút thuốc lào bên góc bếp chậm rãi nói. Mỷ khẽ liếc sang Dìn. Dìn vẫn cau cau cái mặt, vẻ chưa thuyết phục lắm.
- Dìn à, mày đừng có lo! Tính con Mỷ, tao biết mà. Đi thì đi, chứ nó không có người khác đâu. Còn chuyện con cái, đến lúc N’Tụ(2) cho là được mà. Ông Seo phà khói thuốc lào, vỗ vào vai Dìn.
Chuyện mới chỉ vậy, chưa đâu vào đâu thì có mấy xã bị dịch sốt xuất huyết. Nhiều bệnh nhân quá, Dìn cùng anh em phần thì trực ở bệnh viện, phần thì xuống xã để phun thuốc diệt muỗi, tuyên truyền bà con nên hai tháng sau, anh về Mỷ đã lên trường nhập học. Dìn giận dỗi, định nhắn tin, gọi điện rồi lại thôi. Mỗi lần Dìn trở về, cái chân trở nên ngập ngừng rồi nặng trĩu khi chạm con dốc vào bản. Về đến nhà mọi thứ càng nhắc nhớ đến Mỷ nhiều hơn. Có những đêm, lăn qua lăn lại không ngủ được, Dìn lại muốn có Mỷ ở bên, muốn được ôm cái thân thể nhỏ bé mềm mại của Mỷ vào lòng. Thế nhưng Mỷ lại đang ở xa, cứ nghĩ đến việc Mỷ đang cười nói vui vẻ, gặp gỡ bao người cả con trai lẫn con gái là Dìn lại thấy khó chịu trong lòng. Muốn lên lắm, mà phần vì công việc, phần vì nhớ đến hôm đó, trót nói: “Mỷ đi được cứ đi, Dìn không quan tâm” thì lại ngại. Cứ dằng dai tâm trạng đó, nhiều khi Dìn thấy bải hoải cả người.
- Không biết giờ Mỷ có nhớ mình không, còn giận mình không?
Dìn nghĩ thế khi bước vào ngôi nhà mà Mỷ đã sống ở đây mấy tháng qua. Nhà ấy của cô họ Mỷ lấy chồng và buôn bán ở phố. Bà vừa xăng xái dẫn Dìn đến phòng của Mỷ, vừa nói liến láu, không thấy vẻ mặt ngượng ngập của anh:
- Nó đi học phải 11 giờ mới về. Nó học cũng vất vả lắm á. Vì phải học thêm lớp cấp 3, rồi học dạy con nít nữa. Mà nó hay nhắc mày lắm cháu rể à!  Dìn ngắm chỗ ở của Mỷ: Phòng nhỏ, chỉ có chiếc giường một, chiếc bàn gỗ trên để mấy tập tài liệu, sách vở của Mỷ. Chiếc vali nhỏ đặt trên chiếc kệ nhỏ đầu giường. Chiếc bếp ga cá nhân, cạnh là kệ nhựa để mấy cái chén bát, thùng nhỏ đựng gạo. Hẳn là Mỷ cũng cô đơn lắm khi đi học xa nhà như thế này. Dìn nhớ lại anh đã từng cô đơn hằng đêm trong căn buồng nhỏ còn treo mấy cái áo váy của Mỷ, Dìn đã từng cô đơn trong căn phòng đầy các bó cây thuốc vẫn còn chiếc khăn quấn tóc của Mỷ vắt đó. Chiếc gối nhỏ đầu giường hơi xô nghiêng khi Dìn chống tay vào làm lộ ra chiếc áo màu xanh. Đó chính là chiếc áo anh vẫn hay mặc. Mỷ gối đầu lên nó để ngủ hay sao? Dìn ôm chiếc áo vào lòng. Tim rộn lên những nhịp đập yêu thương.
Từ ngoài cổng, Mỷ đã nhận ra Dìn đang loay hoay kê lại chiếc bàn bị lệch. Tấm lưng vạm vỡ của Dìn in lên sau làn áo ướt mồ hôi. Tưởng như không gian của căn phòng nhỏ đang dậy lên mùi mồ hôi quen thuộc của anh… Cô nhớ năm nào lúc lễ cúng rẫy sắp xong, Dìn kéo Mỷ ra suối. Dòng nước trong vắt, nhìn thấy cả đàn cá cỡ ngón tay bơi nhởn nhơ bên những cụm rong rêu, và những viên đá cuội trắng. Lũ con gái và con trai cùng ùa xuống khoát nước trêu chọc nhau, tiếng cười đùa vang rộn cả khúc suối. Dìn kéo Mỷ đi sâu vào trong rừng. Đang là đầu mùa khô, nên rừng chưa “chín”(2) lắm. Lác đác có những chỗ lá rụng vàng rực dưới đất, những bụi le và các cây dại vẫn còn khá nhiều màu xanh. Dìn kéo tay Mỷ đặt lên vai:
- Để anh cõng vợ nhé!
 Và rồi không để cho cô kịp phản ứng, anh cõng cô lội phăm phăm qua hết dốc mới thả cô xuống, cả hai vừa thở vừa cùng cười phá lên. Rồi Mỷ lại nhớ lại những lần Dìn chở Mỷ ra bến xe để anh về huyện. Mỷ ngồi sau, vòng tay ôm ngang bụng và úp mặt vào lưng chồng. Mỗi lần xe đi qua đoạn đường xấu, cô lại ôm chặt hơn tấm lưng ấm áp của Dìn và cười khúc khích. Ý nghĩ đó khiến cô đi như chạy và dừng lại trước cửa phòng. Dìn ngẩng đầu lên và bước nhanh ra. Nước mắt rưng rưng, Mỷ khẽ gọi tên Dìn rồi lao vào vòng tay anh. Dìn lấy chân khẽ hẩy cánh cửa đóng lại trước cặp mắt mở to của chú cún con đứng ở góc sân.
Lại thêm mùa cúng rẫy nữa đến. Trong nhà văn hóa thôn, mấy dãy bàn kê hình chữ U bao quanh khoảng giữa nền nhà trải bạt có bày các lễ vật và rượu cần. Sau phần lễ cúng, mọi người bắt đầu mời nhau vào hội. Các ché rượu đã cắm cần, mọi người lần lượt vít cần. Dìn đang ngồi kế bên thầy cúng Vàng Mí Chứ. Mặt anh đỏ hừng hừng, ánh mắt say đắm khi nhận cần rượu từ tay vợ, cô giáo Mỷ của trường Mầm non của xã đang ngồi sát bên đưa cho. Vít lần thứ nhất. Nhìn sang Mỷ… Làn môi thơm ướt mềm hơi rượu. Dìn ghé sang tai Mỷ:
- Pù ư! Kú hlu pù!(2)
Mỷ cười với Dìn bằng ánh mắt lấp lánh. Dìn vít lần thứ hai. Lại thấy trên môi ấm mềm vị ngọt mật ong. Rồi lại vít, lại trao. Tiếng nói cười, tiếng người gọi nhau nghe rộn rã, không khí ấm sực nồng nàn hơi men cùng sự ngất ngây của trời đất, cỏ cây.
- Xuân đến thật rồi! Để anh cõng vợ về nào! Pù ư!





Chú thích: 
1: Rừng chín: rừng ở giai đoạn lá khô vàng, dễ cháy.
2: N’Tụ: Trời; Nả, Trí: bố mẹ; N’Tụ:Trời; Pù: vợ
pù ư: vợ ơi; Kú:anh; Hlub: yêu(tiếng H’Mông)

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020

VĂN CHƯƠNG PHƯƠNG NAM - THƯ VIỆN TÁC GIẢ - HỒNG CHIẾN



Nhà văn Hồng Chiến


2
(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà văn Hồng Chiến tên đầy đủ là Nguyễn Hồng Chiến, quê quán ở Thanh Hóa. Ông là Hội viên Hội VHNT các DTTS Việt Nam, Hội viên Hội Văn học – Nghệ thuật Đắk Lắk. Ông giữ chức vụ Phó Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Đắk Lắk, Phó Tổng biên tập Tạp chí Chư Yan Sin.
NGUỒN: https://vanchuongphuongnam.vn/nha-van-hong-chien.html



Nhà văn Hồng Chiến
Tác phẩm đã in:
– Chuyện kể người đi săn (tập truyện ngắn – Hội VHNT Dak Lak 1996)
– Đội lốt (tập truyện ngắn – Hội VHNT Dak Lak 2002)
– Zang phạt (tập truyện ngắn – Nhà xuất bản Kim Đồng năm, 2003)
– Tiếng kêu chim én (tập bút ký – Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc, 2009)
– Bí mật rừng thiêng (truyện vừa – Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc, 2009)
– Bí mật của H’Loan (tập truyện ngắn – Nhà xuất bản Kim Đồng năm, 2016)
– Trở lại buôn M’um (tập bút ký – Nhà xuất bản Văn học, 2018)
– Chuyện nhặt trên thảo nguyên (tập truyện – Nhà xuất bản Văn học, 2019)
Giải thưởng:
– Giải ba – Đài tiếng nói Việt Nam và Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam cho kịch bản truyền thanh “Câu chuyện sau chiến tranh”, năm 1987.
– Giải C – Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Đắk Lắk lần thứ I (giai đoạn 2003-2008) cho tập truyện “Yàng  Phạt”.
– Giải C – Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh đắk Lắk lần thứ II (giai đoạn 2008 – 2013 cho truyện vừa “Bí mật rừng thiêng”.
– Giải C – Hội VHNT các DTTS Việt Nam cho tập truyện ngắn “Bí mật của H’Loan”, năm 2016.
MỜI ĐỌC TIẾP TẠI ĐÂY: https://vanchuongphuongnam.vn/bo-an-may-truyen-ngan-cua-hong-chien.html